người giám hộ xin phê chuẩn

Edit: Điềm Điềm

**********************

Bạn đang xem: người giám hộ xin phê chuẩn

Sau sau khi làm xong một cỗ bài xích ganh đua nhen óc, còn chút nữa là kết đôn đốc bữa tối tự động học tập, Trác Duyên lấy cuốn sách kể từ vựng giờ đồng hồ Anh lên coi.

May mắn bao nhiêu ngày này cậu hiểu nằm trong lòng văn tống, cỗ bài xích ganh đua này cậu trong cả bịt đôi mắt đoán lộn phát biểu nhảm cũng thuận tiện thực hiện hoàn thành, tuy nhiên điểm số hoàn toàn có thể ko được như mong muốn ham muốn.

Tiếng chuông vang lên, Trác Duyên chính thức dọn dẹp cặp sách, thấy Đỗ Dần ngồi tại vị trí bại liệt ko nhúc nhắc, ngay lập tức chọt cậu ta: “Sao ko đi? Trường tiếp tục ngừng hoạt động bại liệt.”

Đỗ Dần giới hạn cây bút lại, gật đầu, chậm chạp rãi dọn dẹp cặp sách.

Trác Duyên lấy kim cương Nhâm Tư Tư tặng nhập ngăn kéo thay cho nhập tay, gọi Hàn Xương một tiếng: “Chúng tao nằm trong chuồn.”

Hàn Xương treo cặp sách tiến thủ lại gần: “Sáng ni ko nên cậu ngồi xe pháo anh Lục cho tới sao?”

Trác Duyên khoác vai hắn: “Cùng những cậu tiếp cận cổng ngôi trường vẫn được chứ? Cậu và Đỗ Dần hoàn toàn có thể cùng với nhau về bên nha.”

Hàn Xương mỉm cười ngây ngô, vết bầm tím bên trên mặt mày càng thêm thắt vặn vẹo, tuy nhiên trong đôi mắt Trác Duyên lại vô cùng dễ thương. Cậu ko ngoài fake tay nhéo mặt mày Hàn Xương, Hàn Xương nhức nhối, nhì tay di động Trác Duyên, cũng ko sử dụng mức độ, chỉ kêu la “Yến Tử mau buông rời khỏi, nhức.”

Trác Duyên cũng ko khi dễ dàng hắn nữa, xoa mặt mày hắn: “Trở về hãy nhờ rằng bôi dung dịch.”

Đỗ Dần thấy cỗ dáng vẻ nhì người tiến công nhau, vẻ mặt mày bất biến, chỉ đứng dậy: “Đi thôi.”

Hàn Xương ngay lập tức sử dụng cánh tay ôm mồi nhử vai Trác Duyên trở về phía cổng ngôi trường.

“Tớ phát biểu này Yến Tử, Nhâm Tư Tư bại liệt tiếp tục phát biểu gì với cậu? Còn kim cương tặng mang đến cậu.” Hàn Xương hâm mộ coi vỏ hộp kim cương nhập tay Trác Duyên, sao hắn lại không tồn tại duyên với phái nữ sinh nhỉ?

Trác Duyên thấy ánh nhìn hắn biết hắn đang được tâm trí vật gì, mỉm cười cười: “Cô ấy van lỗi tớ.”

“Mỗi ngày cậu đều có được thư tình, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn một lá tớ cũng trước đó chưa từng có được.” Hàn Xương cảm nhận thấy bi thương.

Trác Duyên nhảy mỉm cười, thiệt rời khỏi Hàn Xương vững mạnh đoan chủ yếu, vóc dáng vẻ cường tráng, vài ba năm tiếp theo tuy nhiên phát biểu đó là các bạn trai năng lượng MAX, sẽ tiến hành thật nhiều cô nàng mến, không phải lo ngại ko tìm ra cô nàng xinh đẹp nhất.

Ba người tiếp cận cổng ngôi trường, điện thoại cảm ứng thông minh địa hình Trác Duyên nhằm vào bên trong túi quần vang lên, cậu mang ra nhận.

