phế căn vô địch

Xem thêm: doc truyen mot dem me loan

Bạn đang xem: phế căn vô địch

Chương 50: Mưu kế tiếp tinh ma tường sau cuối vẫn thất bại


    Phùng Vũ Thạch mỉm cười khổ: “Không thể phát biểu như thế được. Chủ yếu ớt tao vẫn tâm lý mang lại đại quân triều đình. Dù sao Thanh Long thương hội là đại dương chữ vàng, dung dịch cũng bọn họ cũng uy tín rộng lớn, quality cũng cao hơn nữa.” Vũ Trần: “Chất lượng dung dịch của mình cao hơn? Các hạ phát hiện ra rồi à?” Phùng Vũ Thạch khá sửng sốt: “Chưa từng thấy.” Vũ Trần: “Vậy nhờ vào đâu những hạ lại xác minh như vậy?” Phùng Vũ Thạch bị Vũ Trần vấn đáp sụp đổ những giọt mồ hôi đẫy đầu. Tuy tu vi của những người con trẻ tuổi hạc cơ không đảm bảo, tuy nhiên khí thế cực mạnh. Hắn tao chỉ rất có thể sụp đổ từng chuyện mang lại Liễu chưởng quầy: “Vị Liễu chưởng quầy này phát biểu mang lại tao biết.” Vũ Trần: “Lời phát biểu của lão tao nhưng mà những hạ cũng tin? Lúc trước, lão tao còn thề nguyền sinh sống thề nguyền bị tiêu diệt trung thành với chủ với Phượng Minh thương hội, ngoảnh đầu dòng sản phẩm là phản công ty cầu vinh, chào bán đứng Phượng Minh thương hội. Phùng giáo úy, có lẽ nào những hạ ko kinh hoảng lão tao chào bán cả những hạ chuồn sao?” Phùng Vũ Thạch: “Chuyện này... chắc rằng tiếp tục không tồn tại chuyện cơ đâu. Chẳng lẽ đại dương chữ vàng của Thanh Long thương hội cũng chính là gạt người sao?” Vũ Trần mỉm cười lạnh: “Tên bọn họ Liễu cơ là vật gì nhưng mà rất có thể đại biểu mang lại Thanh Long thương hội? Các hạ bảo lão xuất sản phẩm dung dịch nứt domain authority tức thì lúc này, lão tao mang ra được không?” Phùng Vũ Thạch giật thột, xoay đầu căn vặn Liễu chưởng quầy: “Ngươi rất có thể lấy dung dịch nứt domain authority rời khỏi không?” Liễu chưởng quầy đang được cố khăn lụa vệ sinh vết huyết xung quanh mồm. Môi của lão giờ đã biết thành tát đến mức độ sưng như nhì dòng sản phẩm lạp xưởng, rỉ tai cũng ko rõ ràng chữ. “Đương nhiên rất có thể.” Vũ Trần: “Bây giờ ngươi rất có thể xuất được từng nào hàng?” Liễu chưởng quầy tự dự một chút: “Năm xe cộ.” Vũ Trần cười: “Chỉ với năm xe? Phùng giáo úy, những hạ đem ngần ấy dung dịch nứt domain authority quay trở lại, rất có thể hoàn thành xong trọng trách của triều đình à? Nếu ko sẵn sàng đảm bảo chất lượng trước trận chiến của đại quân triều đình, có lẽ nào Phiêu Kỵ đại tướng tá quân sẽ không còn chặt đầu những hạ sao?” Vũ Trần căn vặn tiếp tục tía thắc mắc, Phùng Vũ Thạch nghe đoạn toát những giọt mồ hôi rét, toàn thân thiện ướt sũng. “Chuyện này.... Liễu chưởng quầy đang được phát biểu tiếp tục dùng năng lượng của Thanh Long thương hội, tạo điều kiện cho ta gom sản phẩm.” Vũ Trần: “Liễu chưởng quầy là thủ lĩnh của Thanh Long thương hội à? Lão tao với tư cơ hội gì nhưng mà dùng người của Thanh Long thương hội? Nhỡ đâu đến thời điểm cơ, lão tao ko gom đầy đủ con số dung dịch nứt domain authority, triều đình sẽ không còn chém đầu lão tuy nhiên Phùng giáo uý sẽ sở hữu được chuyện cơ, người triều đình chặt đầu đó là những hạ. Các hạ phụ trách thu mua