em phải sinh con cho tôi

“Từ ni, em cần ở tôi, thực hiện phu nhân tôi, sinh con cái mang đến tôi.”

“Tôi không thích.”

Bạn đang xem: em phải sinh con cho tôi

“Tôi ko chất vấn chủ ý của em. Tôi hoàn toàn có thể kìm hãm em cả đời. chỉ bảo bối, tôi không thích tổn hại em, mang đến cho nên hãy nghe câu nói. cút.”

Người con trai tuyên phụ vương một cơ hội bá đạo như vậy. Kha Nguyệt kinh hãi cho tới giá thành sinh sống sườn lưng. Kỷ Vĩ Thành còn kinh sợ hơn hết Trình Hạo. Cô thực sự không đủ can đảm tưởng tượng nếu như anh ghen tị thì tiếp tục ra sao.

“Tại sao cần là tôi? Rõ ràng anh có rất nhiều lựa lựa chọn không giống chất lượng rộng lớn tôi…”

“Tôi mến em, tức thì kể từ tầm nhìn trước tiên.”

Đó đó là câu nói. giả dối lộ liễu nhất tuy nhiên Kha Nguyệt từng nghe. Cô ko tin cẩn đem loại gọi là tình thương sét tấn công. Kha Nguyệt chống tay xuống chóng, mượn lực tuy nhiên ngồi dậy.

“Anh đơn giản đem hào hứng tức thời với tôi thôi! Anh đã đạt được thân thiết thể của tôi rồi, anh chớ giầy vò tôi nữa!”

“Tôi sẽ không còn ở mặt mũi anh, sẽ không còn thực hiện phu nhân anh, càng ko sinh con cái mang đến anh!”

Kha Nguyệt hét trực tiếp vô mặt mũi anh, đương nhiên là tiếp tục chạm với lòng tự trọng của anh ấy. Từ trước cho tới ni, chỉ mất Kỷ Vĩ Thành kể từ chối người không giống, chứ còn chưa lúc nào đem người kể từ chối Kỷ Vĩ Thành.

Gương mặt mũi của những người con trai đen sì lại, không gian vô chống tương tự hạ xuống âm phỏng, thực hiện Kha Nguyệt run rẩy lên vì thế giá thành.

“Kha Nguyệt… em được lắm…”

“Anh… anh lăm le thực hiện gì?”

Kha Nguyệt nhanh gọn cảm nhận thấy bất ổn, teo rúm người lại, ánh nhìn trở thành kinh hãi quánh.

Kỷ Vĩ Thành đùng một phát bế thốc Kha Nguyệt lên. Cô hoảng kinh hãi, liên tiếp giãy đạp giẫm, tấn công lên ngực anh.

“Thả tôi xuống! Kỷ Vĩ Thành! Thả tôi ra! Anh lăm le làm cái gi tôi?”

Kỷ Vĩ Thành ko phát biểu một câu nói. này, nhấn nút đỏ lòe bên trên cái tinh chỉnh và điều khiển ở bàn thao tác. Một góc cửa phí a đằng sau giá bán sách được cởi rời khỏi. Mặt mũi Kha Nguyệt tức thì ngay tức khắc Trắng bệch lại.

Anh lăm le làm thịt người khử khẩu sao?

“Không! Không! Tôi van lơn anh! Kỷ Vĩ Thành! Tôi van lơn anh!”

Thế tuy nhiên người con trai vẫn bế Kha Nguyệt vô vào căn chống tối tăm ấy. Anh ném cô xuống chóng.

Xem thêm: thẩm thanh thu

“Kỷ… Kỷ Vĩ Thành…”

“Tôi phát biểu rồi, tôi hoàn toàn có thể giam cầm em cả đời ở phía trên nếu như em ko nghe câu nói..”

Kỷ Vĩ Thành nâng cằm Kha Nguyệt lên, tương đối nhếch môi lên cười cợt.

Cô khóc cũng thiệt đẹp mắt.

“Hức… van lơn anh… van lơn anh thả tôi rời khỏi đi…”

“Con tôi cần thiết mẹ… tôi van lơn anh…”

Huyên Huyên chỉ mất 1 mình cô tuy nhiên thôi. Nếu cô ko ở mặt mũi con cái bé bỏng, nó sẽ bị thế này chứ? Nó tiếp tục là 1 đứa trẻ em tiếp tục không tồn tại tình thương của phụ vương rồi…

“Tôi tiếp tục thay cho em đỡ đần con cái bé bỏng. Nó đang được sinh sống rất tuyệt rồi.”

Kỷ Vĩ Thành bịa đặt cô ngồi lên đùi bản thân, Kha Nguyệt ngồi trong tâm địa anh, không đủ can đảm phản kháng.

“Em chớ nghĩ về cho tới ai không giống, chỉ được nghĩ về cho tới tôi thôi.”

“Không… ko được… Kỷ Vĩ Thành… tôi van lơn anh… anh buông tha mang đến tôi đi… tôi chỉ là 1 người phụ phái nữ thông thường thôi…”

Cô vẫn ko nghe câu nói. sao? Sao cô cứng đầu vậy? Trong lòng cô vẫn còn đấy thương hiệu khốn bại liệt sao?

“Không sinh con cái cũng được…”

Lời phát biểu của những người con trai vừa vặn dứt, Kha Nguyệt ngay lập tức ngửng đầu lên. Kỷ Vĩ Thành ko nghiền cô sinh con cái nữa sao? Vậy cô cần làm cái gi nhằm bay ngoài đây?

Kha Nguyệt ngập ngừng, “Anh… anh ham muốn tôi thực hiện gì? Chỉ cần thiết ko sinh con cái, tôi…”

“Liếm nó mang đến tôi.”

Xem thêm: solo leveling light novel

Kỷ Vĩ Thành bịa đặt bàn tay ngà ngọc của Kha Nguyệt lên vật con trai của tớ. Nó vốn liếng dĩ tiếp tục ngủ yên ổn, tuy nhiên lại bị cô kích ứng quay về. Thứ bại liệt ngạo nghễ, to tướng rộng lớn, căng cứng, chỉ ngóng được thoả mãn. Nhưng độ cao thấp quá to như vậy, cô làm thế nào đem thể…

“Tôi tiếp tục liếm mang đến em rồi. Bây giờ cho tới lượt em thực hiện tôi sướng.”

“Ngậm lấy nó đi… bảo bối…”