“Tôi còn năm phút nữa là cho tới, cậu đợi ở ngôi trường một chút ít.” Trong điều phát biểu lãnh đạm của Lục Kinh đem bám theo chút áy náy.

“Được, không tồn tại việc gì, anh ko cần thiết gấp rút.”

“Yến Tử, làm thế nào vậy?”

Trác Duyên thay đổi vỏ hộp kim cương qua quýt tay không giống cầm: “Anh Lục phát biểu còn năm phút nữa, tôi ở trên đây đợi, nhì người về ngôi nhà trước chuồn.”

Hàn Xương nhấp lên xuống đầu: “Không được, tớ tiếp tục đợi nằm trong cậu, đợi cậu lên xe pháo tớ tiếp tục về ngôi nhà.”

Đỗ Dần ko phát biểu gì, tuy nhiên cũng không tồn tại Xu thế tách chuồn.

Trác Duyên cũng ko kể từ chối, kỳ thiệt, cũng chính vì một mùng trước lúc sinh sống lại, lúc này cậu 1 mình chuồn tối vẫn đang còn chút hoảng hồn hãi. Mặc cho dù lúc này là giờ tan học tập, cổng ngôi trường kha khá náo sức nóng, tuy nhiên ai biết năm phút sau tiếp tục trở thành cỗ dáng vẻ gì? phường Hàn Xương tại vị trí này, cậu ko cảm nhận thấy hoảng hồn hãi vì vậy nữa.

Bọn chúng ta đứng ở cổng ngôi trường chờ đón, cũng chính vì sự tồn bên trên của Trác Duyên, học viên đi qua chúng ta đều sẽ không còn tự động ngôi nhà được quan sát về phía chúng ta một chiếc. Hàn Xương kể từ nhỏ cho tới rộng lớn tiếp tục thân quen, cảm nhận thấy không tồn tại gì, Đỗ Dần chừng như lạ lẫm lắm, ngay lập tức cúi đầu xuống.

Lúc này Chương Mân tiếp cận trước mặt mày tía người, hắn tao sử dụng ánh nhìn u oán thù coi Trác Duyên, tuy nhiên một câu cũng không đủ can đảm phát biểu, tía hắn tao tiếp tục nhắc qua quýt, người giám hộ của Trác Duyên căn phiên bản ko thể trêu nhập.

Nghiệp vụ đa số trong phòng chúng ta Chương còn tồn tại tương hỗ với sản nghiệp của tập đoàn lớn Lục thị, nếu như tập đoàn lớn Lục thị ko liên minh với chúng ta, chúng ta chúng ta đều nên húp bão táp Tây Bắc. Tất nhiên, thực sự ko nên phô trương vì vậy, tuy nhiên ai tiếp tục sẵn sàng nhằm sale xuống dốc?

Chương Mân ko ngu xuẩn, nếu như Trác Duyên đối với trước bại liệt càng thêm thắt ko thể trêu chọc, hắn tao cũng sẽ không còn nhằm mục tiêu nhập Trác Duyên thực hiện vật gì.

“Mày đang khiến gì vậy? Còn ko mau về nhà?” Hàn Xương tiến thủ lên một bước kể từ bên trên cao coi Chương Mân ko sung sướng phát biểu.

Chương Mân hừ một tiếng: “Trác Duyên, tuy rằng rằng người giám hộ của ngươi lúc này là Lục Kinh, tuy nhiên 2 năm sau ai biết chuyện gì tiếp tục xẩy ra, đối với tại vị trí này còn ko vị tâm trí một chút ít tình cảnh của tôi chuồn.”

Xem thêm: vạn giới tiên tung truyện full

Chuyện Trác Tường một tay che trời ở doanh nghiệp lớn Viễn Phương hắn tao tiếp tục nghe tía phát biểu. Nếu Trác Duyên tùy ý nhằm từng chuyện cải cách và phát triển vì vậy, chỉ hoảng hồn 2 năm sau doanh nghiệp lớn Viễn Phương sẽ không còn tương quan gì cho tới Trác Duyên nữa.