sắm và chọn lựa hóa, nỗi oan này, chủ yếu những hạ cần gánh.” Phùng Vũ Thạch bị Vũ Trần phát biểu một hồi như thể hồ nước quán đỉnh (1), thức tỉnh đại ngộ. (1) Thể hồ nước quán đỉnh: trở nên ngữ Trung Quốc, nghĩa đen kịt là sử dụng bơ sữa tưới lên đầu. Nghĩa bóng là như được truyền thụ tinh tuý Phật pháp khiến cho người tao trọn vẹn giác ngộ, ví von như nghe chủ kiến uyên chưng, cao siêu thực hiện người tao sẽ có được khêu gợi ý rộng lớn. Tên Liễu chưởng quầy này giành đoạt lô hàng với Phượng Minh thương hội, lại tận dụng bản thân. Nếu như ko gom đầy đủ sản phẩm & hàng hóa, triều đình sẽ không còn truy cứu vớt trách cứ nhiệm của anh hùng nhỏ như Liễu chưởng quầy. Còn phiên bản thân thiện bản thân chắc chắn là ko thể sinh sống được nữa. Phùng Vũ Thạch hối hận hận ko thôi, hắn tao xoa xoa những giọt mồ hôi bên trên mặt: “Việc này tất cả chúng ta rất có thể thương lượng lại. Mặt không giống, còn một việc nữa, Liễu chưởng quầy phát biểu quality dung dịch của Phượng Minh thương hội không đảm bảo, ko biết với thiệt hoặc không?” Vũ Trần rét nhạt nhẽo nói: “Ngay cả dung dịch của tất cả chúng ta, những hạ cũng ko coi, sao rất có thể tùy tiện ngờ vực vô địa thế căn cứ như thế được?” Hắn phân phó tè nhị lấy một rương dung dịch nứt domain authority nhập kho rời khỏi mang lại Phùng Vũ Thạch coi. Lam Phượng Hoàng thấy Vũ Trần như thế, trong thâm tâm khó khăn rời ngoài khá thấp thỏm. Thực rời khỏi, dung dịch nứt domain authority nhập tiệm đều là sản phẩm rẻ mạt chi phí nhưng mà dân bọn chúng thông thường sử dụng. Đương nhiên, quality không đảm bảo rộng lớn một chút nào. Lam Phượng Hoàng cảm nhận thấy Vũ Trần thao tác làm việc khá nôn nóng, ngộ nhỡ bị chỉ trích quality sản phẩm quá tầm thường trước mặt mày quý khách, chiêu trò của Phượng Minh thương hội tiếp tục thiệt sự bể nhừ. Nhưng việc đang đi tới nước này, cũng không có gì giải pháp này không giống, chỉ rất có thể kiên trì cố sản phẩm rời khỏi. Chỉ phút chốc sau, tè nhị khênh một rương sản phẩm rời khỏi. Trong khoảng thời gian rất ngắn ngỏ rương sản phẩm rời khỏi, Lam Phượng Hoàng vô nằm trong hồi vỏ hộp. Tim nường như ngừng đập, lòng bàn tay chảy đẫy những giọt mồ hôi. Vũ Trần lại bảo Phùng Vũ Thạch cố một bình dung dịch nứt domain authority ngẫu nhiên lên đánh giá. Phùng Vũ Thạch khá tự dự một ít, cố một bình dung dịch nứt domain authority ngỏ rời khỏi. Một mùi hương thơm phức mũi ngay lập tức tràn rời khỏi. Cảm giác nhường nhịn như ko tệ. Chẳng qua chuyện, hắn tao cũng ko cần đại sư thẩm định, ko biết rốt viên phẩm hóa học của dung dịch này ra sao. Đương nhiên, lượt này hắn tao cho tới mua sắm dung dịch cũng đem theo đòi thẩm định sư nhưng mà triều đình phân công. Hắn tao fake bình dung dịch này mang lại thẩm định sư đứng mặt mày cạnh: “Cung Kỳ tiên sinh, ngài coi dung dịch nứt domain authority này một ít, coi quality thế này.” Mọi người xung xung quanh ko ngoài giật thột. Người này thực sự thẩm định sư tứ phẩm – Cung Kỳ nhưng mà triều đình khâm ấn định. Đây cũng đó là một anh hùng rộng lớn nhập giới luyện