đoản ngôn tình

                                    
                                              

Tại cửa hàng mua sắm ăn mặc quần áo ngủ, Phượng Vy và Hữu Quân đang được bên cạnh nhau demo những cỗ ăn mặc quần áo ngủ nhằm dành riêng cho cô đem vào trong ngày động chống hoa chúc của anh ý và cô.

"Em demo cỗ này xem!" Hữu Quân đem người yêu váy đầm black color cộc ngủn.

Bạn đang xem: đoản ngôn tình

Phượng Vy xoay đầu lại coi ko ngoài kinh kinh sợ.

Cái tai ác gì đây? Anh đem tới cô cỗ váy đầm gì thế kia? Chỗ cần thiết tủ thì ko tủ, hở lỗ đầy đủ loại.

"Ơ...cỗ này...tởm lắm...hở nhiều."

Phượng Vy đỏ lòm mặt mũi né quý phái nơi khác.

"Hở vậy mới nhất rất đẹp, thời gian nhanh lên!"

Anh rằng đoạn ngay lập tức kéo cô nhập chống thay cho vật dụng, phía phía bên ngoài tự công ty tiệm đang được tiếp khách hàng ko xem xét ở bên phía trong nên Hữu Quân đang được nhân thời cơ nhập chống nằm trong cô.

"A...anh làm những gì ở đây? Lỡ người không giống thấy sao?"

Phượng Vy trong khi thấy anh lao vào nằm trong thì vô nằm trong hốt hoảng rằng.

"Lúc anh vô không người nào trông thấy đâu! Nào, túa vật dụng rời khỏi đem cỗ này demo chuồn."

Hữu Quân đem người yêu váy đầm đen thui trước mặt mũi cô rời khỏi mệnh lệnh.

Thấy Phượng Vy do dự lâu như thế, anh ngay lập tức tiến thủ lại cúi thấp người rẽ sát tai cô rằng nhỏ:

"Em ko thay cho thì nên nhằm anh thay cho dùm em."

Hữu Quân mỉm cười một cơ hội biến hóa thái, tương đối thở rét rộp phả nhập tai Phượng Vy khiến cho cô rùng bản thân.

"Ơ... vùng..."

Cô còn chưa kịp thốt lên điều thì anh đang được cuối xuống hít nồng sức nóng lên môi anh móc bại liệt, đôi khi đem lưỡi nhập vùng mồm Phượng Vy, mút không còn mùi vị lắng đọng nhập bên phía trong trong cổ họng anh.

"Ưm..."

Nụ hít kéo dãn chừng 5 phút, cô gần như là không còn tương đối nhanh gọn lẹ đem tay tiến công nhập sống lưng anh nhằm rời khỏi tín hiệu. Hữu Quân đành cần luyến tiếc buông song môi đang được sưng lên của cô ý.

Phượng Vy còn chưa kịp thở tương đối thở cho đều khắp lại thì bị anh lật áo nằm trong áo bra của cô ý lên, Hữu Quân coi nhập khuôn ngực giàn giụa đạ căng tròn trặn của cô ý, vừa vặn say đắm luyến vừa vặn như 1 hình ảnh tuyệt mĩ..Thật ko ngoài kích ứng.

Ngay tiếp sau đó anh cúi người đem khuôn lưỡi lạnh lẽo của tôi liếm nụ huê hồng hào bên trên bại liệt, vì thế phiên bản tính nhảy cảm cô ko nhịn được ngay lập tức rên.

Xem thêm: cây lớn ở phương nam

"Ưm...ân..."

Cô đang được quên mất mặt rằng bản thân đang được nhập cửa hàng của những người tao. Nếu rên lên hẳn phía ngoài tiếp tục nghe thấy không còn.

Anh không ngừng nghỉ quan ngại ngậm lấy nhũ hoa liếm mút xung xung quanh, khiến cho hạ thân mật phía bên dưới cô đang được động trở thành nước dịch lỏng. Nhưng cô này biết phía người đối lập đang khiến càn bên trên khung hình bản thân đã và đang không dễ chịu vô nằm trong, phía bên dưới bành trướng căng lên ham muốn được giải bay ra bên ngoài. Thật ham muốn nổ tung.

"Ưm...chớ người ngoài...tiếp tục nghe thấy mất mặt.."

Phượng Vy dịnh đầu anh lại, ấn định ko cho tới Hữu Quân nối tiếp thực hiện càn thì bất thần phía phía bên ngoài cửa ngõ nghe lời nói cùng theo với giờ đồng hồ gõ cửa ngõ đập triền miên.

"Cho chất vấn đem ai bên phía trong ko ạ?"

Nghe được vậy, Phượng Vy tái mét xanh rờn mặt mũi còn Hữu Quân anh vẫn điềm đạm nối tiếp mút nụ hoa bên trên ngực cô.

"Hữu Quân, c...đem người phía bên ngoài bại liệt, đ...chớ thực hiện nữa!"

Phượng Vy ngắc ngứ, mặt mũi xanh rờn mét coi anh rồi coi phía cửa ngõ trước vẫn còn đó gõ, nhường nhịn như phía ngoài không tồn tại tín hiệu ngừng lại.

"Kệ chuồn, tụi bản thân nối tiếp."

Cái gì tuy nhiên tiếp tục? Phía ngoài đem người tề phụ vương ơi.

"Có ai bên phía trong không? Sao thay cho lâu vậy? Người ngoài còn cần thay cho đấy!"

Khách sản phẩm phía bên ngoài dường như đã chính thức tức giận dỗi.

Cô thấy anh nãy giờ vẫn triệu tập chả hề bồn chồn kinh sợ gì cả thì nối tiếp rằng.

"Hữu Quân à dừng lại chuồn.."

Nghe được cô cứ than thở vắng ngắt cầu van lơn, anh luyến tiếc nhả phái đẹp hoa rời khỏi ngẩn đầu lên coi cô mỉm mỉm cười, rồi đứng lên bước ra bên ngoài hé cửa ngõ rằng rộng lớn.

"Tôi là quản trị ở đây! Phía mặt mũi bại liệt còn thật nhiều địa điểm. Sao những người dân cứ triệu tập điểm này vậy? Chỗ này còn có người thay cho rồi."

Hữu Quân coi phía người ngoài lạnh lẽo lùng lên giờ đồng hồ, liếc từng người.

Xem thêm: minh lan truyện tiểu thuyết

Anh rằng đoạn ngay lập tức đóng góp gầm cửa ngõ lại, làm cho vẹn toàn người tiêu dùng đứng bại liệt mặt mũi ngơ rời khỏi, chả hiểu chuyện gì?

Và sau cuối Hữu Quân lại tiếp tục"ăn đậu hũ" của cô ý và thực hiện những việc nam nhi cần thiết nên thực hiện.....

________HẾT________