rể quý trời cho chương 101

Tất cả quý khách đều ngây dở người, group trưởng group bảo đảm an toàn đó lại ko bắt Lâm Thanh Diện tuy nhiên lại thưa là tiếp tục bắt không còn bao nhiêu người bọn họ?

"Không cần thiết đâu." Lâm Thanh Diện rung lắc đầu: "Vừa rồi tôi ra đi ngoài tuy nhiên quên cố gắng chìa khoá nên quay trở lại lấy, bọn họ chỉ hiểu nhầm nhưng mà thôi."

Bạn đang xem: rể quý trời cho chương 101

Trong lòng Đội trưởng giật thột liếc quan sát về phía cửa nhà cao tứ, năm mét bại liệt một chiếc, mong muốn vượt lên dòng sản phẩm cửa ngõ này cũng ko đơn giản đâu, Lâm Thanh Diện thực hiện cơ hội nào là vậy?

"Thì rời khỏi là như thế, vậy Cửa Hàng chúng tôi ko làm phiền anh Lâm Thanh Diện nữa." Đội trưởng ko căn vặn gì đồng thời, anh tao biết quy tắc ở trên đây nên thời điểm này sẵn sàng đem theo gót một đám vệ sĩ tách chuồn.

Hứa Bích Uyên thấy thế, ngay tức thì cởi mồm nói: "Anh tao tự ý xông vào trong nhà dân nhưng mà sao những người dân lại ko bắt anh ta?"

Đội trưởng xoay đầu lại nom Hứa Bích Uyên một chút ít, cởi mồm nói: "Anh tao đó là căn nhà của vị trí bại liệt nên ko tính là tự động xông vào trong nhà dân."

Nói kết thúc, anh tao ngay lập tức dẫn người chuồn nhưng mà ko thèm nhằm ý cho tới những người dân đang được kêu gào mong muốn bắt Lâm Thanh Diện lại.

Vẻ mặt mày của toàn bộ quý khách căn nhà bọn họ Hứa đều ngờ ngạc, ko ngờ bao nhiêu người bảo đảm an toàn bại liệt lại kính cẩn với Lâm Thanh Diện như vậy, bọn họ chỉ tùy tiện căn vặn nhì câu, ngay lập tức chuồn.

"Bây giờ vững chắc quý khách đang được tin cậy rồi chứ, nếu như muốn tham lam quan tiền thì cứ vô chuồn." Lâm Thanh Diện cởi mồm thưa.

Sắc mặt mày nhì người Tống Huyền Khanh và Hứa Quốc Hoa đã và đang Phục hồi lại một chút tuy nhiên cũng chính vì chuyện vừa phải rồi nên nhì người bọn họ cũng không đủ can đảm chuồn vô, nhỡ đâu lát nữa lại xảy rời khỏi gì nữa thì liệu có bị người tao cười chê ko.

"Ai biết sở hữu cần anh người sử dụng chi phí mua sắm chuộc bọn họ nhằm bọn họ thao diễn kịch thay cho anh hay là không, anh chắc chắn cần chứng tỏ được anh đó là căn nhà của Nhà biệt thự này nếu như không thì Cửa Hàng chúng tôi sẽ không còn chuồn vô đâu." Hứa Bích Uyên cởi mồm.

"Nói cực kỳ chính, bao nhiêu người bảo đảm an toàn bại liệt chả là vật gì cả, chỉ việc cho thêm một chút chi phí là rất có thể mua sắm chuộc được, biết gần đây đó là mùng kịch mà người ta kết hợp thao diễn với anh thì sao." Hứa Trai Hiệp cũng phụ họa theo gót.

Đám người nhao nhao gật đầu.

Lâm Thanh Diện vạn bất đắc dĩ, suy nghĩ thì thầm thuyết phục đám người này tin cậy rằng căn Nhà biệt thự này đó là anh mua sắm còn khó khăn hơn hết lên trời nữa.

Lúc anh đang lo lắng với đám người này thì sở hữu một người nam nhi trung niên khoác tây trang đứng ở cơ hội bại liệt ko xa vời tiếp cận, đó là trưởng chống sale buôn bán Nhà biệt thự ngày hôm bại liệt.

Trưởng chống bại liệt phát hiện ra Lâm Thanh Diện ở trên đây, ngay tức thì cười cợt chạy cho tới.

