người yêu cũ em đừng hòng chạy thoát khỏi tôi

Chương 64: Vợ Chưa Cưới


Nhận lại đàn bà, Diệp Tuệ cảm nhận thấy tâm tình của tôi chất lượng lên nhìn thấy, sau đó 1 hồi thì thầm cho tới lùi, đùng một cái Diệp Tuệ trả góc nhìn ngờ vực nom bàn tay của Sở Hạo Dương vẫn đang được tóm chặt lấy tay Tịnh Nhu mỉm cười cợt căn vặn.
“Vậy rời khỏi nhị đứa tiếp tục đính ước rồi à?”
Thay vì như thế phân tích và lý giải, Sở Hạo Dương lại chọn lựa cách tảo mặt mày sang trọng mặt mày khác ví như ham muốn ngầm xác minh còn thì thì thầm vô mồm.
“Cô ấy là bà xã ko cưới của cháu!”
Tịnh Nhu đợi một khi lâu tuy nhiên ko thấy anh lên giờ bèn trừng đôi mắt nom anh rồi rối rít lên giờ.
“Mẹ, chớ nghe anh ấy phát biểu bậy.

Bạn đang xem: người yêu cũ em đừng hòng chạy thoát khỏi tôi

Bọn con cái vẫn không tới bước tê liệt đâu”
Diệp Tuệ thấy thái phỏng ngượng ngùng của Tịnh Nhu ngay lập tức nhảy cười cợt.
“Haha, được rồi.

Mẹ ko nghe cậu ấy phát biểu bậy.

Chỉ cần thiết những con cái sung sướng thì u sẽ không còn xen vô chuyện yêu đương của những con cái đâu”
Nhắc cho tới chuyện yêu đương, bà lại ảo óc ghi nhớ cho tới bản thân, bà thở nhiều năm một tương đối nom phụ thân đứa nhỏ vẫn đang được đứng vô chống.

Bà phía đôi mắt cho tới Diệp Tư Thành nhẹ nhàng giọng.
“Tư Thành, nếu như u ra quyết định ly hít, con cái vẫn ham muốn theo dõi u chứ?”
Diệp Tư Thành bất thần trước tiếng kiến nghị của Diệp Tuệ, tuỳ nhi của cậu giãn đồ sộ không còn cỡ, khoé mồm thi công bắp.
“Mẹ…nhưng…nhưng con cái ko cần con cái ruột của mẹ…”
Diệp Tuệ nom nhị đứa trẻ em tuy nhiên lòng lênh láng đau xót, bà phát biểu.
“Tư Thành! Con là vì u nuôi rộng lớn, con cái là đàn ông của mẹ! Cả con cái và Tịnh Nhu đều là con cái của u, chỉ việc con cái không thích, thì không có ai rất có thể cướp những con cái lên đường kể từ địa điểm mẹ!”
Diệp Tư Thành đột lập cập rẩy thủ công, bước từng bước tới mặt mày nệm bệnh lý của Diệp Tuệ cúi gục đầu xuống tấm chăn khóc nức nở…
“Mẹ…mẹ…mẹ ơi…huhu…”
Nghe giờ khóc ấy của Diệp Tư Thành, Diệp Tuệ chỉ mỉm cười cợt vuốt tóc cậu, còn Tịnh Nhu đột thấy nhẹ nhàng lòng rộng lớn phần nào là.

Sở Hạo Dương trả tay ôm siết lấy mồi nhử vai cô, Tịnh Nhu rũ đôi mắt bảo nhỏ.
“Em ko sao…chỉ là tương đối xúc động thôi…nếu năm tê liệt em không trở nên tráo thay đổi với Tư Thành thì có lẽ rằng thời điểm hôm nay bọn em cũng không trở nên cặp thân thuộc tình thân thuộc và dằn lặt vặt nội tâm”
Sở Hạo Dương hít nhẹ nhàng lên trán cô một chiếc rồi buông tiếng nhẹ nhàng tênh.
“Mọi chuyện ổn định cả rồi”
Sau tê liệt, Hạo Dương nằm trong Tịnh Nhu tách lên đường nhằm Diệp Tuệ có tương đối nhiều thời hạn nghỉ dưỡng.

Hai người vừa phải lên đường thoát ra khỏi cơ sở y tế, thời điểm hiện tại cô mới mẻ bó tay sấn buột lại căn vặn anh.
“Sở Hạo Dương, em là bà xã ko cưới của anh ấy hồi nào? Sao em ko biết vậy? Anh đem cầu hít em sao?”
Sở Hạo Dương bày rời khỏi khuôn mặt mày nhởn nha quàng vai bá cổ cô bông đùa.
“Sao vậy bà xã ko cưới, giờ không thích nhận anh à?”
Tịnh Nhu ko kiêng khem nể ngay lập tức lấy gót giầy giẫm trực tiếp vô chân anh khiến cho mày mặt anh tái mét xanh rì như tàu lá chuối, kêu la oai phong oái.

