ổ chăn của cô ấy rất mềm mại

Edit: Mei

Ký túc xá của quần thể quân sự chiến lược sáu người một chống.  

Bạn đang xem: ổ chăn của cô ấy rất mềm mại

Thời Nhụy ko suy nghĩ cho tới tiếp tục ở cộng đồng chống với Dụ Vi, cô nàng đem cái váy voan màu xanh lá cây ngán ghét bỏ cô phía trên xe cộ, thương hiệu là Khương Mẫn. Họ và một cô nàng không giống thương hiệu Dương Liễu ở nằm trong trọ tại trường là bạn làm việc sơ trung, cả thân phụ sở hữu quan hệ chất lượng, không chỉ có vậy gia đạo cũng chất lượng.  

Đây có lẽ rằng gọi là vậy hợp ý theo dõi loại. 

May mắn thay cho, Đồng Giai Giai và Đàm Thiến ở và một trọ tại trường, Thời Nhụy cũng không thực sự đơn độc.

Kết trái ngược là trọ tại trường ngầm phân thành nhị phe, đái thư con cái căn nhà nhiều và học tập bá dân gian.

“Thời Nhụy, tớ canh ty cậu treo khăn mặt mày lên nhé?” Đồng Giai Giai rằng.

Thời Nhụy nhanh gọn lẹ vệ sinh khóe đôi mắt không khô ráo, gật đầu: “Cảm ơn.” 

Lúc Tống Gia Gia cho tới lấy khăn mặt mày mang đến cô, trông thấy nhị đôi mắt cô đỏ rực hoe, nhỏ giọng nói: “Huấn luyện viên Lôi cũng vượt lên trên không phù hợp tình người.”

Đàm Nhiên tiếp lời: “Lòng dạ cô ấy cũng vượt lên trên rắn rỏi, Thời Nhụy cầu nài cô ấy vì vậy, cô ấy ko châm chước được một chút ít.” Đồng Giai Giai xoa xoa vai Thời Nhụy: “Đừng lo ngại, chú chắc chắn là chẳng sao đâu.”

Thời Nhụy miễn chống xốc lại niềm tin, kéo khóe môi: “Ừm, tớ cũng tin tưởng rằng thân phụ tớ sẽ không còn sao.”

Khương Mẫn đang được ngồi ở nệm đối lập liếc nhìn thanh lịch, lòng đôi mắt hiện thị một tia khinh thường thông thường, cô tớ chểnh mảng biếng quạt gió máy và than vãn.

“Trời khu đất, vậy nhưng mà không tồn tại máy điều tiết sức nóng chừng, tớ nghi vấn ko biết rất có thể tồn bên trên ở trên đây vô bảy ngày hay là không.”

“Đúng vậy, thiệt là nghiêm khắc.” Dương Liễu vỗ nhẹ nhõm vô cái giường: “Giường này cứng vì vậy, làm thế nào tớ ngủ được.”

Khương Mẫn ngửi ngửi kiểu mẫu mũi: “Các cậu sở hữu ngửi được mùi hương gì ko, chống này sẽ không biết đang được bao lâu không tồn tại người ở?”

Dương Liễu đùng một phát khoanh tay: “Sẽ không tồn tại con chuột, loại gián hoặc bất kể con cái gì chứ? Tớ kinh hãi nhất những con cái cơ.”

Dương Liễu và Khương Mẫn ngồi lại cùng nhau.

Đồng Giai Giai và Đàm Thiến liếc nhau, góc nhìn nhìn nhau một tiếng khó khăn rằng không còn.

Thời Nhụy lặng ​​lặng dọn nệm, bố trí đồ đạc và vật dụng, ko rằng gì.

Điều khiếu nại ở trên đây xoàng xĩnh rộng lớn trọ tại trường của ngôi trường một chút ít, tuy nhiên ko mà đến mức phóng đại như vậy. Đối với cùng một người đang được vững mạnh vô một môi trường xung quanh trở ngại kể từ Lúc cô còn là một trong đứa trẻ em, cô ko giắt dịch công chúa tựa như các cô nàng không giống.

