cậu ba anh không lối thoát đâu

Bạn trai vẫn đính ước tuy nhiên nàng dâu ko cần là cô?

Tống Hân Nghiên ko khi nào cho là chuyện kinh tởm, hoang toàng lối như thế lại xẩy ra với bản thân.

Bạn đang xem: cậu ba anh không lối thoát đâu

Tại cửa ngõ vô sảnh tiệc, cô nom hình ảnh chụp công cộng của nàng dâu chú rể một hồi lâu vẫn ko điềm tĩnh lại được.

Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như.

Một người là chúng ta trai cô, người tê liệt là chị ruột của cô ấy, vậy tuy nhiên tức thì ngày cô về nước, nhị người chúng ta đính ước với nhau!

“Khốn nạn!”

Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, nạm lấy ly rượu chát đỏ hỏn bên trên bàn, sải chân phi vào điểm ra mắt lễ đính ước.

“Bụp!”

Ly rượu bị ném vỡ vụn, tiếng động u ám cắt theo đường ngang khoảng không gian và lắng đọng hợp lý vô chống tiệc.

Nghe thấy giờ động, ánh nhìn của toàn bộ quý khách đều quan sát về phía lối vô.

Tống Hân Nghiên vệ sinh cút giọt rượu chát phun lên phía trên mặt, tức giận cút vào: “Hai người đính ước vẫn căn vặn chủ kiến tôi chưa?”

Trên Sảnh khấu, nàng dâu chú rể đang được sẵn sàng trao nhẫn đính ước.

Nụ cười cợt bên trên mặt mày Tống Mỹ Như cứng đờ vô một tích tắc rất rất nhỏ, sung sướng sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi hả? toán chị biết em ở quốc tế tất bật nên ko thông tin mang đến em, em chớ dỗi nhé!”

Hoắc Tấn Trung đon đả cầm tay Tống Mỹ Như, ánh nhìn quan sát về phía Tống Hân Nghiên đem theo đòi ý cảnh cáo: “Hân Nghiên, anh biết em quí anh, tuy nhiên anh vẫn luôn luôn coi em như em gái. Sau Lúc Mỹ Như quay trở lại, thứ tự trước tiên gặp gỡ được cô ấy thì anh vẫn lúc lắc động.”

“Vừa gặp gỡ vẫn yêu thương à? Ha!”

Tống Hân Nghiên tạm dừng trước mặt mày anh tao, đùng một cái cảm nhận thấy người con trai này thiệt xa xăm kỳ lạ.

Là ngươi chúng ta trai thanh mai trúc mã của cô ấy trên đây sao!

Cô cố kìm nén sự xót xa xăm trong tim, đôi mắt đỏ hỏn hoe hỏi: “Vừa dốc bầu tâm sự với tôi vừa phải trúng giờ sét tình ái với chị tôi?”

Nét mặt mày Hoắc Tấn Trung thay cho đổi: “Em hiểu nhầm rồi...”

“Hiểu lầm?”

Tống Hân Nghiên coi thường thông thường ngắt ngang điều anh ta: “Cần tôi lấy hình ảnh chụp công cộng và nhật ký truyện trò xuyên suốt bao năm vừa qua thân thiện tất cả chúng ta rời khỏi...”

“Bốp!”

Tiếng bạt tai vang lừng rời đứt điều Tống Hân Nghiên.

Mặt cô bị tấn công chênh chếch sang trọng một phía, rách rưới cả bờ môi mềm mịn, với vệt tiết rỉ rời khỏi.

Tai Tống Hân Nghiên “ong ong”, trí nhớ trống trải trống rỗng.

Đường Ngọc Linh gắt gỏng quát tháo vang: “Tống Hân Nghiên, sao mi rất có thể rét mướt lùng như thế hả? Mỹ Như là chị của mi đấy! Từ nhỏ nó đã biết thành lạc, sinh sống gian khổ sở ở ngoài 23 năm! Khó khăn lắm mới mẻ quay trở lại, ni dành được nguyệt lão tình đẹp mắt tuy nhiên mi lại chướng đôi mắt sao?”

Nhìn khuôn mặt tràn trề tức dỗi lẫn lộn ánh nhìn tuyệt vọng của u, hốc đôi mắt Tống Hân Nghiên chua xót: “Mẹ, là chúng ta thực hiện con cái tổn hại mà!”

Đúng vậy, kể từ nhỏ chị gái Tống Mỹ Như đã biết thành lạc.

