đọc truyện rể quý trời cho

CHƯƠNG 1: ĐỒ BỎ

"Cậu công ty, xin xỏ cậu hãy theo đuổi Shop chúng tôi trở lại TP. Hồ Chí Minh thừa kế sản nghiệp của phòng bọn họ Lâm."

Bạn đang xem: đọc truyện rể quý trời cho

"Mẹ của cậu nguyện xin xỏ lỗi cậu vì thế tội tình năm xưa, chỉ mong sao cậu chớ nhằm bụng, hãy lấy đại viên thực hiện trọng."

"Nhà bọn họ Lâm là gia tộc tiên phong hàng đầu nước H, ko thể không tồn tại người dẫn dắt được."

Lâm Thanh Diện nom ông cụ đang được kính cẩn khom sườn lưng đứng trước mặt mày rồi nở nụ mỉm cười khinh thường khỉnh.

"Năm xưa, người phụ nữ giới bụng dạ độc địa không khác gì rắn rết ấy vì thế mong muốn tóm gọn mái ấm bọn họ Lâm nhập tay vẫn xua tôi thoát khỏi gia tộc, còn ụp lên đầu tôi cái tội danh phản bội, vì thế hoảng tôi trả thù hằn, bà tớ vẫn bức tôi thực hiện một thằng ở rể không có tác dụng, bị người người mỉm cười chê bên trên cái điểm khỉ ho cò gáy Hồng Thành này."

"Bây giờ bà tớ bệnh nguy kịch, những người dân mới mẻ ghi nhớ cho tới tôi, đời nào ko thấy là vẫn quá muộn rồi sao?"

"Tôi vẫn quen thuộc với việc ở rể mái ấm bọn họ Hứa bên trên Hồng Thành này rồi và đã và đang quen thuộc với việc người tớ rằng bản thân là vật bám váy phu nhân nên tôi cai quản ko nổi chuyện mái ấm bọn họ Lâm đâu, những người dân nên trở lại là rộng lớn.

Nói xong xuôi, Lâm Thanh Diện phũ phàng cù sườn lưng, ném túi rác rưởi bên trên tay nhập thùng rác rưởi rồi tách ngoài.

Mặc cho dù thân thiện phận người quá tiếp mái ấm bọn họ Lâm hoàn toàn có thể khiến cho người tớ nể hoảng tuy nhiên Lâm Thanh Diện lại chẳng đoái hoài gì cho tới nó.

Kể kể từ khoảng thời gian ngắn bị xua thoát khỏi mái ấm năm xưa, anh vẫn không hề chút tình thân gì với chúng ta nữa rồi.

Hiện bên trên anh đang được ở rể mái ấm bọn họ Hứa, một gia tộc nằm trong sản phẩm khá fake bên trên Hồng Thành, là vật không có tác dụng tuy nhiên ai ai ở đó cũng biết.

Không một ai hiểu được anh từng là cậu công ty nhỏ mái ấm bọn họ Lâm, một tay bao phủ trời ở thủ đô.

Nhưng này đều là quá khứ rồi, tuy rằng rằng cuộc sống thường ngày thời điểm hiện tại của Lâm Thanh Diện cực kỳ thảm, chi phí nhập thông tin tài khoản tiết kiệm ngân sách và chi phí không được nổi vài ba chục triệu, tuy nhiên anh ko hề ăn năn hận.

Lâm Thanh Diện đem theo đuổi trái cây cho tới mái ấm kể từ lối bọn họ Hứa, thời điểm hôm nay là tiệc mừng lâu của ông cụ Hứa nên con cái con cháu nhập mái ấm đều xuất hiện vừa đủ, những khi như vậy này anh thông thường bị đưa ra đối chiếu, thực hiện mọi người Hứa Bích Hoài bị cười chê.

Bữa tiệc một vừa hai phải chính thức, quý khách theo thứ tự tặng rubi mang lại ông cụ Hứa.

"Ông nội, con cái biết ông quí dụng cụ có mức giá trị lịch sử vẻ vang nên đặc trưng thăm dò bức ‘Khê đạp ngư ẩn đồ’ bởi chủ yếu tay Đường chống Hổ vẽ nhằm tặng ông, ước ông nhận mang lại con cái sung sướng." Cháu đích tôn của phòng bọn họ Hứa tươi tắn mỉm cười dơ lên một hình ảnh cuộn tròn trĩnh.

"Ông nội, miếng ngọc bích này là vì con cái nhờ chúng ta ở quốc tế mua sắm về, cũng tốn quá nhiều chi phí ạ." Hứa Bích Uyên, cô con cháu gái được ông cưng chiều nhất tặng mang lại ông một miếng ngọc bích.

