anh ấy yêu thế thân của tôi

"Ly thơm cút, Thanh Nghi."

Người con trai ngồi bên trên xe cộ lăn lộn coi cô, rét lùng rằng.

Bạn đang xem: anh ấy yêu thế thân của tôi

Thanh Nghi coi hắn, ko thể tin cậy được đó là người ông xã từng thương cảm cô rất đỗi.

"Anh... Vì cô nàng đem khuôn mặt mũi tương đương em này nhưng mà ham muốn ly thơm với em ư?"

Cô giơ lên dế yêu đang được banh bài xích báo thân thích ông xã bản thân và Trúc Ái - người phụ nữ đem khuôn mặt mũi y hệt cô, lập cập giọng căn vặn.

Dứt điều, người con trai trước mặt mũi nhíu mi.

"Liên quan lại gì cô?"

Việt Kình Uyên rét giọng căn vặn.

Mắt hắn coi vô điện thoại cảm ứng, ánh nhìn đột nhiên trở thành nữ tính, giống hệt như 2 năm về trước lúc coi cô vậy.

Tuy ko vấn đáp, tuy nhiên đáp án của Việt Kình Uyên tiếp tục vô nằm trong rõ nét.

Thanh Nghi lập cập tay ném mạnh điện thoại cảm ứng xuống sàn, điên loàn gào lên: "Việt Kình Uyên! Anh tiếp tục rằng là tiếp tục yêu thương tôi cả đời! Tôi mới nhất vắng tanh mặt mũi 2 năm nhưng mà thôi, anh ngay lập tức con cái u nó thay cho lòng thay đổi dạ? Rốt cuộc anh coi tôi là loại gì!?"

Cô bụm mặt mũi nhảy khóc, không sở hữu và nhận đi ra tức thì khi dế yêu bị vỡ screen, song tròng tử của Việt Kình Uyên cũng trầm xuống.

"Cả đời?"

Hắn cười cợt rét.

"Thanh Nghi, tôi đợi cô 2 năm là đầy đủ rồi."

***

Hai ngày trước.

Bệnh viện số 1, tầng nhị mươi bảy.

"Tiểu thư Thanh Nghi, ngài đem thấy thân thích thể ko khỏe khoắn nơi nào không?"

Người con trai trung niên đem blouse white ngồi nghiêm trang bên trên bàn thao tác thường xuyên chúc của tôi xoay cây viết, căn vặn.

Thân là bác bỏ sĩ công ty trị của Thanh Nghi, vì thế vượt lên trên vội vàng cho tới phía trên, ăn mặc quần áo của ông ko được gọn gàng lắm.

Nhưng điểm này tiếp tục không tồn tại ai lưu ý cho tới cụ thể nhỏ này. Thanh Nghi quan sát về phía bác bỏ sĩ, trầm tư một thời gian, mới nhất đáp: "Chân đem cảm xúc, tuy nhiên ko thể điều khiển và tinh chỉnh được. Trong khi không thể gì ko khỏe khoắn cả."

"Thật vậy sao? Ngài hoàn toàn có thể test cảm biến lại một đợt tiếp nhữa." Bác sĩ giới hạn xoay cây viết, coi tờ report phía trên bàn của tôi, "Thứ lỗi vì thế tiếp tục lối đột. Chỉ là... Trường ăn ý của tè thư vượt lên trên quan trọng đặc biệt."

Sao hoàn toàn có thể ko quan trọng đặc biệt chứ?

Hôn say xuyên suốt 2 năm, vốn liếng đã biết thành phán án xử quyết, tức chỉ hoàn toàn có thể thực hiện người thực vật mãi mãi. Không một ai tin cậy tưởng cô ấy tiếp tục tỉnh dậy. Nhưng mới nhất 2 năm nhưng mà thôi, vị người mắc bệnh đó lại banh đôi mắt vô sáng sủa sớm ngày thời điểm ngày hôm nay.

Không không giống gì người tiếp tục bị tiêu diệt tuy nhiên lại đùng một phát sinh sống dậy. Đội bác bỏ sĩ và nó tá của chống căn bệnh VIP 01 người nào cũng bất thần, vội vàng bố trí một cuộc xét nghiệm tổng thể mang lại người mắc bệnh có một không hai của mình.

Xem thêm: nhật truyện full

Mà thành quả xét nghiệm lại đích thị trọn vẹn với điều khai báo của Thanh Nghi.

Cùng được đỡ đần và massas tay chân, tuy nhiên những người dân thực vật không giống.... Không đem ai chỉ bị bại chân như vị tè thư này.

