anh duong am ap

CHƯƠNG 2:

Hạ Nhiên cố ý rốn lại nhị phút rồi mới mẻ rời ngoài, khi ra bên ngoài Giản Tích mất mặt.

Nhiên, làm những gì nhưng mà lâu vậy?”Lâm Gia một vừa hai phải thấy ngay tắp lự gào to lớn “Lâu cho tới nỗi em lượn vô toilet được 3 đợt rồi đó.”

Bạn đang xem: anh duong am ap

Hạ Nhiên choạc tay trái khoáy rời khỏi, nhị ngón tay chỉ chỉ vô ngực Lâm Gia, cản mang đến lại sát “Rửa tay chưa?”

“Em đâu đem sử dụng tay nhằm chùi cần thiết gì nên rửa?”Lâm Gia mỉm cười hắc hắc: “Đùa thôi, cọ rồi.”

Hạ Nhiên cố điếu dung dịch “Được rồi, tôi cảm nhận được tin yêu, y chúng ta Trương cơ ngày mai cho tới chung cư Kim Đơn, ngày mai lên đường sớm chút.”

Cao ốc Kim Đơn ở trung tâm TP. Hồ Chí Minh, coi rời khỏi chúng ta nên cho tới cơ chuyến nhằm yêu sách nợ rồi.

Lại tiếp, Hạ Nhiên thực hiện nghề nghiệp này cũng 2 năm rồi, thường xuyên chung những công ty nợ ứng phó với những con cái nợ khó khăn nhằn, thiếu thốn nợ số đông đều là bao nhiêu lão cáo già nua, nên nhằm ứng phó thể sử dụng vài ba thủ đoạn.

Hai người ngồi xe pháo máy chạy về Nha Đề Lộ, vô sâu sắc tăng khoảng chừng trăm mét ở cuối ngõ hẻm, tương tự kiểu vỏ hộp nắp, thông với khung trời, vô tối trăng, ánh trăng treo cao cao lan độ sáng xuống sát mà đến mức như hoàn toàn có thể sờ tay cho tới được.

trả Lâm Gia về ngôi nhà trước, cơ hội xa thẳm nhận ra con xe việt dã đậu, đèn xe pháo vẫn còn đó nhấp nháy, kể từ cửa ngõ kính xe pháo nhoi rời khỏi kiểu đầu trọc, Lúc người cơ mỉm cười vệt sẹo phía trái mi đôi mắt như con cái rết biết nhúc nhích: “A, Nhiên cũng ở trên đây sao?”

Lâm Gia chào: “A Long”. Sau cơ kể từ đàng sau xe pháo máy phóng xuống.

Lâm Gia lại vị trí xe pháo việt dã, nằm trong cái thương hiệu đầu bóng lưỡng vật gì, thỉnh phảng phất còn gật đầu.

Cuộc hội thoại thân ái nhị người nam nhi kha khá cộc gọn gàng, hoàn thành đầu bóng nhoáng vỗ vỗ vai Lâm Gia “Được rồi, trong nhà ngóng thông tin , đái tử cậu thực hiện đảm bảo chất lượng lắm”

Sau cơ vẫy tay về phía Hạ Nhiên: “Em trước nhé Nhiên? À đích rồi, trong ngày hôm qua khi nốc rượu Gia Gia đem nhắc tới , dường như Gia Gia vô cùng khao khát về bên thực hiện phụ tá ý hợp tâm đầu mang đến ấy cơ.”

Hạ Nhiên ngậm điếu dung dịch, nửa mỉm cười nửa , “Cảm ơn Gia Gia nhằm đôi mắt giúp sức, ngày không giống bắt gặp tôi chắc chắn đích thân ái cảm ơn ấy.”

Đầu trọc mỉm cười hắc hắc nhị giờ đồng hồ, rồi tài xế rời .

