cứu vớt nam phụ đáng thương

- Nội dung vở kịch của quân vương vãi lại đợt nữa login, ko hề logout -

Trương Tử Dương thấy Trần Kiều Diễm bất động đậy, cậu tao lặng lẽ xiết chặt cổ tay của cô ý tao, bóp cho tới nấc cô tao cảm nhận thấy nhức nhối vội vã rộng lớn giờ kêu thảm thiết: "Thực nài lỗi, tôi sai rồi."

Bạn đang xem: cứu vớt nam phụ đáng thương

Cặp đôi mắt khoét hoa của Tiếu Giang nhìn kể từ bên trên xuống, hòn đảo qua chuyện Trần Kiều Diễm, trong những khi vô tình lại tăng thêm vào cho cô tao quá nhiều áp lực nặng nề, môi mỏng tanh khẽ hé, Tiếu Giang chứa chấp cao giọng hóa học vấn: "Làm sai cái gì! Xin lỗi ai!"

Trần Kiều Diễm nhức nhối phủ cổ tay, rộng lớn giọng hô: "Thực lòng nài lỗi Hứa Hiện! Chị tránh việc mắng chửi em! Chị biết sai rồi! Sau này sẽ không còn dám nữa!"

Thấy Trương Tử Dương còn ko Chịu buông tay, Trần Kiều Diễm gắt gỏng gắt gỏng quát lác về phía cậu ta: "Tôi vẫn nài lỗi Hứa Hiện rồi! Mau buông ra!"

Trương Tử Dương mỉm cười lạnh: "Chị còn ko nài lỗi tôi à nha! Chửi tôi đấy là rùa? Chị coi đem con cái rùa này sinh rời khỏi lại hoàn toàn có thể rất đẹp trai vì vậy cơ chứ!"

Hứa Hiện đứng ở cạnh bên không tồn tại chi phí đồ vật mỉm cười rời khỏi giờ, sao Trương Tử Dương lại hoàn toàn có thể tự động luyến cho tới nấc này rồi.

Trần Kiều Diễm đau tới mức nước đôi mắt chảy rời khỏi ròng rã ròng rã, mong muốn tách rời khỏi nhằm tách bay. Nhưng Trương Tử Dương đem mức độ lực rộng lớn, cô tao đem demo bao nhiêu thứ tự cũng ko thể tránh khỏi, Trần Kiều Diễm ko thể làm những gì không giống ở đầu cuối vẫn lựa lựa chọn khép nép nài lỗi: "Rất nài lỗi, tôi sai rồi, tôi tránh việc mắng cậu là rùa."

"Phì!"

Hứa Hiện thực sự nhịn ko được nhảy mỉm cười rời khỏi trở thành giờ, cô túm lấy góc áo của Tiếu Giang, không còn mỉm cười phần bên trước lại ngửa rời khỏi hâu phương, linh động tuy nhiên rằng tiếp: "Chị tránh việc mắng cậu tao là con cái rùa đâu, cần mắng là 'tiểu vương vãi bát'! Ha ha ha!"

Khuôn mặt mũi rét băng của Tiếu Giang như bị nứt rời khỏi, khóe mồm ko kìm được tuy nhiên kéo lên một nụ mỉm cười, nuông chiều nhìn Hứa Hiện đang được mỉm cười vô nằm trong thoải mái.

Trương Tử Dương cũng trở thành nụ mỉm cười phô trương của Hứa Hiện chọc mỉm cười, cậu tao mong muốn tráng lệ phỏng vấn Trần Kiều Diễm cũng ko tụ dậy nổi lòng tin nữa rồi, rớt vào lối nằm trong, Trương Tử Dương ko thể làm những gì không giống chỉ đành thả tay Trần Kiều Diễm rời khỏi, làm cho cô tao tách lên đường.

Ý mỉm cười của Hứa Hiện ko lùi, cô mỉm mỉm cười quan sát về phía Tiếu Giang, tráng lệ nài lỗi anh: "Anh Tiếu Giang, em tránh việc va nhập bàn của anh ý, cũng tránh việc thực hiện rơi sách của anh ý, anh hoàn toàn có thể chớ trốn tách em nữa đạt được không?"