"Anh Lâm, ko ngờ anh lại ở trên đây, anh đang được trả người thân cho tới tham lam quan tiền Nhà biệt thự à?" Trưởng chống cởi mồm căn vặn.

Lâm Thanh Diện khẽ gật đầu với ông tao, hỏi: "Sao ông lại ở đây?"

Quản lý thẳng lấy sổ đỏ chính chủ kể từ vô cặp tư liệu rời khỏi trả mang đến Lâm Thanh Diện, cởi mồm nói: "Giấy tờ của căn Nhà biệt thự này đã trải kết thúc không còn cả rồi, tôi cho tới đấy là để mang sổ đỏ chính chủ mang đến anh."

Lâm Thanh Diện trả tay nhận lấy sổ đỏ chính chủ tiếp sau đó lật rời khỏi nom thông thoáng qua chuyện, thực sự sổ đỏ chính chủ của ngôi Nhà biệt thự nhưng mà anh mua sắm, bên trên còn ghi chép thương hiệu của anh ý.

"Cám ơn." Lâm Thanh Diện cởi mồm.

"Không cần thiết cám ơn tôi, sau này còn có chuyện gì thì cứ cho tới thăm dò tôi nhé, lúc này tôi ko làm phiền anh nữa, anh cứ thao tác chuồn."

Quản lý vấn đáp một câu, thấy mặt mày này còn có rất nhiều người hoảng làm phiền cho tới Lâm Thanh Diện nên nhanh gọn lẹ tách chuồn.

Lâm Thanh Diện suy nghĩ thì thầm trưởng chống này cho tới cũng thiệt là đúng vào khi, thứ tự này đang được sở hữu sổ đỏ chính chủ vô tay rồi những người dân này vẫn muốn ko tin cậy cũng ko được.

"Sổ đỏ chót ở trên đây, nếu như như các người ko tin cậy thì rất có thể coi một chút ít." Lâm Thanh Diện rung lắc lư sổ đỏ chính chủ vô tay bản thân.

Tống Huyền Khanh là kẻ trước tiên rung rinh lấy sổ đỏ chính chủ, sau thời điểm phát hiện ra bên phía trong chính là tên gọi Lâm Thanh Diện mày mặt ngay tức thì trở thành hớn hở.

Mấy người bọn họ mặt hàng căn nhà bọn họ Hứa bại liệt cũng nhanh gọn lẹ tiếp cận coi, xác lập Nhà biệt thự này trái khoáy thực là của Lâm Thanh Diện.

Hai người Hứa Bích Uyên và Hứa Trai Hiệp cũng nhìn qua sổ đỏ chính chủ tiếp sau đó sắc mặt mày đều trở thành kha khá khó khăn coi, phân minh là ko thể nào là tiếp có được thực sự Nhà biệt thự này là của Lâm Thanh Diện.

"Hứa Bích Hoài thiệt sự bị điên rồi, vậy mà lại tham lam dù nhiều chi phí kể từ dự án công trình như thế, về bên chắc chắn cần đi tìm kiếm ông nội tố giác cô tao." Hứa Bích Uyên cởi mồm.

Hứa Trai Hiệp ngay tức thì liếc đôi mắt rời khỏi hiệu mang đến cô tao một chiếc, cởi mồm nói: "Nói nhỏ một chút ít, trước không còn cứ làm cho bọn họ đắc ý một khi chuồn, nếu mà ông nội biết chuyện này chắc chắn rằng sẽn mang Nhà biệt thự và cả xe cộ của cô ấy tao tịch thu lại, đến thời điểm bại liệt bọn họ cũng ko chiếm lĩnh được vật gì hết!"

Hứa Bích Uyên khẽ gật đầu, nhì người đều lòi ra nụ cười cợt âm hiểm.

"Mấy người còn ở bại liệt thất thần làm những gì, mau chuồn vào trong nhà tôi tham lam quan tiền chuồn." Tống Huyền Khanh cởi mồm hô một câu.

Vừa rồi bà tao còn ngờ vực Lâm Thanh Diện, thưa Lâm Thanh Diện đang được lừa bịp quý khách vậy nhưng mà lúc này lại tảo ngoắt một trăm tám mươi phỏng thưa đấy là nhà đất của bà tao, Lâm Thanh Diện cũng trước đó chưa từng thấy người nào là ko biết xấu xa hổ rộng lớn bà tao nữa.

