công tắc tình yêu

Số chương: 29

Nhóm đọc/download: 0 / 1

Bạn đang xem: công tắc tình yêu

Số chuyến đọc/download: 2970 / 72

Cập nhật: 2016-06-03 16:19:08 +0700

Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem vấn đề ebook

Chương 15

T

rong nháy đôi mắt Tiểu Quang đột sực hiểu, hắn đẩy văng cô đi ra, khiến cho Châu Tiểu Manh mất mặt đà té loạng choạng. Cô nhếch mép cười cợt khinh thường khỉnh Khi vẫn lấy lại thăng bởi, ánh nhìn thiên về phía đầu hiên nhà, điểm Châu Diễn Chiếu đang được đứng. Tiểu Quang ko hề rỉ răng trình bày lấy một điều, chỉ mất bản thân Tiểu Manh chất vấn vặn lại: “Chẳng nên anh tôi ra phía bên ngoài rồi sao?”

“Tôi lên lấy ăn mặc quần áo.” Ánh đôi mắt của Châu Diễn Chiếu nhìn xoáy vô Tiểu Quang chứ không nhìn cô: “Cậu chớ chấp nó, nó gặm dung dịch nên giờ đang được lên cơn điên này mà.”

Tiểu Quang vẫn yên ổn thin thít. Châu Diễn Chiếu chuồn lướt qua quýt hắn, đoạn lôi phắt cánh tay Châu Tiểu Manh, đẩy cô suýt thì té chúi nhụi về chống mình: “Đừng tưởng tôi nhịn cô chuyện vừa phải nãy là cô được thể vênh váo. Con người Tiểu Quang thế nào là, tôi hiểu ra rộng lớn ai không còn, cô chớ với tuy nhiên vấp vô nó.”

Cặp đôi mắt của Châu Tiểu Manh lộng lẫy sáng sủa vô bóng tối nhịn nhường như thể làn nước thanh đuối phản chiếu bóng trăng: “Nghe anh trình bày tuy nhiên em thấy sặc mùi hương ghen tuông tuông. May thay cho em vốn liếng biết anh chỉ mất hứng với thiếu phụ, bởi ko thể nào là em cũng tưởng nhị người đang yêu thương nhau!”

“Tôi cấm cô được vấp cho tới những người dân xung xung quanh tôi.” Châu Diễn Chiếu gằn từng chữ một: “Không thì chớ trách cứ tôi cho tới cô ở liệt chóng thêm thắt tía mon nữa!”

Châu Tiểu Manh chứa chấp giờ đồng hồ cười cợt se tiếp tục như 1 con cái mè. Cô vươn nhiều năm cánh tay, dợm va vấp vô mặt mũi Châu Diễn Chiếu, tuy nhiên tên nhanh chóng sập góc cửa, đóng góp rầm một giờ đồng hồ tức thì trước mặt mũi cô, suýt thì Châu Tiểu Manh ăn uống nhiều với loại mũi. Cô tựa người vô cửa ngõ, đứng tê liệt lắng tai giờ đồng hồ bước đi xa xôi dần dần, thở hào hển ko đi ra tương đối như thể toàn cỗ mức độ lực đã trở nên rút hao mòn.

Đêm ấy, giấc mộng chấp chới Châu Tiểu Manh khiến cho cô mơ thấy nhiều điều. Người xuất hiện tại vô mơ mang trong mình một khuôn mặt mũi xa lạ, người tê liệt cầm tay cô và hỏi: “Tiểu Manh, bọn chúng bản thân vứt đi cùng với nhau nhé…”

Cô fake tay va vấp khẽ vô khuôn mặt mũi ấy, tức thì ngay tắp lự người tê liệt tan trở thành một dúm bột bị dông thổi dạt chuồn tư phương trời, thậm chí là không còn tàn tích lại mặc dù chỉ chút bụi bẩn.

Hôm sau lại là 1 trong những ngày đẹp mắt trời với nắng và nóng ráo và tiết thu trong sạch.

