lại đây cho ông hôn một cái

Chạng vạng mùa hè ở Lệ Thành, ánh chiều lặn tắt dần dần.

Cả khung trời bị mùng tối chứa đựng, không gian thoáng mát, gió máy kéo theo tương đối nước đột nhập nhập không gian thô rét từng chút một.

Bạn đang xem: lại đây cho ông hôn một cái

Con ngõ tối tăm không tồn tại một tia sáng sủa, ngõ nhỏ rất rất sâu sắc, tương đối độ ẩm ngấm bên trên vách tường, móng tường còn nẩy tràn rêu xanh rờn.

Cuối khu vực rẽ của ngõ nhỏ mang trong mình một khoảng tầm rỗng vừa phải đầy đủ nhằm đỗ xe hơi, đèn điện vàng lan rời khỏi vừa đủ sáng ảo.

Chàng trai châm điếu dung dịch ngậm mặt mày môi, ánh lửa phát sáng nửa mặt mày mặt mày, sinh sống mũi cao trực tiếp nằm trong đàng quai hàm thanh tú hình thành đằm thắm ánh lửa ẩn hiện tại nhập ánh lửa.

“Chân của Hạo Tử, ai ê nên đền rồng cho tới nó.”

Giọng của anh ý ko nặng trĩu ko nhẹ nhàng, đem dư âm bạc hà thanh non.

Anh cúi người xuống ráng can bóng chày vương vãi vãi, cổ tay đang được giơ xuống đùng một phát tạm dừng, anh ngước đôi mắt nom bóng hình miếng khảnh đang được đứng ngược sáng sủa, nheo nheo đôi mắt tuy nhiên ko thấy rõ rệt mặt mày mũi người cho tới, anh nhếch môi cười cợt, “Em gái nhỏ mong muốn nối tiếp coi à? Đổ tiết hoàn thành cảnh giác tối mộng mị.”

Tạ Du ngẩn rời khỏi bao nhiêu giây, bất giác nín thở nom chằm chằm bóng thâm bên trên mặt mày tường, thông thường cô ko cho tới những khu vực như này, mái ấm gia đình cũng ko được cho phép cô chạy ltinh tinh.

Nhưng tuy nhiên Đại Hắc dựng ổ ở phía trên, anh trai cô lại ko được cho phép cô nuôi chó, nên cô chỉ rất có thể dấm dúi cho tới đến nó ăn nhập thời hạn tan lớp vũ đạo.

Hôm ni khi tan học tập đang được muộn, lại bị tắc đàng, mãi cho tới giờ đây mới mẻ cho tới tới nó ăn được, ko ngờ còn đụng chạm cần tiến công nhau.

Cô trọn vẹn quên thất lạc cần làm cái gi, thủ công rét mướt cóng, ngược tim nảy lên kịch liệt, kể từ góc của cô ý nom sang trọng phía ê chỉ rất có thể thấy bóng hình một chàng trai đang được đập nhập mặt mày tường.

“Làm sao? Muốn gom anh phía trên giáo dục đám người này à?” Chàng trai dẫm lên cổ tay người bên dưới chân, anh nhấc can bóng chày lên, giọng điệu quá lười biếng.

Mí đôi mắt Tạ Du khẽ chớp chớp, cô cắm môi bên dưới, túm góc áo rung lắc đầu, thực phẩm cho tới chó nhập tay vương vãi vãi mọi nơi, sửng bức vài ba giây sau mới mẻ xoay người loạng chà loạng choạng chạy về phía đầu ngõ.

Thấy người tách lên đường, Phó Đình Sâm nom đụn thực phẩm cho tới chó rơi tràn khu đất, thông thoáng nhìn qua cái ổ nhỏ nhập góc, chăn bông thật sạch phơi bầy ra bên ngoài, cái ổ nhỏ đã trở nên phá vỡ, anh hít sâu sắc một tương đối dung dịch, trung gửi một vòng nhập vùng phổi mới mẻ lại chậm trễ rãi phun rời khỏi vòng sương.