Sau Khi một đám người xác lập Nhà biệt thự này là của Lâm Thanh Diện ngay lập tức có hứng tưng bừng theo gót sát Tống Huyền Khanh chuồn thăm hỏi thú Nhà biệt thự, cho dù sao bọn họ nằm trong sở hữu cực kỳ không nhiều thời cơ được thăm hỏi thú Nhà biệt thự thời thượng ở vịnh Đằng Long.

Lâm Thanh Diện tiếp cận trước mặt mày Hứa Bích Hoài nom cô cười cợt cười cợt, tiếp sau đó dẫn cô cùng với nhau chuồn vô Nhà biệt thự.

Trong Nhà biệt thự ngoài được tô điểm vô nằm trong sang chảnh thì những loại vật dụng vô căn nhà vật năng lượng điện gia dụng đều là thương hiệu thời thượng nhất, toàn cỗ căn Nhà biệt thự mang đến cho tất cả những người tao một loại cảm hứng vừa phải sang chảnh lại vừa phải tự do thoải mái thoải mái và dễ chịu làm cho toàn bộ quý khách căn nhà bọn họ Hứa đều cần trằm trồ hâm mộ.

"Huyền Khanh, những người dân thiệt thực sự sở hữu phúc nhưng mà, vậy mà rất có thể ở một điểm chất lượng như thế, Cửa Hàng chúng tôi cả đời này chỉ hoảng cũng không đủ can đảm mơ cho tới bao nhiêu vị trí như vậy này đâu."

"Đúng vậy, chỉ hoảng Nhà biệt thự này là dòng sản phẩm rất tốt ở Hồng Thành này rồi, bà thiệt thực sự khiến cho cho tất cả những người tao cần hâm mộ."

Xem thêm: đọc truyện lan rùa

Mặt mũi Tống Huyền Khanh tràn trề đắc ý, sau cùng lúc này bà tao không nhất thiết phải phiền lòng người không giống cười chê nhà đất của bà tao nhỏ nữa rồi.

Mà mặt mày mũi Hứa Quốc Diệu lại tràn trề âm trầm đứng ở mặt mày bại liệt ko thưa một lời nói, căn nhà mới mẻ của ông tao đối với Nhà biệt thự này đơn giản và giản dị đó là một chiếc bên trên trời một chiếc bên dưới khu đất.

Tống Huyền Khanh thấy ông tao như thế lại cố ý trải qua, cởi mồm hỏi: "Anh nhì, căn nhà mới mẻ trong phòng em thế nào?"

"Rất... Rất chất lượng." Hứa Quốc Diệu gượng gạo cười cợt thưa.

"Đúng ko, em cũng cảm nhận thấy rất tuyệt, đối với nhà đất của anh thì tầm thường rộng lớn một chút ít tuy nhiên em lại mến bao nhiêu vị trí yên ổn tĩnh như vậy này, vị trí này rộng lớn như thế tuy nhiên lại cực kỳ yên ổn tĩnh." Tống Huyền Khanh âm khí và dương khí quái ác khí nói.

"Cô thưa vật gì vậy, căn nhà trong phòng anh làm thế nào sánh được với Nhà biệt thự này chứ." Vẻ mặt mày Hứa Quốc Diệu vô nằm trong khó khăn coi, hận ko thể mắng Tống Huyền Khanh vài ba câu.

Tống Huyền Khanh mừng thì thầm trong thâm tâm, bà tao đó là mong muốn phát hiện ra tầm dáng trong thâm tâm ko phục tuy nhiên lại ko thể tâm sự được này của Hứa Quốc Diệu.

Lúc này Hứa Bích Uyên tiếp cận, thưa với Tống Huyền Khanh một câu: "Ai biết những người dân lấy chi phí ở đâu rời khỏi để sở hữ căn Nhà biệt thự này, nếu mà phạm pháp thì sẽ rất cần ngồi tù đấy, tía, coi cũng coi rồi, tất cả chúng ta về bên chuồn."

Nói kết thúc, cô tao ngay lập tức dẫn Hứa Quốc Diệu và cả u của cô ấy tao tách ngoài Nhà biệt thự, nằm trong theo gót còn tồn tại cả Hứa Trai Hiệp.

