ngọn sóng tình yêu

*Chương này còn có nội dung hình họa, nếu như bạn ko thấy nội dung chương, hí hửng lòng nhảy chính sách hiện tại hình hình họa của trình duyệt nhằm gọi.

Nếu cô trình bày thực sự với anh, thì người nam nhi này tiếp tục xử thế với cô ấy như vậy nào?

Con gái của kẻ thù?

Bạn đang xem: ngọn sóng tình yêu

Mối mối liên hệ đằm thắm bọn họ lúc này vô cùng mệt mỏi, sau khoản thời gian trình bày với anh ấy, bọn họ với ghét bỏ cô rộng lớn không?

Bạch Nhược Hy im thin thít, ko trình bày tiếng nào là, lăn tăn ko biết với nên trình bày với anh tao hay là không.

Một khi sau, xe đua nhập trường bay mặt hàng ko gia dụng.

Ngay khi xe cộ tạm dừng, Kiều Huyền Thạc tiếp tục tách ngoài cửa ngõ xe cộ và ra đi ngoài.

Bạch Nhược Hy hấp tấp vàng theo gót sau, cô xuống xe cộ ngừng hoạt động lại, chỉ thấy Kiều Huyền Thạc đang được nhảy vào trường bay.

Cô cũng nhanh gọn lẹ theo gót anh.

Kiều Huyền Thạc không kiếm ở sảnh hóng, tuy nhiên thẳng chạy cho tới phần tử công ty trường bay.

dừng …”

Bạch Nhược Hy sững sờ sau khoản thời gian nghe thông tin và tiếng van lỗi kể từ đài truyền hình, và ngay lập tức ngay tắp lự ngồi lại chống hóng.

Từ lâu cô tiếp tục thân quen với việc xuất sắc giang của những người nam nhi này.

Vì toàn cỗ trường bay bị đình chỉ ko chứa chấp cánh, nên cô tiếp tục nhanh gọn lẹ chuồn người.

Nhưng vừa vặn thoát khỏi sảnh, cô thấy nhiều nhân viên cấp dưới và bình yên trường bay đang làm việc đôn chạy đáo nhằm đánh giá giấy má minh chứng và vé máy cất cánh của toàn bộ những người dân phụ nữ giới trạc 40, 50 tuổi tác.

Bạch Nhược Hy long dong mọi nơi.

Một tầng, nhị tầng, phụ thân tầng …

Đến sát nửa giờ sau.

Đó là bóng hình của Trần Tĩnh, với mái đầu đen sạm nhiều năm ngang sườn lưng tương tự với Trần Tĩnh, body cũng giống như vậy.

Bạch Nhược Hy chột dạ, nhanh gọn lẹ xoay người chạy xuống lầu.

Khi phi vào cầu thang máy, cô bấm số của Kiều Huyền Thạc.

Điện thoại đang được ụp chuông.

Trong một khoảnh tương khắc, Kiều Huyền Thạc liên kết.

“Alo?”

“Anh phụ thân, anh ba…” Bạch Nhược Hy phiền lòng hét lên, “Em trông thấy một người phụ nữ giới nom tương tự như chị Tĩnh, cô ấy tiếp tục thoát khỏi trường bay, bên phía ngoài trung tâm vui chơi quảng trường, thời gian nhanh lên, thời gian nhanh lên…”

“Ừ. Dừng lại rồi.”

Giọng trình bày của Kiều Huyền Thạc vô cùng điềm tĩnh. Khi Bạch Nhược Hy nghe thấy tiếng này, ngược tim của cô ý hoảng loàn ko thể phân tích và lý giải được, khích động ngắt cuộc gọi, cảm nhận thấy hồi hộp.

Anh phụ thân sau cùng tiếp tục nhìn thấy u của tớ.

Rốt cuộc tìm ra rồi …

Buồn hí hửng lộn lạo, với vết tích của kinh sợ hãi và phiền lòng.

