chị bé cưới anh đi

“Hạ Hạ, thực hiện bạn nữ của em lên đường...”
Giữa Sảnh ngôi trường, Cố Hạo Trạch ko nhằm ý cho tới thân thích phận thiếu thốn gia của tớ tuy nhiên quỳ xuống tỏ tình với những người đàn bà cậu yêu thương.

Âu Dương Sơ Hạ khó khăn xử coi con bạn thân thích của tớ, tiếp sau đó nhẹ dịu kể từ chối.

Bạn đang xem: chị bé cưới anh đi

“A Trạch, ko được vô lễ, cần gọi là chị Hạ Hạ..”
Cố Thuần Nhã đứng cạnh bên ko nhịn được mỉm cười, giơ một lốt lượt thích lên thân tặng em trai yêu thương quý.

“A Trạch, với chí khí.

Nhưng đặc biệt tiếc, người tớ chỉ coi em là em trai thôi.”
Mọi người xung xung quanh xầm xì buôn dưa lê, tuy nhiên không có ai dám chủ ý gì.

Vì bọn họ đều đã biết Cố gia và Âu Dương gia rất khó chọc vô.

Cố Hạo Trạch ko phục, bàn tay anh cầm chặt, môi mím lại trở thành một đường thẳng liền mạch.

“Âu Dương Sơ Hạ, em sẽ không còn quăng quật cuộc đâu..”
Nhưng bóng sống lưng yêu thương kiều ấy chỉ nhằm lại một lời nói, cũng ko buồn cù sống lưng lại..

“Em vẫn còn đó nhỏ lắm, ko phù hợp nhằm thủ thỉ mến đâu, em trai ạ.”
“Nhưng em ko coi chị là chị gái..”
Câu rằng này Cố Hạo Trạch lặng lẽ rằng trong trái tim.

Âu Dương Sơ Hạ kể từ nhỏ tiếp tục nghịch tặc thân thích với Cố Thuần Nhã, nói theo một cách khác nhì người bọn họ là bạn tri kỷ kể từ vô trứng.

Cô thông thường xuyên là khách hàng quen thuộc của Cố gia, cho tới nỗi Cố lão gia còn cho tất cả những người sẵn sàng 1 căn chống riêng rẽ cho tới cô bên trên Cố trạch.

Cũng chính vì vậy tuy nhiên kể từ Khi Cố Hạo Trạch Thành lập và hoạt động, anh tiếp tục quen thuộc biết Âu Dương Sơ Hạ, rồi bị rung động cô khi nào là ko hoặc.

Mặc cho dù chỉ thấp hơn cô nhì tuổi hạc, tuy nhiên sinh sau thì vẫn chính là em.

Cố Hạo Trạch ngậm đắng nuốt cay gọi “chị” trước mặt mũi người xem, tuy nhiên trong trái tim anh, Âu Dương Sơ Hạ luôn luôn là cô nàng nhỏ cần thiết sự chở che.

Ngày bé nhỏ, Khi cô trượt, anh xuất hiện tại nâng cô dậy.

Khi cô đói, anh lấy kẹo cho tới cô ăn.

Khi cô bị đám trẻ con không giống bắt nạt, anh cũng ko ngần quan ngại xông cho tới đảm bảo an toàn cô.

Xem thêm: khu vườn mùa hạ

Đến giờ, Khi vừa phải bước đi vô lớp 10, anh ko cần dùng mặt mũi mũi tuy nhiên quỳ xuống tỏ tình với những người anh yêu thương, tuy nhiên cô lại phũ phàng kể từ chối.

Nhưng Cố Hạo Trạch ko vì vậy tuy nhiên quăng quật cuộc, anh lại càng quyết tâm cưa ụp “chị” của tớ.

Sau mùng tỏ tình thất bại, Cố Hạo Trạch bị “mời” lên chống hiệu trưởng húp trà.

Thầy hiệu trưởng coi camera, rồi lại coi cậu thanh niên ngồi bên trên ghế, ko mừng đập bàn.

“Cố Hạo Trạch, em vừa phải vô lớp 10, tiếp tục ham muốn làm mưa làm gió cần không? Muốn minh chứng đồ vật gi, em coi em mới nhất từng nào tuổi hạc, người tớ còn rộng lớn em tận nhì tuổi hạc cơ.

Trường học tập ko cần khuôn chợ nhằm em ham muốn làm cái gi thì thực hiện.

Em tưởng ngôi trường này bởi thân phụ em xây hả..”
Cố Hạo Trạch ngoan ngoãn ngoãn nghe thầy hiệu trưởng rằng không còn câu, tiếp sau đó chậm chạp rãi cầm ly trà đem lên mồm, nhẹ dịu nhả đi ra một câu.

“Đúng là ngôi trường này bởi thân phụ em xây tuy nhiên..”1
Bên ngoài, Cố Thuần Nhã và Âu Dương Sơ Hạ lo ngại, ko biết tình hình phía bên trong thế nào là rồi.

“Cái thằng nhóc này, chỉ sinh sự là chất lượng.

Hết vị trí tỏ tình hoặc sao và lại tỏ tình thân thích Sảnh ngôi trường chứ.”
Âu Dương Sơ Hạ thắc thỏm coi vô cửa nhà chống hiệu trưởng đang rất được đóng góp chặt, nhíu ngươi.

“A Trạch đang được tuổi hạc nổi loàn, nó chỉ ham muốn mò mẫm cảm hứng mới nhất kỳ lạ thôi.”
Cánh cửa ngõ rốt cuộc cũng ngỏ đi ra, hero chủ yếu kể từ từ bước cho tới, coi nhì người đàn bà đang được lo ngại bên phía ngoài, nhảy mỉm cười.

“Hai người sao vậy? Em vẫn bình an vô sự tuy nhiên..”
Cố Thuần Nhã còn ham muốn rằng gì cơ, ngay lập tức bị Âu Dương Sơ Hạ cướp điều.

“Không sao là chất lượng.

Xem thêm: người trên vạn người truyện chữ

Từ giờ chớ bày trò tinh nghịch như thế nữa.”
Cố Hạo Trạch mỉm cười híp đôi mắt, cô ấy quan hoài bản thân, cô ấy đang được quan hoài bản thân tề.

Anh đem tay lên trán thực hiện điệu cỗ xin chào loại quân team..

“Tuân mệnh lệnh, chị bé nhỏ rằng gì em cũng nghe..”.