Châu Tiểu Manh ko tài nào là ngủ tiếp được, cô vác mí đôi mắt tương đối sưng xuống lầu bữa sớm, bấy giờ Châu Diễn Chiếu ko xuất hiện ở trong nhà. Hôm ni, Châu Bân Lễ lại dường như nhấp nhổm không giống thông thường, khoác kệ người hộ lý gạ dành riêng đầy đủ loại, ông cụ nhất quyết ko Chịu ăn cháo. Châu Tiểu Manh thấy thế ngay tắp lự bảo: “Để tôi thực hiện cho tới.” Người hộ lý ngay tắp lự gửi chén cháo cho tới cô.

Cháo vô chén vẫn tồn tại tương đối rét, Châu Tiểu Manh xúc một thìa, kể từ từ thổi, đoạn bảo: “Bố ăn cháo chuồn ạ.”

Châu Bân Lễ ngô nghê nhìn cô rồi bất thần hỏi: “Ai tiến công con cái thế, Tiểu Manh?”

“Làm gì với ai ạ.”

“Đừng giấu quanh bố…” Châu Bân Lễ trình bày nhát gừng: “Cổ con…”

Xưa ni, Tiểu Manh không tồn tại thói quen thuộc soi gương, khi cúi đầu nhìn mới nhất biết, té ra tối qua quýt khi Tiểu Quang lôi cổ cô vô, tay tên siết tím bầm cổ cô: “Không sao đâu ạ, trong ngày hôm qua với tiết thể dục thể thao, con cái ko qua quýt được xà đơn…”

Châu Bân Lễ nhệch mồm bảo: “Xà đơn… Tiểu Manh… ngốc…”

Châu Tiểu Manh cũng cười cợt trừ: “Vâng, con cái e lắm…” Từ nhỏ cô vẫn e té nhức nên xưa nay ni sư ko học tập trượt patin tuy nhiên cũng ko có thể đi xe đạp điện. Mỗi bận ganh đua thể dục thể thao cho tới môn nhảy ngựa hoặc xà đơn là cô lại trượt trực tiếp cẳng.

“Mẹ con cái bảo…con gái… phải… cẩn thận…không được…để…có…sẹo…”

“Vâng, con cái biết rồi.” Châu Tiểu Manh vừa phải trình bày vừa phải gạ ông cụ ăn cháo: “Bố mau ăn chuồn, ko là con cái muộn học tập mất mặt.”

“Anh con cái đâu?”

“Anh ấy đi làm việc rồi ạ.”

“Nó ko chuồn tiến công nhau với con cái ngôi nhà người tớ đấy chứ?”

“Không ạ, lâu rồi anh với tiến công nhau đâu tuy nhiên.”

Châu Bân Lễ lại chính thức tránh thẩn mất mặt rồi, giờ phía trên ông không khác gì một đứa trẻ con ko ghi nhớ nổi tuần tự động thời hạn, chỉ Khi Châu Tiểu Manh gạ dành riêng mới nhất xử lý xong xuôi chén cháo. Châu Tiểu Manh nỗ lực khăn vệ sinh mặt mũi cho tới ông rồi bảo: “Hôm ni trời nắng và nóng ráo, nhằm chị Từ đẩy tía đi ra vườn dạo bước, được ko ạ?”

“Con chuồn học…trễ…”

“Không sao ạ, con cái chuồn giờ đây.”

“Đừng cho tới trễ…”

Cô xách cặp đi ra cửa ngõ, khi thay cho giầy mới nhất sực ghi nhớ, thời điểm hôm nay là loại bẩy. Cô ngồi bên trên cái ghế đặt điều ngoài cửa ngõ chủ yếu lần thần một khi. Sau vẫn đưa ra quyết định thay cho giầy, quăng quật cặp xách ở lại, vác tía lô ra phía bên ngoài.

Tài xế hỏi: “Cô toan cho tới đâu ạ?”