Đôi đôi mắt hoa khoan cong cong, nở nụ cười cợt như đem như ko nom sáu người lăn lóc lộn bên trên mặt mày khu đất, môi mỏng manh cong lên rất rất nhẹ nhàng, tay anh ráng can bóng chày nhẹ dịu dí nhập khu vực xương hông của thương hiệu nọ, “Bảo ông mái ấm những người dân, tự động cho tới bắt gặp ông nội Phó Đình Sâm của hắn!”

Dứt điều, cánh tay giơ lên, can bóng chày đập mạnh xuống khu vực xương hông của thương hiệu nọ. Tên nọ hét một giờ đồng hồ thảm thiết, hàng loạt giờ đồng hồ mô tơ xe cộ máy kể từ xa xôi lại gần đầu ngõ, khoảng không gian tức xung khắc ngập mùi hương xăng.

Vốn đang được khom sống lưng nhặt túi thực phẩm cho tới chó, Phó Đình Sâm bỗng nhiên tạm dừng ngấc đầu quan sát về phía bóng người vẫn ko chạy thoát ra khỏi con cái ngõ, anh trầm giọng nguyền rủa, dập tắt điếu dung dịch lá bên trên môi, chạy thời gian nhanh cho tới.

Tạ Du còn ko chạy thoát ra khỏi ngõ nhỏ đã trở nên ánh đèn sáng trộn bao nhiêu đầu xe cộ máy thực hiện lóa đôi mắt, bao nhiêu chiếc xe máy gầm rú xông cho tới, ko kịp hạn chế vận tốc, có lẽ rằng cũng không tồn tại dự định hạn chế vận tốc, đâm trực tiếp cho tới khu vực cô.

Ngõ nhỏ rất rất hẹp, lại không tồn tại bất kể cái gì tủ chắn, Tạ Du ko kịp tách, đùng một phát khung hình bị kéo kể từ hâu phương, vòng eo cô được 1 bàn tay kéo qua chuyện một phía, đầu đâm nhập khuôn ngực rắn có thể thực hiện sụn mũi bị đau nhức, cô vươn tay cảnh giác xoa mũi.

Mãi sau cô mới mẻ chợt quan sát, đầu gối và khuỷu tay nhức nhối kinh hoàng, những viên sỏi cát thô ráp bám nhập mồm chỗ bị thương, nước đôi mắt cô tuôn rơi ngay lập tức ngay tức thì.

Lưng Phó Đình Sâm đập nhập mặt mày tường cứng, anh rên một giờ đồng hồ, đang được mong muốn vùng lên thì cảm xúc hóa học lỏng nhỏ xuống mặt mày bản thân, trong tâm địa anh lúc lắc một chiếc, mượn ánh đèn sáng nom hốc đôi mắt đỏ lòm hoe của cô nàng nhỏ nhập ngực, nước đôi mắt đang được lã chã rơi.

Mái tóc thâm nhiều năm của cô nàng rối tung xõa bên trên vai, một trong những phần nhỏ rủ ở cổ anh, trong tâm địa anh như bị lông vũ khẽ cào cào, ngứa không dễ chịu.

Thấy cô không vấn đề gì, anh thoải mái thở phào, nếu như cô nàng nhỏ bị thương nặng trĩu, chuyện của anh ý sẽ không còn thể lấp liếm được.

Gia đình tuy nhiên biết anh chạy cho tới Lệ Thành tiến công nhau có thể mong muốn nửa cái mạng của anh ý.

“Phó Đình Sâm.” Tên đứng đầu ung dung tiếp cận, nhì bao nhiêu người xuống xe cộ máy đứng ngăn bịt kín đầu ngõ.

Thấy trong tâm địa Phó Đình Sâm còn ôm một cô nàng nhỏ, môi hắn nhếch lên một nụ cười cợt, “Ở Yến Thành rất rất khó khăn động nhập mi, tuy nhiên ở Lệ Thành thì ko cần bởi Phó Đình Sâm mi toan đoạt.”

