nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ wikidich

Chương 60: 60: Không Lấy Được Thuốc

Sau nửa tối, sức nóng chừng hạ xuống, từ đầu đến chân Thẩm Tri Ý lập cập lập cập, cuộn tròn trĩnh bên trên nền khu đất.
Không chỉ rét mà còn phải nhức, nhức bao tử tái ngắt vạc, cô thở vô lòng bàn tay mang đến rét lên một chút ít rồi phủ lên bụng bản thân, vẫn ko ngăn được đợt đau.
Phải tu dung dịch, tuy nhiên dung dịch của cô ấy lại nằm trong ngăn kéo.
Thẩm Tri Ý demo túa còng tay mặt mũi tay ngược rời khỏi, tuy nhiên ko túa được mà còn phải khiến cho cổ tay ửng đỏ hỏn.
Thẩm Tri Ý coi vô vô, khẽ mím môi, tiếp sau đó lấy một ngược trứng kể từ vô bâu áo rời khỏi.
May tuy nhiên thứ tự này cô tiếp tục sẵn sàng trước một ngược trứng luộc, nên sẽ không còn nên nhai giấy tờ dọn dẹp vệ sinh mang đến no bụng như thứ tự trước nữa.
Cô sử dụng một tay nhằm làm vỡ tung vỏ trứng, tách rời khỏi từng chút một rồi ăn kể từ kể từ.
Những người bị căn bệnh đau dạ dày ko ăn lòng đỏ hỏn tiếp tục dễ dẫn đến trào ngược, tuy nhiên cô không còn cơ hội rồi.
Lòng đỏ hỏn trứng thô và khó khăn nuốt, Thẩm Tri Ý ham muốn hấp thụ nước lắm, cứ coi thường xuyên chăm vô chống tắm với ánh nhìn khát khao.
Lần trước thì suýt bị tiêu diệt đói, thứ tự này còn có lúc nào tiếp tục bị tiêu diệt khát vì như thế háo nước ko nhỉ?
Thẩm Tri Ý mỉm cười khổ sở, Lệ Cảnh Minh thực sự với đầy đủ cơ hội hành hạ và quấy rầy cô, không trở nên thứ tự này tái diễn cả.
Cô liếm song môi thô khốc, bịa ngược trứng đang được ăn dở quý phái ở kề bên rồi ngấc đầu coi ra phía bên ngoài hành lang cửa số.
Những vì như thế sao bên trên trời tiếp tục mất tích, bên trên mặt mũi kính lưu lại một tờ sương, có lẽ rằng trời đang được mưa.
Đôi đôi mắt thâm tròn trĩnh loé lên một tia kỳ vọng.

Cô gượng gạo dậy, giơ tay nên đẩy hành lang cửa số rời khỏi.
Cánh hành lang cửa số tiếp tục ngỏ, tuy nhiên tay lại ko đầy đủ lâu năm, cô còn chẳng va được mùng mưa chứ chớ thưa là tu.
Cổ họng đột cảm nhận thấy ươn ướt sũng.
Thẩm Tri Ý phủ mồm lại, tiết chảy rời khỏi kể từ khoé mồm.
Lượng tiết tuy nhiên cô nhẫn nhịn tiếp tục lâu bị trớ rời khỏi với red color thẫm.
Gương mặt mũi tái ngắt nhợt lộ vẻ đau nhức tột nằm trong.
Thẩm Tri Ý không ngừng nghỉ trớ rời khỏi tiết, khung người ở trườn rời khỏi khu đất, tay ngược cứng đờ giắt vô lan can, kéo lê toàn cỗ thân ái thể.
Thẩm Tri Ý dẻo quẹo ở bên dưới khu đất, tóc xoã lâu năm phủ kín mặt mũi.
Qua khe hở, cô quan sát về phía ngăn kéo chỉ cơ hội bản thân năm mét, vô cơ với chứa chấp loại thuốc chữa bệnh cứu giúp sinh sống cô.
Cổ họng lại vạc rời khỏi giờ khàn khàn, bao tử quặn nhức từng lần.
Cảm giác đau nhức ấy nương theo đuổi dòng sản phẩm tiết lan cho tới tim, điểm cơ như hiện nay đang bị ai siết chặt vậy.
Thẩm Tri Ý lập cập rẩy nhấc tay ngược lên, vẻ mặt mũi xanh biếc, nỗi vô vọng tràn trề bao quấn lấy cô.
Nước đôi mắt thực hiện nhoè tầm coi của Thẩm Tri Ý, con cái ngươi dần dần phân giã rồi rơi rụng cút tiêu xài cự.

Lúc này, Thẩm Tri Ý tiếp tục ở vô hiện trạng nửa tỉnh nửa say đắm, thân ái thể yếu hèn ớt phía trên ban công, bên dưới mặt mũi với cùng một vũng tiết.
Trên tay và chân cô nhằng nhịt chỗ bị thương vì thế đâm và xước, bọn chúng nổi lập cập bên trên làn domain authority trắng nuột.
Cửa tuột hé ngỏ, bão táp rét lẫn lộn mưa phùn ghé vô người cô, rét vô nằm trong.
Cô vốn liếng tiếp tục kinh khủng rét, thời điểm này còn khoác ăn mặc quần áo mỏng manh.
Thẩm Tri Ý nỗ lực lưu giữ cho bản thân mình tươi tỉnh, tuy nhiên trong cả chút mức độ lực nhằm mấp máy mặt hàng mi cũng không thể nữa.
Khi tỉnh lại, Thẩm Tri Ý tiếp tục ở vô cơ sở y tế.

