cung dạ tiêu

Sáng sớm

Trình Ly Nguyệt trở bản thân, khá thở rét mướt nóng bức phả vô bên trên mặt mày, xa lánh tức thức tỉnh, hai con mắt cô hé lớn, Ánh đôi mắt của Cung Dạ Tiêu như mùng tối lấp lánh lung linh mải người nhìn chằm chằm vô cô.

Bạn đang xem: cung dạ tiêu

Cũng ko biết vẫn nhìn bao lâu rồi. Khuôn mặt mày Trình Ly Nguyệt ngay thức thì ửng đỏ gay, cô trừng đôi mắt tức tức giận nhìn hắn: "Anh...anh sao lại nhìn tôi."

Đôi môi mỏng manh của Cung Dạ Tiêu khẽ nhếch lên ko trình bày lời nói nào là. Hắn hất chăn, bước xuống nệm thoát ra khỏi chống. Trình Ly Nguyệt lăn lóc lộn phía trên nệm, khuôn mặt mày nhỏ đẩy tức tức giận suy nghĩ tầm vóc khi ngủ của tôi đem cần cực kỳ khó khăn coi không?

Nếu như bị hắn trông thấy không còn rồi, về sau hắn lấy cô đi ra thực hiện trò mỉm cười thì sao? Trình Ly Nguyệt bi lụy, tuy nhiên nhưng mà thời điểm hôm nay cô vẫn cần đi làm việc, không tồn tại thời hạn nhằm xét soi nữa rồi.

Trình Ly Nguyệt tấn công răng tắm hoàn thành nhìn thằng bé nhỏ đang được ngồi bên trên ghế sô trộn, cô ko ngoài mỉm cười, chạy cho tới mặt mày thằng bé nhỏ trình bày thông tin chất lượng tốt lành lặn mang đến nó: "Tiểu Trạch, con cái đoán ai cho tới thăm hỏi con?"

"Ai ạ?" Thằng bé nhỏ ngay thức thì hưng phấn chất vấn.

"Con đoán đi"

"Bà dì sao?"

"Không cần, bà lúc này vẫn ko thu xếp được thời hạn cho tới thăm hỏi con cái, cần ngóng một thời hạn nữa."

"Vậy là ai ạ? Mami khêu ý mang đến con cái đã có được không!" Thằng bé nhỏ ko thể tài nào là đoán đi ra được.

"Chim cảnh cụt." Trình Ly Nguyệt ngẫm suy nghĩ rồi khêu ý mang đến nó.

"Là chú Bùi sao? Chú đem penguin kể từ Nam Cực về nuôi sao?" Đôi đôi mắt thằng bé nhỏ ngay thức thì sáng sủa lên.

"Chắc là ko đem về đâu, nhiệt độ vị trí tất cả chúng ta ko thích hợp nhằm penguin tồn tại, tuy nhiên chú ấy về rồi, không chỉ có vậy còn trình bày thời điểm hôm nay sẽ tới phía trên."

Thẳng bé nhỏ ngay thức thì hưng phấn vỗ tay: "Yê! Con hoàn toàn có thể bắt gặp chú ấy rồi, con cái vẫn rất rất lâu rồi ko được chú ấy."

"Con cực kỳ lưu giữ chú ấy sao?"

"Dạ!" Thằng bé nhỏ gật gật đầu.

Trình Ly Nguyệt cũng tin cậy rằng nam nhi cũng lưu giữ hắn, cũng chính vì thằng bé nhỏ kể từ khi một tuổi tác rưỡi, Bùi Tử Hiên vẫn nhập cuộc vô cuộc sống đời thường của chính nó. Bùi Tử Hiên tương tự một đứa trẻ em con cái, nhị người chúng ta vô nằm trong hợp ý nhau, nghịch ngợm cùng nhau, tình thương ngay thức thì trở thành thâm thúy.

Cung Dạ Tiêu vẫn ăn diện chỉnh tế đứng ở cửa ngõ, nghe lời nói trực tiếp bé nhỏ trình bày, khuôn mặt tuấn tú của hẳn thời điểm hiện tại trở thành phức tạp khó lường. Nếu như tối qua chuyện Trình Ly Nguyệt trình bày Bùi Tử Hiên so với thằng bé nhỏ vô nằm trong cần thiết thì hắn vẫn còn đó không tin tưởng. Nhưng lúc này nghe chủ yếu mồm thằng bé nhỏ trình bày lưu giữ người con trai tê liệt, hắn ko thể ko tin cậy người con trai tê liệt mang 1 địa điểm chắc chắn trong tâm địa thằng bé nhỏ.

