hoàng thượng lại ghen tị

CHƯƠNG 18:
Sao Tô gia lại không tồn tại động tĩnh gì? Cũng tiếp tục chuẩn bị trưa rồi! Đại thẩm thẩm vừa phải suy nghĩ vừa phải ham muốn rình coi test, thành phẩm nước ngoài trừ chạc thông thường xuân đầu tường, loại gì rồi cũng ko thấy. Trong lòng với chút phiền lòng, nạm khóa xe trải qua, thành phẩm vừa phải cho tới trước căn nhà ngay tắp lự phát hiện ra một người đứng trước căn nhà Tô gia.
Bạch nó nằm trong ngọc đới buộc thắt sườn lưng, tuấn mỹ tựa thần tiên cơ ko cần đó là Bùi Trạch thìa là ai? Đại thẩm thẩm coi nửa ngày, phanh mồm ko giờ động tiến bộ sát vô, khi phát hiện ra rõ rệt biểu cảm của Bùi Trạch, toàn bộ cơ thể đều ngây rời khỏi, ngày ấy phát hiện ra vị công tử hàng đầu Vân Xuyên này đâu cần như vọc.
Mà lúc này thì?
Vẫn là kẻ cơ, tuy nhiên sao cứ cảm nhận thấy si si ngốc ngốc? Khuôn mặt mày tàn tã tuy nhiên lại sở hữu cả đường nét mừng rỡ?
Đại thẩm thẩm cũng ngửng đầu như hắn, đái lâu của Tô Mật lọt được vào tầm đôi mắt, trong tâm càng ngạc nhiên, đái lâu này vô cùng quan trọng ở vô thôn, tuy nhiên không lẽ người Vân Xuyên tuy nhiên cũng thấy quánh biệt? Không mà đến mức cơ chứ, loại đảm bảo chất lượng đẹp nhất gì tuy nhiên nó không tồn tại chứ, tuy nhiên phía trên lại rất có thể khiến cho Bùi Trạch coi, coi cho tới khóc? Đại thẩm thẩm ngửng cổ cho tới mỏi nhừ, Bùi Trạch vẫn ko hề động đậy, chỉ ngây ngốc coi đái lâu.
Nhỏ giọng hỏi: “Bùi công tử?”
Bùi Trạch chớp chớp đôi mắt, chậm rì rì rãi xoay đầu phát hiện ra Đại thẩm thẩm, nhì đôi mắt đã biết thành nước đôi mắt thực hiện nhòe, vừa phải sướng lại vừa phải hận.
“Nàng vốn liếng nên là của tao, tao và nường xa nhau gần như là vậy....”
Đại thẩm thẩm: “Cái gì cơ?”
Thanh âm của nó quá nhỏ, Đại thẩm nghe ko rõ rệt. Bùi Trạch cũng ko phát biểu nữa, giương môi mỉm cười, nước đôi mắt vẫn không ngừng nghỉ rơi, vừa chật hẹp vật lại vừa phải xứng đáng thương. Đại thẩm thẩm ko đành lòng, ham muốn răn dạy tuy nhiên ko cơ hội nào là phanh mồm, còn còn chưa kịp phát biểu gì Bùi Trạch tiếp tục nhấc chân, body gầy nhom gò lảo hòn đảo bước tiến, vô cùng thời gian nhanh tiếp tục mất tích ngoài tầm đôi mắt của Đại thẩm.
Chuyện gì thế này chứ?
Đại thẩm suy nghĩ ko rời khỏi ngay tắp lự ko suy nghĩ nữa, đẩy cửa ngõ rộng lớn của Tô gia rời khỏi, cây lựu pía trước xum xuê, bên dưới tàng cây cối um xanh tươi, đơn giản quá an tĩnh rồi, Đại thẩm thẩm vô thức giới hạn một chút ít, tiếp sau đó thẳng chạy lên lầu, càng sát cho tới lầu tía càng thấy hoảng loạn, thời xung khắc phanh cửa nhà, vô chống vẫn như xưa, thậm chí còn còn tồn tại cả khăn tay bao nhiêu ngày trước bản thân ăn năn Mật nha đầu thêu vẫn còn đấy cơ, đơn giản, không tồn tại ai.
Đại thẩm thẩm coi phong thư nằm trong loại vỏ hộp đen ngòm bên trên bàn, nước đôi mắt tức thì giàn dụa.
Nha đầu cút rồi....
Tay lập cập rẩy nạm thư lên tuy nhiên nhì đôi mắt tiếp tục mơ hồ nước, Đại thẩm thẩm phát âm hoàn thành bức thư cũng chính là khi thư bị nước đôi mắt ngấm ướt át,ướt đẫm không còn.

