cùng kẻ thù thành thân

Trong cung Khôn Ninh lạnh giá, hiu quạnh, Trương vợ vua đem lễ hắn nón phượng, khuôn mặt tráng lệ và trang nghiêm nom Chu Văn Lễ đang được quỳ bên dưới, “Muốn động vô Tiết gia ko nên ko thể, đơn thuần tại vì sao lại lựa chọn khi này? Bây giờ ngươi vẫn ko trở nên hít với Ổ gia nhị cô nương, chân còn ko tại vị, ngay lập tức vội vàng mong muốn loại lên đường Tiết gia, há chẳng nên tự động chặt đứt cánh tay của mình?”
 
Ngoài hành lang cửa số, ve sầu hè râm ran, Chu Văn Lễ quỳ ngay người bên trên nền gạch men giá buốt băng, giọng quật cường khan hiếm thấy, “Mẫu hậu, Tiết gia cất giấu tất cả chúng ta cung cấp quan lại cung cấp tước đoạt, ngược lại còn cung cấp muối hạt lậu thông lưng với nước ngoài địch, khiến cho không gian vô triều vẩn đục, từng chuyện dơ không sạch đều là tội rộng lớn, nếu như cứ nhằm đem, trước sau cũng tiếp tục liên lụy cho tới Đông Cung, so với tất cả chúng ta vẫn chính là trăm hãi tuy nhiên không tồn tại một lợi, tại vì sao lại thưa là chặt lên đường cánh tay chứ?”
 
“Nhưng ít ra cũng đợi ngươi trở nên hít vẫn, sở hữu Ổ gia vững mạnh giúp sức rồi rời khỏi tay vẫn ko muộn!”

 
“Nếu ko nhân khi Fe rét tuy nhiên rèn, tra triệt nhằm Trương Viêm Hồi tuy nhiên đợi cho tới sau mon tám đại hít mới mẻ rời khỏi tay, tất cả chúng ta tiếp tục mất mặt lên đường thời cơ...”
 
Trong năng lượng điện đang được giành chấp, chợt nghe thấy phía bên ngoài truyền cho tới bước đi vội vàng, nội thị nằm trong cung nữ liên tiếp nói: “Ổ nhị cô nương nài ngừng bước, nương nương và hoàng thái tử năng lượng điện hạ đang được nghị sự, người ko thể tiến thủ vào!”
 
Nhưng vẫn muộn rồi, Ổ Tô Nguyệt vẫn bịa đặt một chân vô vào năng lượng điện. Nàng cơ hội rèm lấp nhận ra bóng sườn lưng hoàng thái tử bị trừng trị quỳ, ngay tức khắc cảm nhận thấy ko đích thị, hấp tấp rụt chân về, rón rón rén bước ra bên ngoài.
 
Vụ án tra tẩy Tiết gia vẫn là tên gọi bên trên chão cung, ko thể ko phun.
 
“Bổn cung tuy rằng là vợ vua, tuy nhiên từ trên đầu chí cuối ko được thánh thượng quá nhận; nghe bám theo tiếng gia tộc gả vô là phụ nhân thâm nám cung, trước đó chưa từng nhận qua quýt ân ái một ngày của trượng phu...là bổn cung không tồn tại khả năng, liên lụy con cái tao ko được sủng ái. Hơn nhì mươi trong năm này, bổn cung thom thóp lo lắng hãi, dốc lòng dốc mức độ, chỉ hãi thánh thượng phế truất lên đường kiểu mẫu tử tất cả chúng ta, trọng dụng Tiết gia cũng chính là vì thế không hề cơ hội này.”
 
Hoàng hậu thở lâu năm thườn thượt, nói đến việc bản thân là vật mất mát của liên hít, khi nói đến việc ‘chưa từng nhận qua quýt ân ái một ngày của trượng phu’, khóe đôi mắt bà mẩn đỏ lấp lánh lung linh ý lệ. Bà người sử dụng khăn tay vệ sinh lau khóe đôi mắt, nỗ lực bình ổn định lại sự yếu ớt ớt lòi ra trong những lúc lơ đãng, vực dậy dìu Chu Văn Lễ lên, nói: “Chuyện vẫn như vậy, thưa thêm thắt cũng bất lợi, hoàng nhi vẫn đưa ra quyết định như vậy thì cứ nỗ lực tuy nhiên thực hiện lên đường.”
 
