nhật ký dưỡng thành thiếu niên phản nghịch

Chương 13

Trở về.

Bạn đang xem: nhật ký dưỡng thành thiếu niên phản nghịch

Đây rất có thể là cơ hội dùng kể từ ngữ trọn vẹn vô thức của Quý Hưng, hoặc chỉ là việc sắp xếp câu thoại của trò nghịch tặc.

Nhâm Xử An vốn liếng dĩ đặc biệt mẫn cảm với điều rằng và xúc cảm, chỉ một ít tiếp tục bắt được ý nghĩa sâu sắc đàng sau của lời nói, những tâm lý tinh xảo loé lên nhập đầu cậu bé nhỏ Quý Hưng. Cậu đang được khát khao sở hữu ai tê liệt ở kề bên bản thân.

Suy mang đến nằm trong cậu chỉ là 1 trong đứa con trẻ mươi nhì tuổi hạc, dù rằng trải trải qua không ít chuyện tồi tàn không chỉ có thế, dù rằng cậu trưởng thành và cứng cáp rộng lớn đối với những người dân nằm trong trang lứa thì tâm tư của cậu cũng vô cùng ko đen sạm tối và kín, cậu cũng kỳ vọng sở hữu một ai tê liệt sát cánh với bản thân như là giống như những đứa con trẻ không giống vẫn hằng mong mỏi vậy.

Quý Hưng sững sờ vài ba giây mới mẻ phản xạ lại với hương thơm cơm trắng đột ngột xuất hiện tại nhập chống.

Rõ ràng là cậu đói mà đến mức bụng quặn nhức tuy nhiên cậu lại ko tức thời ăn cơm trắng tuy nhiên vô thức ngước đầu nhìn xung xung quanh.

Sau tê liệt cậu đứng lên, cởi mồm hỏi: “Đã về bên rồi sao?”

Cậu ko biết người này rốt cuộc là ai, cũng ko biết người này là phái mạnh hoặc phái nữ, là thần hoặc quỷ.

Cậu chỉ hiểu được, thời trước mặc dầu cậu chất vấn dòng sản phẩm gì rồi cũng ko hề có được câu vấn đáp của đối phương.

Nhưng cậu vẫn chất vấn một câu như thế.

Sau khi chất vấn, cậu mới mẻ nhìn thấy sự phấn khích yếu đuối ớt trong tâm cậu vừa vặn rồi thực sự nực cười cợt cho tới thế này.

Cậu vốn liếng là đứa con trẻ ngoan ngoãn ngoãn, không khiến rời khỏi chuyện gì tuy nhiên u ruột vẫn lựa lựa chọn vứt rơi cậu. Lần này cậu thắp sách bài bác luyện thì liệu sở hữu ai quan liêu tâm? Cho mặc dù mặt mày tê liệt là 1 trong vị thần sở hữu sức khỏe thần thông cho tới đâu chuồn chăng nữa, suy mang đến nằm trong cũng chẳng sở hữu mối liên hệ gì với cậu.

Những người sinh sống nhập rãnh nước tối tăm như cậu, kỳ vọng vô lý nhập những điều chất lượng rất đẹp thường rất nực cười cợt.

Nhưng cậu… vẫn kỳ vọng nhập nó.

Bàn tay cậu siết chặt nhập vô thức, cậu cảm nhận thấy việc thực hiện “đốt sách bài bác tập” là 1 trong sai lầm đáng tiếc tuy nhiên cậu không thích quá nhận, càng ko thể chuồn chất vấn những loại câu như: “Người rất có thể bỏ qua mang đến tôi không?”

Có tâm tư nguyện vọng như thế, tuy nhiên nếu như thổ lộ điều thì chẳng nên tiếp tục nhằm lộ lỗi và sự kinh hãi của cậu hoặc sao?

Nghĩ sắp tới đây, vẻ mặt mày khá cảm động của Quý Hưng quay về tình trạng tối tăm.

Cậu nói: “Tôi rằng với những người, mặc dầu người dân có làm những gì mang đến tôi thì tôi cũng sẽ không còn cảm kích đâu.”

