giày thuỷ tinh nối duyên

Bạn đang được gọi truyện Giày thủy tinh anh nối duyên của người sáng tác Ngữ Lục bên trên website đọc truyện online. Năm năm vừa qua, bên trên một của tiệm năng động, tức thì khoảnh khắc thứ nhất chạm chán, cô vẫn biết bản thân ko thể ko yêu thương anh. Khi bại anh đang chọn tiến thưởng sinh nhật cho những người phụ nữ bản thân yêu thương. Năm năm trôi qua chuyện, cô trở thành một người chúng ta tâm tình của anh ấy, thân thích thiết và hiểu rõ sâu xa. Anh tìm về cô như một thói thân quen trong mỗi khoảnh tự khắc đơn độc và trống trải trống rỗng. Cô vẫn lặng lẽ yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu thương người phụ nữ ấy. Người phụ nữ ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi nhưng mà anh vẫn đỡ đần nâng niu kể từ nhỏ nhắn. Băng Lan ko yêu thương anh nhưng không đủ can đảm kể từ chối anh vì thế cô ấy cảm nhận thấy bản thân cần được trả ơn nuôi dưỡng của mái ấm gia đình anh. Ngay lúc biết được tâm sự của Băng Lan, tuy vậy thống khổ nhưng điều độc nhất anh suy nghĩ cho tới là giải bay mang đến cô ấy ngoài nhiệm vụ trả ơn này. Giải pháp anh lựa chọn đó là cưới một người phụ nữ không giống và người anh chọn chính là kẻ phụ nữ khiến cho anh cảm nhận thấy thân mật nhất, đó là cô. - “Chúng ta kết duyên được không?” Anh thưa. Tôi cũng biết, anh tiếp tục thưa như vậy, ko phải vì anh yêu thương tôi, nhưng mà vì thế anh yêu thương người bại. Chỉ vì thế không thích người phụ nữ kia phải cảm nhận thấy dằn lặt vặt và tự ti, anh đồng ý tháo lui. Anh thực hiện toàn bộ những điều này là vì thế cô ấy. Vì một người anh yêu thương, lấy một người anh ko yêu thương, đem lẽ chỉ đem anh mới mẻ thực hiện được việc ngốc ngếch này mà thôi. Đã hiểu ra toàn bộ những điều bại, tuy nhiên cũng không tồn tại cơ hội nào là nhằm kể từ chối. Có nên tôi thực sự còn ngốc rộng lớn anh không?…. … Lời tựa Đó là 1 trong siêu thị bán hàng phục trang cao cấp nằm ở khu vực Đông. Chiều loại Tư, những người dân cho tới coi đồ vật phần rộng lớn là phụ phái đẹp một vừa hai phải có tiền lại một vừa hai phải đem thời hạn. Tiếng chuông dông vang lên nhẹ dịu, cửa ngõ kính được mở rời khỏi, một cô nàng chừng rộng lớn nhị mươi tuổi hạc phi vào. Cô gái đem làn tóc bồng bềnh, cỗ ăn mặc quần áo tuy rằng giản dị và đơn giản tuy nhiên rất rất cao cấp, song giầy gót cao ăn ý với vóc dáng vẻ thanh miếng, tương tự chân dài nhập một tập san nào là bại một vừa hai phải bước rời khỏi. Nhưng cô ấy bên trên khuôn mặt mày luôn luôn nở nụ mỉm cười ấm cúng, ko hề đem đường nét giá thành lùng vô cảm của bao nhiêu nữ người mẫu. Phụ phái đẹp là phái nữ, tuy nhiên nét đẹp của cô nàng ấy không thực hiện người không giống cảm nhận thấy rất nhiều áp lực nặng nề, ngược lại, nó