Tất cả quý khách đều tranh giành nhau tặng rubi, cốt nhằm thực hiện sung sướng lòng ông cụ Hứa.

"Ông nội, ông sở hữu thể… mang lại con cái mượn một tỷ rưỡi được ko, cô nhi viện trong năm này ko được những mái ấm hảo tâm quyên chung nên chuẩn bị ko thể giữ lại tiếp được nữa rồi, nếu như cứ kế tiếp như thế thì lũ con trẻ sinh sống ở này sẽ không hề mái ấm nhằm về...”

Lúc này, Lâm Thanh Diện đang được ngồi bên trên bàn tít nhập nằm trong, bỗng nhiên lên giờ.

Toàn ngôi trường ồ lên.

Mẹ phu nhân anh là Tống Huyền Khanh nhảy người đứng lên, chỉ tay nhập mặt mày Lâm Thanh Diện tuy nhiên mắng:"Cái thằng đầu bị lừa đá này, cậu sở hữu biết cậu đang được rằng gì ko hả?"

Người đẹp nhất số một Hồng Thành, phu nhân của Lâm Thanh Diện là Hứa Bích Hoài cũng ko ngờ Lâm Thanh Diện lại mượn chi phí ông cụ ngay lập tức thời điểm này nên hấp tấp đứng phắt dậy, nói: "Ông nội, Lâm Thanh Diện vẫn còn đó đang được ngủ mớ cơ, ông chớ nhằm bụng những lời nói anh ấy rằng.”

Nói xong xuôi, cô ngay tắp lự hung hăng véo cánh tay Lâm Thanh Diện một chiếc.

Ba năm vừa qua, khi chuẩn bị lâm cộng đồng, bà cụ Hứa gọi Lâm Thanh Diện cho tới, cứ đòi hỏi cần gả Hứa Bích Hoài mang lại anh, làm cho một cô nàng xinh đẹp nhất tựa nữ giới thần nhập đôi mắt quý khách nhập nháy đôi mắt rơi xuống vực sâu sắc.

Ba trong năm này, Lâm Thanh Diện ko đi làm việc, một ngày dài giặt ăn mặc quần áo, nấu nướng cơm trắng, ụp rác rưởi, cái danh vật không có tác dụng truyền từng Hồng Thành, nữ giới thần năm nào là cũng trở thành đùa cợt, cười chê từng khi từng điểm.

Vậy tuy nhiên giờ trên đây, bên trên buổi tiệc mừng lâu của ông cụ, Lâm Thanh Diện lại còn giúp liên lụy cho tới cô.

"Buồn mỉm cười bị tiêu diệt thất lạc, thời điểm hôm nay là tiệc mừng lâu của ông nội, anh ko tặng rubi thì thôi còn dám căn vặn vay mượn một tỷ rưỡi. Lâm Thanh Diện, bao nhiêu trong năm này anh ăn nhờ ở đậu mái ấm bọn họ Hứa Shop chúng tôi còn ko đầy đủ sao, bên trên tiệc mừng lâu của ông nội tuy nhiên cũng dám vay mượn chi phí hả, anh mong muốn chọc ông nội tức lên rồi trượt dịch sở hữu cần không?”

Người rằng là Hứa Trai Hiệp, ông cụ vừa ý anh tớ nhất nhập đám con cái con cháu.

"Em thấy sở hữu khi phụ thân nội dở khá này cố ý đấy, viện không cha mẹ đơn giản cái cớ, anh tớ thực hiện vậy là mong muốn lừa lấy gia sản ông nội đút túi riêng rẽ, với trí lanh lợi của phụ thân nội dở khá này thì hoảng là ko thể nghĩ về đi ra phương pháp này đâu, không biết chừng chuyện là vì Hứa Bích Hoài lãnh đạo anh tớ thực hiện đấy."

Đứa con cháu gái Hứa Bích Uyên tuy nhiên ông cụ thương nhất cũng hùa theo đuổi, từ xưa đến giờ cô tớ khi nào thì cũng bất hòa với Hứa Bích Hoài nên chỉ có thể cần phải có thời cơ là cô tớ tiếp tục chụp nón Hứa Bích Hoài ngay lập tức.

Thấy sở hữu người lôi Hứa Bích Hoài nhập cuộc, Lâm Thanh Diện ngay tắp lự bộp chộp vàng giải thích: "Không ko ko, tôi vay mượn thôi, vì thế thời gian gần đây tôi khá trở ngại về tài chủ yếu nên không tồn tại nhiều chi phí, sau vài ba ngày thôi, tôi chắc chắn tiếp tục trả trả lại mang lại ông nội tuy nhiên."