Nghe kết thúc, vô đôi mắt Chu Văn Lễ lòi ra một tia vui sướng mừng, trịnh trọng nói: “Nhi thần tạ ơn kiểu mẫu hậu buông tha thứ!”
 

Bạn đang xem: cùng kẻ thù thành thân

“Mẫu tử cùng nhau, còn thưa chi cho tới buông tha thứ? Chẳng qua quýt là phiền lòng mang đến ngươi thôi.” Tóc mai của vợ vua lại bạc thêm thắt vài ba sợi, nghĩ về ngợi rồi thưa, “Ngươi sở hữu đôi mắt nom người, trọng dụng Phù Ly cũng chính là điều tốt, chẳng qua quýt từng chuyện đều cần thiết nói đến việc chừng đỗi, vô 2 năm ngay lập tức thăng trở nên thiên hộ ngũ phẩm vẫn chính là khan hiếm bắt gặp, xuất sắc ưu tú quá tiếp tục trở thành không ổn.”
 
Chu Văn Lễ mỉm cười nói: “Phù Ly lập từng nào công trạng, người cũng biết, chẳng thưa chỉ là một trong những thiên hộ, còn nếu như không nên hắn quá con trẻ tuổi hạc, cho tới chức trấn phủ sử cũng hoàn toàn có thể đảm đương được.”
 
Nếp nhíu chặt thân thiện mi tâm của vợ vua mất tích vô số, vơi giọng nói: “Bổn cung đương nhiên biết, đơn thuần nhắc nhở ngươi chớ quá nôn nóng, rời nhằm người không giống dị nghị. Còn nữa, nha đầu Ổ Tô Nguyệt tuy rằng sở hữu chút tục tĩu, tuy nhiên thân thiện thủ ko tệ, trí tuệ cũng linh động, là một trong những cô nương đảm bảo chất lượng khan hiếm sở hữu, sở hữu nường lân cận ngươi bổn cung mới mẻ yên tĩnh tâm, sau đây thân thiện thiết với nường một chút ít, chớ nhằm nường sinh sống khôi hài như bổn cung.”
 
Nhớ cho tới dáng vóc vừa phải rồi mang đi kệ toàn bộ xông vô lại dấm dúi rụt lên đường, vô đôi mắt Chu Văn Lễ cũng lòi ra vài ba thần ý mỉm cười nói: “Nhi thần tương khắc ghi.”

 
 
Chu Văn Lễ thoát khỏi cổng rộng lớn cung Khôn Ninh ngay lập tức thấy Ổ Tô Nguyệt đang được nghịch ngợm đá bên trên đàng, váy đỏ tía rực bám theo bước đi của nường tuy nhiên cong lên.
 
Nghe thấy giờ đồng hồ bước đi, Ổ Tô Nguyệt xoay đầu, nhận ra vô đôi mắt Chu Văn Lễ sở hữu chút phiền lòng ko cất giấu giếm, hỏi: “Điện hạ ko có gì chứ?”
 
“Không sao.” Chu Văn Lễ đứng cơ hội nường tía tư thước, giữ lại khoảng cách ko xa xôi ko sát, để ý sắc mặt mày nường, căn vặn “Nhị cô nương ko vui sướng sao?”
 
“Ta sở hữu chút lưu giữ mái ấm rồi. Vừa rồi mong muốn cho tới Ngự Mã Giám cưỡi ngựa giải phiền, tuy nhiên người của Tứ Vệ Doanh khước từ, thưa này đó là ngự mã chỉ hoàn toàn có thể mang đến thiên tử với mọi hoàng tử dùng thôi.” Giọng Ổ Tô Nguyệt sở hữu chút mất mặt đuối, tiếp cận lân cận Chu Văn Lễ căn vặn, “Nương nương tại vì sao trừng trị chàng quỳ thế?”
 