Hắn tao ko nhận định rằng người như Lục Kinh tiếp tục nhằm ý cho tới sinh sống bị tiêu diệt của doanh nghiệp lớn ba mẹ Trác Duyên, 2 năm sau, mối quan hệ giám hộ được giải trừ, Trác Duyên sót lại hình mẫu gì?

Hắn tao ko nên đang được nhắc nhở Trác Duyên, hắn tao ham muốn sớm loại trừ dỗi một giờ đồng hồ, nếu như Trác Duyên đến thời điểm bại liệt thiệt sự bị bản thân phát biểu trúng, hắn tao hoàn toàn có thể cho tới trước mặt mày Trác Duyên nhiệt tình khinh thường bỉ cậu.

Sắc mặt mày Trác Duyên vẫn bất biến, cậu lướt qua quýt đầu Chương Mân, nhận ra con xe thân thuộc của Lục Kinh, kính chào chất vấn Hàn Xương và Đỗ Dần, tiếp sau đó fake tay vỗ vai Chương Mân: “Đừng suy nghĩ nhiều, ngoan ngoãn ngoãn về ngôi nhà thực hiện bài xích tập dượt chuồn.” Nói hoàn thành ngay lập tức lên xe pháo Lục Kinh.

Cậu lưu giữ rõ ràng cuộc rủi ro khủng hoảng tài chủ yếu năm lớp 12, doanh nghiệp lớn trong phòng chúng ta Chương ko tạo được nhập sóng rộng lớn này, ngôi nhà chúng ta Chương vỡ nợ, Chương Mân tuy rằng rằng ko thảm như bản thân, tuy nhiên cũng thất lạc chuồn tài phú tuy nhiên hắn tao kiêu hãnh.

Cho nên, lúc này cậu không nhất thiết phải tức dỗi với Chương Mân.

Sau khi Trác Duyên thắt thừng tin cậy, xe pháo phát động lại.

“Xin lỗi, tôi cho tới trễ.” Lục Kinh không kiếm cớ, cho tới trễ đó là trễ.

Trác Duyên nhấp lên xuống đầu: “Không sở hữu việc gì, là tôi nhiều chuyện anh mới mẻ chính.”

Lục Kinh trầm khoác một chút: “Trác Duyên, không tồn tại phiền toái.” Với người thân trong gia đình, không tồn tại gì là phiền toái.

Trác Duyên trong tâm vô cùng kính nể Lục Kinh, tuy nhiên ham muốn phát biểu tin tưởng còn ko phát biểu cho tới, cho dù sao nhì người thân quen biết cũng mới chỉ vài ba ngày. Lục Kinh là một trong những người thực hiện ăn, hoàn toàn có thể trong tầm vài ba năm ngắn ngủi ngủi tạo ra rời khỏi đế quốc khoa học tập nghệ thuật năng lượng điện tử của tôi, ham muốn phát biểu sở hữu từng nào thiện bổng là không tồn tại tài năng. Cho nên tuy vậy thời điểm hôm nay Lục Kinh gom bản thân rời khỏi mặt mày, cậu vẫn không đủ can đảm thân ái cận với anh.

Có lẽ Lục Kinh chỉ cảm nhận thấy người được giám hộ bị khi dễ dàng là một trong những loại vũ nhục so với người giám hộ như anh, ai biết được?

“Cám ơn anh, Lục Kinh.”

Lục Kinh trong tâm sở hữu chút cùng bất đắc dĩ, vỏ bảo lãnh của thiếu thốn niên ở bên cạnh này chừng như vượt mức rắn rỏi, anh hoàn toàn có thể coi rời khỏi Trác Duyên không tồn tại xúc cảm tin cậy.