Một dòng sản phẩm chữ như thế lướt qua loa màn hình hiển thị khiến cho Nhâm Xử An giật thột.

Kết phù hợp với những hành động trước đó của nhóc con cái, khiến cho cô sở hữu xúc cảm nhóc con cái này như ham muốn rời khỏi oai nghiêm phủ đầu.

Bởi vì như thế cậu trải đời qua loa trở ngại 1 mình, Quý Hưng kỳ vọng sẽ sở hữu được người xử sự chất lượng với cậu. Cũng chính vì cậu từng 1 mình trải qua loa vô vàn trở ngại nên đặc biệt chống bị với những gì ở toàn cầu phía bên ngoài.

Quý Hưng tỏ thái phỏng như thế cũng là vấn đề thông thường.

Nhâm Xử An người sử dụng keyboard tấn công chữ: “Cậu sở hữu cảm kích hay là không là sự việc của cậu, còn khiến cho hay là không là sự việc của tôi.”

Những điều này còn có vẻ khá lạnh lẽo lùng tuy nhiên theo gót ý kiến của Nhâm Xử An, đương đầu với Quý Hưng ko thể người sử dụng giọng điệu đàng hoàng nhằm thân thiện và đối chất lượng với cậu.

Nhóc con cái sở hữu chống bị đặc biệt cao, vừa vặn mới mẻ lên tiếp tục ham muốn thân ái thiết với cậu thì tài năng cao tiếp tục phản ứng dụng, khiến cho cậu càng phòng ngừa rộng lớn với việc xuất hiện tại của cô ý.

Sau khi Nhâm Xử An gửi nội dung chuồn, bên trên màn hình hiển thị xuất hiện tại điều nhắc: “Sử dụng văn phiên bản tiếp xúc lần thứ nhất, nằm trong năm mươi kim tệ.”

Số lượng kim tệ tạo thêm ngay lập tức tức thời khiến cho cô cảm nhận thấy vui mừng mừng, tuy nhiên ngay lập tức giây tiếp theo sau cô phát hiện ra dòng sản phẩm chữ [Mức phỏng thiện cảm: -1] lướt qua loa bên trên người của Quý Hưng.

Nhâm Xử An hoảng sợ.

Vì sao cường độ thiện cảm lại hạn chế xuống?

Nhóc con cái cảm nhận thấy cô rằng như thế quá lạnh lẽo lùng? Cô nên nhanh gọn trở thành thân ái thiết với cậu hoặc sao?

Thiết nối tiếp trò nghịch tặc này còn có yếu tố, Quý Hưng trưởng thành và cứng cáp nhập thực trạng như thế thì sao rất có thể đơn giản dễ dàng cởi lòng với những người khác?

Hơn nữa, cô chỉ là 1 trong loại tồn bên trên vô hình dung nhập đôi mắt Quý Hưng.

Nghe thấy tiếng động nhập bầu không khí, Quý Hưng ngờ ngạc.

Đó ko nên là tiếng động của nhân loại, tuy nhiên như là tiếng động của dòng sản phẩm móc không tồn tại chút tình cảm này.

Suy nghĩ về trước tiên lóe lên nhập đầu của Quý Hưng đó là đối phương không thích mang đến cậu biết tiếng động thực sự của mình.

Có thể phát hiện ra cuộc sống đời thường của cậu, thậm chí còn rất có thể tùy ý rời khỏi nhập nhà đất của cậu, tuy nhiên lại không thích cậu nghe thấy tiếng động thực sự của đối phương.

Nghĩ sắp tới đây khiến cho cậu cảm nhận thấy buồn buồn bực, một nỗi sầu ko thể lý giải được.

Nhưng vẫn coi là sở hữu vấn đáp thắc mắc của cậu.

Vì vậy cậu hỏi: “Tại sao người lại người sử dụng tiếng động fake nhằm rằng chuyện?”