“Nha đầu xứng đáng bị tiêu diệt, cư nhiên còn học tập cút ko giã biệt nữa!”
Đại thẩm thẩm vừa phải khóc vừa phải mắng.
Rất lâu sau mới mẻ khóc cho tới đỏ rực bừng cả mũi, phanh vỏ hộp đen ngòm rời khỏi, vô thư Tô Mật với phát biểu uỷ thác lại không còn siêu thị nằm trong mảnh đất vườn mang lại Đại thẩm thẩm, Đại thẩm thẩm tiếp tục động cho tới bao nhiêu loại này, bất quá ko cần là làm cho căn nhà bản thân người sử dụng, tuy nhiên là để sở hữ thiết bị cưới mang lại Tô Mật. Kết trái khoáy vừa phải phanh rời khỏi, khả năng chiếu sáng vàng tức thì ánh lên.
“Hớ!”
Cư nhiên là vàng!
Mật nha đầu lấy đâu rời khỏi vàng!
Đại thẩm tức thì ghi nhớ cho tới Lan Cửu, suy nghĩ cho tới hành động động tác cử chỉ rất khác người phàm của hắn, hẳn này đó là người dân có vị thế rộng lớn, do đó, ko cần chỉ là 1 đái quan lại tầm thông thường, vậy hắn làm cái gi chứ?
“Bốp!”
Đại thẩm thẩm tự động tát vô mồm bản thân.
Cái gì rồi cũng căn vặn rõ nét, cư nhiên loại cần thiết nhất là cái brand name lại ko hỏi!!!
...
Lại phát biểu Tô Mật mặt mày này, vừa phải phanh đôi mắt tiếp tục ở một gian dối chống bên trên thuyền, xung xung quanh xa cách kỳ lạ, bên dưới đằm thắm còn tồn tại loại nước? Trừng đôi mắt coi, tức thì trở bản thân coi rời khỏi hành lang cửa số, bên phía ngoài làn nước gờn gợn, nhì kè sông liễu rủ, Tô Mật ko bụng dạ nào là hương thụ cảnh quan, nước đôi mắt dàn dụa.
Lan Cửu thương hiệu lếu đản!
Vẫn không được phát biểu điều giã biệt với thẩm thẩm mà!
Vân Noãn vẫn luôn luôn túc trực lân cận, thấy Tô Mật tỉnh dậy, còn chưa kịp phanh mồm vấn an tiếp tục thấy nường nước đôi mắt giàn dụa ra đi. Vẫn Noãn với chút ngẩn rời khỏi, hấp tấp quỳ xuống đem tay hứng Tô Mật, nhỏ giọng: “Cô nương?” Tô Mật xoay đầu coi Vân Noãn mặt mày tròn trặn mi coi thường đôi mắt hạnh, khóc càng to hơn.
Vân Noãn xuất hiện tại rồi, thương hiệu lếu đản cơ thiệt sự đem bản thân cút rồi!
Vân Noãn sờ mặt mày bản thân, rõ nét mặt mày bản thân vô đám Vân Tự Bối là nhân từ hòa nhất, vô hoảng sợ nhất, ra bên ngoài quang đãng minh chủ yếu đại đứng này cũng không người nào tin cẩn bản thân là ám vệ của hoàng thượng cả nha!
Mặt bản thân chắc chắn là không tồn tại yếu tố, yếu tố là ở nường ta!
Cho nên, cần thay tên Vân Ách mặt mày ác thần cơ cho tới vừa mới được sao?
Lắc đầu, kéo phát minh rồ dại này lại, phát hiện ra Tô Mật khóc thê thảm, đùng một cái ghi nhớ cho tới điều dặn dò của hoàng thượng khi ra bên ngoài, hận ko thể mím mím môi, hoàng thượng rõ nét tiếp tục dặn dò khi nường tao tỉnh cần phát biểu tức thì lập tức! Đều trách móc Vân Mặc Vân Thanh, cứ kể cho chính bản thân hoàng thượng quan hoài cô nương này rời khỏi sao, thực hiện bản thân càng phiền lòng hơn!
Không hoàn thành rồi.
Vết thương mon trước còn chưa thôi, chuẩn bị cần cho tới Hình lối lĩnh trị rồi QAQ
Vân Noãn: “Cô nương, hoàng thượng dặn dò, nếu như người tỉnh dậy cho tới chống cơ hội vách...”
“Oa!”