“Vậy Nhiên, mai chín giờ gặp”– Lâm Gia kể từ vào trong túi rút rời khỏi khóa xe ngôi nhà.

Hạ Nhiên thở rời khỏi làn sương, người mẫu chống khu đất hỏi: “Họ Long cơ dò thám cậu nhằm thực hiện gì?”

Lâm Gia “Hi” giờ đồng hồ, “ đem gì đâu, chẳng qua loa là thiếu thốn người, ham muốn dò thám em qua loa chung bao nhiêu ngày.”

Hạ Nhiên nhíu ngươi, cung cấp tín cung cấp nghi hoặc.

Lâm Gia thấy thế đứng trực tiếp vỗ ngực “Vừa đúng khi em rảnh, ham muốn ngồi lại hoàn toàn có thể dò thám tăng chút xíu. Nhưng việc làm yêu sách nợ vẫn chính là chuyện cần thiết, em thực hiện chậm rì rì trễ đâu”

Hạ Nhiên nghiêng người về phía đằng trước, giọng tương tự cảnh báo: “Nhóm người chúng ta là kiểu dạng gì trong trái tim cậu biết , chớ sai lối nhưng mà xoay đầu lại kịp”

Lâm Gia mỉm cười nhoẻn “, nên ham muốn về sao?”

Hạ Nhiên tương đối thay cho thay đổi sắc mặt mày, Lâm Gia thấy vậy nhanh gọn lẹ tăng “Yên tâm , em biết nên làm những gì, mau về , chớ nhằm bà nước ngoài ngóng nhưng mà lo ngại.”

Lâm Gia xoay người, khóa xe ngôi nhà vô tay vang lên leng reng.

Hạ Nhiên gọi “Thiếu chi phí với .”

Bóng lung của Lâm Gia thông thoáng chút khựng lại, xoay người lại mỉm cười ha hả: “Sức khỏe mạnh u em mới gần đây cũng tương đối rộng lớn rồi, đem chuyện gì, thiếu thốn chi phí đâu.”

Cha Lâm bị tiêu diệt sớm, u Lâm bị dịch nhiễm trùng lối đái. Mấy trong năm này, từng nào chi phí tìm được đều sập không còn vô thuốc thang trị dịch. Hai mon nữa, phu nhân Lâm Gia lại chuẩn bị sinh.

Hạ Nhiên nom bóng hình gầy đét gò của bặt tăm ở trượt rẽ mới mẻ nổ máy xe pháo rời .

.....

Sáng ngày loại nhị, Giản Tích cho tới sớm, ko cho tới tám giờ cửa ngõ chống ngục thất đem người xếp mặt hàng.

Ở TP. Hồ Chí Minh này, cơ sở y tế Thị Nhất là trong mỗi dịch việc cực tốt, khoa phụ sản khi này người cho tới cũng thật nhiều. Giản Tích đầu năm mới được điều cho tới trên đây, hàng tuần đem nhị ngày ở vô chống phẫu thuật. Qua chín giờ, cố theo gót thành phẩm chẩn đoán soát lại đợt tiếp nhữa.

“Em nhỏ nhắn cải cách và phát triển rất tuyệt, đích với thời gian mang thai, ghi nhớ xem xét biểu hiện máy bầu của bầu nhi.”– Rốt cuộc chỉ từ tía mẹ nữa là hoàn thành, điện thoại cảm ứng reo lên.

Giản Tích cố điện thoại cảm ứng lên thấy, là Lục Bình Nam, vì thế dự nửa giây rồi mới mẻ nghe “Có chuyện gì?”

Lục Bình Nam nghe thế rít gào: “ chớ quá đáng!”

Giản Tích hiểu chuyện gì luôn!

Lục Bình Nam: “Tối trong ngày hôm qua sử dụng chai bia đập vô đầu tôi thôi, còn biết xấu xa hổ kể đau khổ với những người khác? Em trai sáng sủa sớm chạy cho tới doanh nghiệp tôi làm mưa làm gió, đem dịch áy náy nhưng mà trị, u kiếp, chớ trừng trị điên ở đây!”