Bạn đang xem: nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ wikidich

Xem thêm: chồng hờ vợ tạm

Cô còn chưa kịp ấn định thần thì tiếp tục nghe thấy với người ở kề bên lo ngại ấn chuông rồi chạy rời khỏi cửa ngõ.
“Bác sĩ Tần ơi, cô Thẩm tỉnh rồi”.
Nghe thấy tía chữ “bác sĩ Tần”, Thẩm Tri Ý tiếp tục biết thứ tự này bản thân lại được Tần Mặc cứu giúp sinh sống.
“Sao rồi? Còn nhức không?”, Tần Mặc đứng ngay sát mép nệm, coi Thẩm Tri Ý đang được phía trên nệm bệnh dịch.
Thẩm Tri Ý mơ mòng coi anh ấy, khàn giọng đáp, “Không nhức, tuy nhiên ko thoải mái”, khung người rất rất u ám, ham muốn rời khỏi mức độ làm những gì này cũng ko được.
Tần Mặc là chưng sĩ, thấu hiểu lúc này cô đang được không dễ chịu ở đâu và cần thiết gì.
Anh ấy vội vàng lấy ly nước rồi dìu Thẩm Tri Ý ngồi dậy, mang đến cô hấp thụ nước.
Cổ họng thô rang của Thẩm Tri Ý đang được không dễ chịu lắm, tu ừng ực cả ly nước hoàn thành mới nhất thoải mái rộng lớn.
“Muốn tu nữa không?, Tần Mặc thấy ly tiếp tục cạn bèn chất vấn cô.
Thẩm Tri Ý yếu hèn ớt nhấp lên xuống đầu.
Tần Mặc bịa ly xuống, chỉnh nệm thổi lên nhằm cô dựa sườn lưng vô, “Anh gọi cháo cho tới mang đến em ăn nhé”.
Thẩm Tri Ý ngỏ đôi mắt, coi dường như sơ ý, một khi lâu tiếp sau đó mới nhất vấn đáp Tần Mặc, “Vâng”.
Tần Mặc gọi Smartphone, sau thời điểm chuyển giao việc làm cho những người không giống mới nhất yên ổn tâm ngồi xuống mép nệm nằm trong Thẩm Tri Ý.
Lúc này Thẩm Tri Ý tiếp tục tươi tỉnh, coi Tần Mặc đang được ngồi mặt mũi nệm tuy nhiên thấy áy náy vô nằm trong, “Tần Mặc à, anh cứ đi làm việc việc cút, em ở phía trên 1 mình được mà”.
“Hôm ni anh không tồn tại việc gì, nhằm anh ngồi phía trên truyện trò với em cút.
Từ sau thời điểm tía em rơi rụng, em cứ kìm nén từng chuyện, rõ nét trong tim rất rất không dễ chịu và lại ko thổ lộ, em tuy nhiên thế này mãi… trước sau gì rồi cũng nhức nhối thôi”.
Tần Mặc ham muốn nghe cô giãi bày, tuy nhiên cô thiệt sự ko biết nên thưa gì.
Thẩm Tri Ý coi ra phía bên ngoài hành lang cửa số, miễn chống thốt rời khỏi một thắc mắc kể từ trong cổ họng thô khốc, “Sao anh biết em xẩy ra chuyện vậy?”
“Hôm ni em sử dụng cơ sở y tế nhằm kiểm tra”.
Nghe Tần Mặc nhắc nhở, Thẩm Tri Ý mới nhất ghi nhớ rời khỏi, lúc đầu cơ sở y tế nhắn gửi cô một mon nên cho tới thực hiện đánh giá bao tử tối thiểu một thứ tự.
“Em quên mất”.
“Anh cũng đoán thế”, Tần Mặc thưa, “Anh tiếp tục gọi mang đến em thật nhiều thứ tự tuy nhiên không có bất kì ai nghe máy.
Nhớ lại thứ tự trước vạc hiện tại bột giấy tờ Khi cọ bao tử mang đến em, anh thắc mắc rằng em lại bắt gặp chuyện tương tự động nên đã đi đến Bán Thành thám thính em, thành phẩm là thấy em…”
“Lệ Cảnh Minh đích thị là tên gọi cố gắng thú!”, là 1 trong những con cái chó ko thể thay cho thay đổi thói xấu xí.
Tần Mặc ko khi nào quên cảnh tượng tuy nhiên anh ấy tiếp tục trông thấy ngay lúc xông vào trong nhà Thẩm Tri Ý.
Cả người Thẩm Tri Ý rét như băng, cuộn tròn trĩnh phía trên nền khu đất, tay ngược bị còng lại, giắt vô lan can, một tay bầm tím, cổ tay bị cọ xát đến mức độ bong domain authority.
Dưới khu đất toàn là tiết, còn tồn tại miếng thuỷ tinh ranh bám tiết, chỉ coi những loại này cũng đầy đủ biết tiếp tục với chuyện gì xẩy ra.
Khi ấy, tương đối thở của Thẩm Tri Ý rất rất yếu hèn, toàn thân ái rét như 1 tảng băng, xứng đáng thương vô nằm trong.
Anh ấy ko biết vì như thế sao Lệ Cảnh Minh lại rời khỏi tay tàn nhẫn cho tới thế.
May tuy nhiên anh ấy đúng lúc tìm kiếm ra Thẩm Tri Ý và đem cô cho tới cơ sở y tế.
Tay ngược cô bị căng cơ, nếu như cho tới muộn thêm thắt chút nữa, e là cả cánh tay sẽ ảnh hưởng treo đến mức độ trật khớp.
Còn bao tử của cô ấy thì tế bào ung thư đang được lây truyền nhanh chóng hơn trước đây, chớ thưa là 2 năm, lúc này e rằng 1 năm còn khó khăn.
“Cảm ơn anh lại cứu giúp em thứ tự nữa”, Thẩm Tri Ý coi cánh tay nên đang được băng bó của tớ.

Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn