hào môn thừa hoan

                                    
                                              

chương 295.2 bị xa lánh trả toàn

"Lan Khê." Mộ Yến Thần cau ngươi, cúi đầu gọi cô một giờ đồng hồ.

Bạn đang xem: hào môn thừa hoan

Lan Khê ko vấn đáp, mặt hàng lông nheo thiệt lâu năm của cô ấy lập cập rẩy nhắm lại, cảm nhận thấy nhập thân thiện thể bản thân giống như mang 1 luồng gì bại hít rời khỏi khiến cho bụng cô tràn đầy sự đau nhức, trong tim cô vượt lên nhức thương... Năm bại, khi giờ khắc u từ trần cô cũng đều có cảm xúc này, cảm nhận thấy nửa khung trời bại tiếp tục ụp sụp. Cô ko có gì giành lại được, cô sẽ không còn lúc nào còn được hội ngộ người thương yêu thương cô nhất cõi đời này nữa .

Sắc mặt mày Mộ Yến Thần đổi khác, anh trông thấy cô đùng một phát đau tới mức mặt mày tái mét nhợt, những giọt mồ hôi túa rời khỏi lênh láng mặt mày. Trong vòng một ngày ngắn ngủi ngủn, anh ko có gì chịu đựng nổi sự công kích u ám như thế.

"Đừng nạt nộ anh..." Anh khẽ thì thì thầm, xoay người nhập ngực lại ôm thiệt chặt nhập vào ngực. Anh vệ sinh mặt mày cho tới cô phát biểu giọng lập cập run: "Lan Khê, em chớ thực hiện anh kiêng dè... em nhức ở đâu..."

Trên khuôn mặt mày nhỏ nhắn, white bệch rời khỏi vì như thế đau nhức của Lan Khê tràn trề những giọt mồ hôi, cô teo quắp người lại té nhập trong tim ngực của anh ấy.

Mạc Như Khanh cũng đùng một phát tháo lui về đàng sau môt bước, bị nạt nộ kiêng dè. Bà trơ đôi mắt coi cô nàng ở trong ngực Mộ Yến Thần đang được lấy tay phủ bụng ko buông, sắc mặt mày cô coi ko ngoài nạt nộ người. Trong lòng bà chợt dơ lên một xúc cảm rung rinh động tương tự như chạc đàn rung rinh lên vị sự va vấp va vấp.

Một loại xúc cảm kỳ kỳ lạ phụt lên từng toàn thân! !

... loại bầu ở nhập bụng cô nàng bại là con cháu của bà, cần vậy không?

Bà gần như là theo đòi phiên bản năng cúi xuống tấp tểnh nâng, tuy nhiên người lại chợt bị Mộ Yến Thần ôm thiệt chặc nhập trong tim, tiếp bại ánh nhìn rét lùng lênh láng ngừa ngay lập tức quan sát về phía bà!

"Mẹ" khuôn mặt tuấn tú của anh ấy tái mét nhợt hẳn chuồn, nhập tròng đôi mắt thâm thúy thẳm tiềm ẩn sự đau nhức lênh láng xa thẳm cơ hội. Anh khàn khàn tiếng nói vẻ rét nhạt: "Hôm ni con cái gọi u một chuyến sau cuối như thế. Nếu như Lan Khê thiệt sự xẩy ra chuyện gì... Vậy thì cả đời này... Mẹ cũng sẽ không còn lúc nào... còn bắt gặp con cái nữa."

Đủ rồi.

Đã vượt lên đầy đủ rồi.

Nếu như sau cuối cũng chắc chắn cần dày vó nhau đến mức độ thương tích quý khách như thế, nếu mà tuy nhiên vậy cũng giành lại được sự như ý, vậy thì loại căn nhà này chi vị ko quay trở lại nữa; những người dân chí thân thiện bại chẳng vị ko cần thiết hội ngộ nữa.

Buông ánh nhìn rét lùng xuống, Mộ Yến Thần ôm ngang người cô, cúi đầu phát biểu ở mặt mày tai cô: "Đừng kiêng dè, báu vật... Rất thời gian nhanh thôi, sẽ không còn sao đâu..."

Trong hiên chạy dọc thiệt lâu năm tràn ngập người người hỗ tương chi chít, ko một ai không biến thành cảnh tượng trước đôi mắt thực hiện cho tới chấn động đến mức độ ko thốt trở thành lời nói. Sự kiêng dè hãi quá rộng nhường nhịn như đã từng thức tỉnh sự khích động của quý khách, từng phỏng vấn nghi vấn lộn ánh nhìn khinh thường bỉ liên tiếp rớt vào bên trên người Mạc Như Khanh.

Khi nam nhi bà vừa phải phát biểu dứt lời nói, bà đã trở nên nạt nộ kiêng dè trọn vẹn.

Xem thêm: y quan khắp thành

Bà cho rằng bản thân nghe nhầm, khuôn mặt tràn trề vẻ lo âu ko thể tin cậy được. Bà tấp tểnh fake tay túm lại vạt áo của nam nhi, tuy nhiên nó sẽ bị sải bước tiến xa thẳm, bà cần người sử dụng nỗ lực người sử dụng rất là lực của toàn thân thiện mới nhất lập cập rẩy thốt rời khỏi được một tiếng: "Yến Thần..."

Không thể ngờ rằng chỉ nhập một tối, bà tiếp tục rơi rụng chuồn toàn bộ... quý khách bè, người thân trong gia đình đều xa thẳm cơ hội...