Thực đi ra cô chẳng với điểm nào là nhằm chuồn cả, chẳng qua quýt không thích ở trong nhà. Cô bảo: “Tôi ham muốn chuồn coi điện thoại cảm ứng mới nhất.”

Tài xế fake cô cho tới trung tâm thương nghiệp rồi kiên trì bén gót theo gót cô chuồn đánh giá tất cả. Toàn cỗ diện tích S tầng bảy là chống dành riêng cho sản phẩm năng lượng điện tử, với thật nhiều showroom của những thương hiệu rộng lớn. Cô cứ coi theo lần lượt từng loại một, coi xong xuôi xong để đấy chứ không hề mua sắm. Cô bảo: “Ở phía trên không tồn tại loại nào là tương thích cả, tôi ham muốn cho tới chợ năng lượng điện tử.”

Xem thêm: truyện boss tôi không muốn yêu anh nữa

Tài xế bối rỗi suy nghĩ cho tới một quần thể chợ năng lượng điện tử rộng lớn nổi tiếng ở TP.HCM này. Tại tê liệt, toàn cỗ phạm vi bảy tầng lầu đều triệu tập phân phối PC và điện thoại cảm ứng. Nhưng bao nhiêu tầng lầu ấy đều phân trở thành từng dù nhỏ khiến cho mướn, không chỉ sầm uất phức tạp tuy nhiên lối chuồn còn ngoằn túng bấn như mải cung. Tài xế nói: “Cô quí mẫu mã điện thoại cảm ứng nào là thì cứ bảo anh Quang sai người tiêu dùng cho tới cô.”

“Anh tôi cấm tiệt ko được phép tắc lần Tiểu Quang.” Vẻ bất mãn hiển sờ sờ bên trên khuôn mặt mũi Châu Tiểu Manh, thậm chí là cô còn bĩu môi bảo: “Anh quí thì anh chuồn tuy nhiên gọi, tôi ko bám gặp phải chấu đâu!”

Tuy nghe cô trình bày vậy tuy nhiên lái xe vẫn nhất thiết gọi cho tới Tiểu Quang bởi được. Quả nhiên Khi nhắc tới Châu Tiểu Manh, Tiểu Quang do dự một khi lâu sau mới nhất bảo: “Cậu theo gót sát cô ấy, chớ nhằm lạc là được.” Chưa lúc nào nhân tài xế phát hiện Tiểu Quang bởi dự thiếu thốn quyết đoán như thời điểm hiện tại, thiệt khó khăn rời ngoài giật thột, bụng bảo dạ ko thể coi thông thường được, vậy nên vừa phải quắp máy, anh tớ ngay tắp lự bảo với Châu Tiểu Manh rằng: “Anh Quang dặn dò tôi fake cô chuồn ạ…” thế rồi lại buột mồm tuôn thêm 1 câu: “Cô ơi, khu vực tê liệt phức tạp tuy nhiên tất bật lắm, cô chớ với chuồn bừa bãi, nhỡ xẩy ra chuyện là tôi ko gánh được đâu.”

“Tôi chỉ mua sắm loại điện thoại cảm ứng thôi chứ đã từng gì.” Châu Tiểu Manh gắt gắt: “Tôi với nên trẻ em con cái lên tía đâu tuy nhiên trong cả ngày bao nhiêu người e tôi bị tóm gọn cóc thế.”

Đến chợ năng lượng điện tử rồi mới nhất hoặc, té ra Tiểu Quang vẫn ko yên tĩnh tâm nên mới nhất sai cả tên đứng đầu bảo kê của chống này là La Sĩ Hào – hoặc hay còn gọi là anh Hào cho tới. Bản thân thuộc La Sĩ Hào vốn liếng là kẻ phóng khoáng bộc tuệch, tên nói: “Được cô Hai ghé thăm hỏi trái ngược là vinh diệu cho tới bọn đàn em, tuy nhiên khi tan chợ chỉ e người sầm uất bừa bãi bọn đàn em ko kịp trở tay, tôi vẫn gọi thêm thắt bao nhiêu đứa cho tới hộ vệ cô Hai chuồn tham ô quan liêu.” Thành test Châu Tiểu Manh vừa phải xuống xe cộ, đập tức thì vô đôi mắt là bảy, tám tên đô con cái tiến bộ lên nghênh đón cô, bọn bọn chúng hàng loạt hô to: “Cô Hai ạ!”