"Bớt rằng vớ chạm vớ vẩn lại lên đường, một kẻ vô công rồi nghề ngỗng như anh, còn chẳng sở hữu nổi một việc làm, nếu như thực sự mang lại anh vay mượn thì anh lấy gì nhằm trả chứ?” Hứa Trai Hiệp buông lời nói khinh thường thông thường.

"Đúng vậy, cái thương hiệu không có tác dụng này xuất thân thiện kể từ cô nhi viện rách nát nhừ cơ tuy nhiên, anh vay mượn chi phí ông nội là mong muốn ông nội nuôi một đám không có tác dụng như anh à? Tôi thấy cái viện không cha mẹ cơ của anh ấy chất lượng tốt rộng lớn không còn hãy ngừng hoạt động nhanh chóng một chút ít lên đường." Hứa Bích Uyên châm chọc.

Nghe quý khách chỉ trích ko ngớt, Lâm Thanh Diện chỉ biết gặm chặt răng, năm xưa khi anh phiêu dạt đầu lối xó chợ, chủ yếu viện không cha mẹ vẫn tiếp nhận và lưu giữ anh lại nên anh mới mẻ trưởng thành và cứng cáp được, lúc này viện không cha mẹ bắt gặp nguy nan nên anh muốn làm chung một tay, tuy nhiên từng việc xẩy ra quá bất thần tuy nhiên anh thì không tồn tại nhiều chi phí nên đành cần lên đường vay mượn.

Anh cứ cho là từng người dân có lòng chất lượng tốt tiếp tục trợ giúp viện không cha mẹ tuy nhiên ko ngờ lại cần Chịu đựng sự lạnh nhạt như vậy này, vì thế trong tâm địa vẫn còn đó canh cánh chuyện viện không cha mẹ đang được bắt gặp trở ngại nên anh mới mẻ nhẫn nhịn.

Mặt ngươi ông cụ Hứa Mạn Tranh thời điểm này vẫn xanh rì mét, ông trừng đôi mắt nom Lâm Thanh Diện quát: "Hỗn xược, mái ấm những cậu rốt cuộc là cho tới chúc lâu hoặc là cho tới nhằm trêu ngươi ta? Mau cút về lên đường, tiệc mừng lâu của tớ ko đón nhận loại rác rưởi rưởi như cậu, kể từ ni về sau Lâm Thanh Diện cậu ko được nhập cuộc nhập những sự kiện tiệc mái ấm bọn họ Hứa nữa."

"Ông nội, viện không cha mẹ hiện nay thiệt sự cực kỳ trở ngại, lũ con trẻ cần thiết sự trợ giúp của ông." Lâm Thanh Diện gặm răng, ko Chịu đựng kể từ quăng quật, cầu khẩn một cơ hội thành tâm.

Hứa Bích Hoài thấy tầm dáng thành tâm cơ của Lâm Thanh Diện thì thở nhiều năm cực chẳng đã rồi rằng với Hứa Mạn Tranh: "Ông nội, Lâm Thanh Diện là thiệt tâm mong muốn chung viện không cha mẹ, anh ấy vẫn sinh sống ở cơ kể từ nhỏ cho tới rộng lớn tình thân cực kỳ đậm sâu sắc, xin xỏ ông hãy chung anh ấy với ạ.”

Hứa Mạn Tranh lạnh lẽo lùng hừ một giờ rồi nói: "Ông thấy con cái cũng trở thành cái thằng không có tác dụng này lừa rồi, nguyên con nữa, cũng cút mang lại khuất đôi mắt ông, chớ thực hiện trò xấu xí hổ trước mặt mày ông!”

Xem thêm: truyện lôi dận

Tống Huyền Khanh thấy thế thì vội vàng rằng với Hứa Bích Hoài nói: "Con còn ngẩn đi ra này là gì, mau lôi cái thằng chẳng đi ra gì này lên đường lên đường, còn ở cơ trêu ngươi ông cụ thì mọi người tất cả chúng ta coi như xong xuôi đời đấy.”

Hứa Bích Hoài cực chẳng đã, khẽ cúi người với Hứa Mạn Tranh nói: "Ông nội, con cái xin xỏ lỗi."

Liền tiếp sau đó, cô tóm lấy cánh tay Lâm Thanh Diện lôi ra ngoài chỗ đông người và tách ngoài sảnh tiệc.