Lời ko phát biểu không còn Tô Mật khóc càng to nhiều hơn.
Lan Cửu thương hiệu đại lếu đản, ko nhằm bản thân và thẩm thẩm giã biệt nhau, còn vừa phải cho tới tiếp tục xua đuổi bản thân thanh lịch chống khác!
“Nói chống cơ hội vách còn rỗng tuếch, nhằm cô nương cút trang trí!”
Vân Noãn phát biểu vô cùng nhanh! Đôi đôi mắt tròn trặn tròn chớp chớp coi Tô Mật, toàn bộ cơ thể đều co hẹp, mệt mỏi còn rộng lớn khi đại sư phụ cho tới đánh giá, điều hoàng thượng phát biểu đã mang hoàn thành, vị này còn khóc chứ?
Tô Mật khóc vô cùng lợi lại, nước đôi mắt sao rất có thể bảo thu lại ngay tắp lự rất có thể thu lại? Bất quá trước khi khóc cho tới long trời rữa khu đất, ni bên trên mặt mày chỉ với từng lệ, chỉ với thút thít tuy nhiên tiếp tục đứng lên khoác áo quần, Vân Mặc hấp tấp đứng lên phục dịch.
Hoàng thượng thiệt lợi hại!
Không xuất lúc bấy giờ cũng rất có thể gạ được người ta!
....
Đến tận giờ ngọ, Vẫn Noãn phục dịch Tô Mật ngủ hoàn thành, che đậy lại chăn mang lại nường, lại dặn dò dò la người canh cửa ngõ tiếp sau đó mới mẻ ra đi. Đi qua quýt hiên chạy, bước xuống lan can mộc, bước đi càng nhẹ nhõm rộng lớn, tiếp cận 1 căn chống đang được Open, tầm đôi mắt buông xuống, khom người thỉnh an:
“Hoàng thượng, Tô cô nương tiếp tục ngủ rồi.”
Trong chống, Lan Cửu đang được phê duyệt tấu chương, trì đình bao nhiêu ngày ở Xuân Hà thôn, tấu chương đã tăng cao ngập đầu. Nghe Vân Noãn phát biểu, Lan Cửu ko hấp tấp giới hạn cây viết, coi hoàn thành tấu chương vô tay mới mẻ chậm rì rì rãi ngửng đầu, buông cây viết, nhờ vào ghế, sắc mặt mày với chút mệt rũ rời, gật đầu: “Vào cút.”
Vân Noãn vắng lặng tiến bộ vô, tầm đôi mắt vẫn buông, quỳ xuống, Lan Cửu ko căn vặn, Vân Noãn tiếp tục tự động nói:
“Tô cô nương không tới giờ Thìn tiếp tục tỉnh dậy...”
Nói không còn chuyện khi nào là thì nường vực dậy, thậm chí còn khóc bao lâu, lựa chọn thiết bị tô điểm thế nào là, tô điểm rời khỏi làm thế nào, thậm chí còn giờ người sử dụng bữa, ăn từng nào cơm trắng cũng đều khai tường tận. Cuối nằm trong còn nói: “Cũng bám theo điều hoàng thương dặn dò dò la, những thiết bị tô điểm Tô cô nương phát hiện ra đều là oa giác. Oa giác là 1 loại gia dụng hình vuông vắn lõm vô vô."
Vật nhỏ quá ngốc, khu vực lạ lẫm ko biết tiếp tục thực hiện trở nên đồ vật gi nữa.
Nghe Vân Noãn report, Lan Cửu chau mày: “Khóc một khắc?”
Vân Noãn gật đầu xác định.
Lan Cửu thoải mái thở một khá.
Mít ướt át,ướt đẫm này, chỉ lúc nào thiệt sự nhức lòng, với mắng nường ấy thế nào thì cũng không có tác dụng, nường ấy chỉ việc khóc, chỉ việc nường ấy kháng cự ngươi, với nói đến việc thô họng nường ấy cũng ko nghe! May tuy nhiên nường ấy không thực sự quen thuộc Vân Noãn, là kẻ kỳ lạ, điều người kỳ lạ phát biểu nường ấy tiếp tục lo ngại ko nỡ coi thông thường, trở nên rời khỏi tiếp tục vô đầu được đôi lúc.
Mà Vân Noãn đang được quỳ này đó là lượt trước tiên không tin tai bản thân với yếu tố.
Vừa, vừa phải nãy, nghe thấy hoàng thượng thoải mái thở ra?
Chẳng lẽ hoàng thượng hoảng sợ thấy nường tao khóc nên mới mẻ trốn ko gặp??? Đợi tiếp tục, người nếu như tiếp tục hoảng sợ nường tao khóc, sao còn giúp a?