Điều này càng khiến cho hắn nhất quyết ham muốn bắt gặp người con trai tê liệt, coi hắn là kẻ ra sao.

Trình Ly Nguyệt vùng lên ngay tắp lự trông thấy người con trai đang được đứng bó tay ở cửa ngõ nghe trộm, vẻ mặt mày của cô ấy đem chút ngờ ngạc, cầm lấy tay thằng bé nhỏ nói: "Được rồi, con cái tiếp cận ngôi trường học tập trước, đợi chú ấy cho tới rồi nhị người họp mặt đã có được không?"

"Nói ko chừng chú ấy đem penguin về mang đến con cái nữa."

"Hỏi chú ấy là biết rồi." Trình Ly Nguyệt mỉm cười trình bày.

Cung Dạ Tiêu đứng ở kề bên đóng góp cúc áo, sáng sủa ni hắn thắt cà vạt tuy nhiên thắt mãi ko được, chỉ từ cơ hội lười biếng nói chung biếng treo bên trên cổ, hắn tiếp cận trước mặt mày Trình Ly Nguyệt, phía cô nói: "Giúp tôi thắt cà vạt."

Trình Ly Nguyệt nhíu mi, ko cần thông thường hắn tự động thắt sao? Nhưng nhưng mà tối qua chuyện hắn xoa bụng mang đến cô, cô cũng ko thể cự tuyệt hắn chuyện nhỏ nhặt này được.

Cô tiếp cận trước mặt mày hắn, vừa phải xác định lại cà vạt vừa phải nói: "Rất lâu rồi tôi mới mẻ thắt lại, tôi ko biết thắt đem rất đẹp ko nữa."

Nói hoàn thành, cô xoay cho tới xoay lùi, sau cùng cũng hoàn toàn có thể luồn qua chuyện được, cô kéo kéo. Nhìn đem khá kì quái, cô nhìn người con trai, hỏi: "Là thế này sao?"

Cung Dạ Tiêu sửa đổi lại một chút ít, tuy nhiên càng sửa càng loàn. Trình Ly Nguyệt mím môi cười: "Tôi vẫn trình bày rồi, tôi ko biết thắt."

"Không biết hoàn toàn có thể học tập, về sau chuyện này tự em đảm nhận." Cung Dạ Tiêu đi ra mệnh lệnh.

"Ách! Rõ ràng anh hoàn toàn có thể thắt."

Xem thêm: ngôn tình trùng sinh

"Có người phụ phái đẹp của tôi ở ở kề bên, vẫn còn đó cần cho tới lượt tôi thắt sao?"Cung Dạ Tiêu nhíu mi nhìn cô.

Lời trình bày này đẩy tăm tối, Trình Ly Nguyệt ngay thức thì phản bác: "Ai là kẻ phụ phái đẹp của anh!"

Cung Dạ Tiêu vấn đáp rộng lớn tiếng: "Em."

Nói hoàn thành hắn bước tới mặt mày thằng bé nhỏ mỉm cười hỏi:

"Nghe mami con cái trình bày con cái mang 1 người chú ham muốn cho tới thăm hỏi con cái cần không?"

"Dạ! Chú ấy thương hiệu là Bùi Tử Hiên."

Cung Dạ Tiêu ngay thức thì mỉm cười ôn nhu chiều chuộng: "Được, daddy đem thời hạn tiếp tục mời mọc chú ăn cơm trắng, cảm ơn chú ấy thời hạn qua chuyện vẫn chở che nhị u con cái."

"Vâng ạ!" Thằng bé nhỏ vô nằm trong hạnh phúc Khi daddy thực hiện vậy.

Trình Ly Nguyệt đứng tiếp mặt mày đem chút cạn lời nói, tối qua chuyện Khi cô nhắc tới Bùi Tử Hiên, ai thực hiện đi ra vẻ mặt mày như bị giắt nợ vài ba trăm tỷ, hiện nay sao hắn hoàn toàn có thể trở thành một người thân phụ hiền lành nữ tính rồi?

Đưa thằng bé nhỏ cho tới ngôi trường hoàn thành, nhị người chúng ta xuống xe cộ vẫy tay giã biệt thằng bé nhỏ.