Là một member phe đái thư phú quý, Dụ Vi ko nhập cuộc vô những tiếng phàn nàn của mình, là kẻ thứ nhất dọn nệm sớm nhất rất có thể, chứa chấp đồ đạc và vật dụng vô điểm cũ và chính thức thay cho ăn mặc quần áo.

Khương Mẫn và Dương Liễu rỉ tai một khi lâu, mới nhất xem sét Dụ Vi vẫn ko hé môi rằng một giờ, thông thường cô tớ ko như vậy.

Nghĩ cho tới việc Dụ Vi bị phái đẹp huấn luyện và giảng dạy viên khiển trách cứ Lúc nãy, chúng ta xem sét điều gì cơ.

Khương Mẫn nói: “Huấn luyện viên Lôi cơ thực sự vượt lên trên xứng đáng, thậm chí là còn ko mang đến cậu lưu giữ kem chống nắng nóng. Dụ Vi, kỳ thiệt, cậu nói theo cách khác với thân phụ cậu ko sử dụng nhập cuộc khóa huấn luyện và giảng dạy quân sự chiến lược.”

Dụ Vi lấy binh phục đem, nói: “Làm sao rất có thể, ko thể đặc trưng vì vậy được.” 

Khương Mẫn canh ty cô kéo trực tiếp ăn mặc quần áo, nhìn kỹ rộng lớn, cau ngươi nói: “Sao tớ thấy cỗ ăn mặc quần áo không phải như quần áo mới? Nó tiếp tục không xẩy ra người không giống đem qua loa đích thị không?”

Dương Liễu ngỏ bộ quần áo của tớ khi nghe tới thấy những tiếng này, ngửi nó và nhìn kỹ lại: “Thực sự nhìn không phải như mới nhất.”

Đàm Thiến kể từ chống tắm ra đi, trông thấy cỗ dạng quá bất ngờ của mình, cảm nhận thấy khôi hài, ho khan rồi nói: “Cái này chắc chắn là ko nên mới nhất. Tớ nghe rằng trên đây nằm trong sau khoản thời gian đem kết thúc, sẽ tiến hành giặt giũ và gửi nó cho những người tiếp theo sau. Hãy suy nghĩ coi, từng lớp sở hữu thật nhiều học viên, hàng năm chỉ mất bảy ngày huấn luyện và giảng dạy quân sự chiến lược, thiệt lãng phí? “

Khương Mẫn trợn tròn xoe đôi mắt khi nghe tới thấy, cô tớ nhìn ăn mặc quần áo của tớ một cơ hội kinh tởm, “Thật là vượt lên trên kinh tởm, nếu mà tớ bị dịch ngoài domain authority thì sao?”

Vốn đang được lăm le đem ăn mặc quần áo tương tự như Dụ Vi, bởi dự một chút ít, chật vật nhìn chằm chằm ăn mặc quần áo.

Đối với những đái thư như chúng ta, bắt chúng ta đem đồ vật của những người không giống là vấn đề thực sự trở ngại.

Mà mặt mày này, Đàm Thiến một vừa hai phải thay cho ăn mặc quần áo một vừa hai phải ngân nga, góc nhìn của cô ấy tớ lênh láng vè ghét bỏ vứt.

Thời Nhụy đang tới kì kinh nguyệt, Lúc lên đường lau chùi và vệ sinh, thuận tiện ở vô cơ thay cho ăn mặc quần áo.

Bên ngoài hiên chạy dài, học viên kể từ những trọ tại trường không giống đang được thay cho đồ vật và chạy xuống bên dưới tầng.

Có người đang được mắng: “Nhanh lên, nhị mươi phút nữa, cho tới muộn sẽ ảnh hưởng huấn luyện và giảng dạy viên dung dữ giáo dục.”

