nữ vương và trung khuyển

Chương 43

Nhà của Tiếu lão gia ở ngoài thành phố, lối ở ngay gần bại liệt đêm hôm cũng không tồn tại xe pháo. Lưu Thi Ngữ lặng lẽ tách ngoài buổi tiệc, Chồng của cô ấy, chắc chắn rằng mong muốn trả cô nàng bại liệt chuồn...

Bạn đang xem: nữ vương và trung khuyển

Thỉnh phảng phất với tốp năm tốp phụ vương người tách chuồn đi qua Lưu Thi Ngữ. Nhìn người tao phu nhân ông xã với song với cặp, Lưu Thi Ngữ trong tâm đau xót, sờ sờ một cái bụng khá nhô lên của tớ.

"Không cần hoảng hốt tối, với u ở phía trên, ko hoảng hốt..."

Nói kết thúc, Lưu Thi Ngữ giương đôi mắt, xa xôi xa một miếng đen sì nhánh, cơ hội xa xôi mới mẻ với cùng một ngọn đèn lối. Cô làm thế nào nhưng mà về bên phía trên. Lưu Thi Ngữ xoay đầu lại quan sát về Tiếu gia. Hoặc là quay về mò mẫm Sở Nam, nằm trong hắn trở về? Nếu như quay về mò mẫm hắn, hắn với tức giẫn dữ ko, tối ni, hắn mong muốn ở nằm trong cô nàng bại liệt sao?

Lưu Thi Ngữ thở lâu năm. Hay là ngóng một ít, có lẽ rằng với xe pháo xe taxi đi qua cũng ko chừng.

Một người phụ phái nữ trẻ em tuổi tác 1 mình đứng ở ven lối vô tối tối. Xa xa xôi với ánh sáng của đèn chiều cho tới, Lưu Thi Ngữ trào lên hy vọng. Thì rời khỏi là một trong con xe phụ vương bánh, ngừng ở ven lối.

Trên xe pháo phụ vương bánh với phụ vương người nam nhi trẻ em tuổi tác bước xuống còn cằm theo dõi đèn bấm. Lập tức vạc hiện tại Lưu Thi Ngữ, tuy nhiên cũng ko để ý cho tới cô là phụ phái nữ mang bầu.

"Ồ! Em gái, đang được đợi tụi anh hả?" Một người thương hiệu vô bại liệt âm khí và dương khí quỷ quái khí thưa.

Lưu Thi Ngữ bị hăm dọa hoảng hốt, không đủ can đảm lên giờ đồng hồ, ngay lập tức hấp tấp vàng xoay người phía tòa mái ấm mặt mày bại liệt chạy.

"Ê chớ chạy!"

"Đứng lại! Tụi anh còn ko thưa kết thúc mà!"

Vài thương hiệu côn đồ dùng ngay thức thì vây xung quanh.

Lưu Thi Ngữ hoảng hốt cho tới nút hồn cất cánh phách tán—

"Các người chớ thực hiện loạn! Chồng tôi cho tới ngay lập tức lúc này đó!"

"Em ở phía trên ngóng chồng? Anh đó là ông xã em, ha ha, cho tới phía trên, em yêu thương..." Trên người thương hiệu côn đồ dùng với mùi hương rượu.

"Ha ha ha" nhị thương hiệu còn sót lại cười cợt rộ lên, kéo cánh tay của Lưu Thi Ngữ.

Lưu Thi Ngữ hoảng hốt hãi, "Buông tôi ra! Cứu mạng a... Sở Nam, Sở Nam..."

"Chớ kêu, anh cho tới đây-----" Tên côn đồ dùng một vừa hai phải dứt tiếng, ngay lập tức kêu nhức một tiếng----"A! Cánh tay của tôi... Ôi thiu thiu..." Bị đau nhức, thương hiệu côn đồ dùng buông tay rời khỏi.

"Cường tử ngươi bị thực hiện sao! Mày kể từ đâu cho tới dám quản lí chuyện của bao nhiêu bằng hữu ---Ôi thiu ôi!"

Một thương hiệu côn đồ dùng không giống cũng trở nên ném bên trên khu đất, đau tới gào khóc, coi rời khỏi chắc chắn rằng bị gãy xương đùi.

"Đừng, chớ, chớ, hero thủ hạ lưu tình, tôi ngay thức thì cút, ngay thức thì cút, hero thủ hạ lưu tình..."