Nhưng thay cho quăng quật cô rời khỏi, anh vẫn không thay đổi thế ôm chặt eo cô ko buông, rồi còn thì thì thầm vô tai cô.
“Vợ ko cưới của anh ấy, em đang được mưu đồ sát ông xã em tê liệt biết không?”
Tịnh Nhu hất trực tiếp tay đang được ôm siết lấy eo cô rời khỏi, điềm nhiên bước về phần bên trước lên đường trực tiếp rời khỏi xe cộ, chốc chốc còn tảo người lại lè lưỡi một chiếc, Sở Hạo Dương nhảy cười cợt trước hành vi đáng yêu và dễ thương này của cô ấy, bèn xua theo dõi.
Hai người về bên căn hộ một chuyến.

Như thông thường lệ, giới hạn tại tầng 17, cứ tưởng tiếp tục không tồn tại ai tuy nhiên Lúc cửa ngõ cầu thang máy há rời khỏi lại xuất hiện nay nhị quả đât một nam giới một phái đẹp đang được hít nhau say đắm không có ai không giống đó là Tiêu Nhất Nam và Tạ Thần Phong.
Sở Hạo Dương và Tịnh Nhu đứng trước cửa ngõ cầu thang máy tận mắt chứng kiến cảnh hít hít nồng nàn của nhị người tê liệt, Tạ Thần Phong vẫn đang được say đắm hít Tiêu Nhất Nam bỗng nhiên cậu đùng một cái cảm nhận thấy đem ai tê liệt đang được nom bản thân.

Tạ Thần Phong há rộng lớn đôi mắt trong khi thấy nhị người đứng trước mặt mày bọn họ nom nãy giờ.
Tạ Thần Phong dứt nụ hít với Tiêu Nhất Nam tức thì tức tự khắc, tảo sang trọng vờ vịt bất thần cười cợt fake lả với Tịnh Nhu.
“Haha…anh Dương, Tịnh Nhu…trùng hợp ý vậy…”
“Trùng hợp ý thiệt đó” Tịnh Nhu nhếch mồm cười cợt.
Tiêu Nhất Nam phát hiện rời khỏi nụ cười cợt của Tịnh Nhu đem chút nguy nan, ngay lập tức nhảy chính sách xua người.
“Thang máy cho tới rồi, anh về đi”
Tạ Thần Phong ko chần chờ tức tốc lên đường luôn luôn.

Cậu hoảng một Lúc ở lại có khả năng sẽ bị tra khảo cho tới bị tiêu diệt thất lạc thôi.

Xem thêm: hạnh phúc là khi yêu anh

Cứ phát hiện ra góc nhìn của Tịnh Nhu là cậu lại rùng bản thân rồi nổi không còn domain authority gà.

Sở Hạo Dương cũng kết hợp kéo ống ống tay áo của Tịnh Nhu.
“Xuống trước rồi lên sau, tất cả chúng ta ra phía bên ngoài thôi”
Tịnh Nhu biết quá là anh đang được cố tạo nên không khí riêng rẽ mang lại nhị người tê liệt, tuy nhiên Tạ Thần Phong cũng lên đường rồi thì làm cái gi được nữa trên đây.

Cô đành theo dõi anh cho tới cửa ngõ ngôi nhà, Tịnh Nhu tiếp tục lắc giật ống tay áo anh, rồi còn nom anh với vẻ mặt mày bà tám.
“Hạo Dương, tối ni em đem thể…”
Lời phát biểu ngắc ngứ của Tịnh Nhu khiến cho Sở Hạo Dương biết tỏng rằng cô tiếp tục lên đường đâu, anh bất lực thở nhiều năm.
“Nhớ về sớm tê liệt, chớ nghịch ngợm khuya quá”
Chỉ cần phải có thế, Tịnh Nhu tức thì tức thì hít chụt lên môi anh một chiếc rồi mất tích dạng sau góc cửa nhà đất của Tiêu Nhất Nam.
“Nghỉ ngơi sớm lên đường, ko cần thiết đợi em đâu”
Tịnh Nhu vừa phải vô cho tới ngôi nhà tiếp tục tăng nhanh Tiêu Nhất Nam ngồi xuống ghế sofa trang nghiêm phát biểu.
“Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự tiếp tục trị nặng”
Tiêu Nhất Nam ngắc ngứ liếc đôi mắt kể từ mặt mày nọ sang trọng mặt mày tê liệt nói lảng.
“À ừ…thì tớ và anh ấy…chuyện thời điểm hôm nay cậu thấy…là trường hợp bất ngờ ngoài ý ham muốn thôi”
“Hửm? Vẫn ham muốn giấu?”
Tiêu Nhất Nam đứng nhảy dậy ôm chặt cánh tay chả Tịnh Nhu, dụi đầu nhỏ vô trước vùng ngực cô nũng nịu.
“Thật đó! Không lừa cậu đâu.