Vân Noãn ngây rời khỏi, lượt trước tiên lĩnh hội được cảm hứng của Vân Mặc, Vân Thanh....
......
Lúc người sử dụng bữa tối Tô Mật mới mẻ phát hiện ra Lan Cửu, thị phái đẹp đang được dọn thực phẩm, Lan Cửu lao vào chống, Tô Mật ngửng đầu coi, vẫn khuôn mặt mày tuấn mỹ cơ, tuy nhiên nhì người cùng nhau nhiều năm, Tô Mật vẫn chính là nhìn qua một chiếc tiếp tục biết hắn mệt nhọc mỏi/ Hắn ở Hà Xuân thôn nhiều ngày vậy, chuyện vô triều hẳn thu thập thật nhiều...
Mím mím môi, vực dậy, trở về phía Lan Cửu.
Lan Cửu tạm dừng, yên ắng coi nường trở về phía bản thân.
Tô Mật tạm dừng trước mặt mày Lan Cửu, chóp mũi xung quanh quẩn mùi vị của hắn, mạnh mẽ tuy nhiên bá đạo. Đầu ngón tay khẽ lập cập toá áo ngoài của hắn, cùng nhau bao nhiêu năm vẫn chính là hoảng sợ quánh, khá thở của những người này vô cùng bá đạo, còn nếu như không nhằm ý, cả thân xác lẫn lộn niềm tin đều ko thở nồi. Lan Cửu lẳng lặng coi động tác của Tô Mật, ánh nhìn hòa với trời chiều sáng sủa lên, khóe mồm khẽ nhếch.
Hai người ngồi xuống người sử dụng bữa, Tô Mật nhanh chóng cướp việc của thị phái đẹp, múc một chén đợi chờ cho Lan Cửu, mang tới mặt mày tay hắn, hai con mắt đồ sộ cong cong trở nên hình buôn bán nguyệt, đon đả nói: “Mùa sen đầu xuân năm mới, chàng nếm test xem?” Lan Cửu ngước đôi mắt, chế giễu: “Nàng hái à?”
Tô Mật tịch thu nanh vuốt, vắng lặng người sử dụng bữa.
Hừ, mượn hoa hiến bụt ko trở nên rồi!
Mặc mặc dù đang được phía trên thuyền, Lan Cửu cũng sẽ không còn nhằm bản thân Chịu khổ sở, những thức ăn này, căn nhà Tô Mật ko lúc nào suy bì được. Tô Mật nhấc đũa cũng ko biết nên ăn đồ vật gi, lâu lắm rồi ko thấy món ăn đa dạng cho tới vậy. Thịt cá chục nhì số, rau sạch tám số, còn tồn tại cho tới tứ số canh. Ánh đôi mắt Tô Mật lạc lối vô bao nhiêu thức ăn, ko biết nên nên ăn những gì trước đây?
Tô Mật còn còn chưa kịp gắp, lại giới hạn một chút ít.
Khoan tiếp tục, hình như thể vô khối đó?
Tô Mật tiếp tục người sử dụng bữa với Lan Cửu rất nhiều lần, mang lại mặc dù có không hiểu nhiều cút nữa, nhiều năm vậy rồi, từng lượt đều sẽ có được bao nhiêu số bản thân ko động cho tới, đều, đều là bao nhiêu số bồi té mang lại phái mạnh, sao lúc này lại ko có?
Tô Mật vừa phải chậm rì rì rãi nếm canh, vừa phải u ám coi bên dưới Lan Cửu. Hình như thể từ thời điểm ngày trước tiên hắn bắt bản thân sử dụng tay chung hắn xử lý, tiếp sau đó ngay tắp lự không tồn tại động tĩnh nữa? Con người hằng tối...ừm, lúc này thanh tâm trái khoáy dục rồi, vô sáng sủa rồi? Nhìn rất khác a! Tô Mật híp đôi mắt, càng coi càng trang nghiêm.
Khuôn mặt mày nhỏ nhắn ghi chép rời khỏi không còn tất cả nường suy nghĩ vô đầu.
Tay Lan Cửu đột mệt mỏi, song đũa vô tay phân phát rời khỏi giờ.
Cắn răng.

Bạn đang xem: hoàng thượng lại ghen tị

Xem thêm: người trên vạn người truyện chữ

“Ăn cơm!”