tương tự một làn gió phảng phất qua chuyện, mang lại cho những người tớ cảm hứng thong thả nhẹ dịu. “Thu Thần, sao thời điểm ngày hôm nay lại sở hữu thời hạn rỗi sắp tới đây vậy?”, người công ty siêu thị ngồi ở sau quầy thu chi phí một vừa hai phải trông thấy cô ngay lập tức mỉm mỉm cười trông nom. “Hi, Julia, tớ cho tới thăm cậu đó!”, cô coi xung quanh siêu thị một lượt, “Đúng là ko tồi tệ, siêu thị của cậu ngày càng khang trang, kinh doanh chắc chắn là khá lắm”. “Chẳng nên cũng nhờ phúc của cậu sao?” Câu này không chỉ là là điều thưa khách hàng sáo. Quả thực Thu Thần thông thường xuyên ra mắt người sử dụng sắp tới đây. Hai người cũng chính là bè bạn thân thiết nhiều năm. “Hai đứa bản thân còn khách hàng sáo thế sao? Tớ bảo này, thời điểm ngày hôm nay tớ tới là đem việc cần thiết cậu chung phía trên.” “Giúp? Thật khan hiếm thấy lúc cậu nhờ người khác giúp hứng đấy. Được rồi, thưa lên đường, tớ tiếp tục nỗ lực rất là.” Julia nhị tay chống nạnh trêu chọc Thu Thần, nhị má lúm đồng xu tiền dễ thương và đáng yêu bên trên khuôn mặt mày ửng hồng làm cô càng hấp dẫn. “Là cậu thưa đấy nhé!” Cô ngay lập tức lấy nhập túi xách tay tay một hộp danh thiếp, rồi rút rời khỏi một tấm trả mang đến Julia: “Đây, tớ mới mẻ phanh một cửa hàng, cậu lăng xê chung tớ được không?”. “Cậu xuất hiện hàng? Mở Lúc nào?” Julia rất bất thần, nhận lấy tấm danh thiếp greed color thẫm, coi nhị chữ màu sắc bạc rất đơn giản bên trên đó: Quan Ngoại. “Ngày mai mở bán khai trương.” “Woa! Thật tuyệt! Cuối cùng cậu cũng tiến hành được ước mơ của tớ rồi! Chúc mừng cậu!” Thu Thần không lấp liếm nổi nụ cười bên trên khuôn mặt: “Cậu biết đấy, bản thân luôn luôn ham muốn phanh một quán rượu nhỏ, ko cần thiết rộng lớn lắm, tuy nhiên được xem là điểm thiệt ấm cúng. Bây giờ bản thân đã có đầy đủ năng lượng rồi, chỉ kỳ vọng cơn mơ này đầy đủ dài…”. “Nhất quyết định là được nhưng mà, tớ tin cẩn ở cậu”, Julia lật mặt mày sau của tấm danh thiếp. “Quán của cậu cơ hội đây không xa! Được đấy! Lượng khách hàng tương hỗ phía trên rất nhiều. Mai cậu mở bán khai trương, nhất quyết định tớ tiếp tục cho tới cỗ vũ. Còn nữa! Cậu nhằm lại phía trên tăng không nhiều danh thiếp nhằm tớ còn ra mắt mang đến người sử dụng cho tới nữa!” “Cảm ơn cậu!” “Xin lỗi, loại áo này còn cỡ to hơn một ít không?”, một vị khách hàng chen nhập cuộc rỉ tai giữa hai người. “Có đấy. Em tiếp tục lấy mang đến chị ngay”, Julia một vừa hai phải mỉm cười một vừa hai phải thưa. “Thu Thần, cậu không được lên đường đâu đấy! Để tớ tiếp khách hàng xong xuôi tiếp tục rỉ tai tiếp về việc phanh quán của cậu”, cô xoay đầu lại thưa với Thu Thần. ”Ừ, cậu cứ thực hiện việc của bản thân lên đường.” Julia lên đường tiếp vị người sử dụng một vừa hai phải