Ngồi vô xe cộ, ý mỉm cười của Cung Dạ Tiêu ngay thức thì thu lại, trở thành u ám, hắn phát động xe cộ tách ngoài ngôi trường.

Trình Ly Nguyệt nhìn biểu cảm này của hắn, đem chút không an tâm hỏi: "Anh làm thế nào vậy?"

"Trưa ni em và Bùi Tử Hiên ăn cơm trắng ở đâu?"

"Anh ấy vẫn ko hạ cánh, tôi vẫn ko tương tác lại với anh ấy!"

"Vậy em lăm le bịa bàn ở quán ăn nào? Hay là nhằm tôi đặt?"

Trình Ly Nguyệt ngay thức thì quá bất ngờ nhìn hắn: "Anh thực sự ham muốn chuồn nằm trong Shop chúng tôi sao?"

Khuôn mặt mày Cung Dạ Tiêu trầm đem xoay đầu nhìn cô, nghiến răng hỏi: "Sao? Không được ư?"

"Không phải! Chũng tôi vẫn nửa năm ko bắt gặp rồi, nếu mà anh chuồn hoàn toàn có thể tiếp tục lúng túng. Cung Dạ Tiêu, anh ham muốn bắt gặp anh ấy cũng khá được thôi, tuy nhiên nhưng mà hoàn toàn có thể nhằm tôi bắt gặp anh ấy trước, tiếp sau đó trình bày trường hợp của anh ấy một lượt." Trình Ly Nguyệt khẩn cầu, cô thế nào là cũng khá được, tuy nhiên Bùi Tử Hiên chắc chắn sẽ sở hữu chủ kiến.

Cung Dạ Tiêu nhìn vẫn biết ko cần là kẻ biết náo động một không khí, khuôn mặt mày giá tiền như chi phí, chẳng may một không khí trầm lặng thì cần thực hiện sao?

Lúc này vừa phải hoặc cho tới siêu thị bữa sáng, Cung Dạ Tiêu giới hạn xe cộ, cúi thấp người kề sát vô cô, từng câu từng chữ cứng rắn nhưng mà hé miệng:

"Đừng phí lời nói, trưa ni tôi chắc chắn cần bắt gặp hắn."

Trình Ly Nguyệt nuốt một ngụm nước miếng, ko mang đến hắn bắt gặp nhưng mà hắn cứ chắc chắn cần bắt gặp.

Ăn hoàn thành bữa sáng sủa, Trình Ly Nguyệt được đưa tới cửa ngõ doanh nghiệp lớn. Lúc cô chuẩn bị xuống xe cộ, Cung Dạ Tiêu lại nhắc: "Hắn cho tới rồi ngay thức thì gọi năng lượng điện mang đến tôi, bữa trưa tôi mời mọc."

Trình Ly Nguyệt chỉ đành cười: "Đợi anh ấy cho tới rồi tính."

Câu vấn đáp này khiến cho Cung Dạ Tiêu vô nằm trong bất mãn, cô lăm le vấn đáp qua quýt hắn sao?

Trình Ly Nguyệt bước thời gian nhanh về chống thao tác làm việc, tiếp sau đó thẳng gõ của chống thao tác làm việc của Linda nhưng mà chuồn vô. Linda đang được ngồi tu coffe, ngấc đầu nhìn cô:"Vội vàng đồ vật gi vậy? Có chuyện gì?"

Trình Ly Nguyệt trình bày với cô: "Bùi Tử Hiên về nước rồi."

Xem thêm: tôi có thể cứu vớt chút nào nữa không

Linda quá bất ngờ nhìn cô: "Cái gì? Hắn bám theo xua đuổi đến tới phía trên sao?"

Trình Ly Nguyệt nhấp lên xuống lắc đầu: "Anh ấy vững chắc ko cần cho tới phía trên bám theo xua đuổi em, trước đó em vẫn phân tích ràng với anh ấy rằng em ko thể đồng ý rồi, tuy nhiên nhưng mà tối qua chuyện anh ấy gọi năng lượng điện mang đến em, nói rằng thời điểm hôm nay tiếp tục cho tới, kêu em mời mọc ăn cơm trắng."

Linda mỉm cười thở dài: "Hắn thực sự ko chịu đựng khuất phục. Bùi Tử Hiên là loại thiếu thốn gia bất cần thiết đời, ko ngờ rằng hắn lại trung thành với em như thế, bám theo xua đuổi em cũng xấp xỉ 2 năm rồi còn gì."