Đối phương lặng ngắt rất mất thời gian mới mẻ thấy trả lời: “Tôi ko rõ rệt cậu nghe được tiếng động ra làm sao, tuy nhiên tôi cũng không tồn tại cơ hội này không giống.”

Quý Hưng khịt mũi, trong tâm âm thầm nghĩ về toàn bộ đều là cãi.

Đã thần thông mà đến mức rất có thể ẩn thân ái, tùy ý rời khỏi vào trong nhà cậu tuy nhiên lại ko thể kiểm soát được tiếng nói của tớ sao?

Đối phương lặng ngắt một khi, đùng một phát mặt mày tai của Quý Hưng xuất hiện tại một tiếng động máy móc: “Vì sao vở bài bác luyện lại trở thành thế này?”

Âm thanh lạnh giá và chói tai, như thể một mũi thương hiệu nhọn đâm xuyên nhập khung hình của Quý Hưng tạo thành một lỗ hổng nhập ngược tim cậu và dông lạnh lẽo kể từ khe cửa ngõ thổi qua loa lỗ hổng tê liệt khiến cho nó trở thành vô nằm trong lạnh giá.

Điều cậu không thích đối lập nhất đó là yếu tố về vở bài bác luyện.

Khoảnh xung khắc tê liệt lòng cậu đặc biệt hoảng loạn, bàn tay nhẹ dịu bỏ trên chân cậu vô thức cầm chặt.

Sau tê liệt bàn tay lại nhẹ dịu buông lỏng.

Người này sẽ không nên rất có thể tùy ý rời khỏi vào trong nhà cậu hoặc sao? Một ngày ko mang đến cậu cơm trắng ăn, ko nên là vì cậu thắp vở bài bác luyện sao?

Bây giờ lại vờ vịt chất vấn thăm hỏi đồ vật gi chứ?

Vì vậy Quý Hưng hừ lạnh lẽo, vết tích tội lỗi ham muốn được bỏ qua trong tâm cậu đã trở nên dập tắt, cậu rằng một cơ hội thản nhiên: “Thứ không có tác dụng như vậy này thì tất yếu nên thắp chuồn.”

Lại là 1 trong khoảng chừng lặng ngắt lâu năm, khi Quý Hưng cho là đối phương ko quan hoài cho tới bản thân, đùng một phát nghe thấy tiếng động máy móc: “Trong giới hạn tuổi này thì nên thực hiện những việc làm phù phù hợp với giới hạn tuổi tê liệt, tuổi hạc của cậu lúc này rất tốt là nên xem sách nhiều hơn thế. Tôi biết cậu trước đó không tồn tại ĐK nhằm triệu tập xem sách, tuy nhiên lúc này sở hữu tôi ở phía trên, điểm ăn vùng ở tôi tiếp tục sẵn sàng mang đến cậu, cậu cứ yên tĩnh tâm cho tới ngôi trường học tập chuồn.”

Một đoạn tiếng động lâu năm như thế, tuy nhiên là tiếng động công cụ lạnh lẽo lùng, tuy nhiên Quý Hưng cảm nhận thấy nhượng bộ như sở hữu một ít dịu dàng êm ả nhập tê liệt.

Cậu rằng những điều quá xứng đáng như thế, vị thần tiên cậu ko phát hiện ra đó lại ko tức giẫn dữ 1 chút nào sao?

Xem thêm: người trên vạn người truyện chữ

Một xúc cảm tội lỗi dơ lên khiến cho má Quý Hưng khá rét.

Cậu khá mím môi ko rằng nữa.

Ai tuy nhiên ko biết xem sách nhiều là chất lượng chứ?

Cậu quá nhận bản thân là 1 trong kẻ khốn nàn, thường ngày cậu đều ăn ở ngóng bị tiêu diệt, không tồn tại lòng cầu tiến bộ. Cậu cũng hiểu được ko xem sách mặc cả đi dạo nằm trong đám chúng ta xấu xa một ngày dài thì cũng tiếp tục không tồn tại sau này gì.

Nhưng cậu không thích cho tới ngôi trường.