Nghĩ cho tới Lôi Kinh mặt mày giá tiền lùng tàn nhẫn, thân phụ cô đái thư giãy nảy dụa, sau cuối nghiến răng nghiến lợi nhưng mà thay cho ăn mặc quần áo của mình.

“Chết rồi, thắt sườn lưng của tớ đâu rồi? Tại sao thắt sườn lưng của tớ lại ko có?”

Khi Thời Nhụy kể từ vô phòng tắm ra đi, cô trông thấy Đồng Giai Giai đang được hốt hoảng lần đồ vật vô vali.

Dương Liễu liếc nhìn cô ấy coi kịch phấn chấn, kéo Dụ Vi và Khương Mẫn lên đường.

“Đi mau lên đường, cho tới muộn sẽ ảnh hưởng trị.” Ba cô đái rời lên đường trước, Thời Nhụy và Đàm Thiến ko thể nhằm cô ấy lại lên đường trước, nhị người hấp tấp vàng canh ty cô ấy lần thắt sườn lưng.

“Có nên cậu quên đem theo dõi không?” Thời Nhụy căn vặn.

Đồng Giai Giai lo ngại chính thức gãi tóc: “Không thể này. Tớ nhằm cộng đồng với binh phục. Trước Lúc lên đường tớ đang được đánh giá kỹ lưỡng, tớ sở hữu tuyệt vời, ko thể ko đem theo dõi.”

Đàm Thiến lần bên trên nệm Đồng Giai Giai, trị hiện nay không tồn tại gì.

“Làm sao bây giờ? Quân phục huấn luyện và giảng dạy đang được trị thêm 1 cỗ để thay thế, tuy nhiên chỉ tồn tại một thắt sườn lưng và nón, cũng không tồn tại nhiều.”

Bên ngoài hiên chạy dài không thể giờ chạy nữa, có lẽ rằng là những học viên không giống đã đi được.

Đồng Giai Giai tức bực ngồi phệt xuống khu đất, suýt chút nữa nhảy khóc.

“Các cậu lên đường trước lên đường, chớ lo ngại mang đến tớ, chớ nhằm cho tới muộn.”

Thời Nhụy điềm đạm rằng, “Đừng lo ngại, vì thế cậu sở hữu tuyệt vời, hẳn là đang được đem theo dõi, vali vẫn thân ái chừng cũng ko ngỏ rời khỏi, cảnh giác soát lại thêm 1 lần tiếp nữa coi.”

Bây giờ không thể cơ hội này không giống nước ngoài trừ đi kiếm.

Cô canh ty cô ấy lật lại những ngăn của vali, Đàm Thiến thậm chí là còn ở trên sàn sẽ giúp cô ấy coi sở hữu bị rơi xuống gầm nệm hay là không.

Đồng Giai Gia thấy chúng ta đặc biệt nhiệt tình canh ty cô lần lần, vậy nên cô nên xốc lại niềm tin nhằm đi kiếm tiếp.

Thời Nhụy lăm le cho tới lấy vali rời khỏi lần, tuy nhiên Lúc đóng góp nắp vali lại, thông thoáng trông thấy cái thắt sườn lưng phía trên mặt mày khu đất.

“Đây này.” Cô kinh ngạc nhặt nó lên.

Hóa rời khỏi cái thắt sườn lưng đã trở nên nắp vali lấp thất lạc.

“Tớ rằng là tớ đang được cố lên đường nhưng mà, thực hiện tớ vội vàng mong muốn bị tiêu diệt.”

Đồng Giai Giai hấp tấp vàng cố lấy, đem vô người, còn chưa kịp thắt thắt sườn lưng đang được đứng lên chạy, một vừa hai phải chạy một vừa hai phải thắt.

Xem thêm: kẻ trộm mộ

Đến điểm thì cả lớp đang được đứng vô mặt hàng ngũ không còn rồi nên chỉ từ thân phụ người.

Lôi Kinh nhìn đồng hồ đeo tay treo tay: “Cho những cô nhị mươi phút đang được là rộng lượng lắm rồi, còn tồn tại người cho tới muộn?”

