dệt ngân hà cho em

Người đang được dạt dẹo trong cả tối nhập rơi mạc ko đọc tin tức bên trên mạng.

Ba cô nàng theo đòi Trì Nguyệt trở về phần bên trước, từ từ toàn bộ người xem phân phát hiện nay cơ hội lần lối của cô ý không giống với những người không giống. Mọi người đều bảo rằng cút đường thẳng liền mạch tiếp tục nhanh nhất và tiết kiệm ngân sách thể lực nhất tuy nhiên Trì Nguyệt lại ko thực hiện vậy. Trên lối đi thấy thực vật, côn trùng nhỏ hoặc động vật hoang dã gì cơ, cho dù là một trong con cái chim đang được kêu to tát, cô cũng tiếp tục cẩn trọng để ý.

Bạn đang xem: dệt ngân hà cho em

Mọi người đều ko biết cô đang được lần gì, gần như là là chịu đựng đựng cơn đói bước tiến nhập sự vô vọng. Cũng may ko gặp gỡ cần không khí xấu xa, bão táp êm ắng sóng lặng tiếp cận khi trời sáng sủa, sau thời điểm ăn một không nhiều xương Long mang đến hứng đói, sau cuối tía cô nàng vừa phải mệt mỏi vừa phải đuối dường như không chống hứng được cảm hứng mệt rũ rời, trượt xuống nghỉ dưỡng nhập tia nắng chói lóa.

Mệt khó nhọc thành công nghèo nàn, chúng ta ngủ thiếp cút, cho tới khi tỉnh lại thì mặt mũi trời tiếp tục lên vô cùng cao, tất cả của tối qua loa đều bị hòa tan nhập tia nắng rét phỏng.

"Ôi! Nóng vượt lên trên..."

Lưu Vân vươn vai, tiếp sau đó xoa bụng, lại khịt mũi lần tìm kiếm mọi nơi.

"Thơm qua loa... Cái gì thế?"

Bóng sống lưng Trì Nguyệt ngồi cơ hội cơ ko xa cách, cô ko ngủ tuy nhiên đang khiến món ăn. Cô đang được rán cái gì cơ bên trên phiến đá ở trước mặt mũi. Mùi thơm sực cũng lan đi ra kể từ loại cơ.

"Chị Trì Nguyệt, chị đang khiến số gì thế?"

Lưu Vân vô nằm trong mừng rỡ mừng trong khi thấy sở hữu món ăn, cô tớ người sử dụng cả tay láo nháo chân trườn cho tới lân cận cô, ngồi xuống nhìn cô chằm chằm.

Khuôn mặt mũi Trì Nguyệt bị ỉm sau lớp khẩu trang y tế và kính chắn bão táp, tầm vóc vẫn rét lùng như trước đó trên đây, tuy nhiên tia nắng chiếu rọi khiến cho khắp cơ thể cô tản đi ra khả năng chiếu sáng êm ả dịu dàng

"Cô đoán coi."

Lưu Vân ko chịu đựng được việc người sử dụng lửa bên dưới sức nóng phỏng cao, cô tớ sử dụng tay phe phẩy bao nhiêu cái, nhíu mi nhìn loại sở hữu sắc tố tai ác dị bên trên phiến đá: "Đây là lươn sao?"

Trì Nguyệt: "Muốn ăn không?"

"Em mong muốn." dạ Lưu Vân kêu lên ùng ục, cô tớ bị mừi hương của món ăn dỗ dành, vô thức nuốt nước miếng một cái: "Chị Trì Nguyệt, chị tìm được lươn ở đâu thế?"

Trì Nguyệt chỉ mỉm mỉm cười ko vấn đáp.

Tiếng truyện trò của nhị người tiếp tục tác động cho tới Lưu Nhược Nam và Mạnh Giai Nghi còn đang được ngủ.

Mạnh Giai Nghi dụi mắt: "Xin lỗi, Trì Nguyệt, tiếp tục trình bày tiếp tục thay đổi ca mang đến cô tuy nhiên tôi lại ngủ như bị tiêu diệt vậy... Cô cũng ko gọi tôi."

Trì Nguyệt: "Không sao đâu."

Ngủ bên trên mặt mũi khu đất ở điểm dã nước ngoài ko đáng tin cậy, tứ cô nàng tiếp tục bàn luận tiếp tục thay cho phiên canh chừng, thành phẩm tía người cơ đều ngủ thiếp cút, chỉ với lại 1 mình Trì Nguyệt.

