mơ xanh ngâm đường truyện

Cận Duệ nhằm lại ly sữa rét rồi tách chuồn.
Lê Tốc vốn liếng dĩ không thích nốc nó.
Cô lưu giữ dì Trần Vũ, cảm nhận thấy đặc biệt buồn về việc rời khỏi chuồn của dì ấy và ko tài nào là nguôi ngoai được.
Nhưng điều này sẽ không Tức là cô tiếp tục cúi đầu trước một Cận Duệ luôn luôn trầm trồ giá buốt lùng.
Đây là nhị chuyện trọn vẹn không giống nhau.
Lê Tốc nốc dung dịch hoàn thành cũng ko thể khiến cho biểu hiện của cô ấy chất lượng lên là bao.

Một khi sau, bao tử cô như sóng tấn công cuộn trào, sau khoản thời gian vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh ói cho tới nhị phen, ở đầu cuối cô cũng cảm nhận thấy hứng rộng lớn chút.
Ly sữa rét ê có công dụng thực hiện nhẹ nhõm chuồn một cái bụng đói.
Cô nghĩ về, cho dù sao Cận Duệ đã và đang mua sắm nó, chỉ việc trả chi phí lại mang đến anh là được.
Truyện [Mơ Xanh Ngâm Đường] được Làn Truyện edit và đăng lên độc nhất bên trên lantruyen.vn!
Giữa giờ tập luyện thể thao, Sở Nhất Hàm và Triệu Hưng Vượng chạy qua loa phía trên.
Khí hậu ở Linh Thành giá rét, cho tới mon Chín là chính thức thời hạn của ngày đông, những bài bác thể thao thân thuộc giờ cũng thay đổi trở thành chạy cỗ.

Bạn đang xem: mơ xanh ngâm đường truyện

Hai người này theo dõi team chạy cho tới chống nó tế, nhân khi nhà giáo ko nhằm ý, cả nhị lẻn cho tới mò mẫm Lê Tốc.
Lê Tốc không hề thấy nhức bao tử nữa, người đã và đang hồi phục lại chút ý thức, được nhị người bạn tri kỷ một trái khoáy một nên dìu chuồn, tương tự hứng lão Phật gia, trở về lớp học tập.
Trong lớp, bọn họ ko nên là kẻ độc nhất lén trốn chạy cỗ, cũng có thể có một vài ba các bạn đang được ở phía trên.
Hoặc tụ tập luyện bên cạnh nhau truyện trò, hoặc quấn đồng phục lên đầu ngủ nướng.
Lê Tốc quay về số chỗ ngồi của tớ, Sở Nhất Hàm kéo ghế cho tới ngồi ở kề bên, nhân tiện đem mang đến cô một chai nước suối nóng: “Thầy Cao sáng sủa ni với chất vấn thăm hỏi cậu.

Tớ rằng với thầy ấy rằng cậu đang được ở chống nó tế.”
Triệu Hưng Vượng treo cặp sách canh ty Lê Tốc cũng tiến bộ lại ngay gần, tháo dỡ cặp sách xuống rồi đặt lên trên bàn Lê Tốc, tùy tiện ngồi lên ghế của Cận Duệ: “Cặp sách của cậu cũng nặng nề phết nhỉ.

Lúc cậu không tồn tại ở phía trên, lớp tất cả chúng ta tiếp tục xuất hiện nay một thông tin rộng lớn, cậu biết chưa? Liên quan liêu cho tới Cận Duệ.”
Sở Nhất Hàm biết xích míc thân thuộc Lê Tốc và Cận Duệ, trong thâm tâm cô ấy tiếp tục sớm đứng nằm trong chiến tuyến với đứa bạn thân thuộc và đơn phương xua Cận Duệ ngoài list lớp, căn phiên bản sẽ không còn dữ thế chủ động nhắc cho tới chuyện về Cận Duệ.
Nhưng Triệu Hưng Vượng là một trong thương hiệu ngốc vô đầu chỉ mất bóng rổ, một ngày dài ngày hôm qua ko nhìn rời khỏi một không khí thân thuộc Lê Tốc và Cận Duệ với gì ko chính, cũng ko quan hoài cho tới hai con mắt của Lê Tốc khóc sưng thế nào, cứ mê mải nói đến chuyện của Cận Duệ.
“Đại ca, đứa bạn thân thuộc khi nhỏ của cậu thiệt ngầu quá chuồn, buổi sáng sớm cậu ấy thiếu thốn chút nữa đã từng ‘Hắc Sơn Lão Yêu’ tức bị tiêu diệt.”
“Hắc Sơn Lão Yêu” là nói đến cô Trương dạy dỗ Toán, một người phụ phái nữ trung niên với nước domain authority ngăm đen giòn, cá tính vô nằm trong nóng tính và máy móc.
Cô Trương nằm trong tổ giảng dạy dỗ của lớp 11/3, vốn liếng là kẻ ko bao nhiêu hòa đồng, chỉ quan hoài cho tới kết quả môn Toán, hễ ai quậy phá huỷ lớp Toán là thẳng lôi lên văn chống giải đề Toán, ko quan hoài cho tới việc những tiết không giống các bạn với nghe giảng hay là không.