"Cô nên xem chừng cái thương hiệu nghịch tặc bời lều lổng ni mang lại kỹ nhập, chớ nhằm anh tớ xổng ra phía bên ngoài hãm sợ hãi lường gạt người không giống, thực hiện dù uế thanh danh mái ấm bọn họ Hứa nữa!" Cô vẫn còn đó nghe thấy giờ mỉm cười nhạo của Hứa Trai Hiệp hâu phương.

Ra cho tới bên phía ngoài biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, Hứa Bích Hoài vùng tay Lâm Thanh Diện đi ra như rời lặn.

"Bích Hoài, anh thực xin xỏ lỗi, viện không cha mẹ thực sự đang được cực kỳ trở ngại, anh cũng không còn cơ hội rồi nên khi nãy mới mẻ cần banh mồm mượn chi phí ông nội." Lâm Thanh Diện đựng lời nói.

Hứa Bích Hoài nom anh với góc nhìn tuyệt vọng và nói: "Giải quí tiện ích gì, anh vẫn đắc tội với ông nội rồi.”

"Gần trên đây ông nội mong muốn mua sắm một tòa mái ấm văn chống của công ty lớn nhà đất Thiên Vân, chuyện này cực kỳ khó khăn tiến hành, công ty lớn nhà đất Thiên Vân ko coi mái ấm bọn họ Hứa tất cả chúng ta đi ra gì nên ko Chịu đựng buôn bán, hiện nay tôi chỉ hoàn toàn có thể nghĩ về cơ hội tiến hành được ý mong muốn này của ông thì mới có thể hoàn toàn có thể bù che đậy được sai lầm không mong muốn thời điểm hôm nay của anh ấy.”

"Tôi cho tới công ty lớn trên đây, anh tự động trở về lên đường."

Nói xong xuôi, cô ngay tắp lự lên đường trực tiếp ko ngoảnh lại.

"Bích Hoài." Lâm Thanh Diện gọi thương hiệu cô.

Hứa Bích Hoài ngừng bước tuy nhiên không xoay đầu lại tuy nhiên chỉ nói: "Lâm Thanh Diện, anh khiến cho tôi quá tuyệt vọng rồi." Nói xong xuôi, vẫn không xoay đầu tuy nhiên cứ thế lên đường trực tiếp.

Lâm Thanh Diện nom bóng hình đơn độc của Hứa Bích Hoài rồi hít sâu sắc một khá, lòng lòng trào dưng áy náy.

Anh ko ở cơ nữa tuy nhiên hóng Hứa Bích Hoài lên đường xong xuôi, anh tiếp cận viện không cha mẹ.

Nhìn thấy cổng rộng lớn của viện không cha mẹ vẫn rỉ sét không còn cả, trong tâm địa Lâm Thanh Diện thấy ngậm ngùi, anh tiến bộ nhập vào sảnh, thấy thật nhiều nhỏ nhắn con cái đang được ngồi xổm bên trên mặt mày khu đất, ko biết đang khiến vật gì, nên lên đường quý phái căn vặn một câu: "Mấy đứa đang khiến gì vậy?"

Bọn nhỏ đều ngửng đầu, trong khi thấy Lâm Thanh Diện, bọn chúng nở nụ mỉm cười thơ ngây.

Mấy trong năm này, Lâm Thanh Diện hễ sở hữu thời hạn là lại cho tới viện không cha mẹ tương hỗ nên sở hữu thật nhiều đứa nhỏ nhắn ở trên đây biết anh.

"Anh, bọn chúng em đang được hái rau củ ngốc, dì Trương rằng thực phẩm của bọn chúng em chuẩn bị không hề đầy đủ nữa rồi nên bọn chúng em hái một không nhiều rau củ ngốc, vậy là hoàn toàn có thể tiết kiệm ngân sách và chi phí được thực phẩm nhằm dành riêng cho những em trai, em gái nhỏ rộng lớn." Một đứa nhỏ nhắn nom dường như là lớn số 1 nhập số cơ lên giờ.

Lâm Thanh Diện nom chằm chằm “rau dại" tuy nhiên bọn nhóc cơ bới và thấy bọn chúng toàn là bao nhiêu loại cỏ ngốc, lũ con trẻ còn nhỏ như thế sao hoàn toàn có thể phân biệt được rau củ ngốc chứ.

Có điều càng như thế, trong tâm địa Lâm Thanh Diện lại càng không dễ chịu.

Sau khi dặn dò thăm dò lũ nhỏ bao nhiêu câu, Lâm Thanh Diện mới mẻ lên đường vào trong nhà, khi đứng trước cửa ngõ chống dì Trương, anh sở hữu chút bởi dự, anh ko mượn được chi phí nên ko biết đương đầu với dì Trương thế nào là.