Nếu tớ tương hỗ với anh ấy, tớ tiếp tục phát biểu với cậu trước tiên mà”
Tịnh Nhu thực sự không còn cơ hội, cô thở hắt một tương đối.
“Thôi loại bỏ đi, cậu không thích phát biểu thì tớ cũng ko xay, phát biểu cộng đồng cậu ghi nhớ tâm lý kĩ là được”
“Yên tâm đi! Tớ đem đo lường tuy nhiên.

Nếu đem xác lập mối liên hệ, tớ tiếp tục thông tin cho tới cậu trước tiên mà”
“Ừm…vậy thì được”
Tiêu Nhất Nam vốn liếng không thích nói đến chuyện của tôi nữa đành dìu Tịnh Nhu ngồi xuống ghế rồi nói đến chuyện của cô ấy.
“Đúng rồi, cậu trị khỏi với Sở Hạo Dương rồi hả?”
“Ừm, trị khỏi rồi, tranh cãi nhỏ thôi, coi như thể mùi vị cuộc sống”
“Đã giải quyết và xử lý vẹn toàn nhân tranh cãi chưa? Hai cậu chớ đem khoác kệ yếu tố còn tồn kho đó…”
“Đã giải quyết và xử lý rồi và còn vạc hiện nay tăng một trong những chuyện động trời nữa”
Lời phát biểu của Tịnh Nhu thiệt sự khiến cho Tiêu Nhất Nam tò lần, nói đến việc trên đây thì cô cũng ko ỉm được con bạn thân thuộc này nữa rồi, chủ yếu chính vì vậy tuy nhiên cô ra quyết định kể không còn toàn bộ ngọn ngành mẩu chuyện mang lại cô bé nghe.

Chừng tầm trăng tròn phút tiếp sau đó, Tiêu Nhất Nam không thể tinh được phủ mồm cảm thán.
“Trời khu đất ơi, chuyện của cậu rất có thể đối chiếu với bao nhiêu quyển tè thuyết ngôn tình về quản trị hào môn thiết bị tê liệt nha, người tao thì tảo phim theo dõi kịch phiên bản còn cậu thì sinh sống theo dõi kịch phiên bản hả? Ly kì quá ha!”
Trước tiếng bông đùa của Tiêu Nhất Nam, Tịnh Nhu chỉ biết cụp đôi mắt thở nhiều năm thườn thượt.
“Cậu tưởng tớ ham muốn thế sao?”
“Ồ vậy cho nên giờ u cậu lăm le ly hít, và tiếp tục tích lũy đầy đủ triệu chứng cứ, sẵn sàng thanh lý môn hộ người con trai tê liệt và ba mẹ ông tao, chỉ tích lại người ko nằm trong huyết hệ với bà ấy cũng đó là em trai cậu, trúng không?”
Tịnh Nhu gật gật đầu.
“Đúng thế, cho dù sao vô chuyện này Tư Thành cũng chính là người không có tội.

Hơn nữa cậu ấy vừa phải biết thực sự đã đi được phát biểu luôn luôn mang lại u, cậu ấy được giáo dục cực kỳ tốt”
Nghe cho tới trên đây, Tiêu Nhất Nam đùng một cái vỗ đét một chiếc vô đùi bản thân, buông tiếng chửi mắng thương hiệu con trai khốn nàn Tống Ngạo và mái ấm gia đình ông tao tuy nhiên ko kiêng khem nể gì.
“Đúng là thân phụ tệ tuy nhiên sinh con cái tốt! Cái thiết bị đục mỏ ấy lại rất có thể sinh rời khỏi một người đàn ông đem tình đem nghĩa như Diệp Tư Thành, thực sự ông trời đem đôi mắt mà”
“Cả ngôi nhà bọn họ Tống thực sự xứng đáng kinh tởm.

Trọng nam giới coi thường phái đẹp đến mức độ này cũng ngộ khiếp.

Xem thêm: đọc truyện thượng ẩn

Người tao ham muốn sinh đàn ông thì không nhiều rời khỏi vô ngôi nhà cũng cần đem “của cải” cần thiết quá kế tiếp, bọn họ thì lại không giống, sinh đàn ông nhằm lên đường giành giành “của cải” của những người không giống.

Vì ham muốn thực hiện tu hụ cướp tổ tuy nhiên vứt quăng quật nguyên con ruột của tôi, may tuy nhiên cô Đường không tồn tại huyết rét mướt như chúng ta, chứ không cần nghe biết lúc nào u con cái nhị cậu mới mẻ rất có thể gặp gỡ được nhau”
Tịnh Nhu thời điểm hiện tại chỉ biết im thin thít lắng tai Tiêu Nhất Nam phát biểu, căn phiên bản cô cũng không thích nói đến nữa.

Tịnh Nhu mệt rũ rời ngả đứa ở rời khỏi ghế trả đầu lên đùi của Tiêu Nhất Nam nhắm hờ mắt…Tiêu Nhất Nam ngồi tê liệt vuốt nhẹ nhàng làn tóc rối của cô….