Vậy nên, mặc dù kỷ luật ở lớp 11/3 với ko chất lượng thế nào thì học viên rằng công cộng sẽ không còn trêu chọc vô nhà giáo Toán.
“Trốn tiết nào là ko trốn, chắc chắn cứ nên trốn tiết Toán.

Chắc là vì mới nhất cho tới nên không hiểu biết tình hình của lớp bọn chúng ta!”
Triệu Hưng Vượng nhấp lên xuống đầu cảm thán, “Vấn đề là, đứa bạn thân thuộc khi nhỏ ê của cậu ko nên là lén trốn tiết, mà còn phải trốn tiết một cơ hội ngang nhiên cho tới White trợn, vừa phải đúng khi ‘Hắc Sơn Lão Yêu’ chất vấn ai tiếp tục thực hiện bài bác ở đầu cuối vô đề đua.

Thiệt là ngạo mạn quá chuồn mất…”
Bình thông thường cô ấy đưa ra thắc mắc, cả lớp đều cúi đầu, không đủ can đảm nhìn trực tiếp, e bị gọi thương hiệu.
Có thể là vì thế ham muốn mò mẫm hiểu nền tảng của cậu học viên mới nhất fake cho tới, cô Trương tiếp tục gọi Cận Duệ lên bục giảng thực hiện đề này.
Cận Duệ ngược lại cũng ko hề quan ngại, một tay đút vô vào trong túi quần, tay ê cố phấn, viết lách loạt soạt quy trình giải đề lên bảng.
“Hoàn trở thành hoàn thành rồi thái phỏng của những người tao còn đặc biệt từ tốn, rằng là còn cơ hội giải không giống chất lượng rộng lớn, tuy nhiên cậu ấy trong thời điểm tạm thời ko nghĩ về rời khỏi.”
Lúc này, Sở Nhất Hàm ko kìm được nhưng mà thở lâu năm một tiếng: “Vốn ‘Hắc Sơn Lão Yêu’ còn tuyên dương cậu ấy vài ba câu, có lẽ rằng đặc biệt mến Cận Duệ.”
“Vớ vẩn, nhà giáo sao hoàn toàn có thể ko mến học viên với điểm trên cao chứ?”
Triệu Hưng Vượng bĩu môi, tiếp sau đó hớn hở nói: “Đúng thiệt như đang được tát vô mặt mày.

Cận Duệ thực sự đặc biệt ngầu, một chút ít mặt mày mũi cũng ko mang đến, rằng hoàn thành ngay lập tức tách chuồn.”
Truyện [Mơ Xanh Ngâm Đường] được Làn Truyện edit và đăng lên độc nhất bên trên lantruyen.vn!
Hóa rời khỏi cô Trương tuyên dương Cận Duệ hoàn thành thì bảo anh về số chỗ ngồi trước.
Cận Duệ nhanh gọn lẹ gật đầu, đáp lại: Thưa cô, vậy cô cứ nối tiếp giảng bài bác chuồn, em ra phía bên ngoài trước, với chút việc cần thiết giải quyết và xử lý ạ.
Nói hoàn thành cũng không xoay đầu lại, Open bước ra phía bên ngoài.
Thẳng thắn đương nhiên, lịch sự và trang nhã từ tốn, trọn vẹn không tồn tại chút chột dạ nào là khi trốn học tập.
Lê Tốc lòi ra vẻ mặt mày khó khăn rằng.
Trong lòng nghĩ về thì thầm, “có chút việc” vô mồm của Cận Duệ ko nên là ra phía bên ngoài mua sắm sữa đấy chứ?
Cô giáo dạy dỗ Toán thực sự bị giọng điệu tráng lệ và trang nghiêm và lịch sự và trang nhã này của Cận Duệ thực hiện mang đến hoảng sợ, còn nhận định rằng nhà giáo căn nhà nhiệm lớp mò mẫm cậu học viên mới nhất fake ngôi trường này còn có chuyện gì ê, nên sau khoản thời gian Cận Duệ tách chuồn tiếp tục chất vấn lớp trưởng một câu, lớp trưởng rằng ko biết, cô Trương lại đợt nữa rối rắm, đành nên nối tiếp phần bài bác giảng của cô ấy ấy.
“Giảng không được bao nhiêu câu, cậu đoán coi với chuyện gì xảy ra?”
Lê Tốc chống cằm lên cánh tay, cũng chểnh mảng phối phù hợp với Triệu Hưng Vượng.
Người này còn có rất nhiều tật xấu xa, kể chút chuyện còn nên bắt ‘khán fake tương tác’.
“Khóe đôi mắt cô Trương liếc quan sát về phía Sảnh ngôi trường.”
Sở Nhất Hàm chê Triệu Hưng Vượng dông dài, dứt khoát tự động bản thân kể nốt phần chuyện sót lại.