“Vì một chút ít chuyện bên trên triều, tao ko thương lượng với kiểu mẫu hậu ngay lập tức tự động bản thân thực hiện mái ấm.” Sợ nường hiểu nhầm kiểu mẫu hậu, Chu Văn Lễ lại bổ sung cập nhật thưa, “Mẫu hậu đơn thuần vì thế tao đảm bảo chất lượng. Phụ hoàng ưu tiên nhị ca Duẫn Vương, lập tao thực hiện hoàng thái tử chẳng qua quýt là nể mặt mày kiểu mẫu hậu nằm trong nhì mái ấm Tiết và Trương gia, giờ đây tao lại tự động tôi chỉ mũi dò thám khảo sát Tiết gia, khó khăn trách móc khiến cho bà phiền lòng.”
 
“Hoàng thượng chục năm ko quan hoài triều chủ yếu, thứ tự đó lại vì thế một Tiết gia tuy nhiên thượng triều, thiệt sự kì quái. Ta nghĩ về hồi lâu, ông quan hoài cho tới chuyện này như vậy, có lẽ rằng ko nên vì thế kiểm soát và chấn chỉnh triều cương tuy nhiên là mong muốn tóm chuôi năng lượng điện hạ và nương nương, nhân thời cơ này hùn Duẫn Vương đăng vương.” Thấy vẻ mặt mày Chu Văn Lễ hiện thị lên một tia cùng bất đắc dĩ, Ổ Tô Nguyệt ko kiêng khem kỵ thưa trực tiếp, “Duẫn Vương ê tao vẫn bắt gặp qua quýt một thứ tự rồi, toàn bộ cơ thể lệ khí cực kỳ nặng trĩu, tướng tá mạo lại phệ ú, kể từ vô ra bên ngoài đều ko tự năng lượng điện hạ.”
 
Hiếm Lúc sẽ có được tiếng tán tụng, Chu Văn Lễ cảm nhận thấy kinh ngạc, bên trên mặt mày mẩn đỏ cùng quẫn bách, sở hữu chút ko đương nhiên hỏi: “Nhị cô nương mới mẻ quen thuộc biết tao vài ba ngày, ngay lập tức biết tao kể từ vô ra bên ngoài đều trội rộng lớn nhị ca?”
 
“Khí hóa học một người là ko lấp cất giấu được.” Ổ Tô Nguyệt tò mò mẫm căn vặn, “Cho nên, hoàng thượng tại vì sao lại ko quí chàng?”
 
Chu Văn Lễ chỉ nhấp lên xuống đầu mỉm cười, nụ mỉm cười sở hữu vài ba phần đau xót.
 
Hắn ko đáp yếu tố này, Ổ Tô Nguyệt ngay lập tức ko căn vặn nữa, tự động bản thân nói: “Vẫn may thân phụ so với tía tỷ đệ tao thường rất vô tư, tỷ tỷ, đệ đệ sở hữu, sẽ không còn thiếu hụt phần tao. Trước phía trên tao vẫn không thích gả mang đến năng lượng điện hạ, cảm nhận thấy cả đời bị nhốt vô thâm nám cung tiếp tục cực kỳ vô vị, giờ đây coi rời khỏi, tao vẫn suôn sẻ rộng lớn năng lượng điện hạ thật nhiều.”
 
Chu Văn Lễ tức thời ko biết nên tiếp tiếng ra làm sao, ngừng bước hỏi: “Nhị cô nương...Không mong muốn gả mang đến ta?”
 
“Trước phía trên thiệt sự từng nghĩ về như vậy, cho dù sao lên đường nữa phủ Ứng Thiên cơ hội Thương Châu quá xa xôi. Nhưng thân phụ thưa năng lượng điện hạ cần thiết tao, tao ngay lập tức cho tới phía trên, thành quả vừa phải bắt gặp năng lượng điện hạ, ngược lại cũng ko kinh sợ như vô tưởng tượng của tao.”
 