Giọng của Hứa Hiện không thể mềm mịn như trước đó trên đây, chính thức trở thành thanh thúy nhu hòa, hai con mắt như được cẩn sao, rực sáng sủa nhìn Tiếu Giang, thiếu thốn chút nữa vẫn khiến cho anh xóa khỏi ý nghĩ về tách xa xăm Hứa Hiện.

Tiếu Giang thu lại ý mỉm cười, lùi rời khỏi hâu phương một bước, tránh mặt góc nhìn của Hứa Hiện, sắc trời dần dần tối, tiếng động êm ả dịu dàng của Tiếu Giang chậm rãi rãi lan ra: "Về sớm lên đường, chớ nhằm dì Lý cần phiền lòng."

Hứa Hiện ko cam tâm mong muốn xua đuổi theo dõi bước đi của Tiếu Giang, tuy nhiên chân Hứa Hiện lại cộc, xua đuổi được nhị, phụ thân bước ngay lập tức bị Tiếu Giang vứt xa xăm lại phí a đằng sau.

Hứa Hiện ko ngoài thở nhiều năm, vậy là Tiếu Giang không tồn tại dự tính thả lỗi cho tới cô?

Trương Tử Dương thấy trong tâm địa đem phần ko thoải mái và dễ chịu, cậu tao tăng trưởng trước, theo dõi hâu phương Hứa Hiện, nhập tiếng nói đem theo dõi vị đau xót.

"Vậy một tuần này là cậu đang được đợi anh tao hả?"

Hứa Hiện xoay đầu quan sát về phía Trương Tử Dương, thấy vẻ mặt mũi Trương Tử Dương vô nằm trong trung thực, lại chậm rãi rãi xoay đầu.

Từ lúc nào tuy nhiên Trương Tử Dương với cô lại sở hữu quan hệ đảm bảo chất lượng như vậy? Lại hoàn toàn có thể đương nhiên chất vấn cô chuyện riêng biệt.

Dựa nhập khi nãy cậu tao bảo đảm an toàn cô phần bên trên, Hứa Hiện đem tấm lòng trả lời: "Ừ."

Trương Tử Dương cảm nhận thấy đem chút không dễ chịu, cậu tao khuyên răn nhủ: "Anh tao ko cần là kẻ tuy nhiên cậu hoàn toàn có thể va cho tới đâu, cậu vẫn nên rời xa anh tao rời khỏi một chút ít."

Hứa Hiện kỳ quái ác quan sát về phía Trương Tử Dương, đấy là đang được trình diễn phim thần tượng à, lại còn 'anh tao ko cần là kẻ tuy nhiên cậu hoàn toàn có thể va vào', Hứa Hiện cảm nhận thấy Trương Tử Dương thực sự đem căn bệnh.

Hứa Hiện hoảng lây lan bệnh tật, vội vã vàng chen lên xe pháo buýt, ko hề xúc tiếp với Trương Tử Dương.

Trương Tử Dương trông thấy khung người bé nhỏ nhỏ của Hứa Hiện hoạt bát chen nhập trạm xe pháo buýt, bên trên cái trán đầy đủ của cậu tao gạt rời khỏi nhị vạch hắc tuyến. Hứa Hiện ko hoảng chen cho tới bị thương, người nhập mái ấm cũng ko cho tới đón ư?

Trường Nam Đại dạy dỗ học tập trái ngược thực cực kỳ đổi thay thái, sơ trung đem quy ấn định chính thức thực hành thực tế đánh giá mon, Hứa Hiện hoảng thứ tự đua thứ nhất tuy nhiên đua rớt sẽ ảnh hưởng bao nhiêu mái ấm gia đình nhập đại viện cười chê bởi vậy tuy nhiên toàn cỗ tinh ma lực của cô ý đều được để trên quy trình sẵn sàng cho tới kỳ đua, trong những khi tức thời, rước chuyện của Tiếu Giang quên béng lên đường rơi rụng.