Trong đầu cậu sở hữu một hình hình họa lướt qua loa, mặt mày tai lại vang lên những điều rằng nhức lòng khiến cho Quý Hưng cau mi nhức nhối.

Trên mặt mày cậu thông thoáng hiện thị lên một đường nét yếu ớt, tuy nhiên cũng chỉ nhập một khoảnh xung khắc.

“Tôi sẽ không còn cho tới ngôi trường đâu, người hãy vứt ý tưởng chuồn.”

Chương 14

Quý Hưng là 1 trong người đặc biệt khó khăn che chở và dạy dỗ bảo. Đây là vấn đề tuy nhiên Nhâm Xử An cảm biến thâm thúy được về cậu.

Tuy nhiên, bên trên mặt mày Quý Hưng chợt lóe qua loa vẻ mặt mày thống đau đớn lại yếu ớt khiến cho Nhâm Xử An nhập nháy đôi mắt nắm được, cậu tiếp tục nên đương đầu với điều gì lúc tới ngôi trường.

Đánh giá bán kể từ những thiết bị trang sức đẹp và những vật tô điểm nhập ngôi nhà Quý Hưng, thời đại của trò nghịch tặc này hẳn là kha khá cũ, phiên phiến tương tự với vóc dáng nhập thực tiễn của rộng lớn mươi năm về trước. Có lẽ, nhà đất của cậu ở nhập một trấn nhỏ hoặc vùng quê hẻo lánh. Tại thời hạn này, bên trên phía trên, đối với loại ánh nhìn “đứa con trẻ không cha mẹ một mình”, thì chỉ kinh người không giống coi cậu là “con trai của kẻ giết thịt người”, “cô nhi bị u vứt bỏ”.

Chắc chắn cậu có khả năng sẽ bị xa lánh ở ngôi trường học tập.

Không chỉ nghề giáo ko quí cậu, tuy nhiên những đứa trẻ con tê liệt cũng tiếp tục vậy chính vì sự hiểu biết kém hoặc ác ý khi sinh ra đã bẩm sinh, rằng với cậu thật nhiều điều rằng xấu xí mà  trong cả phiên bản thân ái bọn chúng cũng không hiểu biết nhiều.

Làm sao cô mới mẻ làm cho Quý Hưng tự nguyện cho tới ngôi trường tới trường đây?

Suy nghĩ về nhập phút giây, Nhâm Xử An tấn công máy nói: “Không tới trường, cậu chỉ rất có thể sinh sống ở phía trên, mãi mãi bị người tao khinh thường bỉ. Nhưng nếu như cậu tới trường, cậu rất có thể phụ thuộc điểm số chất lượng của tớ, tiếp cận TP.HCM rộng lớn nhằm chính thức lại một cuộc sống đời thường mới mẻ.”

Quý Hưng sớm tiếp tục nghe nắm được những điều như thế.

Nếu cậu trong thời điểm tạm thời Chịu đựng đựng những trở ngại ấy và vượt lên kỳ thi đua, thì cậu tiếp tục rất có thể rời ngoài vùng khu đất nghèo khổ này, tiếp cận TP.HCM rộng lớn, cho tới một điểm tuy nhiên không một ai biết bản thân, không một ai coi bản thân là “con trai của kẻ giết thịt người”.

Nếu như nhịn ko được, như thế cậu đặc biệt sở hữu tài năng cả đời này cũng không tồn tại cơ hội này phụ thuộc chủ yếu bàn tay bản thân nhằm rời ngoài điểm phía trên.

Có lẽ bất kể ai cũng tiếp tục cảm nhận thấy nên lựa chọn Chịu đựng đựng một thời hạn.

Nhưng tâm lý kỹ lưỡng thì lại sai trái.

Ai rất có thể bảo vệ, một đứa cao bồi côn thiết bị như Quý Hưng cậu sở hữu kết quả kém cỏi nhất, tới trường là rất có thể học tập chất lượng, rất có thể trải qua kỳ thi đua tuyển chọn sinh trung học tập phổ thông phụ thuộc kết quả tuy nhiên tiếp cận TP.HCM lớn?

