nhiệt luyến trí mạng

Ngày bữa sau, An Tống dậy đặc biệt sớm.

Vì cần cho tới cơ sở y tế canh ty An Tương Hoài thực hiện giấy tờ thủ tục xuất viện, cô tâm trí suốt cả đêm, không tới sáu giờ tiếp tục banh đôi mắt đi ra.

Bạn đang xem: nhiệt luyến trí mạng

Ánh sáng sủa vô buồng ngủ chủ yếu tương đối lờ mờ, rèm cửa ngõ cản tia nắng sớm mai bên phía ngoài hành lang cửa số.

An Tống quay đầu sang một bên nhìn, thấy Dung Thận ở bên cạnh còn ko tỉnh táo, ánh nhìn ko tự động mái ấm dán vô bên trên mặt mũi anh.

Trong tầm đôi mắt mơ hồ nước hình thành ngũ quan lại tuấn tú nằm trong đàng đường nét xuất sắc ưu tú của những người nam nhi, mặc dù là vô giấc mộng say cũng ko bao phủ lấp liếm được tư thế thanh nhã.

An Tống lặng lẽ gối lên vai người nam nhi, sử dụng đôi mắt vẽ đàng đường nét ở khoảng cách ngay sát.

Giờ phút này, trong thâm tâm chỉ với lại sự vừa lòng.

Có tình nhân ở bên cạnh, phụ thân cũng về bên, nếu mà rất có thể nối tiếp như thế, cũng tính là 1 loại thỏa mãn.

An Tống ngấc đầu thơm lên khuôn mặt Dung Thận, một vừa hai phải quyết định ngủ tiếp, người nam nhi ở bên cạnh đáng ra tiếp tục ngủ lại vươn tay kéo cô vô lòng: "Sao em ko ngủ ngủ nữa đi? Là lo ngại cho tới cơ sở y tế ko đón được người sao?"

Trong ngữ khí của Dung Thận lười biếng nói chung biếng, lòi ra thanh âm nửa mải miết nửa tỉnh khàn khàn.

An Tống vòng đeo tay qua loa eo anh, ôn nhu nói: "Không lo ngại, ngủ lát nữa chuồn."

"Ừm."

Sau khi người nam nhi đáp lại, anh xoay người ôm siết lấy cô, phủ quanh cô vô cánh tay chắc chắn rằng của tôi, tương tự như một chiến thuyền cập cảng, tin cậy và vừa lòng.

...

8h30 sáng sủa, An Tống thực hiện giấy tờ thủ tục xuất viện cho tới An Tương Hoài.

Mọi chuyện ra mắt trơn tuột khiến cho cô vạc hoảng.

Vốn tiếp tục quen thuộc tâm trí về những yếu tố Theo phong cách bi quan lại, khi tất cả cách tân và phát triển quá tiện lợi, hoặc thậm chí là ước muốn phát triển thành thực sự, khiến cho người tao cảm nhận thấy ko thực tiễn.

Dung Thận thấy cô tá hỏa, cũng ko phát biểu nhiều tuy nhiên cứ tóm tay cô, yên lặng yên ủi.

Trước chục giờ, con xe thương vụ làm ăn tạm dừng mặt mũi đàng Vân Hải.

Một con xe Hồng Kỳ chuồn hâu phương cũng tạm dừng.

Rõ ràng, bất kể An Tương Hoài chuồn đâu hoặc làm những gì tiếp sau, những vệ sĩ tiếp tục luôn luôn theo dõi sát ông ấy.

An Tương Hoài ko khoác ăn mặc quần áo của phòng sư nữa tuy nhiên thay cho cỗ áo nhiều năm Trung Quốc được bịa đặt mặt mũi nệm ngày trong ngày hôm qua, bên trên đầu còn team một cái nón Tôn Trung Sơn black color của Trung Quốc, bao phủ chuồn cái đầu trọc và những vết thâm sẹo.

Khoảnh tự khắc phi vào ngõ hẻm thâm thúy của đàng Vân Hải, ông đứng sững sờ, như thể đang được để ý những thay cho thay đổi sau thời hạn trôi qua loa.

An Tống theo dõi ông từng bước, dữ thế chủ động giới thiệu: "Cạnh quầy tạp hóa mang trong mình một điểm gửi nhanh, còn sản phẩm phía bên trái tiếp tục tôn tạo trở thành mái ấm trọ..."