Chờ cho tới khi Hứa Hiện lại lưu giữ cho tới Tiếu Giang thì ngày hè vẫn sớm trôi qua chuyện lặng lẽ rồi, ngày thu như thần như quỷ vẫn cho tới, cành lá của cây hòe nhập sảnh đại viện vẫn trở thành thô héo, dông tố rét thổi qua chuyện ngay lập tức phủ kín red color đen sạm bên trên nền khu đất.

Hứa Hiện tóm cứng cáp toàn cỗ môn học tập đều lưu giữ tầm 95 điểm, trả phiếu điểm cho tới Lý Như Nguyệt coi, thấy bà mừng rỡ quan sát về phía cô, còn rằng mong muốn mua sắm cho tới cô ăn mặc quần áo mới nhất, cô mới nhất thông thoáng thở phào, cũng may ko làm cho Lý Như Nguyệt bị rơi rụng mặt mũi, vì như thế ko chưa biết bà tiếp tục tiến công cô thế này.

Hứa Hiện ko nhằm câu nói. rằng tiếp tục mua sắm cho tới ăn mặc quần áo mới nhất của Lý Như Nguyệt ở trong tâm địa, cô cũng ko cần còn là 1 trong đứa trẻ em, mang trong mình 1 cỗ ăn mặc quần áo mới nhất ngay lập tức khiến cho phiên bản thân thiện sung sướng một ngày dài.

Mấy thời buổi này ko xúc tiếp với Phó Hoài Nam, cũng không tồn tại công thức liên hệ với Tiếu Giang, không thể cơ hội gì không giống chỉ đành mặt dạn mày dày đi tìm kiếm hiểu vấn đề tại đoạn Phó Hoài Nam.

Gió thu êm ả dịu dàng khe khẽ cuốn lá cây héo vàng bên trên nền xi-măng, khi cao khi thấp, tương tự trình diễn viên múa thướt thả, uyển gửi tuyệt mỹ khuynh thế vũ khúc.

Phó Hoài Nam phía trên bến bãi cỏ hâu phương rừng hoa của ngôi trường học tập, đùng một phát mang trong mình 1 cái lon nhôm êm ấm áp sát nhập má, anh tao ko phấn chấn hé đôi mắt rời khỏi, thấy người cho tới là Hứa Hiện, Phó Hoài Nam ngay lập tức ngồi dậy, đương nhiên vậy lon thức uống được Hứa Hiện trả qua chuyện.

"Nhóc con cái, sao ni lại sở hữu hào hứng cho tới mò mẫm anh thế?"

Hứa Hiện ngồi xếp vì như thế xuống cạnh bên Phó Hoài Nam, tùy tiện nhặt một viên đá tuy nhiên nhắm nhía, chểnh mảng biếng kéo dãn giọng: "Vài ngày rồi vẫn ko trông thấy anh Tiếu Giang."

Phó Hoài Nam ghét bỏ vứt lườm Hứa Hiện, dứt khoát hé lon thức uống rời khỏi, nốc từng ngụm rộng lớn.

"Nhóc con cái đích thị thiệt là không tồn tại lương bổng tâm, Tiếu Giang là anh trai, thế anh trên đây ko cần là anh trai à? Sao ko bắt gặp nhóc lại ko lưu giữ anh thế?"

Hứa Hiện uể oải trả lời: "Tôi cũng ko thấy anh chở che cho tới tôi."

Xem thêm: người trên vạn người truyện chữ

Phó Hoài Nam nghẹn lại, câu nói. này thực sự...

"Hôm ni tầm chập choạng tối hẳn là Tiếu Giang tiếp tục về mái ấm."

Hứa Hiện ngừng nhìn viên đá bên trên tay, hai con mắt lan sáng sủa có hứng hỏi: "Thật ư?"

Trong nháy đôi mắt thở của Phó Hoài Nam như bị ngạt thở, đứa nhóc này đích thị thiệt là đem sự đối đãi phân biệt, Phó Hoài Nam không ngừng nghỉ tuy nhiên gật đầu đáp: "Phải."