rồi, Thu Thần nhân khi rỗi rãi liền coi cơ hội sắp xếp đồ đạc và vật dụng nhập siêu thị. “Julia năng nổ chung bản thân như thế, tôi cũng nên chọn mua mang đến cô ấy chút đồ vật chứ nhỉ?”, Thu Thần một vừa hai phải suy nghĩ một vừa hai phải đi dạo xung quanh. Cô đột nhiên để ý cho tới một cảnh tượng ko thông thường. Không, cũng không nên là kỳ kỳ lạ lắm. Có người đang được coi giầy tuy nhiên kỳ lạ ở phần, này đó là một người nam nhi đang được coi giầy phái đẹp. Hơn nữa, bại ko nên là 1 trong người đàn ông bình thông thường, anh tớ siêu cao, cô suy nghĩ tối thiểu anh tớ cũng nên cao hơn nữa một mét chín mươi. Chiếc sơ-mi White thực hiện nổi trội khuôn ngực rắn Chắn chắn, làn domain authority sạm đen do rám nắng, lại tăng làn tóc ngắn ngủn, nếu mà ko đem bên trên bản thân cỗ vest đáng giá bán thì người không giống tiếp tục suy nghĩ tức thì anh tớ là 1 trong người làm việc thông thường. Trong siêu thị chào bán toàn đồ vật trang sức quý thời thượng mang đến phái đẹp này, sự xuất hiện nay của một người nam nhi đem bên trên bản thân cỗ vest với vẻ mặt mày khá nghiêm khắc trang thế này quả thực đem phần kỳ lạ… Người nam nhi bại chau mi coi từng song giầy phái đẹp bên trên giá bán, rồi chũm một song gót cao nhỏ nhắn, red color lên nhắm nhía. Vẻ mặt mày chú ý của anh tớ vẫn khiến cho ngược tim của Thu Thần lúc lắc động một cơ hội kỳ lạ… Nhớ lại, hình như kể từ khi phi vào siêu thị cô vẫn thấy người nam nhi ở bại rồi. “Anh đem cần giúp gì không?”, trước lúc kịp suy nghĩ rời khỏi điều gì bại thì cô vẫn bước cho tới và thưa. Anh tớ xoay đầu lại, ngược tim Thu Thần đột nhiên loàn nhịp. Một khuôn mặt mày vuông vức đầy khía cạnh, hai con mắt vượt lên giá thành lùng, song môi mỏng tanh gần như là mím chặt thiệt khó làm người tớ đem cảm hứng thân mật. Đứng trước mặt mày, ngấc lên coi anh, Thu Thần càng cảm nhận thấy bản thân nhỏ nhỏ nhắn. “Nữ, chục tám tuổi hạc, size 5, tặng nhân thời cơ sinh nhật. Tôi ham muốn một song giầy tương thích.” Thu Thần mở miệng to ngạc nhiên, ko bao giờ cô gặp gỡ người như vậy này. Không, nên thưa là chẳng đem ai rỉ tai kiểu đấy cả! Giống như nhập những dữ khiếu nại nhập PC, tiếp sau đó đòi hỏi một đáp án chính xác. Cô ngay lập tức nhoẻn mồm mỉm cười. Anh tớ chau mi coi nụ mỉm cười ngọt ngào của cô. Nhất quyết định anh tớ cảm nhận thấy nụ mỉm cười của cô ấy rất rất quái lạ. Dáng vẻ của anh ta khiến cho người không giống cảm nhận thấy như đang được nghe khẩu lệnh và nên nhanh gọn đưa ra câu vấn đáp. “Nếu là cô nàng chục tám tuổi hạc thì Chắn chắn sẽ không còn quí những mẫu có vẻ chín chắn như vậy này…”, Thu Thần chỉ nhập song giầy gót cao nhưng mà anh tớ đã cầm phía trên tay rất rất lâu. “À, phong thái ăn diện của cô ấy ấy như vậy nào?” “Phong cách