“Ta vô tưởng tượng của nường, là thế nào?”
 

Xem thêm: minh hiểu khê

Xem thêm: nhà tôi thực sự có mỏ vàng

“Điện hạ to hơn tao năm tuổi hạc, sở hữu chút già nua, hẳn tiếp tục nhằm râu, tráng lệ và trang nghiêm ko mỉm cười.”
 
Thanh niên nhì mươi kiểu mốt tuổi hạc thứ tự thứ nhất bị cô nương bảo là ‘già’, trong thâm tâm thông thoáng nghẹn lại, ko nhịn được tuy nhiên nhảy mỉm cười, mỉm cười một khi lại cùng bất đắc dĩ nói: “Ta dẫn nhị cô nương lên đường cưỡi ngựa.”
 
Ổ Tô Nguyệt ngay lập tức mỉm cười sáng sủa lạn, tung hô đồng ý, hấp tấp vàng trở lại thay cho phục trang cưỡi phun, ồn ào thưa nên thi đua với hoàng thái tử một trận khoan thai.
 
 
Hàn Lâm Viện, chiều tối ko người, Khương Nhan nom bên trên công văn sửa luật, bao nhiêu ngày qua quýt chỉ rất ít nhì mươi cái brand name, ngay lập tức thở lâu năm.
 
Mười ngày qua quýt, quan lại viên rộng lớn nhỏ rộng lớn trăm con người, đồng ý sửa luật ký thương hiệu lại chỉ tồn tại một nhì phần chục, phần rộng lớn đều nghi vấn kỵ Tiết gia hoặc là giữ lại thái chừng trung lập, chuyện ko tương quan cho tới bản thân...Cứ như vậy, mùng cải tân triều đình này ngay lập tức bị tiêu diệt vô trứng nước.
 
Đang buồn phiền, bỗng nhiên thấy nhì người sánh vai lao vào, một người vô ê phe phẩy phiến quạt, cặp đôi mắt hoa khoan híp lại, mỉm cười nói: “Hiếm thấy lúc ngươi làm cho đầu đau như vậy, thiệt là chuyện hi hữu!”
 
Giọng thưa ngả ngớn này thiệt sự quá quan trọng, Khương Nhan liếc mắt nom lên, người cho tới ngược nhiên là Ngụy Kinh Hồng và Ổ Miên Tuyết.
 
Từ thứ tự trước từ giã, Khương Nhan vẫn tía mon ko bắt gặp bọn họ, trong thâm tâm bất giác vui sướng mừng hỏi: “A Tuyết, những ngươi cho tới phía trên thực hiện gì?”
 
Ổ Miên Tuyết vẫn như vậy, đồng điếu mặt mày khóe môi dễ thương và đáng yêu, mỉm cười nói: “A Nguyệt lưu giữ mái ấm, thân phụ bảo tao cho tới phía trên thăm hỏi muội ấy.”
 
“Sẵn tiện nằm trong tao trở nên thân thiện.” Ngụy Kinh Hồng mỉm cười hì hì dò thám ghế ngồi, kể từ sau mặt mày quạt đề nhì chữ ‘Dĩ hôn’ liếc mắt nom lên, cực kỳ phô trương ném mang đến Ổ Miên Tuyết nhì tầm nhìn mị hoặc.
 
“Các ngươi nên trở nên thân thiện ư? Khi nào?” Khương Nhan thiệt sự kinh hỉ một phen, lòng âm thầm nghĩ về thời hạn trôi qua quýt thiệt nhanh chóng, tháng ngày Lúc ở Văn Miếu Quốc Tử Giám như vừa phải mới mẻ ngày hôm qua, liếc mắt ngay lập tức thấy nhì người này tu trở nên chủ yếu ngược rồi.
 