Cô ấy ngồi ở địa điểm ngay gần mặt mày hành lang cửa số, nên những gì cô Trương trông thấy, cô ấy cũng thấy rõ rệt.
Cận Duệ nhị tay đút túi quần, như đang thư giãn chuồn xuống phố, cho tới cửa ngõ sau của sản phẩm rào Fe ở kề bên tường ngăn góc Tây Bắc thì nhẹ dịu trèo qua loa rồi thất lạc hít.
Ngay khi ấy, Sở Nhất Hàm liếc đôi mắt nhìn thầy giáo Trương một chiếc, cảm hứng được loại đầu cuốn lông chiên của cô ấy Trương đang được dựng lên vì thế tức giẫn dữ.
Thành thiệt nhưng mà rằng, nếu như cô ấy là nhà giáo, cô ấy chắc chắn là cũng tiếp tục tức giẫn dữ vì vậy.
“Đúng thực là ‘Hắc Sơn Lão Yêu’ tức giẫn dữ ko hề nhẹ nhõm.

Cận Duệ dĩ nhiên giờ này vẫn đang được ở chống Toán.

Tớ đoán là cậu ấy ko thể về bên được vô sáng sủa ni.”
Triệu Hưng Vượng ngồi bên trên ghế của Cận Duệ đung nhiều đung đưa: “Không nên thầy Cao rằng cậu ấy là “con căn nhà người ta” ư? Sao mới nhất qua loa ngày ngày sau cậu ấy tiếp tục trốn tiết rồi? Nhưng nhìn loại cơ hội cậu ấy giải đề thì hẳn là kết quả học tập tương đối tốt.

Xem thêm: thích truyện full

Chỉ là, ko biết với chuyện gì to lớn tát thế nhỉ? Nhất lăm le nên nhảy tường ra đi ngoài … “
Lê Tốc vô thức trả lời: “Mua sữa.”
“Mua vật gì cơ?”
“… Không với gì.”
Bản thân thuộc Lê Tốc cũng cảm nhận thấy, việc trốn học tập một cơ hội phô trương vì vậy hẳn không những chuồn mua sắm sữa rét.
Dù sao thì tối qua loa khi sử dụng cơm trắng trong nhà cô, Cận Duệ tiếp tục thể hiện nay rõ rệt thái phỏng ham muốn cô phát triển thành một người xa thẳm kỳ lạ.
Nếu anh ra phía bên ngoài mua sắm dung dịch lá thì với lúc còn xứng đáng tin cẩn rộng lớn là mua sắm sữa.
Cô ko rỉ tai mua sắm sữa với Triệu Hưng Vượng, đơn giản trong thâm tâm lặng lẽ tính toán:
Cận Duệ sớm tiếp tục không hề là Cận Duệ khi nhỏ xíu, lúc này anh viên súc vì vậy, cô không thích nợ anh ngẫu nhiên ân tình nào là, vậy nên chi phí sữa chắc chắn nên trả lại mang đến anh.
Truyện [Mơ Xanh Ngâm Đường] được Làn Truyện edit và đăng lên độc nhất bên trên lantruyen.vn!
Sau bữa tiệc trưa, Cận Duệ bị kêu cho tới văn chống giải đề Toán cả một buổi sáng sớm ở đầu cuối cũng quay về lớp học tập.

Với anh ở đâu cũng ko trở thành yếu tố, không dừng lại ở đó văn chống yên lặng tĩnh, những thầy cô đã và đang chuồn dạy dỗ, quả thực đặc biệt tương thích giải đề.
Công bởi nhưng mà rằng, đối với bầu không khí tiếng ồn như loại chợ ở lớp 11/3 thì ở phía trên khá tự do rộng lớn.
Chỉ là ko nghỉ dưỡng nhiều nên với chút mệt rũ rời.
Cận Duệ nhìn đồng hồ thời trang treo tay, vẫn còn đó một khoảng chừng thời hạn nữa mới nhất vào khung giờ học tập, anh dứt khoát tựa sườn lưng vô ghế, nhắm đôi mắt nghỉ dưỡng.
Ngoài hành lang cửa số lớp 11/3 với 1 cây bạch dương White, bị gió máy thu tàn phá huỷ kinh hoàng, thời điểm này phía bên ngoài gió máy rộng lớn, lá bị thổi xuống rơi bên trên cửa ngõ kính.