Châu Tiểu Manh thấy không dễ chịu trong thâm tâm tuy nhiên cũng đành Chịu vậy. Tài xế xách túi lẽo gọt giũa bám gót cô, trong lúc bảy tám tên tê liệt, kẻ rào trước, người chắn sau, xông xới ngỏ lối. Vừa tiến bộ vô trung tâm thương mại sầm uất, bọn bọn chúng ngay tắp lự quây cô vô thân thuộc rồi đứng bao xung xung quanh như 1 tường ngăn vững chãi. Đám người ấy ai nấy đều vạm vỡ vạm vỡ với độ cao khoảng một mét tám, nom chẳng không giống loại cột năng lượng điện là bao, còn Châu Tiểu Manh lọt thỏm ở thân thuộc, với kiễng chân nhòm đi ra cũng cuộc thấy được gì phía bên ngoài.

Châu Tiểu Manh thực sự dở khóc dở cười cợt. La Sĩ Hào vẫn ko yên tĩnh tâm cho tới lắm, anh tớ còn chứa chấp công gọi năng lượng điện cho tới lái xe, bảo ham muốn thủ thỉ riêng biệt với cô: “Cô ạ, cô cứ đánh giá vô tư lự đi! Trong phạm vi bảy tầng lầu này, cô quí loại nào là cứ trình bày. Quý hóa lắm cô mới nhất cho tới phía trên, trình bày gì thì trình bày cũng nên nể mặt mũi Shop chúng tôi với.”

Châu Tiểu Manh chỉ cười cợt bảo: “Cảm ơn anh Hào, về ngôi nhà tôi tiếp tục bảo anh trai tôi hậu tạ anh sau!”

“Ấy ko nên thế, ko nên thế! Tôi còn nợ đại ca cả gò ơn huệ ấy chứ! Kể cả thời điểm hôm nay cô với kéo container cho tới gom mặt hàng, thì chút lễ mọn ấy với xá gì, hahahahaa…”

Châu Tiểu Manh nghe anh tớ huyên thuyên xích đế một thôi một hồi, về sau đành nên lịch sự và trang nhã cảm ơn, rồi trả điện thoại cảm ứng cho tới lái xe. Kế tê liệt cô lại bị bảy tám tên vệ sĩ quây xung xung quanh, kể từ từ tiến bộ về phía đằng trước. Sở dĩ biển khơi người sum sê chật như nêm, chuồn đâu cũng gặp gỡ giờ đồng hồ người tiếng ồn ào là vì thế mới nhất qua quýt thời gian khai trường mon Chín gần đây, trở thành test với thật nhiều tân SV nhân thời cơ vào cuối tuần cho tới chợ năng lượng điện tử mua sắm PC. Mấy tên vệ sĩ này vốn liếng là dân bảo kê của La Sĩ Hào, dọc lối bọn họ đe nẹt xô đẩy cốt nhằm lấy lối cho tới cô chuồn. Thấy điểm này tất bật eo hẹp, Châu Tiểu Manh e rộng lớn chuyện, bèn bảo: “Đừng chen lấn ở phía trên nữa, tôi lên lầu coi thế nào là.”