"Vậy thì nhanh chóng cút!"

"Dạ dạ dạ, ngay thức thì, ngay thức thì cút..." Tên còn sót lại không biến thành sao ngay lập tức kéo nhị thương hiệu đang được oe oe kêu nhức chạy, lên con xe phụ vương bánh, thương hiệu côn đồ dùng thấy vẫn an toàn và đáng tin cậy rồi, thay cho thay đổi sắc mặt mày, phía phía mặt mày này quát mắng, "Mẹ nó! Dám khi dễ dàng bên trên đầu Hắc báo tụi tao, đái tử ngươi với xuất sắc thì thưa thương hiệu ra! Lão – tử chắc chắn mò mẫm ngươi báo oán, chi khử con cái rùa mái ấm mày!"

"Hắc báo à? Ha ha ha..." Tiếng cười cợt bên trên tức, "Mày với gan góc nhằm lại thương hiệu, tao cam đoan" công tử bọn chúng tao tìm kiếm ra tụi ngươi, rước tụi ngươi dọn dẹp vệ sinh trong cả miếng vụn xương cốt cũng ko còn!"

"Chớ thưa nhiều." Lục Tử Hoành khiển trách móc A Hổ một giờ đồng hồ. đa phần một chuyện ko tự hạn chế một chuyện.

"Dạ..."

Mấy thương hiệu côn đồ dùng vốn liếng chỉ thưa mạnh mồm, xung xung quanh phía trên toàn là khu vực mái ấm nhiều, ko chừng người nam nhi này cũng ở vô bại liệt. Tùy tiện chọc cho tới thì rất rất là rất khó giải quyết và xử lý.

"Cảm ơn anh..." Lưu Thi Ngữ bị hăm dọa hoảng hốt cho tới chảy nước đôi mắt, tay đặt tại bên trên bụng, nhịn nhường như điểm này đó là toàn cỗ sự sinh sống của cô ấy.

"Không cần thiết cảm ơn, tôi chỉ vô tình đi qua nhưng mà thôi." Lục Tử Hoành vạc hiện tại bụng cô khá nhô lên, "Vợ tôi đang dần mang bầu." Lục Tử Hoành thưa, vô ánh nhìn hiện thị một miếng ấm cúng, anh ghi nhớ Hứa Mạt.

"Vậy... Cũng thiệt là trùng khớp..." Lưu Thi Ngữ vệ sinh nước đôi mắt. Thời tương khắc gian nguy, người cứu vớt cô, lại ko cần là ông xã cô...

Lục Tử Hoành kể từ vô mái ấm ra đi phía trên, tiễn đưa viên trưởng viên phượt của TP. Hồ Chí Minh S về, đúng khi thấy xa xôi xa với bóng người đang được dịch chuyển, sau này lại nghe thấy giờ đồng hồ kêu gào của Lưu Thi

Ngữ truyền cho tới, ngay lập tức chạy cho tới.

Lưu Thi Ngữ ko biết bị hăm dọa hoảng hốt cho tới nút nào là, vẫn tồn tại không dễ chịu, chân mềm mại. Lục Tử Hoành đúng khi nâng được cô-----

"Các người đang khiến gì!" Một giờ đồng hồ phỏng vấn rét như băng kể từ sau sống lưng nhị người truyền cho tới.

"Anh, anh Nam..." Lưu Thi Ngữ vội vàng tách ngoài sự dìu nâng của Lục Tử Hoành.

Sở Nam cho tới, theo dõi đàng sau là Chu Tĩnh Nhã. Sở Nam đang được ấn định tiễn đưa Chu Tĩnh Nhã về mái ấm, ra đi mơ hồ nước nghe thấy với người kêu thương hiệu hắn, ngay lập tức cho tới coi một ít, chính vì lo ngại Chu Tĩnh Nhã đem giầy gót cao, đứng ngồi trở ngại, bởi vậy chuồn tiếp đây cũng tốn một không nhiều thời hạn. Để cho tới Lục Tử Hoành cho tới trước.

"Mới một vừa hai phải với bao nhiêu thương hiệu côn đồ dùng cợt cô ấy. Hai người dân có biết không?" Lục Tử Hoành chất vấn.

Sở Nam không nói, trầm đem vài ba giây, xoay người ôn nhu thưa với Chu Tĩnh Nhã, "Nhã Nhã, anh trả em về mái ấm trước."