Học sinh ăn cơm trắng hoàn thành lục tục về bên, vô chống học tập lại chính thức náo sức nóng.
Nhắm đôi mắt lại cũng hoàn toàn có thể nghe rõ rệt, với người đang được gào thét:
“Này, u kiếp, các bạn nằm trong bàn!! Cậu giẫm lên chân tớ rồi.”
“Xin lỗi nài lỗi, hahaha”.
“Chết tiệt, cậu tao giẫm lên chân cậu tuy nhiên tay cậu chớ run rẩy chứ, ụp không còn nửa ly nước lên giầy của tớ rồi.”
“Mẹ ơi, Triệu Hưng Vượng, cậu chớ tháo dỡ giầy vô lớp!”
“Tớ cứ tháo dỡ rời khỏi đấy, chân tớ đâu với thối.”
“Không biết xấu xa hổ hả? Ê này, vớ của cậu sao như thể của Lê Tốc vậy? Lúc trước gặp gỡ Lê Tốc ở khu vực phấn chấn nghịch ngợm bạt nhún, cậu ấy cũng đem vớ tương tự vậy.”
Một giọng phái nữ không xa lạ vang lên: “Là và một loại đấy, tớ với Sở Nhất Hàm cũng có thể có.

Ba đứa bọn tớ mua sắm công cộng nhưng mà.

Tất năm ngón, xinh đẹp không? Nào, đặc điểm này mang đến cậu, cảm ơn cậu tiếp tục mang đến mượn băng rôn!”
Cận Duệ banh đôi mắt rời khỏi, thấy Lê Tốc đang được ôm bao nhiêu gói đồ dùng, đứng ở kề bên bục giảng rỉ tai với 1 cô nàng ngồi ở bàn trước tiên.
Mí đôi mắt của cô ấy vẫn ko không còn sưng, khi cười cợt tương đối cong lên, bọng đôi mắt bên dưới vẫn còn đó tương đối sưng húp.
Nhưng ý thức dường như đã chất lượng rất là nhiều đối với buổi sáng sớm.
Không cần thiết nhìn kỹ logo Cận Duệ cũng nhìn thấy bao nhiêu gói đồ dùng bên trên tay cô, ê là một trong loại bim bim tôm nhưng mà cô thông thường ăn lúc còn nhỏ.
Cận Duệ lưu giữ lúc còn nhỏ, Lê Tốc quan trọng đặc biệt si mê khoản thạch được tặng bên phía trong gói bim bim tôm rộng lớn.
Thực rời khỏi vị của chính nó ko không giống gì thạch thường thì, tuy nhiên cô lại mến phần quà được tặng kèm cặp vô gói bim bim tôm, mua sắm bim bim tôm chỉ nhằm thức ăn thạch ê, sau khoản thời gian ăn hoàn thành, cô rằng với anh: “Cận Duệ, tớ ko thể ăn không còn bim bim tôm, cậu ăn canh ty tớ nhé.” “
Quả nhiên, Lê Tốc nhảy chân sáo vô lớp, cố lấy gói bim bim tôm fake mang đến Sở Nhất Hàm và Triệu Hưng Vượng, còn không bao giờ quên dặn dò dò: “Nhớ nhằm lại gói thạch mang đến tớ.”
Triệu Hưng Vượng ngứa miệng: “Cho cậu không còn, u tớ rằng loại này thực hiện kể từ đế giầy domain authority, cậu ăn chuồn, tớ ăn bim bim thôi.


Lê Tốc cố gói bim bim tôm vô tay lăm le tấn công Triệu Hưng Vượng, động tác vung cho tới 1/2 thì giới hạn lại: “Nếu ko nên buổi sáng sớm cậu canh ty tớ đem cặp sách, thách nhưng mà tớ mua sắm bim bim mang đến cậu, coi demo tớ với tấn công cậu trượt phân phát nào là không!”
Ở cửa ngõ sau lớp với người gọi cô: “Lê Tốc?”
“Ơ, sao anh lại chạy cho tới khối lớp 11 của bọn em?”
Cận Duệ theo dõi thanh âm liếc về hâu phương.
Là một học viên nam giới, áo đồng phục không ngừng mở rộng, quần cạp trễ rộng lớn đũng, có lẽ rằng anh tao nhận định rằng bản thân đặc biệt ngầu, còn nhìn Lê Tốc nháy đôi mắt một chiếc.
Cậu nam giới sinh ê nói: “Đang cho tới lớp ở kề bên em mò mẫm người, vô tình nghe thấy giọng em nên anh cho tới coi demo.