Ổ Miên Tuyết khan hiếm Lúc xấu xí hổ, ho khan một giờ đồng hồ mím môi nói: “Mùng một mon chín, sau đại hít điển lễ của hoàng thái tử và A Nguyệt nửa mon.”
 
“Quà cưới của ngươi và Phù Ly nên thật to lớn đấy.” Ngụy Kinh Hồng nhắn gửi dò thám Phù Ly.

 
“Được rồi, bàn chuyện chủ yếu lên đường.” Nói rồi, Ổ Miên Tuyết cố kỉnh lấy list ký thương hiệu bên trên bàn Khương Nhan, cực kỳ tiêu xài trẹo ghi chép thương hiệu Ổ tướng tá quân, đóng góp vết tay lên, “Cha tao nghe thủ thỉ vô triều, nhắn gửi dò thám tao thay cho ông cho tới ký thương hiệu giã trở nên.”
 
Đây thiệt sự là cam lộ kể từ bên trên trời rơi xuống, là hương thơm hoa thơm nức ngát, trong thâm tâm Khương Nhan cảm động, mây loà ngay tức khắc tan biến chuyển, mỉm cười thưa “Mong A Tuyết thay cho tao cảm ơn Ổ tướng tá quân.”
 
“Ta ko cần thiết ngươi cảm ơn đâu, lưu giữ mở hàng vàng cưới nên rộng lớn.” Ngụy Kinh Hồng cực kỳ ko đứng đắn mỉm cười, nhận lấy cây viết kể từ tay Ổ Miên Tuyết lờ đờ rãi kí thương hiệu, “Người của Tiết Trường Khánh canh thân phụ tao gắt gao lắm, thân phụ tao nằm trong đại bá ko tiện cho tới phía trên, ngay lập tức nhờ tao ký thay cho...Yên tâm, tao vẫn căn vặn qua quýt rồi, bạn dạng thân thiện sở hữu chuyện ko thể cho tới, ký thay cho vẫn đang còn hiệu lực thực thi hiện hành.”
 
Nhìn trên giấy tờ nhận thêm tía thương hiệu của trọng thần nằm trong vết tay đỏ tía tươi tỉnh, Khương Nhan phì mỉm cười, lại ko nhịn được mỉm cười rời khỏi giờ đồng hồ, ko biết tại vì sao chóp mũi sở hữu chút cay cay, chỉ đành rũ đôi mắt lấp cất giấu không khô thoáng lòng đôi mắt, “Yên tâm, đợi những ngươi trở nên hít, tao chắc chắn lên đường vàng mừng thật to lớn.”
 
Trên giấy tờ, mang tên của hoàng thái tử Chu Văn Lễ, lễ cỗ thượng thư Nguyễn Thiệu, tế tửu Văn Miếu Quốc Tử Giám Phùng Cửu Khanh, thiên hộ Cẩm Y Vệ Phù Ly, Bắc trấn phủ tư phủ sử Thái Kỳ, biên tu Hàn Lâm Viện Khương Nhan, Trấn Quốc đại tướng tá quân Ổ Quan Bắc, ngự sử đại Ngụy Trường Thanh...còn tồn tại Nội Các Phù thủ phụ Phù Các.
 
Chỉ là, thương hiệu bên trên list giã trở nên vẫn chính là quá không nhiều quá không nhiều lên đường.
 
Nhìn rời khỏi phiền lòng của Khương Nhan, Ngụy Kinh Hồng đề nghị: “Thật rời khỏi chuyện này, đại thần vô triều phân nửa đều là đợi coi thái chừng, ngươi chi tự cho tới ê thực hiện thuyết khách hàng trước, với tài ăn thưa của ngươi chắc chắn sẽ có được nhiều người đồng ý rời khỏi mặt mày.”
 
Ổ Miên Tuyết đồng ý gật đầu: “Bọn tao cũng tiếp tục nghĩ về cơ hội hùn, không chỉ có là vì thế A Ngọc, càng là vì thế khát vọng mong muốn giúp sức thiên hạ thời niên thiếu hụt của tất cả chúng ta.”
 