Đào Tinh Lai là em trai của , rộng lớn nhị mươi tuổi tác, tính cách nóng tính, hình thức vốn liếng dĩ đẹp nhất trai nên luôn luôn quyết tâm phát triển thành hình ảnh đế. Vào giới vui chơi giải trí mới mẻ năm, vẫn còn đó trực thuộc list hạng D của đái thịt tươi tỉnh dự bị.

Giản Tích nhíu ngươi, phía người mắc bệnh van nài lỗi giờ đồng hồ tiếp sau đó cho tới mặt mày hành lang cửa số nghe điện thoại cảm ứng.

Lục Bình Nam dường như tức không nhiều, bùm bùm mặt mày cơ lại sở hữu giờ đồng hồ tiếng ồn ào. Giản Tích hiểu , coi rời khỏi là Đào Tinh Lai biết chuyện tối qua loa, tức dỗi tìm tới tận cửa ngõ Lục Bình Nam mắng trận biết xấu xa hổ.

Trước đôi mắt, Đào Tinh Lai đem ăn ý đồng thực hiện khuôn mặt đại diện thay mặt, vậy nhưng mà hoàn toàn có thể năng nổ mắng chửi người như thế:

“Loại người như nhưng mà yêu sách thực hiện thương nhân kiểu nỗi gì, thực hiện cặn buồn chán đầu lối xó chợ họa may còn được đó!”

Lục Bình Nam lấp điện thoại cảm ứng địa hình, mặt mày nỗ lực khiên chế nhằm tức dỗi, mặt mày dấm dúi lẻn kể từ cửa ngõ hông.

mau cho tới đem em trai vươn lên là !”

Giản Tích sau cùng còn mơ hồ nước nghe được thanh của Đào Tinh Lai “Thằng khốn, còn ham muốn chạy, đứng lại....”

Cúp điện thoại cảm ứng, Giản Tích nhanh gọn lẹ xử lý mang đến hoàn thành những người mắc bệnh còn sót lại, tiếp sau đó lái ô-tô cho tới chung cư Kim Đơn.

......

Mười giờ, hầm đỗ xe pháo chung cư Kim Đơn.

góc đàng sau cột đá tầm thông thường, con xe máy đen kịt đậu thân ái ke hở của nhị con xe không giống.

Nhiên, Nhiên, nên người cơ ?”Lâm Gia nâng vòng nón lưỡi trai, chỉ vô cửa ngõ cầu thang máy căn vặn.

Hạ Nhiên liếc đôi mắt nom quý phái, xác lập đó là con cái nợ, “Uh”

Điếu dung dịch hít được nửa, sương dung dịch còn chưa kịp cất cánh lên không còn bị nghiền tắt mặt mày khu đất. Đeo khẩu trang y tế lên, “Xe của đó là cái ở trước mặt mày, ngóng cho tới cửa ngõ xe pháo tất cả chúng ta hành vi.”

Lâm Gia cố lên kiểu cờ lê đem ăm ắp tính rình rập đe dọa “Được rồi.”

Nhưng vô cùng nhanh chóng, Hạ Nhiên trừng trị ở bên cạnh con cái nợ còn tồn tại người không giống nữa, kể từ cầu thang máy rời khỏi sau người cơ vài ba bước, phục trang giầy domain authority – đấy, đúng là dung mạo của thương hiệu trai bao.

Hạ Nhiên vặn mi “Má nó.”

nên vì như thế đối phương xuất tăng người hành vi phiền toái, ngược lại vì như thế người mới mẻ xuất đó là y nam nhi mới mẻ bắt gặp tối qua loa.

Đúng là Lục Bình Nam.

Hạ Nhiên khiên chế xúc cảm khó khăn hiểu trong trái tim, đúng khi Lâm Gia “Phải thay đổi giải pháp thôi, sử dụng ngày tiết gà !”