Làm gì đấy? Sao lại mua sắm nhiều bim bim tôm vậy?”
“Anh ăn không?”
“Không ăn, đôi mắt em làm thế nào thế?”
“Không với gì không tồn tại gì, đơn giản ngủ ko yên giấc thôi.”

Lê Tốc rỉ tai với cậu nam giới sinh này thì cá tính với chút tiết chế, thanh âm cũng nhẹ dịu rộng lớn.
Cận Duệ vô thức liếc nhìn Triệu Hưng Vượng đang được ở sản phẩm sau.

Xem thêm: xuyên không hệ thống

Ừm, vẫn đang được ngồm ngoàm nhai bim bim tôm, nói theo cách khác là đặc biệt ko quan hoài.
“Vậy anh chuồn phía trên.

Lúc nào là rãnh ra phía bên ngoài nghịch ngợm nhé?”
“Được, giã biệt ~”
Lê Tốc rỉ tai với Phương Lộc Minh hoàn thành thì ôm nhị gói bim bim sót lại về bên số chỗ ngồi của tớ.
Truyện [Mơ Xanh Ngâm Đường] được Làn Truyện edit và đăng lên độc nhất bên trên lantruyen.vn!
Cận Duệ tiếp tục sớm nhắm đôi mắt lại.
Anh đang được nghĩ về, với cá tính của Lê Tốc thì ai đó đã canh ty cô cũng hoàn toàn có thể có được bim bim tôm.
Nhưng nếu như Lê Tốc cũng mua sắm mang đến anh, anh nên làm thế nào nhằm nhắc nhở Lê Tốc là anh thực sự không thích tương quan cho tới cô đây?
Chuông vô lớp vang lên, thầy Cao cặp cuốn sách Ngữ Văn lao vào.
Đối mặt mày với bầu không khí láo lếu loàn của lớp 11/3, thầy ấy hiền hòa vỗ nhẹ nhõm xuống bàn giáo viên: “Yên lặng coi nào là, ko nghe thấy giờ chuông vang lên sao? Nào, tất cả chúng ta chính thức vô lớp chuồn.

Lý Đông, con quay người lại, ko được rỉ tai với bàn sau nữa, ko e bị vẹo cổ hả?”
Cận Duệ vốn liếng dĩ ko nghe giảng tiết Ngữ Văn, anh lấy một cỗ đề đua giờ Anh rời khỏi, tuy nhiên còn chưa kịp banh thì ống tay áo đồng phục đã biết thành người không giống kéo nhẹ nhõm.
Anh quay đầu sang một bên qua loa, đúng khi trông thấy Lê Tốc thu tay về.
Có thể là vì đôi mắt ko tự do, cô vô thức fake tay dụi mí đôi mắt, khóe đôi mắt phiếm hồng.
Trông y hệt như một con cái thỏ không có tội.
Thôi loại bỏ đi.
Nếu mang đến bim bim tôm thì cứ nhận thôi.
Thạch bên phía trong kéo ra mang đến cô.
Đang tâm trí vì vậy, tự nhiên Cận Duệ thấy Lê Tốc mò mẫm ví chi phí xu vô cặp sách, kéo ra một tờ trăng tròn tệ, tiếp sau đó kiểm điểm tứ tờ 1 tệ.
Cuối nằm trong sau khoản thời gian dốc túi vài ba phen, kể từ đám đồng xu trong thâm tâm bàn tay, cô lại mò mẫm rời khỏi đồng 1 tệ.
Cô bắt chặt đụn chi phí vô tay, 25 dân chúng tệ, kể từ bên dưới gầm của cái bàn fake mang đến anh.
Cận Duệ giá buốt mặt mày, cúi đầu nhìn thông thoáng qua loa.
Lê Tốc thấy Cận Duệ không tồn tại phản xạ thì kể từ từ thất lạc kiên trì.
Cô ngước đầu nhìn thầy Cao đang được triệu tập giảng bài bác phần bên trước, nhân khi không tồn tại ai nhằm ý, cô hạ giọng nói: “Cầm chuồn, chi phí sữa, trả lại mang đến cậu!”

Tác fake với chuyện ham muốn nói: Cận Duệ:???.