Nào ngờ đâu tầng nhị lại là quần thể kinh doanh tranh bị vi tính tự động chế, Châu Tiểu Manh ngó lên kể từ cầu thang máy, thấy người ví đi ra còn sầm uất rộng lớn gấp nhiều lần, cô đành chuồn trực tiếp lên tầng tía. Đến tầng tư là chống phân phối máy hình họa thì số lượng dân cư mới nhất thưa chuồn nhiều. Châu Tiểu Manh suy nghĩ nát nước vẫn không kiếm đi ra cơ hội rời đuôi đám người đang được bâu xung quanh bản thân, cô đành nhẩn nha chuồn loanh xung quanh coi máy hình họa, rồi lại lên tầng bên trên coi điện thoại cảm ứng.

Quả thực bao nhiêu tên vạm vỡ xung quanh cô đã mắt vô nằm trong, chẳng thế tuy nhiên có một lát sau, giám đốc quần thể chợ vẫn xuất hiện tại, tên cười cợt trình bày xin chào chất vấn tức thì kể từ đằng xa: “Ôi anh Uông! Anh Lưu! Hôm ni bao nhiêu anh ghé mua sắm gì tê liệt ạ? Hay lên văn chống trên tầng chín ngồi loại đã?”

“Không cần thiết, cô Hai ngôi nhà tôi cho tới sắm sửa, Shop chúng tôi chỉ theo gót thôi.”

“Chào cô Hai!” Tay Giám đốc biết bản thân tẽn tò bèn vồn vã cười cợt nói: “Không ngờ em gái của anh ý Hào lại nhã nhặn nhượng bộ này. Cô Hai vẫn thấy cái gì vừa phải đôi mắt chưa nhỉ, tôi tiếp tục sai người đem lên tận điểm cho tới cô kiểm mặt hàng.”

Trong đầu Châu Tiểu Manh chợt nảy đi ra một ý, cô hỏi: “Văn chống của anh ý trên tầng chín à?”

“Vâng vâng! Cô Hai lên thực hiện chén trà ạ?”

“Trà thì thôi khỏi…” Châu Tiểu Manh cười cợt bẽn lẽn: “Tôi ham muốn chuồn nhờ ngôi nhà vệ sinh…”

“Được chứ! Mời cô Hai chuồn lối này, mặt mũi tê liệt với cầu thang máy lên thằng.”

Nói là cầu thang máy lên trực tiếp vậy thôi, thực ra này là cầu thang máy thường xuyên nhằm vận gửi sản phẩm & hàng hóa, cũng may với loại cầu thang máy giao hàng này nên chục thế giới đứng tự do, ko cần thiết sum sê vô tê liệt và cũng không xẩy ra vượt lên trước vận tải. Đến lầu chín, Châu Tiểu Manh nói: “Tôi vào trong nhà lau chùi một lúc, những anh đứng phía trên đợi tôi.”

Tài xế và bao nhiêu tên bảo kê này đều là nam nhi đàn ông, đương nhiên ko thể bám gót theo gót cô vào trong nhà lau chùi được. Song, tay lái xe vẫn cẩn trọng gõ cửa ngõ, rồi tự động bản thân thò đầu vào trong nhà lau chùi phái nữ đánh giá cẩn trọng, tiếp sau đó mới nhất nhằm Châu Tiểu Manh phi vào, còn bản thân thì đứng canh phía bên ngoài. Ngay sau thời điểm vào trong nhà lau chùi, Châu Tiểu Manh ngay tắp lự ngừng hoạt động vách ngăn lại, chính thức vắt óc tâm trí. Nhà lau chùi chỉ tồn tại một lối cửa ngõ có một không hai, không dừng lại ở đó còn hướng ra phía ngoài mặt hàng lương y, trong lúc tên lái xe đang được đứng xem chừng phía bên ngoài, còn bảy tám tên tê liệt đang được lượn lờ hút thuốc lá dọc hiên nhà. Trong này còn có một dù hành lang cửa số vô cùng nhỏ, bên cạnh đó với lắp đặt lưới kháng trộm, kể từ bên trên tầng chín ngó xuống thấy TP.HCM bao hàm toàn bộ cơ thể và xe pháo tí xíu như các khoản vật dụng nghịch ngợm.

