đợi khi tôi có tội

๖ۣۜVăn ๖ۣۜÁn:

Khi quý khách đều nhận định rằng anh đem tội, cô tiếp tục thực hiện như vậy nào?!

Bạn đang xem: đợi khi tôi có tội

Cô nói: "Đi mò mẫm triệu chứng cứ, thân oan mang đến anh. Hoặc là, bắt lấy anh, rồi đợi anh."

Anh nói: "Được, thưa thì nên lưu giữ lời nói."

✧✧✧

♱♱♱ Trích đoạn kiệt tác ♱♱♱

Chiếc xe cộ đàng sau trải qua người bọn họ với vận tốc lừ đừ rãi. Cách lớp cửa ngõ kính xe cộ còn ứ những giọt nước, Vưu Minh Hứa trông thấy một người nam nhi domain authority white tách, khuôn mặt không tồn tại đường nét của những người bạn dạng địa, đầu đinh, ngũ quan tiền sắc đường nét. Người ê khoác cái áo jacket black color, phần cổ áo được kéo dựng lên nhằm lộ 1 phần cổ và yết hầu. Rất rất đẹp trai, không dừng lại ở đó còn là một nét trẻ đẹp của một người nam nhi rắn rỏi.

……

Cô đứng ko vững vàng như chuẩn bị trượt. Một cánh tay hứng eo cô kể từ đàng sau. Vưu Minh Hứa như mong muốn vạc điên, cô nhấc chân tung đi ra cú đá móc sau. Nhưng anh phản xạ rất rất nhanh chóng, chớp đôi mắt đang được tránh khỏi cú đá, cúi đầu thì thì thầm mặt mày tai cô: “Chị… ko ngoan….. nên tét mông……”

Nói xong xuôi, anh lật tay ngồi xuống nhằm cô ở úp sấp bên trên chân anh. Cánh tay áp lực đáp xuống mông cô.

Xem thêm: quân sinh ta đã lão

“Còn….. hung hãn nữa không?” Anh căn vặn.

Vưu Minh Hứa hít ngay tắp lự bao nhiêu khá cố lưu giữ điềm tĩnh, kìm chế giọng nói: “Không hung hãn nữa, anh buông tôi đi ra.”

Anh nói: “Không được. Trói chị lại thì tiếp tục ngoan ngoãn ngoãn thôi.”

Nghe vậy cô nhanh chóng nhẹn quay người tách bay ngoài anh. Hình như sớm đang được đoán được hành vi của cô ấy, anh rút kể từ đâu đi ra một sợi chão buộc chặt nhị tay cô lại. Vưu Minh Hứa trơ đôi mắt nom nhị tay bị trói sau sống lưng. Động tác của anh ý thành thục, một tay túm chặt lấy phần mắt cá chân nhị chân của cô ấy, cô mặc dù có giãy giụa giẫm thế nào thì cũng ko chạy bay, rồi anh lại lấy một sợi chão không giống buộc nhị chân cô lại.

Vưu Minh Hứa như cá phía trên thớt, chỉ hoàn toàn có thể giãy giụa giụa trong thâm tâm anh.

……

Nặng nề nhất có lẽ rằng là tối trước rạng đông. Màn tối vô vàn như nuốt trộng mọi thứ. Xung xung quanh nhị người chỉ mất làn bão nhè nhẹ nhàng và vị của cánh đồng phung phí hòa quấn nằm trong những vết bụi khu đất.

Xem thêm: trọng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

Hắn nói: “Bất kể yêu thương hay là không yêu thương, bất kể cảm xúc hiện nay tai của tôi đem trung thực hay là không. Bất luận em và tôi bị tiêu diệt lúc nào, bị tiêu diệt nhập tay ai. Thực đi ra khoảng thời gian rất ngắn này tôi cảm nhận thấy bạn dạng body như trước đó chưa từng đổi thay thái. Tôi tiếp tục mãi mãi xung khắc ghi những khoảnh khắc này, kỳ vọng sau này em cũng nhớ rằng.”

Vưu Minh Hứa trầm khoác một khi, nói: “Có lẽ vậy.”

Hắn nói: “Tôi chỉ ôm một thời gian thôi, chớ động.”