“Lý Nham.” Phó Đình Sâm đứng lên, kéo Tạ Du rời khỏi hâu phương, “Ân ân oán đằm thắm tất cả chúng ta ko tương quan cho tới cô bé nhỏ này, nhằm cô ấy lên đường lên đường.”

Lý Nham cười cợt khẩy, “Phó thiếu hụt thương hoa tiếc ngọc kể từ lúc nào vậy?” Hắn reviews Tạ Du, thấy đem chút thân quen đôi mắt tuy nhiên tức thời ko ghi nhớ nổi đang được bắt gặp ở đâu, hắn xoay đầu quan sát về phía Phó Đình Sâm, nhướng mi, “Con bé nhỏ này xinh rất đẹp đấy, thảo nào gái loại này mi cũng thấy chướng đôi mắt, hóa rời khỏi mi quí loại này.”

Phó Đình Sâm quay đầu sang một bên, giọng thì âm thầm, “Mang điện thoại cảm ứng thông minh không?”

Hốc đôi mắt Tạ Du đỏ lòm hoe, cô cầm chặt góc áo Phó Đình Sâm, tương tự như một bé nhỏ thú kinh sợ bị vứt quăng quật, cảnh giác ngước đôi mắt nom anh, gật đầu rồi lại rung lắc đầu.

Hôm ni sư tan học tập vượt lên muộn, điện thoại cảm ứng thông minh đã không còn pin khi cô thoát ra khỏi chống múa, vốn liếng toan qua chuyện phía trên cho tới Đại Hắc ăn hoàn thành tiếp tục tảo quay về đợi lái xe ngay lập tức, ko thất lạc lâu lắm, ngày trước khu vực này là toàn cầu của những chú chó phiêu dạt, vô cùng an toàn và tin cậy, nào ngờ lại bắt gặp cần loại chuyện như này.

Phó Đình Sâm thấy khuôn mặt mày nhỏ của cô ý Trắng bệch, anh nhét điện thoại cảm ứng thông minh bản thân nhập tay cô, “Không password, gọi cho tới số thứ nhất của danh bạ, ko được báo công an.”

Nói hoàn thành, anh quan sát về phía Lý Nham, “Bớt phát biểu vớ vẩn, cùng với nhau lên lên đường, tiến công hoàn thành ông phía trên còn cần đuổi bắt kịp chuyến cất cánh.”

Xem thêm: thời đại mới địa phủ mới

Lý Nham cũng đoán có thể Phó Đình Sâm ko toan tính mong muốn thực hiện to lớn chuyện này lên, hắn lùi về sau nhì bước phất tay gọi người hâu phương, “Người cho tới là khách hàng, tiếp đãi Phó thiếu hụt cho tới chất lượng tốt.”

Mặt mi Phó Đình Sâm âm trầm, đằm thắm mi toát vẻ khó tính, nếu như chỉ bản thân anh, đem tay trần chọi nhì bao nhiêu người cũng vẫn đang còn phần thắng, tuy nhiên tăng cô nàng nhỏ hâu phương là cả một yếu tố.

Anh chống tay nhập tường, nhấc chân đá nhập đầu nhì thương hiệu đang được xông cho tới, khi nghe được tiếng nói báo địa điểm run rẩy run của Tạ Du, anh tương đối nhướng mi, u nó tiếng nói bé nhỏ này ngọt thế!

Vừa xinh rất đẹp lại thướt tha, quả thực lấy mạng người!

Khóe đôi mắt quét tước qua chuyện thấy mang tên toan tiến công cô nàng nhỏ, quyền cước như vũ bão, người mẫu chân dài tung qua chuyện đá thương hiệu ê rời khỏi xa xôi.