Hứa Hiện có được câu vấn đáp ước muốn, ngay lập tức đứng lên chạy vội vã về lớp học tập, Phó Hoài Nam nhìn bóng sống lưng vẫn ra đi, đem chút ngẩn người, sao anh tao lại sở hữu xúc cảm phiên bản thân thiện bản thân so với Hứa Hiện không tồn tại lấy nửa phần được yêu thương quí vậy nhỉ, Phó Hoài Nam vô thức sờ sờ lên trên bề mặt, mồm lẩm bẩm: "Dáng dấp của tôi cũng đâu đem xấu xí."

Chu Thụy Hi lên đường kể từ đằng xa xăm cho tới, thấy Hứa Hiện ở cạnh bên Phó Hoài Nam vừa vặn tách lên đường, cô tao lại gần Phó Hoài Nam hỏi: "Vừa rồi Hứa Hiện cho tới mò mẫm cậu à?"

Phó Hoài Nam gật gật đầu, khóe mồm mỉm cười: "Ừ, cho tới nhằm chất vấn về thông tin của Tiếu Giang."

Chu Thụy Hi nỗ lực buông lỏng thở, vờ vịt đương nhiên, mỉm cười hỏi: "Gần trên đây Tiếu Giang đang được bận chuyện gì à? Thường xuyên ko ở ngôi trường học tập, cũng ko thấy cậu ấy về nằm trong tất cả chúng ta."

Phó Hoài Nam nhún nhún vai: "Năm học tập lớp 11 Tiếu Giang đã nhận được được giải quán quân vương quốc môn cơ vật lý, cho tới mặc dù có trốn học tập, thì cậu ấy cũng đều có đầy đủ tư phương pháp để nhập cuộc thi tuyển, thông thường xuyên ko ở ngôi trường học tập cũng không cần thiết phải phiền lòng."

Thấy Phó Hoài Nam kéo dời trọng tâm mẩu truyện lên đường, cô tao không can tâm chất vấn lại thứ tự nữa: "Cậu ấy là cũng chính vì chuyện nhập mái ấm nên mới nhất bận à?"

Hai tay Phó Hoài Nam lùi về hâu phương chống lên bến bãi cỏ, lên giờ nói: "Xem như vậy đu, cậu tao ko cần vật nhập ao, tất yếu sẽ rất cần xông rời khỏi tạo nên dựng sự nghiệp."

Phó Hoài Nam vậy lấy lon nước vẫn nốc không còn lên, mồm đem theo dõi ý mỉm cười, nghĩ về cho tới chuyện vượt lên trên khứ, chậm rãi rãi nói: "Vốn là thứ tự sự nghiệp này sẽ không cho tới sớm vì vậy, cũng ko cần thiết cậu ấy giãy nảy giụa tiến công liều mình, tuy nhiên thời vận ko đầy đủ, cậu ấy ko thực hiện được phú nhị đại, ngược lại phát triển thành con cái nợ rộng lớn, bị người tao nghiền buộc vùng vẫy ở ranh giới cuộc sống thường ngày, đối với tất cả chúng ta cũng trưởng thành và cứng cáp sớm rộng lớn thật nhiều, tâm tư nguyện vọng cũng càng thâm thúy."

Chu Thụy Hi cũng nghe được bao nhiêu câu nói. đàm tiếu nhập đại viện, biết một chút ít chuyện nhập mái ấm Tiếu Giang, cô tao tạm dừng một thời gian mới nhất rằng tiếp: "Cậu ấy đang được tất bật với việc nghiệp?"

Phó Hoài Nam đứng lên ném lon trống rỗng nhập thùng rác rến, rõ nét không thích rằng rất nhiều với Chu Thụy Hi, anh tao mỉm cười nói: "Về lớp thôi."

Chu Thụy Hi không sở hữu và nhận được câu vấn đáp như ý, chỉ hoàn toàn có thể ảo óc nằm trong Phó Hoài Nam quay trở lại lớp học tập.

Cô tao còn nghĩ về mong muốn thăm hỏi tìm hiểu thêm thắt vài ba chuyện của Tiếu Giang tại đoạn Phó Hoài Nam, rất tốt là hoàn toàn có thể thúc ép Hứa Hiện, lúc này coi rời khỏi Phó Hoài Nam cũng không tồn tại ý muốn mong muốn bật mý chuyện của Tiếu Giang cho tới cô tao biết.