Học ko chất lượng, không chỉ là bị chửi bươi mà còn phải bị cười cợt nhạo.

Đến khi tê liệt, trong cả những đứa chúng ta cao bồi lúc này của cậu cũng tiếp tục cười cợt nhạo cậu mộng mơ hão huyền.

Rời ngoài group lúc này, lại ko thể hòa nhập nhập môi trường thiên nhiên mới mẻ, trọn vẹn bị xa lánh một thân ái 1 mình.

Quý Hưng ko vấn đáp, chỉ lơ đãng cầm chặt tay bản thân. Cậu hung hăng cầm lấy cái áo bông mới mẻ bên trên người bản thân.

Lúc này, mặt mày tai cậu lại truyền cho tới tiếng động công cụ.

“Lựa lựa chọn sở hữu tới trường hay là không thuộc sở hữu cậu. Không nên ở tôi, tôi sẽ không còn nghiền buộc cậu.”

“Có lợi sẽ sở hữu được kinh, ham muốn đã đạt được đồ vật gi thì nên tự động bản thân giành giật thủ, cậu tự động bản thân tâm lý chuồn.”

Trong lòng Nhâm Xử An làm rõ, Quý Hưng sẽ sở hữu được thay cho thay đổi rất rộng tuy nhiên loại cậu cần thiết đó là thời hạn.

Cho nên cô cũng không tồn tại rằng bất kể điều gì tàn nhẫn, tuy nhiên chỉ đo lường từng bước từng bước gửi gắm tiếp… cô sẽ không còn nghiền buộc nhóc con cái, tuy nhiên cô sẽ không còn ngừng, không ngừng nghỉ, không ngừng nghỉ giáo dục khuyên nhủ nhóc con cái.

Tiếng cởi khóa truyền cho tới, Giang Đồng về bên.

Cô ấy đem theo gót một trận không khí lạnh nhập chống, bên trên mặt mày cười cợt như ham muốn nở hoa vậy. “An An, bản thân rằng mang đến cậu biết một sự việc tốt. ”

Nhâm Xử An sở hữu chút ghét bỏ vứt. “Chuyện chất lượng gì khiến cho cậu cười cợt trở thành như vậy? ”

“Đến phía trên.”

Giang Đồng nhuần nhuyễn, đem áo lông vũ và khăn choàng cổ bên trên người bản thân treo tại phần móc sau cửa ngõ, chuồn dép bông “lạch bạch” phi vào, nói: “Cậu đoán coi, so với cậu tuy nhiên rằng đấy là một sự việc tốt đấy nha.”

“Đừng tỏ vẻ bí mật nữa.” Nhâm Xử An fake ý tấn công Giang Đồng một ít, “Mau rằng chuồn.”

Trên mặt mày Giang Đông đem theo gót nụ cười cợt sung sướng, kể từ vào trong túi mang ra một đụn giấy má, trả mang đến Nhâm Xử An.

“Ám Lam đang được sẵn sàng một cỗ ngôi sao 5 cánh truyền hình, chị Lộ Lộ tiếp tục cho bản thân mình coi phác hoạ thảo nằm trong anh hùng tè truyền. Lời kịch phía bên trong tuy nhiên không nhiều nếu không muốn nói là rất ít tuy nhiên anh hùng kha khá cừ. Nhân vật chủ yếu tiếp tục lựa chọn xong xuôi, vài ba ngày nữa nên test vai một số trong những anh hùng nhỏ cần thiết, mon sau tiếp tục chính thức con quay phim. Mình đem tư liệu đem về mang đến cậu. Cậu coi coi, sở hữu anh hùng yêu thương quí này cậu yêu thương quí thì đến thời điểm tê liệt đem theo gót tư liệu cho tới hiện tại ngôi trường test vai. Nếu cậu rất có thể nhập cuộc tập phim tự Ám Lam góp vốn đầu tư, cũng coi như thể kết phù hợp với Ám Lam. ”

Trong khi Giang Đồng rỉ tai, nhì đôi mắt Nhâm Xử An đã và đang sáng sủa lên.