Năm xưa khi anh được viện không cha mẹ tiếp nhận thì người đỡ đần anh đó là dì Trương, anh mãi coi dì ấy là ân nhân cứu vớt mạng của tôi.

Đúng thời điểm này thì dì Trương xuất hiện chống bước đi ra, phát hiện ra Lâm Thanh Diện, dì tươi tắn mỉm cười hỏi: "Thanh Diện, con cái cho tới tuy nhiên cũng ko rằng một giờ, mau nhập vào ngồi lên đường."

"Dì Trương, con cái ko ngồi đâu, con cái biết viện hiện tại đang nhập tiến trình trở ngại, chi phí thì con cái vẫn đang di chuyển xoay, tuy nhiên dì cứ yên ổn tâm, con cái chắc chắn tiếp tục mượn được chi phí.” Lâm Thanh Diện rằng.

"Chuyện chi phí nống con cái không nhất thiết phải băn khoăn nữa, thời điểm hôm nay sở hữu một mái ấm hảo tâm vẫn tặng mang lại tất cả chúng ta sáu tỷ, còn tặng thật nhiều món ăn nữa, trở ngại của tất cả chúng ta vẫn qua quýt rồi." Dì Trương nom dường như cực kỳ sung sướng mừng.

Lâm Thanh Diện sửng bức, hỏi: "Nhà hảo tâm này là ai?”

"Là tôi." Lúc này còn có một tiếng nói già cả nua đựng lên.

Lâm Thanh Diện trở lại, quan sát ông cụ ko biết kể từ lúc nào vẫn đứng sau sườn lưng anh rồi.

"Tại sao lại là ông?"

Lâm Thanh Diện tức thì sầm mặt: “Chẳng cần tôi vẫn bảo những người dân chớ cho tới thăm dò tôi rồi sao?"

Ông cụ thương hiệu là Độ, là cai quản gia mái ấm bọn họ Lâm, ông thở nhiều năm vẻ bất đắc dĩ: "Cậu công ty, sáng sủa ni khi cho tới bắt gặp cậu thủ thỉ tôi vẫn ko rằng không còn, tôi biết, hoàn toàn có thể cậu ko thể tiếp có được ngay lập tức tuy nhiên mái ấm bọn họ Lâm hoàn toàn có thể hóng cậu hồi tâm gửi ý."

Nói xong xuôi, ông Độ lấy một cái thẻ đen giòn kể từ nhập bâu áo đi ra đem mang lại Lâm Thanh Diện.

"Đây là thẻ đen giòn của ngân hàng Thế Giới, đầu tư chi tiêu giới hạn max, bên trên toàn cầu này chỉ mất chục cái tuy nhiên thôi, cứ coi như đấy là khoản bồi thông thường của phòng bọn họ Lâm bù che đậy mang lại trong thời gian thời gian gần đây của cậu."

"Ngoài đi ra, u của cậu vẫn mua sắm công ty lớn nhà đất Thiên Vân ở Hồng Thành rồi, chỉ việc cậu ký nhập hợp ý đồng này thì về sau tòa biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Thiên Vân này cũng được xem là của cậu luôn luôn."

"Tôi ko cần thiết, ông về rằng cho những người phụ nữ giới cơ hiểu được, tôi không tồn tại hào hứng với gia sản mái ấm bọn họ Lâm.”

"Đừng cho tới nhiều chuyện tôi nữa."

Ông Độ nói: "Nhưng tuy nhiên cậu công ty ơi, nếu như viện không cha mẹ không tồn tại khoản chi phí này thì sẽ không còn thể nỗ lực cự tiếp được nữa, điểm này tuy nhiên bị ngừng hoạt động thì lũ con trẻ có thể đi đâu về đâu?”

Lâm Thanh Diện nhíu ngươi, tuy rằng rằng anh coi thông thường việc người sử dụng chi phí của phòng bọn họ Lâm tuy nhiên lũ con trẻ nhập viện thời điểm hiện tại chính thiệt cần thiết phí nhằm sinh sống tiếp.

Lâm Thanh Diện suy ngẫm về những điều ông Độ rằng rồi đựng giọng trầm trầm: "Trong cái thẻ này còn có từng nào tiền?"

Xem thêm: khi độc giả cùng tác giả đồng thời xuyên vào sách

"Thưa cậu công ty, đầy đủ để sở hữ toàn cỗ sản nghiệp bên trên Hồng Thành này."

"Bớt rằng nhảm lên đường, rốt cuộc là bao nhiêu?"

"Ba mươi ngàn tỷ…"