Quên lên đường, đời nào cô tao lại còn đấu ko lại một đứa học viên mới nhất lên cung cấp nhị ư? Cô tao cũng ko cần là ngồi không! Vậy tuy nhiên Phó Hoài Nam lại rằng Tiếu Giang ko cần vật nhập ao, vậy cô tao chắc chắn càng cần phát triển thành người được Tiếu Giang yêu thương quí, khiến cho Tiếu Giang một lòng đối đảm bảo chất lượng với bản thân.

Từ nhỏ cho tới rộng lớn cô tao vẫn chính là đối tượng người dùng được phụ thân u và bằng hữu đồng lứa yêu thương quí, cô tao vô cùng ko được chấp nhận đem chuyện ngoài ý mong muốn xẩy ra.

Sau Khi tan học tập, Hứa Hiện không đủ can đảm chậm rãi trễ một giây một phút này, vội vàng chạy về mái ấm, Trương Tử Dương xua đuổi theo dõi rời khỏi cho tới cửa ngõ lớp học tập, vừa vặn mong muốn gọi Hứa Hiện lại để lấy cô về mái ấm tuy nhiên bóng hình Hứa Hiện mất tích ở hiên chạy dài, Trương Tử Dương ko thể làm những gì không giống chỉ đành đứng ở ban công nhìn bóng hình khỏe khoắn mạnh mẽ của cô tách lên đường.

Hứa Hiện về cho tới mái ấm ngay lập tức vứt cặp sách lịch sự một phía, vậy lấy cái ghế đẩu, Chịu đựng dông tố thu ngồi nhập sảnh nhỏ, góc nhìn bất động đậy nhìn chằm chằm nhập cửa ngõ đại viện, chỉ hoảng bỏ qua rơi rụng Tiếu Giang.

Lý Như Nguyệt xách theo dõi một chiếc túi về cho tới mái ấm thấy Hứa Hiện ngồi ở trước cửa ngõ, bà teo rúm lại khép chặt ăn mặc quần áo, nhức lòng lôi Hứa Hiện nhập phía bên trong, quát lác lớn: "Con thực sự người thực hiện vì như thế Fe tuy nhiên, rét vì vậy lại khoác không nhiều như vậy ngồi lì ở bên phía ngoài, đem nước ko nốc lại mong muốn nốc dông tố Tây Bắc đích thị không?"

Hai tay Hứa Hiện bao bọc lấy ghế, bám chặt lên bên trên không thích vào trong nhà. Lý Như Nguyệt ko cho tới cô được xúc tiếp rất nhiều với Tiếu Giang, chắc chắn bà sẽn mang cô nhốt nhập mái ấm ko nhằm cô ra bên ngoài.

Dưới tình thế cung cấp bách Hứa Hiện rằng tiếp: "Xin chúc mừng, u đoán đích thị rồi!"

Bầu bầu không khí nhập nháy đôi mắt bị dừng trệ lại, Lý Như Nguyệt cảm nhận thấy domain authority Hứa Hiện lại ngứa rồi, bà xoay đầu mò mẫm kiếm cây hèo ở mọi chỗ, đang được mong muốn giáo dục lại Hứa Hiện, Hứa Hiện thấy trường hợp bất ổn ngay lập tức giải thích: "Đây là bài xích tập dượt của nghề giáo dạy dỗ Địa lý uỷ thác cho! Để bọn con cái phân biệt phía gió!"

Lý Như Nguyệt xem sách cũng rất ít, thấy Hứa Hiện rằng là bài xích tập dượt bà cũng ko nghi ngại, Lý Như Nguyệt lấy cái áo bông vào bên trong túi rời khỏi, trả cho tới Hứa Hiện: "Mua cho tới con cái ăn mặc quần áo vừa mới qua, trước tiên khoác nhập lên đường đã!"

Hứa Hiện ngước đôi mắt nhìn, tim gan dạ run rẩy rẩy chực đợi nhảy loàn, áo bông đỏ gay thẫm bóng lộn của trong những năm tám mươi chợt hiện thị lên khiến cho góc nhìn của cô ý đem chút nhức, thiếu thốn chút nữa khiến cho cô liên tưởng cho tới một người con trai đang được cột tóc đuôi ngựa nhị mặt mũi, bên trên mặt mũi ửng đỏ gay, khoác một cái váy hoa đỏ gay thẫm tới từ Đông Bắc đang được ngoáy lỗ mũi.