Tạ Du kinh sợ hãi cầm chặt điện thoại cảm ứng thông minh nom ngày càng nhiều người vây cho tới, trong khi hoảng loàn cô mong muốn gọi sản phẩm số đang được xung khắc sâu sắc trong tâm địa ê, tuy nhiên còn còn chưa kịp bấm số hoàn thành, cổ tay đã trở nên túm chặt, “Tin tôi, tôi tiếp tục đem em ra bên ngoài một cơ hội an toàn và tin cậy.”

Cô ngấc đầu quan sát về phía Phó Đình Sâm, chợt trị hiện tại hai con mắt anh xinh rất đẹp cho tới tưởng ngàng, đôi mắt hoa khoan tương đối cong lên, mí đôi mắt mỏng manh tương đối vội vàng lên bên trên, khi lướt đôi mắt qua chuyện như đem theo đuổi hấp lực này ê, ngẫu nhiên khiến cho người tao yên lặng tâm. 

Cô cầm chặt điện thoại cảm ứng thông minh vừa phải lo ngại nom Phó Đình Sâm tủ ở trước mặt mày cô, vừa phải quan sát về phía đầu ngõ, có thể Đại Hắc tiếp tục thời gian nhanh trở về nhỉ.

Nó hách dịch nhất, ko khi nào được cho phép đồng bọn không giống ở nhập ổ của chính nó, cô đành cần dựng riêng biệt ổ cho những chú chó không giống ở một ngõ ngay gần ê.

Nghĩ cho tới phía trên, đùng một phát ở phía đằng sau đám người vang lên bao nhiêu giờ đồng hồ chó sủa, vài ba con cái chó cỡ to nhẩy vào tủ chắn phía đằng trước Phó Đình Sâm và Tạ Du, nhe răng điên loạn sủa đám người trước mặt mày. Cùng khi ê, đám chó tứ bề ngõ nhỏ như bị thức tỉnh, tụ tập dượt không còn về phía trên.

Phó Đình Sâm nhân thời cơ kéo Tạ Du lao thoát ra khỏi ngõ, người mẫu chân dài bước cho tới mặt mày một con xe máy, anh lưu giữ chặt tay Tạ Du bên cạnh hông, group nón bảo đảm lên đầu cô, “Ôm có thể nhập, eo anh phía trên rất khó ôm thế đâu, thực sự hời cho tới em rồi!”

Cũng may đang được group nón bảo đảm, anh ko nhận ra được vẻ mặt mày xấu xí hổ của cô ý, Tạ Du vừa phải mong muốn rút tay về, ánh nhìn thông thoáng nhận ra đám người đang được xua sắp tới, cánh tay lại thắt chặt rộng lớn, ôm chặt lấy eo anh tương tự như ôm cọng rơm cứu vãn mạng.

Khóe môi Phó Đình Sâm sung sướng nhếch lên, nom con cái chó thâm đứng đầu, thấy nó đang được không ở gần nom chằm chằm anh một cơ hội cảnh giác, anh cười cợt âm thầm, “Con chó này mưu trí đấy.”

Hô to lớn, “Đừng lo phiền, chắc chắn tiếp tục bảo đảm an toàn cô ấy an toàn và tin cậy.

Phó Đình Sâm phát biểu hoàn thành, con cái chó thâm nom anh thiệt sâu sắc, “Gâu” một giờ đồng hồ dự tợn hoàn thành rung lắc đít xoay người chạy về phía đám Lý Nham hiện nay đang bị vây hãm vì thế đàn em của chính nó.

Tạ Du ngây ngốc nom con cái chó thâm dữ tợn, đấy là Đại Hắc vẫn hoặc lăn lóc bên trên khu đất thực hiện nũng tỏ vẻ dễ thương ê sao?

Không kịp suy nghĩ tăng, Phó Đình Sâm đang được nổ máy phóng xe cộ lên đàng.

Nhưng rốt cuộc chó cũng ko ngăn được người, đám người hâu phương dần dần bay ngoài vòng vây của Đại Hắc và xua theo đuổi, mô tơ xe cộ máy cào lướt bên trên mặt mày đàng, giờ đồng hồ lốp xe cộ yêu tinh sát với đàng vật liệu nhựa nhằm lại những tiếng động chói tai.