dược. Trên trán Lam Phượng Hoàng rỉ rời khỏi những giọt mồ hôi, trong thâm tâm âm thầm kêu “Xong đời rồi.” Cung Kỳ là kẻ thường xuyên thẩm định phổ biến nghiêm khắc tương khắc, phẩm hóa học chỉ khá tầm thường một ít sẽ ảnh hưởng phê bình té tát. Thực rời khỏi, còn nếu như không cần triều đình phân công, Cung Kỳ cũng lười biếng nói chung cho tới thẩm định loại thuốc chữa bệnh phổ thông như dung dịch nứt domain authority này. Giờ phút này Cung Kỳ xụ mặt mày xuống, nhận bình dung dịch nứt domain authority này, sụp đổ vài ba giọt rời khỏi tay, tiếp sau đó ngửi ngửi. Lông mi của Cung Kỳ từ từ giãn nở ra, đôi mắt cũng trở thành lan sáng sủa. “Ồ?” Ông tao tò mò mẫm ồ lên một giờ đồng hồ, tiếp sau đó lấy một cây ngân châm rời khỏi, đâm nhập vào phía trong bình, tổ chức bước kiểm trắc tiếp sau. Dung dịch dung dịch nứt domain authority bám bên trên ngân thoa, dừng trở nên tinh ma thể. Trên mặt mày Cung Kỳ tràn trề vẻ không thể tinh được, một lúc sau, ông tao hoàn thành xong quy trình thẩm định. “Đây là dung dịch nứt domain authority tự ai luyện?” Phùng Vũ Thạch hỏi: “Cung Kỳ tiên sinh, dung dịch này còn có quality như vậy nào?” Cung Kỳ nghiền thưởng nói: “Vô nằm trong tinh ma khiết, gần như là không tồn tại chút tạp hóa học này. Phẩm hóa học ít ra cũng cần 170. Đây là dung dịch tự vị đại sư này luyện được?” Đám người Liễu chưởng quầy choáng ngợp. Không thể này, chỉ là 1 trong những bình dung dịch nứt domain authority nhưng mà thôi, phẩm hóa học 170? Ngươi luyện phẩm hóa học cao như thế thực hiện gì? Định dùng như chất làm đẹp chăm sóc domain authority sao? Phẩm hóa học lên tới mức 170? “Thật hoặc fake vậy?” Phùng Vũ Thạch rung rinh nảy cả bản thân, hắn tao cũng cảm nhận thấy luyện một loại thuốc chữa bệnh phổ thông như dung dịch nứt domain authority rời khỏi phẩm hóa học 170, thực sự khá phô trương. Thành thiệt nhưng mà phát biểu, đời này hắn tao trước đó chưa từng thấy dung dịch với phẩm hóa học 170. Cung Kỳ nhíu mày: “Phùng giáo úy, ngươi đang được không tin tư cơ hội thẩm định của tao sao?” “Không, ko, ko, ko.” Phùng Vũ Thạch nói: “Ta chỉ khá không thể tinh được, dung dịch nứt domain authority nhưng mà rất có thể với phẩm hóa học 170 nhưng mà thôi.” Cung Kỳ mỉm cười gian khổ nói: “Nếu ko cần tận đôi mắt phát hiện ra, tao cũng ko tin cậy chuyện này.” Có thể luyện được dung dịch với phẩm hóa học 170, chắc chắn là là đại sư luyện dược đỉnh cung cấp. Nhưng đại sư luyện dược sao lại chuồn luyện dung dịch nứt da? hốc no rửng mỡ sao? Cung kỳ lại căn vặn thêm 1 câu: “Thuốc này là ai luyện?” Vũ Trần thản nhiên nói: “Ta luyện.” Cung Kỳ khá không thể tinh được vì như thế vị luyện dược sư đó lại còn con trẻ cho tới vậy, bên trên mặt mày ông tao ko ngoài lòi ra một ít kính trọng: “Đại sư, van nài căn vặn vì như thế sao ngài lại luyện rời khỏi dung dịch nứt domain authority với phẩm hóa học cao như vậy?” Vũ Trần mỉm cười gian khổ nói: “Ta cũng ko cố ý thực hiện như thế.” Đám người Cung Kỳ và Phùng Vũ Thạch đều sửng nóng bức. Bộ dáng vẻ vờ vịt fake vịt này, tao mang lại max điểm.