cô là chuyên gia bắt yêu

                                    
                                              

Edit + Beta: SCR0811

Chữ "cướp" như viên gạch ốp đập trực tiếp xuống đầu Mễ Uyển, thiếu thốn chút đập cô ngốc luôn luôn.

Bạn đang xem: cô là chuyên gia bắt yêu

"Không cần..." Mễ Uyển cãi lại bám theo bạn dạng năng.

"Vậy là mượn xác trả hồn." Phàn Thần thưa giọng chắc chắn rằng "Mấy tuổi tác rồi?"

"Hai mươi." Sao kể từ mượn xác trả hồn lại nhảy sang trọng tuổi tác rồi, Mễ Uyển kế tiếp hoang mang lo lắng.

"Cộng tăng thời hạn thực hiện quỷ nữa."

"520" Mễ Uyển vấn đáp.

"Số rất đẹp ê." 500 năm trước đó là khi mối liên hệ thân thiết người bắt yêu thương và yêu thương tộc rớt vào tiến trình stress nhất, cũng chính là khi nhị tộc đang được thịnh nhất. Hồn phách đến từ 500 năm trước đó đạt được một thân thiết tu vi thế này cũng dễ nắm bắt. "Cây lan hồ nước điệp này vốn liếng tiếp tục cải cách và phát triển ko chất lượng, cô còn nhổ nó rời khỏi thì nó ko sinh sống nổi đâu."

Mễ Uyển nom bồn hoa bên dưới tay bản thân, ngẫm nửa ngày mới mẻ rời khỏi anh trai đó lại nhảy kể từ tuổi tác về bồn hoa rồi. Tư duy cất cánh nhảy liên tiếp như thế lẽ nào là vì sinh sống lâu vượt lên nên vướng bệnh dịch rơi bớt trí tuệ của những người già?

"Tôi thông thường chi phí mang đến anh được không? Ban ngày tôi ko ra bên ngoài được, anh lại ko mang đến tôi nhổ hoa rời khỏi." Mễ Uyển thương lượng. Thật rời khỏi, cô hoàn toàn có thể nhờ quản ngại gia mua sắm chung, tuy nhiên với kiểu tính tinh khôn của quản ngại gia căn nhà bản thân, ông tiếp tục nhanh gọn lẹ xem sét, đến thời điểm ê phúc lợi trèo tường khi nửa tối của cô ấy cũng đứt luôn luôn.

"Cô bị tiêu diệt thế nào?" Tư duy của Phàn Thần lại kế tiếp nhảy phì, chất vấn một câu ko chút tương quan.

"...Chết khi bắt yêu thương." Mễ Uyển cảm nhận thấy tôi đã khá thân quen với lối trí tuệ này rồi.

Xem thêm: cô vợ nóng bỏng tổng tài nhẹ chút thôi

"Vậy là bị yêu thương tộc thịt."

"Cũng nói theo một cách khác là vậy." Quả thiệt cô bị yêu thương tộc giăng bẫy thịt bị tiêu diệt.

"Vậy nhưng mà cô vẫn hoàn toàn có thể điềm đạm hoà nhã bàn chuyện thông thường bồn hoa với tôi, kỹ năng kìm giữ cũng chất lượng thiệt." Phàn Thần thưa thiệt lòng. 500 năm trước đó, người bắt yêu thương hễ gặp gỡ yêu thương là thịt, cô nhóc này nếu như là kẻ bắt yêu thương của 500 năm trước đó mượn xác trả hồn về bên, đáng ra cần với oán thù hận thâm thúy với yêu thương tộc mới mẻ chính, điềm đạm thì thầm được như thế thực sự khan hiếm với.

"Nếu anh mong muốn tiến công nhau, tôi cũng hoàn toàn có thể bám theo hầu." Mễ Uyển gặm răng, anh tao biết có thể bản thân tiến công ko lại nên mới mẻ sỉ nhục mình?

"Cô chỉ việc thông thường bồn hoa mang đến tôi là được rồi." Phàn Thần rũ đôi mắt, biết Mễ Uyển hiểu nhầm cũng ko lý giải.

"..." Mễ Uyển đột nhiên thấy bất lực như đang được đấm tay vô bông, lấy địa hình rời khỏi sẵn sàng trả nợ. "Bao nhiêu tiền?"

"Một trăm vạn"

"... Bao nhiêu cơ?"

Xem thêm: yêu phải tổng tài tàn phế

"Một trăm vạn"

Có là kẻ cổ kính của 500 năm trước đó thì cũng biết số lượng 100 vạn này còn có nghĩa gì. Tuy hiện nay vật giá bán leo thang tuy nhiên số chi phí 100 vạn vẫn cực kỳ rất rất rộng, vì thế chi phí xài lặt vặt của vẹn toàn căn nhà vô 1 năm lận ê.

"Tôi quá nhận... hiện nay tôi tiến công ko lại anh, tuy nhiên anh cũng ko thể lường gạt tôi như thế được." Mễ Uyển trừng đôi mắt với thụ yêu thương, vóc dáng hận ko thể nhào cho tới gặm vỏ cây.