Phó Đình Sâm nom Lý Nham đang được xua theo đuổi sau qua chuyện gương sau, mặc dù sao cũng chính là tay lái có trách nhiệm, đem bị vướng chậm trễ vài ba phút cũng vẫn rất có thể tinh giảm khoảng cách đuổi theo kịp nhập một thời hạn cộc.

Anh cúi thấp người xuống, quay đầu sang một bên quan sát về phía Tạ Du, “Ôm chặt nhập, tôi đem em đi dạo chút kích ứng.”

Tạ Du ko ngờ vực gì, bám sát khắp cơ thể vào sau cùng sống lưng anh.

Quần áo ngày hè mỏng manh manh, rất có thể cảm biến rõ rệt đàng cong thướt tha hâu phương, thậm chí còn mừi hương bên trên người cô nàng còn theo đuổi gió máy cất cánh cho tới chóp mũi.

Cả người Phó Đình Sâm cứng đờ, chửi âm thầm một giờ đồng hồ, cắm răng chịu đựng đựng nhấn ga.

Thân xe cộ gần như là dán mặt mày khu đất, lốp xe cộ yêu tinh sát mặt mày đàng tạo ra tiếng động chói tai, cả xe cộ máy vụt qua chuyện ngã tư đường thực hiện Tạ Du càng ôm chặt rộng lớn.

Lý Nham rõ rệt cũng đoán được dự định của anh ý, tuy nhiên đúng vào khi bắt gặp tín hiệu đèn đỏ, bị té ngã tư gửi gắm hạn chế ngăn lại, hắn chỉ rất có thể trơ đôi mắt nom Phó Đình Sâm dựng ngón đằm thắm với bản thân phóng khoáng bay đằm thắm.

Tạ Du trước đó chưa từng thưởng thức chuyện gì vượt lên kích ứng, cũng trước đó chưa từng thân mật và gần gũi không tồn tại khoảng cách này với những người nam nhi khác ví như vậy, cô rất có thể gửi được mùi hương dung dịch lá thông thoáng nằm trong mùi hương chanh lắng đọng bên trên người anh qua chuyện nón bảo đảm.

Không thực hiện người tao thấy ghét bỏ quăng quật, ngược lại còn đem theo đuổi chút cảm xúc đằm thắm nằm trong.

Trong đầu cô tự nhiên lóe lên một phân đoạn này, Lúc cô mong muốn nối tiếp ghi nhớ lại thì đầu đùng một phát nhức nhối như kim đâm.

Tạ Du vẫn luôn luôn đem cảm xúc ký ức của tớ như bị hàm ấn, tuy nhiên khi cô nỗ lực dò xét tìm kiếm điểm phi logic trong mỗi ký ức hiện tại đem, lại đều rất có thể kết nối bọn chúng một cơ hội ngặt nghèo.

Ngoại trừ những cảnh tượng thông thường xuyên xuất hiện tại nhập niềm mơ ước, nhượng bộ như mong muốn nhắc nhở lên đường nhắc nhở lại những gì cô đang được trải qua chuyện.

Xem thêm: bí mật thời gian bị vùi lấp

Cảm giác phân tích này thông thường thực hiện cô thấy hốt hoảng, ko biết những tình tiết kinh sợ ê rốt cuộc là thiệt hoặc fake.

Phó Đình Sâm giới hạn xe cộ ở cơ sở y tế, anh tắt máy, một người mẫu chân dài chống xuống.

Thấy cô nàng nhỏ vẫn còn đó ôm anh ko trả hồn lại, ngón tay anh vừa phải tháo dỡ nón bảo đảm bên trên đầu cô xuống, khóe môi vừa phải nhếch lên nở nụ cười cợt lặn mị, “Sao nào? Không nỡ quăng quật tôi rời khỏi à?”