Tống Huyền Khanh nhếch mồm, thì thầm nghĩ: "Tiền để sở hữ căn nhà này đều là phụ nữ của tôi nỗ lực tìm kiếm được, làm thế nào rất có thể phạm pháp được chứ, đấy là những người dân ko ăn được nho thì lại thưa nho xanh rớt."

Mấy người bọn họ mặt hàng căn nhà bọn họ Hứa chuồn tham lam quan tiền Nhà biệt thự hồi lâu, cho tới trưa Lâm Thanh Diện còn lưu giữ bọn họ lại ăn cơm trắng, Tống Huyền Khanh cực kì có hứng nên tự động bản thân xuống phòng bếp nấu nướng mang đến bao nhiêu người bọn họ mặt hàng này một bữa tiệc trưa vô nằm trong thịnh biên soạn.

Sau Khi ăn cơm trắng trưa kết thúc, đám người thứu tự thưa lời nói từ biệt với Tống Huyền Khanh rồi tách ngoài vịnh Đằng Long, khi trở về rồi nhưng mà vẫn còn đấy tỏ rõ ràng vẻ ước ao.

"Sau này từng người dân có thời hạn thì thông thường xuyên cho tới nhà đất của tôi nghịch tặc nhé, giao thông vận tải ở quần thể này thuận tiện như vậy nên quý khách sắp tới đây cũng khá đơn giản." Tống Huyền Khanh cởi mồm thưa một câu.

Bà tao đang được trọn vẹn coi bản thân là phái nữ người sở hữu của điểm này nhưng mà ko thèm ghi nhớ cho tới trước khi chủ yếu mồm bà tao đang được thưa là nếu như Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài thể hiện ngoài ở, bà tao vô cùng sẽ không còn theo gót.

Chờ tiễn biệt toàn bộ quý khách trở về không còn rồi, Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài mới mẻ ngồi xuống ghế sofa, Lâm Thanh Diện cười cợt nói: "Hầu hạ đám người này trái khoáy là trở ngại nhưng mà."

Hứa Bích Hoài nom Lâm Thanh Diện, cởi mồm nói: "Bọn bọn họ đó là người như thế đấy, anh chớ nhằm ý cho tới là được."

"Thích tòa nhà anh mua sắm mang đến em này không?" Lâm Thanh Diện cởi mồm thưa.

Hứa Bích Hoài khẽ gật đầu, nói: "Thích."

Đây đang được là tòa nhà rất tốt ở Hồng Thành này rồi, nếu mà cô còn ko mến vậy chỉ hoảng cũng chỉ rất có thể phía trên trời.

"Chỉ sở hữu điều tòa nhà này vướng như thế, anh lấy ở đâu rời khỏi nhiều chi phí như thế chứ?" Hứa Bích Hoài cởi mồm căn vặn.

"Tiền riêng biệt của anh ý đấy." Lâm Thanh Diện cười cợt thưa.

Hứa Bích Hoài liếc đôi mắt, suy nghĩ thì thầm Lâm Thanh Diện lại người sử dụng nguyên nhân này nhằm lừa lật cô, nếu mà thứ tự sau anh còn thưa như thế thì cô tiếp tục người sử dụng danh nghĩa phu nhân anh trưng thu không còn toàn cỗ chi phí riêng biệt của anh ý luôn luôn.

Ngay khi nhì người đang được thưa đùa cùng nhau thì Tống Huyền Khanh và Hứa Quốc Hoa tiếp cận.

Tống Huyền Khanh thẳng ném sổ đỏ chính chủ tòa nhà lên bên trên mặt mày bàn, tức giận dỗi quan sát về phía Lâm Thanh Diện, cởi mồm nói: "Nói chuồn, vì sao sổ đỏ chính chủ tòa nhà đó lại ghi chép thương hiệu của cậu? Đây là cậu đang được mong muốn 1 mình nuốt không còn chi phí trong phòng Cửa Hàng chúng tôi chính không?"

Lâm Thanh Diện nom Tống Huyền Khanh một chiếc, cởi mồm nói: "Con mua sắm căn nhà thì đương nhiên cần ghi chép thương hiệu của con cái rồi."