"Tự em về, chút nữa em chuồn nằm trong phụ vương u." Chu Tĩnh Nhã liếc nom Lưu Thi Ngữ, ko ngờ người phụ phái nữ này nằm trong Sở Nam với mối quan hệ ko đơn giản và giản dị vì vậy.

"Như vậy sao được. Em luôn luôn ko thức khuya, chú Chu và Tiếu lão gia mối quan hệ chất lượng, cn cần rỉ tai một khi nữa."

"Em tối ni không tồn tại việc hấp tấp, rất có thể ngóng bọn họ." Chu Tĩnh Nhã thấy Lục Tử Hoành ở phía trên, không thích nằm trong Sở Nam với mối quan hệ đằm thắm thiết.

"Thức khuya ko chất lượng cho tới sức mạnh, anh trả em về bên trước, nghe tiếng..." Sở Nam ko nhằm ý Chu Tĩnh Nhã đang được tự dự, mách bảo cô chuồn về bên.

Sở Nam chuồn được vài ba bước, xoay đầu lại, ức hiếp tức giẫn dữ thưa với Lưu Thi Ngữ: "Khuya rồi, cô ở phía trên làm mưa làm gió vật gì hả?!"

Sở Nam liếc đôi mắt một chiếc nhận ra một cái bụng đang được nhô lên của phu nhân bản thân, độ sáng vô ánh nhìn chợt lóe lên rồi mất tích, ngữ khí vẫn lãnh đạm như cũ, "Quay về trước đi! Tôi tối ni cho tới đón cô."

Nói kết thúc, Sở Nam ôm Chu Tĩnh Nhã trôi chảy tách chuồn, Chu Tĩnh Nhã xoay đầu nom Lục Tử Hoành bao nhiêu phen, ngẫm lại tối ni ở lại đó cũng ko thực hiện được gì, chuyện cần thực hiện đã và đang bố trí ko sai biệt lắm. Chỉ tiếc, Giang Dịch Thần bại liệt tối ni ko đẩy mạnh chất lượng.

Lưu Thi Ngữ chỉ rất có thể theo dõi Lục Tử Hoành, A Hổ về bên Tiếu gia. Khách khứa vẫn về, chỉ mất Chủ Triển Thanh vẫn tồn tại nằm trong Tiếu lão gia ở vô thư chống thưa vật gì bại liệt. Chú Triển Thành nằm trong Tiếu Hoành tuổi thọ xấp xỉ nhau, Tiếu lão gia vẫn coi Chú Triển Thành nằm trong đàn ông của ông cư xử như nhau, so với bà mẹ Chu gia lại càng yêu thương mến. Con trai bản thân tránh việc đằm thắm, khó khăn tách ngoài sẽn mang phần quan hoài này ký thác bên trên người người không giống.

Tối ni, Hứa Mạt nằm trong Lục Tử Hoành ở lại Tiếu gia qua chuyện tối. Hứa Mạt ở ban công gọi điện thoại cảm ứng cho tới Hứa Minh Sơn, cho thấy thêm trường hợp tối ni.

Xem thêm: đọc truyện vợ nhỏ cuối cùng em đã lớn

"Ba... Chẳng lẽ phụ vương vẫn sớm biết đằm thắm phận của Lục Tử Hoành?" Hứa Mạt chất vấn Hứa Minh Sơn mặt mày đầu điện thoại cảm ứng mặt mày bại liệt. Lúc trước ông đồng ý cho tới nhị người bọn họ kết duyên, Hứa Mạt cũng đều có chút ko ngờ cho tới. Mặc mặc dù ông đồng ý là nằm trong dự liệu, tuy nhiên, ko ngoài cũng thuật lợi quá.

Hứa Minh Sơn cười cợt ha ha, không tồn tại phân tích. Hứa Mạt phen này chắc chắn là, hẳn là ông vẫn biết.

Mới một vừa hai phải cụp điện thoại cảm ứng, Hứa Mạt ngay lập tức bị bao bọc lấy.

"Em một vừa hai phải gọi điện thoại cảm ứng cho tới phụ vương hả?" Lục Tử Hoành kể từ đàng sau bao bọc lấy cô, cằm đặt tại bên trên vai cô, râu nẩy nhũn nhặn phún đâm vô bên trên cố cô, với chút nhột.