Thân thể mạnh bạo như 1 người thông thường, trọn vẹn không tồn tại di chừng này không giống. Chỉ cần thiết đợi chân bình phục lại là hoàn toàn có thể xuất viện.

"Tôi rất rất chắc chắn rằng." Thanh Nghi tráng lệ và trang nghiêm rằng, "Bác sĩ, đem yếu tố gì ko đích thị với tôi ư?

"Không đích thị, tuy nhiên nhìn tổng thể thì nó chất lượng tốt mang lại tè thư." Bác sĩ công ty trị vực dậy, bố trí lại sách vở và giấy tờ vô tay, "Đội tương hỗ bình phục của cơ sở y tế tiếp tục nhanh gọn xuất hiện, ngài cứ yên lặng tâm chăm sóc căn bệnh. Có chuyện gì cứ bấm chuông, công ty chúng tôi tiếp tục xuất hiện."

Bỗng, bác bỏ sĩ ngửng đầu lên, hỏi: "Ngài cũng muốn nhảy quyền thăm hỏi căn bệnh không? Nếu nhảy, cơ sở y tế tiếp tục công khai minh bạch thông tin ngài tiếp tục tỉnh dậy. Người thân thích và bè bạn ngài hoàn toàn có thể cho tới thăm hỏi căn bệnh."

"Tôi ham muốn..." Thanh Nghi khựng một ít, "Bật."

"Tôi tiếp tục thông tin mang lại cơ sở y tế." Bác sĩ công ty trị đẩy gọng kính, ráng tập dượt làm hồ sơ vô tay, coi cô cười cợt rằng, "Rất chúc mừng, tôi tin cậy tưởng tè thư tiếp tục bình phục nhanh gọn."

"Cảm ơn ngài thật nhiều." Cô cười cợt đáp điều.

"Vậy tôi cút trước, tè thư cứ nghỉ dưỡng tự do."

Sau khi bác bỏ sĩ tách cút, Thanh Nghi một đợt tiếp nhữa ráng lấy dế yêu được bịa đặt bên trên tủ trang bị ngay sát chóng bệnh tình của cô.

Trong xuyên suốt 2 năm vừa mới đây, nó tá luôn luôn sạc pin điện thoại cảm ứng mang lại cô. Giờ phút này ráng lấy nó, Thanh Nghi vừa phải thấy không xa lạ, cũng xa cách kỳ lạ.

Ngón tay cứng đờ khá cựa quậy, tương tự như lần thứ nhất người sử dụng điện thoại cảm ứng chạm màn hình nhưng mà vuốt screen. Cô gái ngồi bên trên chóng dựa vào ký ức xa xôi, trúc trắc banh đi ra mục nhắn tin cậy vô điện thoại cảm ứng.

Sau cơ, nhấp vào nhị chữ "Chồng yêu".

Trên screen điện thoại cảm ứng đã biết thành vỡ nhẹ nhàng vô lượt tai nạn thương tâm giao thông vận tải nhị năm trước đó, Thanh Nghi ngơ ngẩn coi cuộc nói chuyện đang được xuất hiện.

Bốn giờ đồng hồ trước, cô tiếp tục gửi thân phụ lượt tin cậy nhắn:

[Việt Kình Uyên, phu nhân của anh ấy tỉnh rồi cơ nha.]

[Mau mau cho tới đón phu nhân anh này.]

Tin nhắn sau cuối, là một trong những nhãn dán hình thỏ con cái màu sắc hồng nhạt nhẽo đang được vẫy tay, bên trên đầu xuất hiện nhị chữ "Xin Chào".

Cô ham muốn xin chào ông xã của tôi sau khoản thời gian tỉnh dậy. Tin mừng rỡ này, người trước tiên Thanh Nghi ham muốn share, đó là Việt Kình Uyên.

Hắn yêu thương cô như thế, chắc chắn tiếp tục mừng rỡ đến mức độ ngất cút tổn thất.

Nhưng nhưng mà...

Đã tứ giờ đồng hồ rồi, lời nhắn của Thanh Nghi vẫn không được phản hồi.

Xem thêm: cô vợ có chút bất lương

Ái nhân của cô ấy, có lẽ rằng là vượt lên trên bận, cho nên vì thế mới nhất ko vấn đáp lời nhắn của cô ấy, ko vội vàng cho tới phía trên nhưng mà ôm cô vô lòng.

Thanh Nghi tin cậy tưởng tâm trí của bạn dạng thân thích, âm thầm suy nghĩ, cứng cáp chắc hẳn rằng như thế.

Tự yên ủi, cũng cũng coi nhẹ nhàng sự hụt hẫng và không an tâm đùng một phát xuất hiện tại trong thâm tâm bản thân.