Cô bặm môi suy nghĩ bụng, giờ đây nhảy qua quýt hành lang cửa số chắc hẳn rằng ko được rồi, tuy nhiên tiến công ngất bao nhiêu tên tê liệt cũng ko xong xuôi. Xem đi ra thời điểm hôm nay công ly vậy. Có điều, cũng ko hẳn là trắng tay đi ra về, cô ngỏ vòi vĩnh nước cọ tay, đoạn ngẫm, cơ hội thì với, tuy nhiên tương đối nguy hiểm một chút ít.

Lúc ra phía bên ngoài, lái xe nhằm ý thấy thể trạng của cô ấy Hai với phần sút giảm nhìn rõ ràng, mới đầu mí đôi mắt cô tương đối sưng, giờ đây tuy rằng đã mất sưng, tuy nhiên vẻ rầu rĩ vẫn hiện tại rõ ràng mồn một.

Châu Tiểu Manh chất vấn tên giám đốc: “Anh là giám đốc ở phía trên à?”

“Vâng, vâng, tôi bọn họ Trịnh ạ.”

“Giám đốc Trịnh này, tôi có thể nói rằng chuyện riêng biệt với anh được không?”

“Được chứ.” Tay giám đốc Trịnh trầm trồ kinh ngạc, rồi vội vàng chào cô vô văn chống thao tác của tên, lại trình bày văn chống thao tác tuy nhiên thực đi ra cũng chỉ là 1 trong những gian tham chống với diện tích S từ tốn chỉ vừa phải xếp một cái bàn và một cái ghế sô trộn siêu nhỏ. Châu Tiểu Manh chau ngươi bảo: “Mấy anh đứng ngoài đợi tôi, tôi với chuyện ham muốn chất vấn giám đốc Trịnh.”

Tài xế hòn đảo đôi mắt qua quýt căn chống nhỏ như loại đôi mắt con muỗi, rồi kéo lũ người còn sót lại ra phía bên ngoài hiên nhà đợi. Châu Tiểu Manh khẽ chất vấn giám đốc Trịnh: “Anh quản lý và vận hành toàn cỗ quần thể chợ này à?”

“Vâng, toàn cỗ kể từ tầng một tới tầng bẩy là vì tôi quản ngại lý…”

“Ở phía trên với phân phối những loại tranh bị ko thừng không?”

“Dĩ nhiên rồi! Một nửa lầu sáu là…”

“Nói nhỏ chứ! Tôi ham muốn mua sắm một loại.”

Giám đốc Trịnh nom dáng vóc của cô ấy thì với phần mê mệt, đoạn hỏi: “Cô cần thiết gì ạ?”

Châu Tiểu Manh tỏ vẻ mắc cỡ thùng, nhị tay đan vô nhau, cô chứa chấp giọng lí nhí: “Tôi nghe nói… nghe nói… với thể… sao chép được sim năng lượng điện thoại…”

Giám đốc Trịnh chất vấn vặn lại: “Cô cần thiết loại tê liệt thực hiện gì?”

Xem thêm: thời đại mới địa phủ mới

“Tôi với đứa các bạn, nó… tuồng như nó với các bạn trai tôi…” Vành đôi mắt Châu Tiểu Manh thông thoáng đỏ gay hoe: “Tôi cũng ko rõ ràng bản thân đoán vậy với đúng không nào nữa…”

“Mấy loại sao chép sim điện thoại cảm ứng này là lừa hòn đảo cả thôi, ko thể với chuyện này được.” Nom điệu cỗ rơm rớm của vị thiên kim đái thư này, bất giác Giám đốc Trịnh cũng xiêu vẹo lòng: “Cô chớ tin yêu bao nhiêu loại tê liệt, là lừa hòn đảo cả đấy, làm cái gi với chuyện này được.”

“Anh trai tôi tuy nhiên biết, dĩ nhiên anh ấy tiến công tuốt xác tôi mất…” Nước đôi mắt như chực tràn ngoài bờ mi cô: “Anh chung tôi được không…”