“Huấn luyện viên, ko tương quan cho tới chúng ta, là em…”

Đồng Giai Giai đang được mong muốn phân tích và lý giải lại bị Lôi Kinh nghiêm khắc tương khắc hạn chế ngang: “Báo cáo trước lúc rằng.”

“Báo cáo!”

“Nói lên đường.”

“Báo cáo huấn luyện và giảng dạy viên, một vừa hai phải rồi tôi không kiếm thấy thắt sườn lưng, mang đến nên…”

“Tại sao ko tiến công thất lạc bản thân luôn luôn đi?”

Lời này Lôi Kinh một vừa hai phải tâm sự, vô đội hình sở hữu một người trộm mỉm cười.

Đó là Khương Mẫn.

Nhìn biểu lộ của cô ấy tớ, thấy chúng ta bị huấn luyện và giảng dạy mắng, cô tớ cảm nhận thấy tự do rộng lớn đối với nốc một chai nước khoáng đá vào trong ngày nắng cháy.

Ba cô nàng đều đạt điểm chất lượng, bị huấn luyện và giảng dạy viên trở thành trò mỉm cười trước mặt mày cả lớp, đang được đỏ rực mặt mày cúi đầu.

Trình Trì ngửng đầu lên, nhìn vòng nón đang được hạ xuống, quét dọn Thời Nhụy từ trên đầu cho tới chân.

Chiếc thắt sườn lưng ôm chặt lấy cỗ binh phục khiến cho vòng eo của cô ấy trở thành thon gọn gàng rộng lớn, bên cạnh đó vòng một của cô ấy cũng nổi trội rộng lớn thông thường. Không rộng lớn lắm, tuy nhiên đặc biệt vừa khít.

Trình Trì thè vị giác, liếm môi thô khốc, vén vòng nón lên, lòi ra khuôn mặt mày khí khái.

Lôi Kình giá tiền lùng nói: “Toàn cỗ trị chạy thân phụ vòng.”

Đồng Giai Giai đùng một phát ngửng đầu: “Huấn luyện viên, nếu như muốn trị thì nên trị em, chúng ta là vì thế canh ty em tìm…”

“Trong quân group, Cửa Hàng chúng tôi chỉ nhìn vô thành phẩm và ko nghe bất kể nguyên nhân gì. Các cô đều cho tới muộn?”

“Huấn luyện viên, ko nên chúng ta …”

“Cô chỉ việc vấn đáp sở hữu hoặc không!” Lôi Kinh rộng lớn giờ.

Đồng Giai Giai mong muốn phân tích và lý giải gì cơ, Thời Nhụy đang được bắt lấy tay cô ấy, vấn đáp trước: “Được!”

Nói kết thúc, cô ấy kéo Đồng Giai Giai và Đàm Nhiên cho tới lối chạy.

Khi trải qua mặt hàng ghế sau của group, cô nhận biết góc nhìn của Trình Trì, cô hấp tấp vàng cúi đầu chạy thời gian nhanh lướt qua loa cậu.

Đường chạy đặc biệt rộng lớn,với tia nắng mặt mày trời thời điểm hiện nay, thân phụ vòng chạy thực sự khá hiểm nguy.

“Thời Nhụy, Đàm Nhiên, tớ nài lỗi, tớ tạo nên phiền toái cho những cậu rồi.” Đồng Giai Giai liên tiếp nài lỗi vô trong cả thời hạn chạy.

Cô ấy cũng biết ngày hôm nay Thời Nhụy đang được vô kỳ kinh, cô ko được khỏe khoắn nên trong tim cô ấy cảm nhận thấy đặc biệt sở hữu lỗi.

“Nếu huấn luyện và giảng dạy viên được chấp nhận, tớ thực sự mong muốn chạy phần của những cậu.”

Thời Nhụy yên ủi cô ấy: “Không sở hữu gì đâu, thân phụ vòng cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít lắm nhưng mà.”