"Trì Nguyệt, cô vượt lên trên tuyệt hảo, dường như không ngủ lại còn giúp được món ăn." Lưu Nhược Nam cũng trở thành hưng phấn, ngồi lân cận Mạnh Giai Nghi và Lưu Vân, nhìn Trì Nguyệt "chiên" cái gì cơ bên trên phiến đá: "Là lươn sao? Không tương đương lắm...".

"Là rắn à?" Mạnh Giai Nghi yếu đuối ớt căn vặn một câu.

Trì Nguyệt ko phủ nhận: "Thịt rắn là loại đảm bảo chất lượng."

Lưu Vân đang được vô cùng đói, vừa phải nghĩ về cho tới rắn đùng một phát ko nhịn nổi, bao tử nhộn nhạo rồi "ke" một chiếc.

"Rắn sao? Em không đủ can đảm ăn đâu!"

Trì Nguyệt: "Tôi tiếp tục xử lý kỹ lưỡng, không tồn tại độc đâu."

Lưu Nhược Nam: "Nghe trình bày rắn nhập rơi mạc là loại kịch độc. Trì Nguyệt, sao cô dám..."

Phần rộng lớn những cô nàng đều sở hữu nỗi kinh hồn hãi trời sinh với những loại vật như rắn, Trì Nguyệt lại dám bắt rắn, gϊếŧ rắn, nướng rắn... Ba cô nàng đều nhìn cô chằm chằm cứ như đang được nhìn người ngoài hành tinh ma. So sánh với Trì Nguyệt, tía cô nàng trạc tuổi tác cô tựa như các cành hoa lớn mạnh nhập mái ấm kính, chớ trình bày là làm công việc những việc này, chúng ta còn trước đó chưa từng nghĩ về cho tới.

"Chị Trì Nguyệt, chị ko kinh hồn rắn sao?"

Trì Nguyệt mỉm mỉm cười nhìn họ: "Ở cạnh một cô nàng manly như tôi, sở hữu cần cảm nhận thấy vô cùng đáng tin cậy không?"

Xem thêm: minh lan truyện tiểu thuyết

Lưu Vân gật đầu, ko chống hứng được sự cám dụ dỗ của mừi hương này, lại liếc nhìn

thịt rắn và đã được tách trở nên đoạn: "Có thể ăn được loại này sao?"

Trì Nguyệt: "Sao lại ko thể? Món này còn có thật nhiều protein."

Mạnh Giai Nghi bĩu môi: "Tôi vẫn nên ăn cây xương Long thì rộng lớn."

Ba người bên cạnh đó quan sát về phía túi ba lô đựng cây xương Long, đều lưu giữ yên lặng.

Sau khi lặn lội lối xa cách, chúng ta tiếp tục ăn không còn cây xương Long, thiệt rủi ro chúng ta ko hề hội ngộ "món ngon rơi mạc" bên trên lối đi. Từ sự ghét bỏ quăng quật thuở đầu đến việc khát khao thời điểm hiện tại, thời điểm này chúng ta mới nhất biết cây xương Long hoàn toàn có thể ăn được lại là một trong loại thực vật khan hiếm sở hữu nhập rơi mạc.

"Cố gắng chịu đựng đựng cút."

Trì Nguyệt ko khuyên nhủ nhiều.

"Điều cần thiết nhất là bổ sung cập nhật tích điện, tôi tiếp tục mang đến muối hạt rồi, vị khá ngon."

Nghèo đói là một trong loại hưởng thụ vô nằm trong kinh xịn, nếu như sở hữu số nên ăn những gì cơ khiến cho người tớ ko thể nuốt nổi, vậy chắc chắn rằng là vì như thế ko đầy đủ đói, khi cần đương đầu với việc sinh sống còn, sở hữu gì cần kiêng khem dè thịt rắn chứ?

Lưu Nhược Nam là kẻ thứ nhất nếm test, người sử dụng ngón tay chũm một miếng mang đến nhập vào mồm lờ lững rãi nhai nuốt, hai con mắt đang được xoay tròn trặn đùng một phát bừng sáng: "Ừ, ngon! Mùi vị ko tệ lắm!"