Giới thiệu hoàn thành, An Tương Hoài quay đầu sang một bên nhìn An Tống, ngấc đầu sờ sờ đầu cô, vô đôi mắt hiện thị sự áy náy và kính yêu, "Cây nho vô mái ấm còn không?"

Vẻ mặt mũi An Tống cứng đờ, một khi sau rung lắc đầu.

Mấy trong năm này cô còn ko đỡ đần cho tới bạn dạng thân mật bản thân chứ chớ nói đến việc bể hoa và chạc leo.

An Tương Hoài so với điều này cũng ko không thể tinh được, lẹo tay sau sống lưng trở về phía đằng trước, mỉm cười phát biểu với giọng điệu ước đợi: "Con kể từ nhỏ cho tới rộng lớn trước đó chưa từng quí nghịch tặc với những loại cây cỏ này, chờ mong con cái đỡ đần chạc leo, thà nhằm con cái canh ty phụ thân dịch tư liệu còn chất lượng rộng lớn."

Qua bao nhiêu năm, nghe lại lời nói đùa của phụ thân, thể trạng An Tống chợt như hoa xuân nở rực.

"Bố, thứ tự này về bên... còn chuồn không?"

An Tống sau cuối cũng chất vấn đi ra thắc mắc tiếp tục lấp liếm kín trong thâm tâm lâu nay ni.

Cô tha thiết cần thiết một câu vấn đáp nhằm xoa vơi nỗi phiền lòng trong thâm tâm.

An Tương Hoài thở nhiều năm nói: "Bố tiếp tục phạm sai lầm không mong muốn một thứ tự, thời điểm hiện tại nên sửa sai thôi."

Hai đôi mắt An Tống giá buốt lên, câu chấp mong muốn một câu vấn đáp xác minh, "Bố sẽ không còn chuồn nữa, đích không?"

"Lúc đầu phụ thân loại bỏ đi là lỗi của phụ thân, về sau sẽ không còn như thế nữa."

An Tống vui vẻ mừng tinh xiết, trong những khi xúc động ko kìm chóp mũi đau xót.

Xem thêm: ta tu có thể là giả tiên

Dung Thận ko cho tới làm phiền thời hạn riêng lẻ của nhì phụ thân con cái tuy nhiên ngồi vô xe cộ châm một điếu dung dịch.

An Tương Hoài một vừa hai phải mới mẻ về bên, nhì người chắc chắn có tương đối nhiều điều mong muốn phát biểu.

Đi thêm thắt năm phút nữa, An Tống banh khóa cửa ngõ, đẩy góc cửa mộc kép ăm ắp vết tích thời hạn đi ra.

Hai phụ vương con cái theo lần lượt chuồn vô vào sảnh, An Tương Hoài nhìn xung xung quanh, thấy luống hoa nẩy ăm ắp cỏ đần độn và giàn nho lộn xộn, ngay lập tức tương đối sững sờ.

Ngay kể từ lúc còn ở vô cơ sở y tế, ông đã nhận được đi ra sai lầm không mong muốn của tôi kể từ những lời nói trách cứ móc mơ hồ nước của Dung Thận.

Không phụ trách tuy nhiên tách chuồn, thực sự đem trốn rời trách cứ nhiệm.

Bây giờ, nhìn cái sảnh vốn liếng nên tràn trề mức độ sinh sống hiện nay đã trở thành ụp nát nhừ và cỗi cằn, thậm chí là những tường ngăn bong tróc nhịn nhường như khiến cho ông lưu giữ lại tía năm vừa qua An Tống tiếp tục sinh sống ra sao.

An Tương Hoài xoay đầu nhìn An Tống, trong thâm tâm càng cảm nhận thấy áy náy, càng không đủ can đảm nhìn vô vào đôi mắt cô.

Cuối nằm trong, ko phát biểu gì, nửa ôm tuy nhiên vỗ nhẹ nhõm nhập vai cô, lực mạnh như đem theo dõi sự run rẩy rẩy.

...

An Tương Hoài ko nhắc đến chuyện hồi tục, An Tống cũng ko chất vấn.

Cho mặc dù cô cảm nhận thấy ra quyết định về nhà đất của phụ thân bản thân là quá đơn giản, tuy nhiên chỉ việc ông vẫn sẵn lòng quay trở lại, thì tối thiểu điều này cũng tiếp tục xác nhận những gì Dung Thận phát biểu, và nhịn nhường như ông cũng không thể trách cứ móc cô nữa.