Đàm Nhiên mỉm cười, nói: “Giai Giai, nếu như cậu thấy sở hữu lỗi, thì về sau cậu canh ty bọn tớ vội vàng nội vụ. ”

“Không trở nên yếu tố. ”

“Giúp bọn chúng tớ lấy nước cọ chân. ”

“OK! ”

“ Giúp tớ cọ chân. ”

“ Mẹ kiếp, u tớ còn ko lúc nào tận hưởng được đãi ngộ này. ”

Đàm nhiên đương nhiên là đang được rằng đùa, cô ấy thực sự đặc biệt sáng sủa.

“Không nên đơn giản thân phụ vòng sao, chúng ta đứng ngược ánh mặt mày trời cũng ko chất lượng rộng lớn tất cả chúng ta là bao.”

Đồng Giai Giai tức giẫn dữ nói: “Rõ ràng Lôi Kinh đó là đang được làm thịt gà nạt nộ khỉ (1), tất cả chúng ta đó là gà.”

(1) Giết gà nạt nộ khỉ: Câu này dùng làm biểu dương công khai minh bạch việc trừng phạt người sai phạm nhằm răn đe người không có tội noi gương, ko phạm sai lầm không mong muốn.

“Cậu mới nhất là gà!” Đàm Nhiên phản bác bỏ lại.  

Hai người rỉ tai mỉm cười rằng, tâm tình cũng chất lượng lên, cảm xúc bị trị cũng bớt khổ cực.  

Sau cơ, chúng ta trị xuất hiện Thời Nhụy ko rằng một tiếng này, chúng ta nhận biết khuôn mặt mày của cô ấy đặc biệt lợt lạt cô, một vừa hai phải đang làm việc một vừa hai phải thở hào hển. 

Hai người hạn chế vận tốc, Đàm Nhiên nói: “Thời Nhụy, chớ áy náy, cho dù sao tất cả chúng ta cũng chạy kể từ kể từ, chỉ việc chạy thân phụ vòng là kết thúc.”  

Thời Nhụy gật đầu, vệ sinh các giọt mồ hôi bên trên trán.  

Kỳ thiệt, cô cũng ko thể chạy thời gian nhanh được, nếu như rất có thể hoàn thành xong thân phụ vòng này là chất lượng rồi.

Sau một thời hạn nhiều năm, sau khoản thời gian luyện tập chúng ta nằm trong lớp trở về trước, chúng ta rất có thể được trông thấy được những cô.

Tốc chừng của Thời Nhụy mỗi lúc càng chậm chạp, những giọt các giọt mồ hôi rộng lớn chảy nhiều năm bên trên trán.  

“Thời Nhụy, sở hữu nên cậu đặc trưng ko tự do không?” Đồng Giai Giai nhận biết sự không dễ chịu của cô ấy.  

Thời Nhụy thở hổn hển: “Tớ thở ko nổi.”  

“Chúng tớ lên đường rỉ tai với huấn luyện và giảng dạy viên lên đường, chớ chấp nệ, tớ kinh hãi cậu ko Chịu được.” Đồng Giai Giai lo ngại rằng.  

Thời Nhụy rung lắc đầu: “Không được, chỉ thân phụ vòng thôi nhưng mà, cho dù như vậy nào thì cũng nên kiên trì.” 

Trong group, Nguyên Lượng chọc chọc cánh tay Trình Trì: “Có vẻ thể hóa học của nha đầu cơ ko được chất lượng lắm.”  

Trình Trì quan sát về phía lối chạy, ko rằng gì.  

Cậu nhằm ý cô không còn đợt này cho tới đợt không giống ôm bụng chạy, thỉnh phảng phất lại trả tay lên vệ sinh các giọt mồ hôi, rõ rệt là không dễ chịu, tuy nhiên khuôn mặt mày nhỏ nhắn lại lòi ra một loại kiên trì.  

Xem thêm: phó thời lẫm

“Đau lòng?”

“Thương u nó!”  

“…, kiểu mẫu này sẽ không được, lão tử lắc đầu.”