Lâm Gia xốc lại khí cụ, sẵn sàng ngày tiết gà đỏ lòm tươi tỉnh, kiểu sẵn sàng sẳn sàng tiến công đối tượng người sử dụng.

Xem thêm: sau ly hôn, chồng cũ lại muốn theo đuổi tôi

Bọn chúng ta một vừa hai phải mới mẻ sẵn sàng hành vi, ở bên phải phía đằng trước lại xuất tăng con xe Jeep, Hạ Nhiên thấy thế ngay tắp lự đứng nhìn: “Xem rời khỏi lại sở hữu trò vui sướng nhằm coi rồi!”

Người ngồi ghế lái nhảy xuống, kiểu quần jean lửng xăn gấu thực hiện lộ mắt cá chân chân, nom khá những vết bụi, phía kiểu áo khóa ngoài ngoài hình họa domain authority báo.

Đào Tinh Lai ăn vận vô cùng ăn ý kiểu mốt, cỗ dáng vẻ đích chuẩn chỉnh gay đúng thương hiệu tuy nhiên lại tạo ra phản cảm, đem theo gót kính râm chỉ tay ngăn ngừa Lục Bình Nam lại.

Cách khá xa thẳm nên Hạ Nhiên chỉ nhận ra chúng ta tương tự tranh cãi chuyện gì cơ, tuy nhiên ví dụ là gì Chịu, nghe .

Lâm Gia: “ Nhiên?”

Hạ Nhiên ngẫm suy nghĩ, “Hành động.”

Hạ Nhiên đem theo gót cờ lê, Lâm Gia nhấc theo gót kiểu thùng cũng bước nhanh chóng về phía đằng trước.

Lục Bình Nam nằm trong Đào Tinh Lai còn khẩu chiến cùng nhau ngừng. Gã con cái nợ mặt mày đứng coi náo sức nóng, mồi nhử vai đùng một cái dường như nặng trĩu rộng lớn, xoay đầu, mặt mày đương đầu với đối phương.

Cái khẩu trang y tế rộng lớn lấp sát nửa khuôn mặt mày của Hạ Nhiên, giọng trầm thấp: “Ông là lão Vương nên ?”

Con nợ chuyện gì xẩy ra “Đúng vậy, là tôi.”

Bên cạnh Đào Tinh Lai nằm trong Lục Bình Nam cũng tạm ngưng khẩu chiến nom lại. Mà phản xạ thứ nhất là Lục Bình Nam, một vừa hai phải thấy Hạ Nhiên cho tới là tao thấy ổn định rồi.

Hạ Nhiên ở đàng sau sườn lưng nom Lâm Gia ở trước hất mạnh thùng ngày tiết gà vô người lão Vương.

Cùng khi cơ, Lục Bình Nam vì như thế tự động vệ, bản năng đem ĐK đem Đào Tinh Lai đưa lên phía đằng trước.

Máu gà văng mọi nơi kéo Từ đó là giờ đồng hồ la ầm trời.

“Mẹ kiếp, Lục Bình Nam! đem biết khuôn mặt của tôi quý giá từng nào ? “– Đào Tinh Lai mới gần đây đem đóng góp vai cổ trang, thu thập được không nhiều kinh nghiệm tay nghề, nên mặc dù bị thùng ngày tiết gà tập dượt kích cũng nhanh gọn lẹ nhạy cảm bén tránh khỏi, chỉ bị bám nhị giọt ở gò má.

“A... a! Đừng, chớ tấn công, chớ tấn công tôi!!”

Gã nam nhi chúng ta Vương mặt mày mũi đều toàn ngày tiết gà, thấy Hạ Nhiên đem ống tuýp lại tức thì van nài tha bổng.