Đây thực sự là 1 trong thời cơ tuyệt vời!

Cô nhận lấy một luyện giấy má, nhìn lướt qua loa những dòng sản phẩm chữ đen sạm trong giấy rồi nói: “Không sở hữu người đại diện thay mặt hồi hộp việc này, trong cả Ám Lam sẵn sàng phim mới mẻ tôi cũng ko biết, may nhờ sở hữu cậu.”

Đây là 1 trong tập phim truyền hình sở hữu toàn cảnh thời dân quốc, phía bên trong sở hữu quá nhiều anh hùng chủ yếu diện và phản diện, chỉ việc nhìn sơ lược nhập tiểu truyện của những anh hùng, rất có thể cảm biến được xem cơ hội những anh hùng cùng theo với diễn biến rực rỡ. Hơn nữa, đấy là tập phim trọng tâm tự giang san hướng đẫn, ngôi nhà góp vốn đầu tư lại là Ám Lam, đến thời điểm phân phát sóng nhiệt độ phỏng xác minh rất to lớn.

Giang Đồng vỗ vỗ bẫy vai Nhâm Xử An, nói: “Không cần thiết quá cảm ơn bản thân. Chỉ cần thiết sau khoản thời gian cậu cho tới Ám Lam, trở thành Phù dung thì nhớ là đồng minh là được rồi. ”

“Nói tựa như bản thân chắc chắn là rất có thể ký thích hợp đồng với Ám Lam vậy.”

Nhâm Xử An cười cợt nhấp lên xuống đầu, ko thổ lộ chuyện bản thân đi kiếm Đinh Tịch Diêu.

Cô nhằm ý cho tới tiểu truyện của một anh hùng. “Nhân vật ca phái nữ này cũng ko tệ, với anh hùng đại tè thư Hạ gia mới mẻ du học tập về bên này nữa. ”

Nhân vật ca phái nữ kha khá phức tạp, sở hữu một vẻ rất đẹp thần túng thiếu mê mệt người. Mặc mặc dù xuất hiện tại không nhiều nếu không muốn nói là rất ít tuy nhiên lại tương quan cho tới bao nhiêu anh hùng cần thiết nhập tập phim này. Vả lại một đại tè thư du học tập về bên nước, sở hữu chút tình thân dân tộc bản địa và đại nghĩa như thế tiếp tục là 1 trong anh hùng đơn giản dễ dàng tích canh ty nước đôi mắt người coi.

Giang Đồng tiến bộ cho tới kề bên Nhâm Xử An. “Chị Lộ Lộ cũng rằng với bản thân, nhì anh hùng này đều cừ rộng lớn một ít. Mình càng quí phù hợp với anh hùng ca phái nữ tê liệt rộng lớn, cậu ko giành giật được với bản thân đâu.”

Nếu như rằng khuôn mặt mày của Nhâm Xử An khá chút lạnh lẽo lùng, thì mặt mày của Giang Đồng lại sở hữu phần hấp dẫn, thao diễn vai ca phái nữ trước chỗ đông người tiếp tục phù hợp rộng lớn.

Nhâm Xử An cười cợt nói: “Yên tâm. Mình biết cậu chắc chắn tiếp tục lựa chọn anh hùng tê liệt, sẽ không còn giành giật giành với cậu đâu.”

Hai người đang được rỉ tai, tự nhiên điện thoại cảm ứng địa hình của Giang Đồng vang lên một giờ đồng hồ.

Xem thêm: cuu tinh ba the quyet

Cô ấy nhìn thông thoáng qua loa thông tin, mồm hít một khá thiệt mạnh, đem điện thoại cảm ứng địa hình cho tới trước mặt mày Nhâm Xử An.

Trên WeChat là lời nhắn kể từ người đại diện thay mặt Trình Lộ.

[Chị vừa vặn mới mẻ nghe được một tin cẩn, Quý Lan thao diễn vai phái mạnh chủ yếu.]