Mạnh Giai Nghi ko chịu đựng được sự dỗ dành, nuốt nước miếng một chiếc rồi cũng ăn một miếng, tiếp sau đó cô tớ ăn như hổ đói: "Có muối hạt đảm bảo chất lượng thiệt."

Điều có một không hai khiến cho Trì Nguyệt thấy như mong muốn là sở hữu muối hạt, cô nhằm bình muối hạt nhỏ cơ ở vào bên trong túi ăn mặc quần áo, cũng may này lại không xẩy ra rơi thất lạc trong khi tiến công nhau, vừa phải đầy đủ nhằm thỏa mãn nhu cầu cơn thèm ăn của đồng team, vừa phải hùn cô giảm sút cảm hứng tội lỗi bởi làm mất đi túi ba lô sống sót.

"Cô nếm test cút." Trì Nguyệt quan sát về phía Lưu Vân đang được bối rối: "Cô cứ coi nó là lươn."

Lưu Vân nhấp lên xuống đầu: "Dù là lươn thì em cũng không đủ can đảm ăn."

Trì Nguyệt: "Cô ko ăn là tiếp tục không hề nữa đâu."

Lưu Nhược Nam và Mạnh Giai Nghi tiếp tục xử lý được vật cản tư tưởng, số thịt rắn này ngay thức thì trở thành số ngon bên trên đời, chúng ta hận ko thể nuốt luôn luôn cả vị giác, vận tốc ăn một cách nhanh nhất... Không còn món ăn mới nhất là vấn đề nhiều nhất, nếu như không ăn thịt rắn, cô tớ tiếp tục không hề món ăn không giống nữa.

Câu trình bày này của Trì Nguyệt đã hỗ trợ Lưu Vân thành công sự kinh hồn hãi.

Cô tớ lờ lững rãi trả tay đi ra, khung hình căng cứng như đang được mong chờ sự tra tấn của luyện ngục. Thế tuy nhiên khi nhắm đôi mắt trả thịt rắn nhập vào mồm, cô tớ ngờ ngạc ko nhịn được tuyên dương ngợi: "Ngon thật! Ngon quá!"

Đó là lời nói tuyên dương với thực phẩm khi đói cho tới đỉnh điểm. Không cần thịt rắn thiệt sự ngon mà đến mức này mà là vì như thế chúng ta đang được đói bụng.

"Chị Trì Nguyệt, em vô cùng mong muốn gả mang đến chị!"

Lưu Vân chép mồm một chiếc, mỉm cười hì hì với Trì Nguyệt, Mạnh Giai Nghi và Lưu Nhược Nam cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

"Tôi ko cưới nổi." Trì Nguyệt tráng lệ nói: "Nuôi một cô phu nhân tiếp tục đầy đủ mệt rũ rời, đâu dám nuôi nhiều vì vậy chứ? Thế này cút, những cô rút thăm hỏi đưa ra quyết định, hoặc là tiến công nhau một trận, ai thắng, tôi tiếp tục cưới người cơ."

"... Ha ha ha!"

"Chúng tớ tranh tài đưa ra quyết định thắng bại sao?"

"Ha ha, dễ thường ko cần sánh coi ngực ai to nhiều hơn sao? Trì Nguyệt, cưới tôi cút."

"Không biết xấu xa hổ, chị Trì Nguyệt sẽ không còn quí ngực..."

Xem thêm: yêu quái nhỏ

"Tôi cũng có thể có cơ bắp! Nào, cho những cô coi cơ vùng bụng của chị ấy đây!"

Mạnh Giai Nghi là kẻ có tiếng về blogger thể hình nên dáng vẻ người vô cùng đẹp nhất, hơn thế nữa cô tớ đã và đang thân quen với việc khoe khoang lối cong trước ống kính. Không thèm quan hoài cho tới việc đang được phân phát sóng thẳng, cô tớ cởϊ áσ đưa ra, thực hiện động tác vặn eo nhấp lên xuống hông về phía ống kính khiến cho Lưu Vân kinh hồn hãi kêu lên.

Lưu Nhược Nam ngồi lân cận Trì Nguyệt nhìn chúng ta mỉm cười đùa, cô tớ yên lặng một khi lâu, đùng một phát đẩy tay Trì Nguyệt: "Mặt trời chói lóa tuy nhiên cô lại quấn như xác ướp ấy, ko thấy rét sao?"