Hứa Hiện rất là kháng cự tuy nhiên hô: "Con ko rét."

Lý Như Nguyệt đem lòng đảm bảo chất lượng mua sắm ăn mặc quần áo cho tới Hứa Hiện, còn ko được cô dành riêng tặng nửa câu khuyến khích, bà ko phấn chấn uy hiếp nói: "Không khoác thì mau vào trong nhà cho tới mẹ!"

Hứa Hiện liều mình bị tiêu diệt ko lên đường, nếu như cô khoác cái cỗ này nhập đem không giống gì lên đường hát hí khúc đâu cơ chứ!

Hứa Hiện mạnh mẽ lôi ra một cỗ sức khỏe, kể từ cạnh bên Lý Như Nguyệt chạy lên đường, chống đối hô: "Không mặc!"

Bỗng nhiên, tầm nhìn quét tước về hâu phương, vừa khít va cần hai con mắt thật sạch của Tiếu Giang, bên trên mặt mũi cô trầm trồ phấn chấn sướng, thời gian nhanh chân mong muốn chạy cho tới cạnh bên anh.

Trong giây phút, Tiếu Giang ngay lập tức nắm vững ý nghĩ về của Hứa Hiện, anh bước thời gian nhanh nhập vào mái ấm, Lý Như Nguyệt cũng trông thấy Tiếu Giang, biết Hứa Hiện lại ko Chịu yên phận, Lý Như Nguyệt ngay lập tức kéo lấy phần cổ áo Hứa Hiện, ko nhằm cô xua đuổi theo dõi.

Biết Lý Như Nguyệt ko làm cho cô xúc tiếp với Tiếu Giang, Hứa Hiện ko giãy nảy giụa, ngược lại trơ đôi mắt nhìn Tiếu Giang tách lên đường, sẵn sàng mò mẫm thời cơ không giống đảm bảo chất lượng rộng lớn nhằm rỉ tai với Tiếu Giang.

Bống nhiên cô trông thấy ở khuỷu tay của Tiếu Giang đem ngày tiết chảy rời khỏi, một vài ba hình hình ảnh đơn lẻ đùng một phát xuất hiện nay nhập đầu. Bây giờ Tiếu Giang đang được học tập cao trung, nhìn coi chống trò đùa gom người không giống, bên trên cánh tay đem vết ngày tiết, tuỳ nhi của Hứa Hiện nhập nháy đôi mắt trợn vĩ đại.

Anh Phú!

Xem thêm: tru tiên truyện tranh full

Trong nháy đôi mắt, ký ức của Hứa Hiện so với vị anh Phú Kia như nước suối tràn về, cô lưu giữ rời khỏi rồi, sau kỳ đua thời điểm giữa kỳ, Tiếu Giang tiếp tục lên đường gom anh Phú yêu sách nợ, bị người cạnh bên anh Phú đỏ gay đôi mắt ghét bỏ vứt, lại người sử dụng thủ đoạn đẩy anh nhập vào chống của con cái nợ, con cái nợ vô vọng gấp rút nhốt anh nhập chống tiến công cho đến sốc.

Người cạnh bên anh Phú ko chê chuyện rộng lớn, thậm chí còn còn thả thông tin Tiếu Giang nhận giải ngân cho vay lãi vay cao, đổi thay chuyện này trở thành chuyện rộng lớn, khiến cho Tiếu Giang- người vốn liếng dĩ đem tư cơ hội được cử đến lớp ở Hoài Đại, cũng chính vì chuyện này bị bỏ vứt, chỉ hoàn toàn có thể cho tới một ngôi trường hạng nhị ở Phụ Thành.

Đây là sự thay đổi nhập vận mệnh của Tiếu Giang, nếu mà cô ngăn Tiếu Giang bắt gặp chuyện rủi ro, vậy đem cần cô cũng hoàn toàn có thể quay trở lại trái đất lúc đầu không?