Cả mái ấm chúng ta Tống kể từ bên trên xuống bên dưới đều dò thám kiếm xuyên suốt nhiều năm, rốt cuộc nửa năm trước đó vẫn nhìn thấy. Cô thương chị, biết bao năm vừa qua chị sinh sống gian khổ nên thứu tự fake không còn mái ấm cửa ngõ, chi phí tiết kiệm ngân sách và chi phí lẫn lộn CP chính thương hiệu bản thân mang đến chị ấy.

Không chỉ vậy, nửa trong năm này, bất kể cái gì chị gái mong muốn cô đều vừa lòng ko chút bởi dự!

Không ngờ vừa phải vắng tanh mái ấm một mon thôi tuy nhiên chị gái vẫn nhằm ý đến hơn cả chúng ta trai của cô ấy rồi!

Làm sao cô rất có thể đồng ý chuyện này được?

Lễ lối rất rất yên tĩnh tĩnh, Đường Ngọc Linh tức dỗi nói: “Tổn thương? Nếu ko cần tao hãi mi tổn hại thì vẫn lấy tất cả của mi bù che mang đến con cái bé bỏng rồi! Bao năm vừa qua mi hưởng trọn phúc còn chị gái lại chịu đựng gian khổ, mi ko hàm ân lại còn vô lương lậu tâm như vậy. Mày với còn là một quả đât không?”

Khắp điểm vang lên giờ chào xáo buôn dưa lê.

“Hóa rời khỏi Tống Hân Nghiên lại ác hiểm cho tới vậy...”

“Cô tao nghiện thực hiện cô chiêu được nuông chiều rồi, còn tưởng bản thân vẫn chính là phụ nữ có một không hai ở trong nhà chúng ta Tống như trước đó à?”

“Chắc cô tao vẫn mang đến 22 năm mái ấm chúng ta Tống giáo dục vô bụng heo cả rồi, dám quậy đập lễ đính ước của chị ý ruột bản thân nữa? Làm gì với tư thế của một cô chiêu mái ấm gia đình Quý giá chứ?”

“Đúng là bàn tay với ngón nhiều năm ngón ngắn ngủi tuy nhiên. Nhìn Mỹ Như tuy nhiên coi, tuy nhiên trôi dạt phía bên ngoài rộng lớn hai mươi năm, mái ấm gia đình nuôi nấng cô ấy túng rớt mùng tơi, tuy nhiên tầm dáng, tác phong của những người tao chất lượng tốt kể từ vô xương tủy chất lượng tốt rời khỏi. Nhìn lại Tống Hân Nghiên, thiệt sự còn chẳng xứng xách giầy mang đến Mỹ Như!”

Xem thêm: chiến soái tiêu thanh

...

Sắc mặt mày Tống Hân Nghiên white bệch như tờ giấy tờ, nhị tai “ong ong” cả lên, trái ngược tim bị tiêu diệt lặng cất cánh theo đòi dông.

Cô nom những người dân thân thiện của tớ, đột cảm nhận thấy thiệt xa xăm kỳ lạ.

Trước tê liệt chúng ta còn khen ngợi cô là đứa trẻ con tài giỏi nhất tía đời mái ấm chúng ta Tống quay về trên đây...

“Mẹ...”

Cô tủ lấy mặt mày má rát bỏng, cố nén nước đôi mắt, chứa chấp giờ nói: “Nhưng con cái cũng chính là phụ nữ u tuy nhiên...”

“Đừng gọi tao là u, tao không tồn tại loại phụ nữ như mi. Báo vệ đâu, mau xua nó thoát ra khỏi trên đây, ở trên đây ko mừng đón nó.”

Tống Hân Nghiên còn chưa kịp trình bày thêm thắt chữ này đã biết thành bảo đảm an toàn thô bạo lôi tay ném ra bên ngoài hotel.

Tay cô chà xuống mặt mày lối, nhị lòng bàn tay tức thì ứa tiết, nhức nhối tấm lòng.

Lúc Khương Thu Mộc cảm nhận được tin tưởng rồi cho tới rừng hoa lân cận hotel dò thám Tống Hân Nghiên thì cô đang được khốn gian khổ như con cái cún hoang toàng.

Nhìn thấy con bạn thân thiện, Tống Hân Nghiên cười cợt tự động giễu: “Thu Mộc, vì như thế sao? Tớ cũng chính là con cái ruột tuy nhiên...”

Rõ ràng cô đang được cười cợt tuy nhiên lại khiến cho Khương Thu Mộc rơi nước đôi mắt.

“Cưng còn tồn tại chị tuy nhiên, về sau chị tiếp tục bảo kê cưng, mau cho tới cơ sở y tế băng bó vẫn.”

...

Phòng cung cấp cứu vớt.

Bác sĩ canh ty Tống Hân Nghiên xử lý chỗ bị thương bên trên tay, tuy nhiên chỗ bị thương bên trên mặt mày cô lại rõ rệt rộng lớn.