Hạ Nhiên nửa ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt mày lão ta: “Thấy kiểu can Fe này , dùng làm đập trái khoáy óc chó cũng đảm bảo chất lượng lắm cơ. Thiếu chi phí áy náy nhanh chóng nhanh chóng nhưng mà trả, đợt sau biết là dùng làm đập vật gì đâu, ha!”

hoàn thành lại búng kiểu lên đầu đối phương “ nghe ?”

Người nọ hoảng hốt cho tới nút chân lập cập lẩy bẩy, cũng nên câu nói..

Lục Bình Nam lấy điện thoại cảm ứng, “Gọi bình an.”

Hạ Nhiên liếc ngang kiểu, đôi mắt tương tự thấy hành vi của Lục Bình Nam.

“Có...Có ngon chớ !”Lục Bình Nam bị góc nhìn của Hạ Nhiên thực hiện mang đến lập cập lên kiểu, vẫn cố trầm trồ điềm tĩnh.

Hạ Nhiên tuy rằng rằng treo khẩu trang y tế, mũi mồm đều bị lép vế, tuy nhiên góc nhìn khẽ cong này cũng đầy đủ thực hiện cho tất cả những người tao biết là ... mỉm cười. Hơn nữa còn là một loại mỉm cười rất là khinh thường.

Đột nhiên trượt rẽ ở cửa ngõ lại xuất tăng con xe không giống.

, đem người đến! Mau thôi!” Lâm Gia nhanh gọn lẹ nhặt kiểu thùng sử dụng đựng ngày tiết gà trước cơ lên.

Hạ Nhiên hiểu ý, một vừa hai phải ham muốn bước , con xe cơ nhanh gọn lẹ ngăn ở phía đằng trước chúng ta.

Từ cái Audi white color, Giản Tích đẩy cửa ngõ xe pháo bước xuống

“Các người ham muốn thực hiện gì? Tôi nên báo cảnh sát!”

Hạ Nhiên âm thầm rủa giờ đồng hồ “Chết tiệt!”

Giản Tích thấy tạm dừng, điện thoại cảm ứng mặt mày tai cũng theo gót phản xạ nhưng mà thu lại, gọi nữa.

“Đánh người cơ, húi máy vật gì, mau gọi công an bắt chúng ta “– Lục Bình Nam thấy giới hạn động tác gọi điện thoại cảm ứng, thể tin yêu nổi.

“Con u nó, ngươi gầm vật gì nhưng mà gầm!”- Hạ Nhiên góc nhìn hung hãn chỉ vô Lục Bình Nam.

Vừa đương đầu, Lục Bình Nam nháy đôi mắt kiểu kịp phản xạ “Là ngươi...”

Hạ Nhiên ngươi um tùm, đôi mắt khuếch hẹp lâu năm vô cùng dễ làm cho lại tuyệt vời cho tất cả những người không giống, Lục Bình Nam nom là xem sét ngay lập tức, mỉm cười rét mướt phía Giản Tích : “Khó trách móc báo công an, rời khỏi là quen thuộc biết lâu. Tối trong ngày hôm qua kẻ trả chai bia, kẻ sử dụng nó đập lên đầu tôi, nhị người kết hợp cũng hợp tác ăn ý quá rồi!”

Giản Tích cố điện thoại cảm ứng địa hình, vẻ mặt mày trang nghiêm, Hạ Nhiên cũng tức thời gì.

Lục Bình Nam tức dỗi, nỗi nhục tối qua loa căn phiên bản đem cơ hội này tiêu xài giã được, dương quái quỷ khí : “Tôi này Giản Tích, nên bị tôi kể từ chối nhưng mà ra quyết định tương hỗ với những người này chứ, demo nom coi thằng này đó là loại người gì, loại bại hoại, cặn buồn chán của xã hội, mất mặt giá bán cho tới thế cơ à.”

“Lục Bình Nam”– Giản Tích lên giờ đồng hồ rời câu nói. “Đừng ăn khó khăn nghe thế.”