"Dạ." Hứa Mạt quay trở lại, bao bọc lấy cổ của Lục Tử Hoành, ngưỡng cổ lên nom anh, "Em cảm nhận thấy anh giấu quanh diếm em quá nhiều chuyện. Tiếu đại thiếu thốn gia..."

Hứa Mạt nghiêm cẩn nghị, tráng lệ.

"Không dám, vk đại nhân..."

"Còn thưa không đủ can đảm, Hướng Tả thưa cho tới em biết A Hổ sau sống lưng dấm dúi gọi anh Lục công tử, thương hiệu hiệu kỳ quỷ quái như vậy, thật thà khai báo, với cần với chuyện gì anh giấu quanh em hoặc không?"

Lục Tử Hoành rước đầu Hứa Mạt bỏ trên ngực.

"Cũng đơn giản một chiếc thương hiệu nhưng mà thôi. Nghi ngờ vì vậy, ngược là phụ phái nữ ko thể quặt lộn vô thương ngôi trường..."

Hứa Mạt nện cho tới anh một chiếc, mặt mày cọ cọ ở vô ngực của Lục Tử Hoành.

Trên ban công, Lục Tử Hoành ôm phu nhân, tầm đôi mắt nom rời khỏi mặt hàng núi xa xôi xa nằm trong trời cao hắt trở thành một miếng tối đen sì, bên trên núi vạc rời khỏi độ sáng từ là 1 mái ấm, phía nhộn nhịp một chiếc, tây một chiếc, tựa như chấm nhỏ thưa thớt, thể sinh ra ở mọi nơi...

"Nên ngủ rồi."

"Em ko buồn ngủ."

"Phụ phái nữ với bầu ko thể thức khuya..."

"...Vậy được rồi. Aiz----- anh xấu xa lắm...Thả em xuống a..." Lục Tử Hoành một tay ôm ngang Hứa Mạt lên, người mẫu nhấc qua chuyện, nhị phụ vương phi vào chống ngay lập tức trở về phía cái nệm.

Lục Tử Hoành mang đến phu nhân bản thân nhéo mặt mày, tiến công vô ngực anh, kiên trì rước Hứa Mạt bịa đặt xuống nệm, môi ngay thức thì hít xuống. Đôi môi dán vô nhau, ôn nhu, triền miên. Tình yêu thương ko cần thiết thưa trở thành tiếng. Hơi thở của những người nam nhi nhanh gọn cướp hoàn hảo toàn cỗ giác quan của Hứa Mạt, "Không thể xằng bậy bậy. Em đang được mang bầu." Hứa Mạt nhỏ giọng nhất quyết kháng nghị, "Em mệt rũ rời, không thích đằm thắm mật!"

Lục Tử Hoành nghe vậy biểu cảm suy sụp, "Anh tiếp tục nhẹ dịu, rất rất nhẹ nhõm."

"Nhẹ nhàng cũng ko được, từng phen anh đều cần quặt qua chuyện quặt lại rất mất thời gian... lỗ mãng...."

"Anh nài lỗi vì như thế trước khi vẫn lỗ mãng, được không?" Lục Tử Hoành nhận sai, "Nhưng... trong cả khiến cho anh và con cái họp mặt cũng ko được sao? Mạt..."

Hứa Mạt nom chòng chọc Lục Tử Hoành liếc đôi mắt một chiếc, hai con mắt vô xuyên suốt của anh ấy xấp xỉ. Làm nũng, anh vậy nhưng mà thực hiện nũng!

"Nịnh hót lấy lòng cũng vô dụng!"

"..." Lục Tử Hoành lộ vẻ tức giẫn dữ trừng đôi mắt nom, đầu chôn ở ngực Hứa Mạt, kể từ kể từ, lại kể từ kể từ...

"..."

Cuối nằm trong, Lục Tử Hoành đạt được mục tiêu. Một hồi phái mạnh phái nữ triền miên, một mái ấm phụ vương người đều tham gia vô bại liệt.

Lục Tử Hoành động tác rất rất nhẹ nhõm, với lộc tâm không tồn tại giầy vò lâu. Hứa Mạt thực sự buồn ngủ ko Chịu được, ở nghiêng ở trong tâm Lục Tử Hoành, tay ngẫu nhiên bỏ trên ngực anh, nhắm đôi mắt lại, yên ắng ngủ thiếp chuồn.