Lúc Từ thái nó băn khoăn hoảng sợ bị Vân Mặc kéo vô chống, phát hiện ra Lan Cửu nhì chân đều nhũn rời khỏi, trời ạ, cả mặt mày hoàng thượng đều đen ngòm lại, âm trầm thiệt sự dọa nạt người! Vội vã quỳ xuống khu đất, nước đôi mắt giàn dụa: “Lão thần ngàn vạn lượt tránh việc thực hiện trái khoáy mệnh lệnh hoàng thượng, tuy nhiên song lão thần là vì như thế suy nghĩ mang lại thánh thượng a, ngàn vạn mạng người cũng ko vì chưng một người là hoàng thượng, lão thần tuy nhiên ko ở mặt mày người thì cần làm thế nào a!”
Gào khóc, thanh âm khàn khàn, nghe cho tới là thương tâm.
Cả khuôn mặt mày già nua nua đều là nước đôi mắt nước mũi giàn giụa!
Lan Cửu tức phẫn uất lại cần mò mẫm chế.
Thất bại.
“Im miệng!”
Lão thái nó tức thì yên ổn re.
Lan Cửu hứng trán, lấy ý suy nghĩ ham muốn giết thịt người thu lại, thở vài ba lượt mới mẻ điềm đạm lại, lãnh thanh nói: “Để ngươi cho tới, là nhằm ngươi phối dung dịch.”
Chỉ cần thiết ko cần là xử lý bản thân, loại gì rồi cũng được! Từ thái nó hấp tấp quệt nước mắt: “Hoàng thượng ham muốn phối dung dịch gì?”
“Thuốc tách bầu.”
Thuốc tách thai? Từ thái nó khẽ nhíu mi, Tô cô nương được hoàng thượng yêu thương mến vì vậy, sao lại còn ban dung dịch này? Nhưng là Lan Cửu phân phó, lão ngẫu nhiên không đủ can đảm cãi, gật đầu: “Thần hiểu rồi.” Dừng một chút ít, lại nói: “Nhưng thang dung dịch này tiếp tục tác động cho tới khung người, nếu như người sử dụng nhiều, sau này con cái nối dõi...”
Lan Cửu cắm răng.
“Không cần mang lại nường ấy, là mang lại trẫm!”
Còn ko xử lý vật nhỏ cơ, nường tao tiếp tục suy nghĩ trẫm ko được nữa rồi, yếu tố này vô cùng ko nhịn được!
“Hoàng thượng!”
Từ thái nó hét lên, Vân Thanh Vân Mặc canh phòng bên phía ngoài đều bị dọa nạt lập cập lên.
Không lẽ hoàng thượng thiệt sự tự động bản thân xử đẹp nhất lão cơ rồi? Thật khiến cho người tao thống khoái mà!
Từ thái nó đỏ rực mặt mày lên, hết sức bi phẫn coi Lan Cửu, hai con mắt tràn trề vẻ ko thể tin cẩn được: “Hoàng thượng sao rất có thể nhằm thần phối loại thuốc chữa bệnh này, loại thuốc chữa bệnh hoảng sợ đằm thắm thể này lão thần ko lúc nào động đến! Hoàng thượng, người tiếp tục nhì bao nhiêu rồi, thậm chí còn một công chúa cũng không tồn tại, lúc này còn ham muốn dung dịch này, người thực hiện vậy lão thần trăm năm tiếp theo làm thế nào đương đầu với tiên hoàng đây!”
Cuối nằm trong cũng có thể có một câu khí thế, quỳ cho tới là trực tiếp tắp! Thật hoặc cho 1 trung thần! Nếu thời điểm hiện tại là ở hoàng cung, e là Từ thái nó tiếp tục đâm đầu lấy ngày tiết phân bua rồi đó!
Lan Cửu nhíu mi coi Từ thái nó, mỉm cười khẽ.
“Trăm năm tiếp theo ko xuất hiện mũi coi phụ hoàng?”
Từ thái nó kiên tấp tểnh gật đầu, bên trên mặt mày ghi chép tứ chữ Không Chịu Khuất Phục.
Lan Cửu gật đầu, nhẹ dịu nói: “Vậy lúc này cút bắt gặp là đẹp nhất rồi, người còn ko thực hiện điều sai trái khoáy, vẫn còn đấy mặt mày mũi nhằm bắt gặp cơ.”
Từ tháu nó chớp chớp đôi mắt, tiếp sau đó mỉm cười mỉm cười.
“Kẻ bề tôi điều cần thiết nhất là nghe điều quân, hoàng thượng yên tĩnh tâm, mang lại lão thần tía ngày, vô tía ngày chắc chắn phối hoàn thành thuốc!”