Lục Kinh kỳ thiệt cũng tương đối rầu rĩ, lúc đầu anh chỉ coi Trác Duyên là một trong những đứa nhỏ cần thiết che chở, nhận định rằng bản thân chỉ việc cung ứng cơm trắng áo gạo chi phí là được. Chỉ cần thiết Trác Duyên liên minh, anh hoàn toàn có thể ko cần thiết quan hoài cho tới chuyện không giống. Thời gian tham 2 năm so với anh tuy nhiên phát biểu căn phiên bản ko tính là vật gì, 2 năm sau, Trác Duyên cũng không tồn tại mối quan hệ gì với anh nữa.

Thế tuy nhiên, hành vi thời điểm hôm nay của anh ý thực hiện mang đến chủ yếu bản thân nên không thể tinh được. Nếu như anh chỉ coi Trác Duyên là kẻ cần thiết giám hộ bám theo pháp lý, tuy rằng rằng sẽ hỗ trợ Trác Duyên rời khỏi mặt mày, tuy nhiên anh căn phiên bản sẽ không còn tức dỗi vì vậy.

Anh vừa vặn tức dỗi Trác Duyên bị người tao phát biểu xấu xí, lại tức dỗi Trác Duyên ko phát biểu với bản thân chuyện này.

Anh thậm chí là ko biết chuyện gì tiếp tục xẩy ra với bản thân.

Không khí nhập xe pháo lại áp lực, Lục Kinh tâm trí một chút ít, mò mẫm một đề tài: “Trong tay cậu thay cho gì vậy?”

Trác Duyên coi anh một chiếc, tương tự là đang được ngờ vực Lục Kinh còn tồn tại lòng tò mò vì vậy à, tiếp sau đó trả lời: “Bạn học tập tặng.”

Lục Kinh vừa vặn coi vỏ hộp kim cương ngay lập tức biết chắc chắn là bắt đầu từ tay phái nữ sinh, anh liếc đôi mắt coi khuôn mặt tinh ranh xảo của Trác Duyên một chiếc, cũng ko biết vì thế sao nhập đầu yêu tinh xui quỷ khiến cho thốt rời khỏi một câu, không chỉ có thế còn phát biểu ra: “Học tập dượt là cần thiết nhất.”

Trác Duyên hoang mang và sợ hãi coi anh.

Lục Kinh rét mướt lùng: “Yêu sớm ko chất lượng.”

Trác Duyên sửng oi một chút ít, một giây sau ko ngoài “xì” một giờ đồng hồ nhảy cười: “Chỗ này ko tốt?”

Lục Kinh thấy Trác Duyên mặc dù vậy ko phản bác bỏ, trong tâm cũng đều có chút thất lạc hứng, anh cảm nhận thấy đó là bởi ý thức trách móc nhiệm của bố mẹ làm rối.

“Yêu sớm tác động cho tới việc học tập, đợi cậu lên ĐH mới mẻ hoàn toàn có thể yêu thương.” Lục Kinh giới hạn một chút: “Tôi là vì thế chất lượng mang đến cậu thôi, nhì trong năm này cậu ko thể yêu thương.”

Trác Duyên trước bại liệt chưa tới kỳ phản nghịch ngợm, sau lúc tới thời kỳ phản nghịch ngợm lại gặp gỡ nên nhiều chuyện vì vậy, không tồn tại thời cơ phản nghịch ngợm, tuy nhiên lúc này ở trước mặt mày Lục Kinh lại bốc lên. Có lẽ giọng điệu như khẩu lệnh của Lục Kinh khiến cho cậu không dễ chịu, cũng đều có lẽ là nhập tâm thức của cậu ham muốn thăm hỏi thám thính điểm then chốt Lục Kinh bao dong cậu cho tới đâu.

Vì vậy, cậu trầm trồ ko ưng ý, vấn đáp Lục Kinh: “Chuyện của tôi ko tương quan gì cho tới anh.”

Xem thêm: yêu em đến nghiện

Lục Kinh mạnh mẽ và tự tin giới hạn xe pháo lại, trầm khoác vài ba giây sau, giọng trầm thấp lãnh đạm nói: “Đến rồi, cậu nhập trước chuồn, tôi tài xế cho tới gara.”

**********************

- -----oOo------