***

Trên nệm căn bệnh white như tuyết, mùi hương nước tiệt trùng xa thẳm kỳ lạ hăng hắc khiến cho thở của cô ấy bị nghẹn lại.

Lan Khê níu thiệt chặt Mộ Yến Thần, áo sơ-mi của anh ấy bị túm trở thành những mối nhăn, nước đôi mắt rét phỏng liên tiếp rớt vào ngực anh. Mộ Yến Thần ôm chặt lấy cô, môi mỏng dính dán tai nhập đai tai không ngừng nghỉ chat chit, giống như mong muốn rất là nỗ lực yên ủi cô. Giờ phút này trái khoáy tim của anh ấy tương tự như bị người nào là bại tàn nhẫn chọc cho 1 đao nhức buốt.

"Nghe lời nói anh chuồn..." Anh phát biểu giọng khàn khàn, môi mỏng dính thơm lên khóe đôi mắt cô, từng giọt nước đôi mắt rơi xuống đậm chát, "Đừng tức phẫn nộ... Không nên tùy tiện đem con cái của tất cả chúng ta rời khỏi nhằm nô giỡn... Lan Khê..."

Bác sĩ nó tá ở lân cận cũng khoanh tay ko biết xử lý làm thế nào, chỉ phát biểu là cũng chính vì tâm lý bị khích động vượt mức nên đã từng cho tới tử cung bị teo rút. Vì ko thể uống thuốc an thần với cô, không thể cơ hội nào là không giống ngoài cơ hội chỉ hoàn toàn có thể hóng tự động cô bình tĩnh lại.

"Các người đã từng xôn xao đồ vật gi vậy?" Bác sĩ quăng quật ống nghe nhà pha căn bệnh rời khỏi tiếp sau đó cau ngươi nhẹ nhàng tiếng nói, "Tôi lưu giữ chuyến trước nhị người cũng cho tới cơ sở y tế nhằm đánh giá, khi bại chẳng cần tôi từng phát biểu biểu hiện sức mạnh của cô ấy ấy ko chất lượng tốt, tiếp tục dặn dò nhị người cần thiết để ý một ít, chuyến này ngược lại vượt lên hoặc rồi, rốt cuộc tiếp tục xẩy ra chuyện gì khiến cho phụ nữ mang thai bị khích động như thế chứ?"

Tròng đôi mắt hẹp lâu năm sẫm màu sắc của Mộ Yến Thần thông thoáng hiện nay vẻ rét lùng, anh ko phát biểu lời nói nào là chỉ ôm chặt lấy người nhập ngực, nhẹ nhàng giọng yên ủi cô. Mắt thấy tâm tình của cô ấy tiếp tục đem chút bình ổn định quay về, thời điểm hiện nay trái khoáy tim của anh ấy giống như bị ném cho tới điểm đầu sóng ngọn bão, đau nhức căng thẳng mệt mỏi tương tự như chạc đàn mới nhất kể từ từ được thả lỏng rời khỏi, giống như anh tiếp tục suýt nữa đã trở nên rơi rụng cô rồi.

Cửa chống căn bệnh đùng một phát bị đẩy rời khỏi, chú Lưu chạy nhập, kinh hoảng dò xét tìm kiếm bóng hình Mộ Yến Thần.

"Thiếu gia, thiếu thốn gia, vừa phải rồi chưng sĩ phát biểu tiên sinh..."

"Ông ra phía bên ngoài trước tiếp tục, hóng tôi một ít, " Mộ Yến Thần tảo sườn lưng lại về phía ông tao, tiếng nói lênh láng rét lùng cắt theo đường ngang lời nói của chú ý Lưu: "Tôi tiếp tục theo đòi ra phía bên ngoài rỉ tai với ông."

Chú Lưu thở hào hển, thời điểm hiện nay mới nhất trông thấy Lan Khê đang được nằm tại bên trên nệm căn bệnh, tức thời ngừng lời nói, coi Mộ Yến Thần cúi đầu yên ủi cô song câu mới nhất vùng lên ra đi ngoài. Đóng cửa ngõ chống căn bệnh xong xuôi, nhập nháy đôi mắt anh mới nhất hỏi: "Cha tôi sao rồi?"

Xem thêm: chỉ muốn hít vận khí của anh

"Bác sĩ vừa phải mới nhất ra phía bên ngoài phát biểu là tiên sinh bị chảy máu óc, cũng hoàn toàn có thể sẽ sở hữu huyết ứ đọng ở nhập đầu, đòi hỏi tất cả chúng ta nhanh gọn lẹ sớm đưa ra quyết định cũng muốn thực hiện vi phẫu hé sọ óc hay là không, còn phát biểu nếu mà lờ đờ xử lý hoàn toàn có thể về sau tiếp tục nhằm lại di hội chứng kha khá nguy hiểm..." Tay của chú ý Lưu đang dần lập cập rẩy, tiếng nói khàn khàn, "Phu nhân cũng ở điểm bại, tuy nhiên khóc cho tới chừng không đủ can đảm ký thương hiệu, công tử, cậu coi..."

Sắc mặt mày Mộ Yến Thần trầm xuống tệ sợ hãi, coi thiệt thâm thúy nhập đứa ở mặt mày bại một chiếc, khàn khàn phát biểu : "Ông hóng tôi một phút."

Anh chuồn nhập, bóng hình miếng khảnh bên trên nệm căn bệnh trông thấy anh tim ngay lập tức đập thời gian nhanh rộng lớn một nhịp.