ăn diện như vậy nào?”, song mi của anh ấy tớ càng nhíu chặt. “Đúng vậy! Đi đôi giầy thế nào còn nên coi phong thái, sắc tố của âu phục, và cả cách make up của ngày hôm bại thế nào nhưng mà đưa ra quyết định nữa!” “Tôi không biết.” Bây giờ anh tớ không chỉ là nhíu mi nhưng mà trong cả song môi cũng mím chặt. Rõ ràng anh tớ là kẻ lạ lẫm với việc tâm sự phụ thân kể từ “Tôi ko biết” bại. “Nếu thế thì ko thể lựa chọn được một song giầy tương thích rồi”, Thu Thần lắc đầu, nhẫn nại phân tích và lý giải mang đến anh tớ. “Tôi chỉ ham muốn tặng cô ấy một song giày nhân thời gian sinh nhật thôi.” “Hay là thế này lên đường, Chắn chắn anh ko quan ngại mua sắm mang đến cô ấy một cỗ ăn mặc quần áo, trang sức quý, những phụ khiếu nại và thêm 1 song giầy nữa chứ?” Thu Thần âm thầm suy nghĩ, tiện thể cũng chung Julia bán tốt một trong những đồ vật, cho dù sao thì nhìn anh tớ dường như là kẻ rất rất đem chi phí. “Được”, điều thưa của anh ấy tớ lênh láng quyết đoán, “Cô đưa ra quyết định đi”. “Thế được rồi! Anh thưa mang đến tôi vóc dáng vẻ, nước ngoài hình, cá tính và cơ hội make up của cô ấy ấy, như vậy tôi tiếp tục dễ dàng lựa lựa chọn rộng lớn.” “Một mét năm mươi sáu, tứ mươi tám cân nặng, hoặc ngượng ngùng, giản dị và đơn giản, phóng khoáng”, anh tớ chỉ dùng vài ba kể từ nhằm mô tả. Thu Thần giờ vẫn hiểu cơ hội rỉ tai của anh ấy tớ là như thế, hiểu những gì nhưng mà anh tớ ham muốn truyền đạt ko nên là sự việc trở ngại đối với cô. “Được, tôi hiểu rồi. Anh đợi một ít.” Julia còn đang được bận, vì vậy Thu Thần tự động bản thân lên đường lựa chọn đồ vật chung khách hàng. Cô lựa chọn cỗ lễ phục vì thế lụa White, vòng cổ và khuyên nhủ tai màu sắc hồng phấn, túi xách tay nhỏ được kết vì thế ngọc trai màu sắc trắng tuyết, một song giầy gót cao white color đem những đàng viền màu sắc hồng phấn. “Anh thấy thế nào?”, Thu Thần căn vặn. Anh tớ gật gật đầu. Tuy anh tớ ko thưa nhưng Thu Thần trông thấy sự lý tưởng nhập hai con mắt ấy. Anh tớ rút thẻ tín dụng thanh toán trong túi rời khỏi trả, trong cả giá bán chi phí cũng ko căn vặn. Thu Thần tròn xoe đôi mắt kinh ngạc, nhưng bộc lộ bại chỉ nhập chớp đôi mắt vẫn bặt tăm, cô nhận lấy tấm thẻ. Lại hiểu anh tớ tăng một ít. Nếu anh tớ là ông công ty của một doanh nghiệp nào là bại thì chắc chắn tiếp tục nghiêm khắc tự khắc tuy nhiên lại rất rất tin cẩn tưởng nhân viên cấp dưới, hiếm khi thưa lời khích lệ và ko hoặc so kè tính toán! “Thu Thần, cảm ơn cậu vẫn tiếp khách giúp tớ!” Bây giờ Julia mới mẻ xong xuôi việc, cô nhận đồ vật và thẻ tín dụng thanh toán bên trên tay Thu Thần, một vừa hai phải phân loại những số đồ vật một vừa hai phải đo lường. Ba mươi tư vạn tệ? Thu Thần nhìn số chi phí bên trên máy thanh toán giao dịch cũng thấy