Cửa cầu thang máy phanh đi ra.

Cô nhanh gọn lẹ chạy thoát khỏi cầu thang máy và lao cho tới trung tâm vui chơi quảng trường.

Bên nhập trường bay phân phát đi ra giờ máy cất cánh chứa chấp cánh thông thường, bên phía ngoài trung tâm vui chơi quảng trường vẫn không ngừng nghỉ với dòng sản phẩm người.

Xem thêm: thẩm thanh thu

Bạch Nhược Hy trông thấy bóng sườn lưng của Trần Tĩnh và đột ngột tạm dừng.

Mặt trời êm ấm, rớt vào cô.

Thân hình miếng khảnh của Trần Tĩnh vô cùng cứng ngắc, Kiều Huyền Thạc đang được đứng cơ hội cô một mét, sương thong manh mờ mịt sâu sắc thẳm, hai con mắt đỏ ối bừng, đang được kìm chế sự phấn khích, khuôn mặt mũi vô nằm trong xấu xa xí, phiền lòng nom Trần Tĩnh.

Bốn đôi mắt đối lập nhau, khí tức trầm khoác.

Bạch Nhược Hy lừ đừ rãi trở về phần bên trước, biết thời điểm hiện tại Kiều Huyền Thạc không đủ can đảm với mô tơ gì, tuy nhiên lại kinh sợ, kinh sợ hí hửng mừng, kinh sợ tuyệt vọng.

Đi được vài ba bước, Bạch Nhược Hy cho tới cạnh bên Trần Tĩnh, tạm dừng cơ hội cơ một mét, cô trông thấy Trần Tĩnh rơm rớm nước đôi mắt, hấp tấp vàng nói: “Chị Tĩnh, đàn ông út ít Kiều Huyền Thạc của chị ý, anh ấy tiếp tục thám thính chị nhị mươi tư năm, tại vì sao chị vẫn nỗ lực trốn tách anh ấy? ”

Trần Tĩnh thời điểm hiện tại điềm tĩnh khác người, lặng yên quan sát về phía Kiều Huyền Thạc, hai con mắt lờ mờ sương, tuy nhiên lại đang tiếp tục nặn đi ra một nụ cười cợt nhỏ, điềm tĩnh phanh giọng nói:” Tôi van lỗi, những người dân tiếp tục hiểu nhầm, tôi không tồn tại đàn ông, tôi …”

Đôi đôi mắt của Kiều Huyền Thạc tiếp tục giàn giụa nước đôi mắt và hết sức đỏ ối.

Anh đùng một phát tiếp cận trước mặt mũi Trần Tĩnh, Trần Tĩnh còn còn chưa kịp trình bày kết thúc thì anh vươn tay móc vai cô, thẳng ôm nhập vào ngực.

Khoảnh tương khắc Trần Tĩnh nhảy vào vòng đeo tay êm ấm vững chãi của anh ấy, đằm thắm thể cô cứng đờ như bị gõ, đầu ngón tay lập cập lên, tim đập kinh hoàng.

Trần Tĩnh mong muốn đẩy anh đi ra, tuy nhiên tiếng nói khàn khàn và nghẹn ngào của Kiều Huyền Thạc vang lên nhập đầu cô: “Mẹ, con cái van lỗi.”

Câu này tiếp tục muộn 24 năm.

Trong phút chốc, tường ngăn tuy nhiên Trần Tĩnh dựng lên trong tâm địa cô trọn vẹn tan chảy, nước đôi mắt xa lánh tức tuôn đi ra như mưa.

Kí ức ùa về tim như điên loạn, tim cô như bị dao hạn chế, nhức thấu xương, cô ko kìm được nỗi sầu trong tâm địa nữa tuy nhiên òa khóc.

