ai cho anh mắng em

                                    
                                              

Kinh trập là tiết loại 3 nhập 24 tiết khí, chính thức từ thời điểm ngày 5 hoặc 6, kết thúc giục nhập trăng tròn hoặc 21 mon 3. Đây là tiết khí phản ánh sự thay cho thay đổi của vạn vật nhập đương nhiên. Đồng thời, sấm Kinh trập là loại sấm khiến cho người tao để ý nhất, đặc thù nhiệt độ của tiết Kinh Trập. Kinh trập, sử dụng giờ đồng hồ sấm xuân thức tỉnh vạn vật, cũng báo mang đến quý khách một mùa dành hết thời gian đang được trở về.

Chương 01

Bạn đang xem: ai cho anh mắng em

Editor: D Ẹ O & Beta: Nấm

Tiếng sấm xuân thức tỉnh vạn vật, báo hiệu sầm uất quý phái xuân lại về.

Kinh trập qua chuyện lên đường, khí trời dần dần gửi êm ấm, sau đó 1 mùa ướp đông lạnh lẽo, trấn Tứ Phương lại sống động như xưa, từng quầy bán hàng khuôn mẫu quán nô nức người tương hỗ nhị mặt mũi đàng, tiếng động rộn ràng tấp nập phố phường cứ truyền nhập tai Văn Điềm, khiến cho cậu phát sinh cảm hứng hốt hoảng ko trung thực.

Cậu giơ tay phủ lên đường ánh mặt mũi trời chiếu rọi bên trên đỉnh đầu, nắng và nóng mùa xuân tuy rằng ko chói sáng tuy nhiên cũng đầy đủ khiến cho cậu lóa mắt. Chợt giờ đồng hồ gọi kể từ đằng xa thẳm truyền cho tới kéo cậu về bên một cách thực tế.

"Công tử! Công tử! Phu nhân mang đến tìm hiểu ngài!"

Một thiếu hụt niên đem hồng hắn sướng mừng chạy lại điểm cậu, hệt một viên thịt bậm bạp white tròn xoe quấn vải vóc đỏ au nhảy tưng tưng.

Tiểu bánh bao xoa những giọt mồ hôi bên trên trán, thở hào hển đứng trước mặt mũi Văn Điềm cố lấy lại mức độ, "Công tử, phu nhân mang đến gọi người cho tới kìa!"

Xem thêm: ác nữ khi yêu truyện full

Ngày mai đó là ngày đại thơm của tè thư, công tử thân ái là thân ái đệ đệ của đại tè thư, tiếp tục đích thân ái hộ vệ đại tè thư quý phái ngôi nhà ông xã, tuy rằng đang được nhắn gửi lên đường nhắn gửi lại về tiến độ rước dâu tuy nhiên phu nhân vẫn ko yên lặng lòng, sai hắn kêu công tử lại nhắn gửi tìm hiểu tiếp lần tiếp nữa.

Phải rồi, ngày mai đó là ngày tỷ tỷ xuất giá chỉ.

Văn Điềm hốt hoảng lưu giữ lại, tầm đôi mắt chậm rãi rãi hòn đảo qua chuyện miếng sảnh ngôi nhà treo tràn các cái lồng đèn, lụa đỏ au tràn ngập bầu không khí sướng tươi tắn ngày cưới, cứ thế ký ức như nước lũ mạnh mẽ tràn về.

Cậu còn lưu giữ như in khuôn mẫu ngày bản thân tự động tay chôn đựng tỷ tỷ bên dưới chân núi Nam Minh.

Nhớ lúc ấy cậu nên cung cấp toá toàn bộ gia tài bên trên người bản thân còn còn sót lại vẫn ko đầy đủ để sở hữ một cái quan lại tài khoan thai, mặc dù là khuôn mẫu rẻ rúng nhất, số chi phí bại liệt chỉ đầy đủ mang đến cậu mua sắm tạm thời một tấm chiếu cói, cậu sử dụng tấm chiếu ấy quấn xung quanh thân ái thể đang được rét mướt như băng của tỷ tỷ, không tồn tại sư thầy tụng kinh siêu chừng, cũng chẳng với người thân trong gia đình này nhằm phân chia buồn, chỉ một mình bản thân cậu gắng gượng gạo moi một chiếc hố khu đất nhằm chôn tử thi tỷ tỷ sát bên mộ của thân mẫu.

Xem thêm: bản sắc quân nhân

Hai ngôi mộ tạm thời bợ trơ trọi được đặt điều cạnh nhau, đấy là mộ của chủ yếu nhị người thân trong gia đình yêu thương nhất đời cậu, vậy nhưng mà giờ phía trên trong cả một tấm bia mộ cậu cũng ko thực hiện được mang đến bọn họ.

Đại Phúc ko biết cậu đứng ngẩn người rời khỏi đấy làm những gì, giơ tay quơ quơ trước mặt mũi cậu, "Công tử? Người còn ko mau qua chuyện đấy thì phu nhân tiếp tục nổi nóng bại liệt."

Văn Điềm bay rời khỏi kể từ nhập mớ ký ức nhức thương, cậu phục hồi ý thức, ngờ ngạc hỏi: "Đại Phúc, ni là năm từng nào rồi?"