Đường Ngọc Linh rời khỏi tay quá gian ác, khiến cho mặt mày cô sưng lên như khuôn bánh bao, năm vệt tay đỏ hỏn chót vừa phải rõ ràng vừa phải nổi trội.

Khương Thu Mộc vô nằm trong nhức lòng, tức dỗi mong muốn xì khói: “Cậu với ngu ko thế? Mẹ cậu tấn công thì cậu đứng yên tĩnh tê liệt mang đến bà tao tấn công à?”

Tống Hân Nghiên im re không nói, vẻ mặt mày tràn trề vô vọng.

Cô ko biết bản thân sai ở ở đâu, vì sao sau thời điểm Tống Mỹ Như quay trở lại, thái phỏng của tía u so với cô lại thay cho thay đổi một trăm tám mươi phỏng như vậy.

Thậm chí cô còn nghi ngại bản thân trọn vẹn ko cần là con cái ruột của họ!

Khương Thu Mộc tức dỗi một khi, tiếp sau đó bất lực ngồi xuống lân cận cô: “Tống Mỹ Như chịu đựng gian khổ ở phía bên ngoài ko sai, tuy nhiên năm tê liệt cô tao thất lạc cũng đâu cần lỗi của cậu. Tại sao tía u cậu lại bất công như thế chứ? Bà nội phụ thân mái ấm nó …”

“Nhanh, thời gian nhanh, thời gian nhanh. Bác sĩ Tưởng cho tới rồi!”

Phòng cung cấp cứu vớt vừa phải rồi còn tức thì ngắn ngủi trật tự động đùng một cái trở thành lếu loàn.

Các bác bỏ sĩ phái đẹp và nó tá tất tả vàng quăng quật đồ dùng bên trên tay xuống rồi chạy ra bên ngoài.

Lời trình bày của Khương Thu Mộc cũng trở thành cắt theo đường ngang.

Hai người ngước đầu lên quan sát về phía điểm tụ luyện mọi người, chỉ thấy một người to lớn đẹp mắt trai khoác cái áo blouse white đang được dịch rời trở ngại thân thiện chỗ đông người.

Một đám bác bỏ sĩ phái đẹp và nó tá vây xung quanh anh, giành nhau thủ thỉ ríu rít.

“Mẹ kiếp! Là anh ta?”

Nhìn thấy khuôn mặt mày tuấn tú với lối đường nét khía cạnh rõ rệt của những người con trai, Khương Thu Mộc khích động mà đến mức ngay lập tức đứng nhảy dậy, vô hai con mắt sáng sủa rực như sao tràn trề tính toán: “Hân Nghiên, cậu cũng muốn báo thù hằn không?”

Mắt Tống Hân Nghiên ăm ắp nghi ngại hỏi: “Làm thế nào?”

Khương Thu Mộc chỉ vô bác bỏ sĩ nam giới đang được đứng vô chỗ đông người như hạc thân thiện lũ gà: “Cậu biết anh tao là ai không? Là Tưởng Tử Hàn, cậu của Hoắc Tấn Trung.”

Tống Hân Nghiên nhíu mày: “Sao lại thế được? Cậu của Hoắc Tấn Trung ở quốc tế xuyên suốt lâu nay ni, ko khi nào trở lại cả.”

Thế tuy nhiên thực sự u của Hoắc Tấn Trung chúng ta Tưởng thiệt.

“Chưa khi nào trở lại ko tức là anh tao sẽ không còn về!”

Xem thêm: chồng hờ vợ tạm

Khương Thu Mộc hưng phấn cầm tay cô: “Hai ngày trước tớ và u với nhập cuộc một buổi tiệc, vừa phải hoặc gặp gỡ được anh tao. Mẹ tớ còn bảo tình thân thân thiện bác bỏ sĩ Tưởng và chị bản thân rất hay, thông thường xuyên cho tới mái ấm chúng ta Hoắc thăm hỏi động viên. Quan trọng là anh tao vẫn còn đó độc thân!”

Cô ấy gian ngoan manh xúi giục Tống Hân Nghiên, nói: “Chỉ cần thiết thực hiện phu nhân bác bỏ sĩ Tưởng này thì cậu được xem là mợ của Hoắc Tấn Trung. Sau này anh tao và Tống Mỹ Như gặp gỡ cậu còn cần kính cẩn gọi cậu là mợ nữa. Lại chẳng thực hiện bọn chúng nó ói không còn cơm trắng ăn kể từ ngày hôm trước rời khỏi à. Hả dỗi lắm chính không?”

Tống Hân Nghiên siết chặt quả đấm, bất thần động lòng!