Vùi nhập ngực Kiều Huyền Thạc, đôi bàn tay lập cập rẩy của cô ý kể từ từ nâng cánh tay ôm siết lấy eo và bụng anh, đợt trước tiên phụ thuộc vòng đeo tay êm ấm của đàn ông bản thân, thiệt an toàn và đáng tin cậy, thiệt êm ả dịu dàng và xinh đẹp nhất, cô tiếp tục suy nghĩ cho tới nỗi đơn độc và kinh sợ hãi của tớ trong mỗi năm và nhảy khóc nức nở.

“Hu hu hu….” Trần Tĩnh khóc cho tới khàn giọng vẫn ko dừng khóc” hu hu hu , Huyền Thạc à….”

Kiều Huyền Thạc ôm u bản thân với vòng đeo tay thiệt chặt, vô cùng kinh sợ mất mặt một đợt tiếp nhữa. Nghe tiếng nói không xa lạ này gọi biệt danh của anh ấy, những ký ức của anh ấy ùa vệ, bộ lưu trữ mơ hồ nước của tớ lưu giữ cho tới u anh va nhập đầu bản thân và nói: Huyền Thạc, chớ tinh nghịch.

Anh ko vắt được nước đôi mắt nữa, trong cổ họng lạnh lẽo ran, nghẹn ngào thở dốc.

Bạch Nhược Hy thời điểm hiện tại nhị mặt hàng nước đôi mắt cũng chảy nhiều năm, nom cảnh tượng trước đôi mắt, cô vươn tay ôm chặt mồm tỉ ti, cảm nhận thấy vô cùng thống khổ mang lại nhị u con cái trước mặt mũi, tuy nhiên lại vừa vặn khích động hí hửng mừng.

Trần Tĩnh khóc thảm thiết và  bi thương, giọng khóc giàn giụa kinh sợ hãi.

Kiều Huyền Thạc nghẹn ngào, tiếng nói khàn khàn mà đến mức gần như là ko nghe được, khẩn khoản xin: “Mẹ … Mẹ chớ quăng quật con cái, con cái ko nên là Huyền Thạc sáu tuổi tác nữa, con cái rất có thể bảo đảm an toàn u, chớ trốn nữa… ”

” Hu hu … “Trần Tĩnh khóc mà đến mức chân yếu đuối chuồn, đằm thắm thể không hề mức độ lực trọn vẹn buông xuống, nghe thấy giờ gọi u của đàn ông, cô nhức lòng, tan chảy, cho rằng lúc này dù là nên bị tiêu diệt cũng xứng đáng.

Bạch Nhược Hy lừ đừ rãi xoay người tách chuồn, kìm nén nước đôi mắt, lấy tay nhẹ dịu vệ sinh nước đôi mắt, bước ra bên ngoài từng bước.

Ánh mặt mũi trời êm ấm phản vào bên trên mặt mũi cô, giọt nước đôi mắt trong veo dị thông thường.

Cô nom trời xanh lơ phía xa vời, mây Trắng, cả một khoảng chừng trời bình yên lặng cho tới kỳ lạ.

Cô cảm nhận thấy rằng từng bước chuồn đều đơn giản, và lòng cô bình lặng như nước.

Không còn suy nghĩ, không hề hoài niệm, không hề tiếc nuối.

Từ lúc này, anh phụ thân của cô ý tiếp tục với sự chở che và mến thương của u là đầy đủ.

Bạch Nhược Hy cảm động rơi lệ, bên trên môi nở nụ cười cợt nhẹ nhõm, nhập đôi mắt hiện thị vẻ vừa lòng.

Anh phụ thân, chị Tĩnh, nên niềm hạnh phúc, nên thiệt niềm hạnh phúc, Nhược Hy yêu thương nhị người.

Xem thêm: trùng sinh đường tam

Bạch Nhược Hy suy nghĩ như thế, ko ngoài nở nụ cười cợt niềm hạnh phúc.

Ở ven lối, cô trả tay ngăn một cái xe taxi.

Cô bước lên xe cộ và trình bày với tài xế: “Đưa tôi tài xế chuồn .”