“Hôm qua quýt cho tới lễ cỗ Tạ thị thầy thuốc du thuyết, lại bị kể từ chối tức thì ngoài cửa ngõ, vốn liếng nhận định rằng bọn họ cho dù sao cũng từng đính ước với A Ngọc, tiếp tục nể tình tuy nhiên đồng ý ký thương hiệu, này ngờ nghề đời rét giá buốt, tình người tệ bạc, chỉ việc ko nên va vấp cho tới quyền lợi của mình, ai tiếp tục đứng rời khỏi lên tiếng?” Khương Nhan thở lâu năm, ngay tức khắc nghĩ về cho tới gì ê, nường vực dậy, “Ta cho tới Văn Miếu Quốc Tử Giám một chuyến, coi hoàn toàn có thể thuyết phục những tư nghiệp, TS ký thương hiệu, ko tiếp đãi những ngươi nữa rồi.”
 
Ổ Miên Tuyết ko nhằm ý khoát tay: “Đi lên đường, lên đường lên đường.”
 
Vừa bước rời khỏi cổng cung, vẫn sở hữu nhì cẩm hắn vệ quen thuộc mặt mày ở ngoài cổng cung đợi, thấy nường vội vàng ra bên ngoài, nhì người ngay lập tức cố kỉnh đao tiến thủ lên trước, ôm quyền nói: “Khương đại nhân, tao phụng mệnh lệnh của Phù thiên hộ cho tới phía trên đảm bảo an toàn, ko biết đại nhân cần thiết lên đường đâu? Có cần thiết sẵn sàng xe pháo không?”
 
Khương Nhan biết Phù Ly phiền lòng mang đến an toàn và tin cậy của nường nên mới mẻ sai người ngày tối bám theo, cho dù sao lên đường nữa Tiết gia chó nằm trong rứt giậu, chuyện gì đều phải sở hữu kỹ năng thực hiện rời khỏi.”
 
“Đi Văn Miếu Quốc Tử Giám.” Khương Nhan nghĩ về cho tới nhì thời nay ko bắt gặp Phù Ly, cũng ko biết hắn lên đường đâu khảo sát, ngay lập tức căn vặn, “Phù đại nhân của những ngươi đâu rồi?”
 
Cẩm hắn vệ nói: “Đại nhân lực vụ mặt mày người, ko ở phủ Ứng Thiên.”
 
Khương Nhan ngay lập tức gật đầu, ko căn vặn nữa.
 
Lúc này, sau sườn lưng truyền cho tới một giờ đồng hồ gọi khẽ: “Khương biên tu, tao hoàn toàn có thể...Ký thương hiệu không?”
 

Khương Nhan đang được buồn vì thế bên trên list người ký thương hiệu chưa tới 50%, nghe thế ngay lập tức vui sướng mừng, hấp tấp xoay người lại: “Đương nhiên được...” Sau này lại ngẩn người, nụ mỉm cười bên trên môi hóa trở nên kinh ngạc.
 
Là Tạ Tiến.
 
Cha hắn ko nên là kể từ chối ký thương hiệu sao, hắn cho tới phía trên làm cái gi nữa?
 
Dường như nom rời khỏi nghi vấn của Khương Nhan, khuôn mặt Trắng nõn của Tạ Tiến bỗng nhiên đỏ tía lên, ko đương nhiên tuy nhiên stress nói: “Chuyện ngày hôm qua ngươi cho tới phủ du thuyết, tao nghe thưa rồi...Rất nài lỗi, thân phụ khước từ sửa luật tuy nhiên điều này ko tức là tao khước từ.”
 
Dừng chút, hắn hít một khá sâu sắc, lấy không còn dũng khí nói: “Ta biết, tao chỉ mất công danh và sự nghiệp CN, không tồn tại quan lại chức, ký thương hiệu cũng không tồn tại ý nghĩa sâu sắc gì, tuy nhiên tao...ta...”
 
“Ký lên đường.” Khương Nhan mặc nhiên đem list hé rời khỏi, kể từ trong thâm tâm lôi ra mực in, đem mang đến hắn.
 