"Cậu tấn công rắm! Nhà này là cậu lấy gia sản phụ nữ tôi để sở hữ, cậu nhận định rằng tôi ko biết hoặc sao? Lâm Thanh Diện, dã tâm của cậu thiệt sự đang được vỡ lở rồi, kể từ khi đầu tôi phát hiện ra cậu đang được biết cậu không tốt rất đẹp gì rồi mà!" Tống Huyền Khanh khí thế bức người nói.

"Mẹ, tòa nhà này thiệt sự là vì Lâm Thanh Diện mua sắm, sao con cái rất có thể có khá nhiều chi phí như thế để sở hữ tòa nhà vướng như vậy được chứ." Hứa Bích Hoài ngay tức thì phân tích và lý giải thưa.

"Dự án với tập đoàn lớn Thiên Dương nhưng mà mới đây con cái đang khiến sở hữu thật nhiều loại phệ bở rất có thể lấy được, chớ nghĩ rằng u ko biết, Lâm Thanh Diện chỉ là 1 trong thương hiệu loại bỏ đi sao rất có thể có khá nhiều chi phí như thế được, còn ko cần là lấy kể từ vị trí của con cái sao." Tống Huyền Khanh xác định thưa.

"Quả thực là dự án công trình nhưng mà con cái đang khiến sở hữu thật nhiều vị trí phệ bở tuy nhiên nhưng mà con cái trước đó chưa từng lấy ở bại liệt thêm 1 xu nào là, không chỉ có thế độ quý hiếm của căn Nhà biệt thự này là tứ mươi lăm tỉ, nếu mà con cái thiệt sự lấy được rất nhiều chi phí như thế vậy thì dự án công trình bại liệt đang được sớm ko giữ lại nổi nữa rồi!" Hứa Bích Hoài khích động lên.

Tống Huyền Khanh ngay tức thì khá chột dạ, tâm trí kỹ lại một chút ít cũng cảm nhận thấy trái khoáy thực Hứa Bích Hoài không tồn tại năng lực lấy được rất nhiều chi phí như thế kể từ dự án công trình bại liệt.

"Cho cho dù ko cần con cái lấy chi phí kể từ dự án công trình bại liệt thì chắc chắn rằng số chi phí này cũng ko cần là của cậu tao nên Nhà biệt thự này sẽ không thể ghi chép thương hiệu của cậu tao được." Tống Huyền Khanh ngụy biện.

"Còn nữa Lâm Thanh Diện, lát nữa cậu hãy về bên mặt mày bại liệt dọn dẹp đồ vật của Cửa Hàng chúng tôi rồi mang đến mặt mày này chuồn, trong tương lai Cửa Hàng chúng tôi sẽ không còn trở lại bại liệt ở nữa." Tống Huyền Khanh thưa tiếp.

Hứa Bích Hoài sững sờ, cởi mồm nói: "Mẹ, ko cần u thưa là sẽ không còn thể hiện ngoài theo gót bọn con cái à? Bây giờ là thế nào là vậy?"

Tống Huyền Khanh ngay tức thì trừng đôi mắt lên, cởi mồm nói: "Mẹ thưa như thế khi nào là, không chỉ có thế đấy là Nhà biệt thự căn nhà bản thân thì nhờ vào đâu nhưng mà u ko thể ở?"

"Đây là Nhà biệt thự của Lâm Thanh Diện!" Hứa Bích Hoài nhấn mạnh vấn đề lại đợt nữa.

Xem thêm: người tình đế vương

"Nói bừa! Trong sổ đỏ chính chủ ghi chép thương hiệu cậu tao thì sao chứ, này cũng vẫn chính là gia sản trong phòng bọn họ Hứa, u mong muốn ở trên đây cậu tao lại dám khước từ ư?" Tống Huyền Khanh khí thế hung hăng quan sát về phía Lâm Thanh Diện.

"Đúng vậy đấy phụ nữ, Nhà biệt thự này ghi chép thương hiệu cậu tao thì sao chứ, huống hồ nước điểm này rộng lớn như vậy tía u trả cho tới ở cũng chính là phù hợp." Hứa Quốc Hoa phụ họa theo gót.

Lâm Thanh Diện nom nhì người mặt dày mày dạn ngươi dạn này một chút ít, giá buốt lùng nói: "Nếu như con cái thưa ko thì sao?"