“Tôi khó khăn nghe sao?”– Lục Bình Nam chỉ Hạ Nhiên “Còn cách thức của thằng quen thuộc khó khăn coi à? Dùng ngày tiết gà hắt người không giống, theo gót dõi rình rập đe dọa, vô cùng hung hăng, vô cùng lành lặn nghề! Đúng rồi, bao nhiêu nghề nghiệp cơ đâu cần thiết vì chưng cung cấp làm những gì đích , bao nhiêu doanh nghiệp đảm bảo chỉ việc đảm bảo chất lượng nghiệp trung học tập thôi, cho tới việc làm cơ có thể cũng khó khăn nhưng mà dò thám nhỉ?”

Hạ Nhiên vô cùng an tĩnh, biểu thấy tia gợn sóng li ty.

Giản Tích siết chặt cầm tay, những nhen nhóm ngón trắng tay noãn, dỗi cho tới tái ngắt mặt mày, đem chút giật thột, như thể đùng một cái nhận ra người xa thẳm kỳ lạ, nom Lục Bình Nam với khuôn mặt đẹp nhất trai cơ, tuy nhiên ngỏ mồm rời khỏi toàn câu nói. cay nghiệt.

Đây là kẻ nam nhi nhưng mà âm thầm xuyên suốt chục năm đấy sao?

Giản Tích càng siết chặt cầm tay, móng tay càng cắm sâu sắc vô vào thịt.

Hạ Nhiên nom bàn tay đỏ lòm dần dần lên của , nhíu ngươi tiếp sau đó qua loa, “Cầm lấy.”

Hạ Nhiên rắn rỏi nhét vô tay Giản Tích kiểu ống tuýp Fe, vì như thế vô tay cố dụng cụ nên cơ hội này kế tiếp thực hiện nhức lòng bàn tay bản thân nữa.

Giản Tích giương đôi mắt nom Hạ Nhiên, lại bâng quơ dời đôi mắt vị trí khác

Chỗ cửa ngõ cầu thang máy đùng một cái xôn xang, rời khỏi là đám bảo đảm chạy về phía này.

Lục Bình Nam vui sướng sướng Lúc đem người bắt gặp họa, giơ giơ lên địa hình “Vì dân trừ hoảng hốt.”

Hạ Nhiên nhanh gọn lẹ chạy về phía xe pháo máy phía đằng trước, tuy nhiên cửa ngõ rời khỏi điểm này gần như là bị xe pháo của Giản Tích ngăn lại không còn, xe gắn máy căn phiên bản lọt qua loa được.

Nhiên, làm thế nào bây giờ?”- Lâm Gia bộp chộp căn vặn.

Hạ Nhiên nom trái khoáy nên công cộng xung quanh lượt, u kiếp đem nơi nào nhằm trốn.

Đột nhiên...

“Lên xe pháo.”– Giản Tích

Open xe pháo ngồi vô sau vô lăng lái xe, “Còn đứng ngây ngốc cơ thực hiện gì?”

Xem thêm: nhiễm phải pheromone của em

Hạ Nhiên do dự nhị giây, tuy nhiên vô cùng nhanh chóng ra quyết định, với Lâm Gia “ thôi.”

Thùng ngày tiết gà, khẩu trang y tế, cờ lê, ống tuýp, toàn cỗ đều ném vô xe pháo, Hạ Nhiên ngồi vị trí ghế lái phụ, còn còn chưa kịp thắt chão tin cậy, Giản Tích giẫm chân ga “Oanh” kiểu, xe đua như cất cánh rời .
Lục Bình Nam sắc mặt mày tái ngắt xanh rờn, thời điểm này group trưởng group đảm bảo mới mẻ hồng hộc chạy cho tới “Lục tổng, người đâu?”

“Bây giờ mới mẻ tới!”– hận nghiến răng nghiến lợi – “Các ngươi ăn cứt không còn !”