Lục Tử Hoành nhẹ dịu vuốt ve sầu làn tóc của cô ấy, ánh nhìn từ là 1 từng cọng lông nheo, từng một vớ domain authority thịt lướt qua chuyện. Trong lòng tràn trề mến yêu, nhẹ dịu hít lên trán Hứa Mạt.

Anh ko phải gắng ý mong muốn giấu quanh em. Chẳng qua chuyện là, không thích khiến cho em lo ngại, không thích khiến cho em hiểu nhầm...

Lục Tử Hoành nhẹ nhõm ho khan vài ba giờ đồng hồ, một vừa hai phải nãy tiến công nhị thương hiệu côn đồ dùng với chút tổn thất mức độ lực, trước đó đằm thắm thể ko trọn vẹn hồi sinh, cho tới giờ ngực vẫn tồn tại không dễ chịu.

Hứa Mạt nhắm mày mặt cau lại, mượt nhũng ở trong tâm Lục Tử Hoành ngọa nguậy, thưa mớ, "...Chồng à, anh rét sao...."

Hứa Mạt lầu bầu vô mồm, vẫn tồn tại đang được ngủ. Cô là một trong phụ phái nữ với bầu, thời điểm hôm nay thiệt sự mệt rũ rời và choáng ngợp.

Nhìn cỗ dáng vẻ hồn nhiên vì vậy của vk, Lục Tử Hoành nhịn ko được cười cợt, kéo góc chăn phủ lại sống lưng nằm trong chân của cô ấy, nhỏ giọng cười cợt chuyện trò.

"Không với... Anh biết em không thích anh bị bệnh dịch, khụ khụ..."

Lục Tử Hoành theo dõi làn tóc lâu năm của cô ấy, trong tâm một hồi mượt mà.

Hứa Mạt nhắm đôi mắt lại, nửa mê mệt nửa tỉnh, khóe mồm vểnh lên, mồm lầm bầm mơ hồ nước, "...Mẹ bảo em chuồn hạn chế tóc... Nói đứa nhỏ tiếp tục cầm tóc..."

Hai câu sau Lục Tử Hoành ko nghe rõ ràng, Hứa Mạt lại chìm vô giấc mộng say.

Trong tối đen sì nhánh, Lục Tử Hoành banh to lớn hai con mắt, nháy đôi mắt, nháy đôi mắt, tâm trí hồi lâu, rước toàn bộ từng chuyện bố trí lại một phen, rồi mới mẻ chuồn ngủ.

****

Hai phu nhân ông xã phía trên nệm ôm nhau ngủ, tuy nhiên, một song phu nhân ông xã không giống lại không tồn tại niềm hạnh phúc hợp lý vì vậy.

Lưu Thi Ngữ sau cùng cũng đợi Sở Nam về, hắn đo lường thời hạn cho tới đón cô lại muộn rộng lớn 1 giờ. Trong một giờ này, hắn đã trải gì? Lưu Thi Ngữ không đủ can đảm loàn tưởng.

Sở Nam trằm đem ko thưa tiếng nào là, Lưu Thi Ngữ một mực cúi đầu, ôn nhu, từng chút từng chút vuốt ve sầu bụng của tớ.

Sở Nam nom Lưu Thi Ngữ liếc đôi mắt một chiếc, ngữ không khí lạnh lùng.

"Sau này, ko được chấp nhận theo dõi tôi ra bên ngoài."

Đây là lời nói có một không hai vô tối ni hắn thưa với cô. Lưu Thi Ngữ trong tâm cười cợt rét, lòng đôi mắt ko tâm sự được thê lộc cho tới cỡ nào là.

"Em biết rồi."

Xem thêm: cẩm đường quy yến

Lưu Thi Ngữ nom ra bên ngoài hành lang cửa số tối khuya tối đen sì. Sở Nam so với cô vốn liếng rét lùng, tối ni, lại càng rét nhạt nhẽo, gắt gỏng...

Lưu Thi Ngữ banh to lớn nhị đôi mắt, làm thế nào cũng ko nhận ra tuyến đường trước mặt mày, duy nhất miếng tối đen sì. Đặt tay phía trên bụng, cảm nhận thấy sự hoạt động của đứa bé xíu. Lưu Thi Ngữ trong tâm giá rét, sau cùng cũng đều có chút ấm cúng chảy vô...

Bảo bối, u yêu thương con cái...