Lúc hạ cây viết, tay của Tạ Tiến sở hữu chút lập cập, hẳn là hãi thân phụ hắn biết tiếp tục trách móc mắng hắn chăng, tuy nhiên hắn vẫn từng đường nét ký thương hiệu bản thân, cẩn trọng in vết tay bản thân lên. Làm kết thúc toàn bộ, hắn như hoàn thành xong nhiệm vụ, mỉm cười một chiếc, xoay người nhanh gọn tách lên đường.
 
“Đa tạ.” Khương Nhan cuộn lại list, thành tâm tâm sự nhì chữ này, khom người thiệt thấp với bóng sườn lưng của Tạ Tiến.
 
Bóng sườn lưng của Tạ Tiến cứng đờ, tuy nhiên ko hề xoay đầu, đơn thuần bước đi tự do thoải mái rộng lớn vô số.
 
Tốc chừng thao tác của cẩm hắn vệ ngược nhiên cực kỳ nhanh chóng, Tạ Tiến vừa phải tách lên đường, ngay lập tức sở hữu xe pháo ngựa ngừng ngoài cổng cung. Khương Nhan lên xe pháo ngựa, day day huyệt thái dương, vô mồm lẩm nhẩm không ngừng nghỉ, đem những thắc mắc hoàn toàn có thể bắt gặp Lúc du thuyết đưa ra nghĩ về ngợi hồi lâu...
 
Nhưng nường ko ngờ được, vô Văn Miếu Quốc Tử Giám đợi nường lại là cảnh tượng này——
 
Trong sảnh Bác Sĩ nghiêm túc, nghiêm khắc nghị, tia nắng xuyên qua quýt dù cửa ngõ kể từ tư mặt mày phản vào, phân tử lớp bụi lí tí lắc động vô không gian. Đỉnh lò châm hương thơm, nhì vị tư nghiệp Sầm Ký nằm trong Tuân Tĩnh dẫn toàn bộ quan lại TS, quan lại trợ giáo, mái ấm cỗ nằm trong với tía mươi kiểu mốt vị quan lại lại của sáu học tập vô giám đang được đợi vô sảnh. Trong số bọn họ sở hữu người vẫn còn đó cực kỳ con trẻ, sở hữu người vẫn còng sườn lưng quải trượng, tuy nhiên đều ăn diện Gọn gàng, vẻ mặt mày nghiêm túc như cần thiết thực hiện một chuyện thần thánh này ê.
 
Trước cổng, bước đi Khương Nhan chợt tạm dừng, toàn bộ tâm lý vốn liếng nghĩ về sẵn vô đầu nhận ra những nho quan lại đang được đứng đợi ngay lập tức trở thành rối loàn, chỉ từ ngược tim vẫn đập thình thịch vô lồng ngực, làn nước rét chảy quý khách, tạo nên khóe đôi mắt cay cay.
 
Cảnh tượng này mang về sự chấn động còn rộng lớn chiến loàn tiết thịt cất cánh tứ tung, đối với kì thi đua ngũ quan lại sáu tướng tá còn khiến cho lòng người rung rinh động rộng lớn.
 
“Đến quá lờ đờ rồi.” Thấy Khương Nhan cố kỉnh list đứng hồi lâu ngoài cửa ngõ, người thông thường ngày mưu trí thông minh khi đó lại ngây ngốc cho tới một chữ cũng ko tâm sự, Sầm tư nghiệp giá buốt mặt mày thưa, “Mang giấy tờ cây viết cho tới.”
 
Khoảnh tương khắc ấy, Khương Nhan cảm nhận thấy bạn dạng thân thiện đứng vô loàn thế tối tăm, lại ko cảm nhận thấy hoảng loàn nữa, vì thế nường biết bản thân ko hề đơn độc kungfu, mặt mày nường sở hữu độ sáng, tuy nhiên độ sáng trước sau cũng hoàn toàn có thể thay cho thế lên đường bóng tối.