Không cần phải biết trong năm này ra sao, điều cần thiết là sau này.

Tối hôm tê liệt, An Tương Hoài tự động nấu nướng bữa tối, bao nhiêu năm chuồn tu khiến cho bữa tiệc của ông không nhiều thịt rộng lớn, tuy nhiên ông cũng quan trọng rán nhì đĩa thịt cho tới An Tống và Dung Thận.

Ba người tiếp tục ngồi xuống, bên trên bàn bịa đặt một chai rượu chát đỏ lòm nhiều năm.

An Tương Hoài trả rượu chát cho tới Dung Thận, mi đôi mắt bên dưới ánh sáng của đèn lòi ra vẻ đắc ý, "Rượu này khá cũ, tu test chuồn, nếu như không quí vị này, vô kho còn tồn tại những loại không giống."

An Tống rất có thể nhìn đi ra rằng phụ thân ưng ý với Dung Thận.

An Tương Hoài ko tu nhiều, chỉ tu một ly rượu chát nhỏ, cũng rất có thể xem là thanh quy pháp giới.

"Hai ngày trước, phụ thân lưu giữ anh đem phát biểu mong muốn trả Tống Tống chuồn thẩm định tư tưởng à?"

An Tương Hoài ăn vài ba miếng rau củ, gửi ánh nhìn thanh lịch Dung Thận đang được ở đối lập.

Người nam nhi nghe vậy gật đầu, "Nếu phụ thân tiện, rất có thể chuồn nằm trong."

An Tương Hoài thiệt sự đem ý này, nhìn An Tống ủ rũ ăn cơm trắng, gật đầu nói: "Vậy phiền anh thu xếp thời hạn, phụ thân mong muốn chuồn coi sao."

...

Chuyện review tư tưởng cho tới An Tống được lên plan vô buổi sớm nhì ngày tiếp sau đó.

Kể kể từ khi An Tương Hoài về bên, cô chỉ ở vô mái nhà trệt bên trên đàng Vân Hải.

Cho mặc dù phụ thân và đàn bà tiếp tục tía năm ko gặp gỡ, tuy nhiên tình huyết tộc chôn thâm thúy vô ngày tiết sẽ không còn lúc nào ngừng lại.

Thân nhau bao nhiêu ngày, phát biểu là phụ thân con cái hiếu hạnh cũng ko ngoa.

Khi cho tới trung tâm hắn tế một đợt tiếp nhữa, chúng ta vẫn được mừng đón vì chưng Hàn Thích.

Nhìn thấy Dung Thận và An Tống, Hàn Thích đẩy mạnh không còn truyền thống lịch sử tương hỗ ấn tượng của tôi, "Bác sĩ Dung, thực sự tiếp tục lâu ko quay trở lại rồi, người mắc bệnh ở Trạm Châu thật nhiều cần không? Tôi tiếp tục sẵn sàng chống tư vấn rồi, lúc này tất cả chúng ta lên nhé?"

Anh tao luôn ghi nhớ rằng, khi tê liệt nhằm ký phù hợp đồng với người mắc bệnh An Tống, Cửu gia phía trên dường như không tiếc rẻ mạt quyết tử bạn dạng thân mật nhằm phát triển thành mái ấm điều trị tư tưởng vô trung tâm hắn tế, còn quan trọng ký phù hợp đồng với thương hiệu cái thương hiệu Dung Cửu.

Cũng ko biết bản thân thực sự là mong muốn phát triển thành một mái ấm điều trị Hay là đem kín không giống.

An Tống nhìn Hàn Thích tươi tắn mỉm cười xin chào chất vấn người xem, cô cũng ko thể quên khi tê liệt Hàn Thích vỗ ngực khẳng định 'Dung Cửu' là phương pháp sinh sống của trung tâm hắn tế chúng ta...

Xem thêm: quang chi tử

Nhìn lại, vẫn luôn luôn cảm nhận thấy đem điều gì tê liệt sai trái.

Đường đàng là 1 mái ấm thẩm định tư tưởng, trước mặt mũi Dung Thận, sao phong thái của anh ý tao lại tương tự như chó cụt đuôi vậy chứ?

Hơn nữa, chuyện Dung Thận không sở hữu và nhận người mắc bệnh, thân mật là người cùng cơ quan, sao anh tao ko biết chứ?