hoảng loạn. “Này, tính rẻ mạt chút đi!”, cô nói với Julia. Rõ ràng biết bản thân thực hiện thế đem phần lau chau, tuy nhiên Thu Thần không nhịn được nhưng mà thưa chung anh tớ. “Bạn cậu à?”, Julia coi cô vẻ không quen. “À…”, Thu Thần ko biết thưa sao, “Cứ coi… là thế đi”, cô đành ậm ừ mang đến qua chuyện. “Thế thì hạn chế 20% vậy”, Julia một vừa hai phải nghe thưa này đó là chúng ta của Thu Thần thì rất trực tiếp thắn hạn chế giá bán cho tới nấc tối nhiều. “Tớ chũm đồ vật lên đường trả mang đến anh tớ nhé!”, Thu Thần cũng ko rõ rệt tại vì sao nhưng mà cô luôn luôn ham muốn rỉ tai nằm trong chàng trai bại. “Này anh, xong xuôi rồi! Đây là thẻ của anh ấy, còn đấy là ăn mặc quần áo.” Kỳ lạ! Cô thấy tim bản thân đập mạnh hơn… Anh tớ chũm lấy thẻ, ký thương hiệu rồi nhận bao nhiêu túi đồ vật khá đẹp đó. “Cô gái bại thiệt hạnh phúc!” Anh tớ một vừa hai phải xoay người bước tiến, Thu Thần liền mở điều. Anh tớ tạm dừng một ít và xoay đầu lại coi cô. Mình ham muốn lưu giữ anh ấy lại sao? Muốn kế tiếp rỉ tai với anh ấy? Suy suy nghĩ thông thoáng thông qua đó cho tới Thu Thần cũng ko thể tin cẩn nổi. “Tôi suy nghĩ Chắn chắn đấy là lần thứ nhất anh mua sắm ăn mặc quần áo và giày mang đến nữ giới nên không? Anh chu đáo thiệt, đích thân thích lên đường lựa chọn tiến thưởng sinh nhật, chắc chắn cô nàng ấy rất rất quan trọng. Là nữ giới của anh ấy à?” Anh tớ nghiêm mặt, ko thưa. Nhưng Thu Thần rất có thể trông thấy câu vấn đáp nhập hai con mắt của anh tớ rằng cô vẫn thưa trúng. Trái tim cô, ko biết tại vì sao lại chùng xuống. “Thẩm mỹ khá đấy, chắc chắn tôi tiếp tục rẽ thăm hỏi siêu thị của cô ấy.” Giọng thưa trầm ấm của anh ấy tớ vẫn thức tỉnh vẻ mặt mày thất thần của Thu Thần. Anh tớ đang được khen ngợi cô? Cô tin cẩn rằng khan hiếm Lúc anh tớ ca tụng người khác… “Cảm ơn anh. Nhưng đây không nên là siêu thị của tôi, tôi chỉ sắp tới đây thăm hỏi chúng ta, tiện thì chung cô ấy chút thôi. À! Đúng rồi! Cửa sản phẩm của tôi ngày mai tiếp tục mở bán khai trương, chào anh ghé qua.” Thu Thần trả mang đến anh tớ một tấm danh thiếp. Anh tớ nhận lấy tấm danh thiếp, coi một ít, rồi rất rất cẩn thiệt nhét nhập vào ví. Thái phỏng của anh ấy ta làm cô cảm động, vì thế cô đem cảm hứng anh tớ ko nên loại người đơn giản nhằm lộ cảm xúc của tớ với những người không giống. Anh tớ bước thoát khỏi siêu thị. Lần này Thu Thần không nói gọi lại nữa. Anh tớ đem đến siêu thị của cô ấy không? Có thể gặp lại anh tớ lần tiếp nữa không? Thu Thần chính thức đem cảm hứng đợi đợi một người lần thứ nhất gặp gỡ mặt…

Xem thêm: hoàng hậu nương nương đích năm xu đặc hiệu

Bạn đang xem: giày thuỷ tinh nối duyên

Chúc chúng ta đem những khoảng thời gian ngắn hạnh phúc Lúc gọi truyện Giày Thủy Tinh Nối Duyên!