sau khi trọng sinh thiếu gia giả sợ ngây người

Sau Khi thỏa thuận hợp tác kết thúc, An Nhiễm ngay lập tức bộp chộp vàng tách chuồn.

Ấn tượng của Thẩm Tinh Tuế với thụ chủ yếu An Nhiễm cũng vỡ nhừ. Thật rời khỏi từ xưa, cậu đang được biết An Nhiễm cũng ko thiện lộc như vẻ bên ngoài. Hắn luôn luôn cố ý vô tình hãm kinh hãi cậu, song khi lại lòi ra ác ý mạnh mẽ cho tới nấc một người vụng về về như Thẩm Tinh Tuế cũng cảm biến được.

Bạn đang xem: sau khi trọng sinh thiếu gia giả sợ ngây người

Lần trước tiên liên minh với An Nhiễm cũng khiến cho lòng cậu hốt hoảng. Không tin tưởng tưởng được hắn, cậu xoay đầu tiến thủ cho tới chống giám sát của Hằng Thông, tốn chút sức lực lao động nhằm lấy được đoạn ghi hình cuộc nói chuyện vừa phải rồi của nhị người.

Như vậy tối thiểu cũng có thể có loại chống bị.

Khi thực hiện kết thúc tất cả thì đã và đang quá chiều, Thẩm Tinh Tuế quay trở lại số ghế đợi đạo trình diễn Trương Giang. Cũng may là 1 khi sau, nhân viên cấp dưới tiếp cận thông tin mang đến cậu: "Giám chế đang được quay về, chào nhập."

Thẩm Tinh Tuế gật đầu: "Được, cảm ơn."

Đối với vị giám chế chỉ nghe danh còn chưa gặp gỡ lúc nào, Thẩm Tinh Tuế vô cùng tò mò mẫm. Sau Khi nhập chống, cậu ngay lập tức vạc hiện tại một người con trai với cỗ râu lâu năm group nón phớt, khoác quần túi vỏ hộp nằm trong áo hoodie đang được ngồi nghỉ dưỡng bên trên ghế. Hai chân vắt chéo cánh hắn bên trên bàn trà, một cỗ vô nằm trong mệt rũ rời.

Thẩm Tinh Tuế khom lưng: "Chào anh, giám chế Trương."

"Tuế Tuế đấy à?" Giọng Trương Giang còn buồn ngủ. Hắn rút bao dung dịch kể từ vào bên trong túi, hé miệng: "Có phiền nếu như tôi bú một điếu không?"

Thẩm Tinh Tuế nhấp lên xuống đầu: "Không phiền ạ."

Ánh lửa lóe lên, hương thơm dung dịch lá kể từ từ phiêu nghiền. Trương Giang nhẹ dịu thả sương, quan sát về phía Thẩm Tinh Tuế: "Hai ngày trước tôi với ở chống thu [Sơn Hà] nghe qua quýt kiệt tác của cậu, cũng ko tệ lắm. Nghe rằng cậu ko liên minh với chúng ta nữa rồi?"

Thẩm Tinh Tuế ngoài ý ham muốn, gật đầu: "Vâng, chúng ta đang được tìm kiếm ra người không giống. Nhưng tại vì sao anh lại ở điểm bại liệt ạ?"

"Bọn chúng ta chào tôi cho tới tương hỗ." Trương Giang kêu ca thở: "Nhưng group bại liệt thực hiện thì không nhiều, nói điêu thì rất nhiều."

Thẩm Tinh Tuế không đủ can đảm đáp lại.

Trương Giang gạt hạn chế tàn dung dịch, rằng tiếp: "Tuy tôi thấy cậu thực hiện nhạc ko tệ lắm, tuy nhiên bạn dạng thảo vẫn tồn tại nhiều yếu tố. Nói thiệt thì từ trên đầu tôi cũng ko tấp tểnh suy xét cho tới cậu đâu."

Tâm tình vui vẻ sướng của Thẩm Tinh Tuế bị dập tắt, lại nghe thấy Trương Giang nói: "Nhưng tôi đang được lên Weibo, nghe được bao nhiêu bài bác hát cậu sáng sủa tác bao nhiêu năm trước đó rồi. Tuy kĩ năng ko vững vàng, còn nhiều lỗi cần sửa tuy nhiên thiên phú ko tồi tệ, xét rời khỏi vẫn tồn tại cứu giúp được. Vậy nên tôi mới mẻ hứa hẹn cậu sắp tới đây nhằm coi."

Thẩm Tinh Tuế ko ngờ bản thân còn tồn tại thời cơ kể từ bên trên trời rơi xuống như vậy!

"Đúng là kĩ năng của em ko vững vàng, tuy nhiên em rất có thể học tập." Thẩm Tinh Tuế khiêm tốn: "Bài hát liên minh với [Sơn Hà] vừa phải rồi thiệt rời khỏi em chỉ sử dụng một tối nhằm sáng sủa tác nên thực sự còn nhiều điểm không đúng. Nhưng em nguyện ý ném ra thời hạn và sức lực lao động nhằm chuốt giũa kĩ năng của tớ bởi em thiệt sự ham muốn thực hiện nhạc!"

Nghe kết thúc tiếng cậu rằng, Trương Giang thiệt rời khỏi với chút ngoài ý ham muốn. Hắn nâng khoanh nón lên, Review kỹ lưỡng Người trẻ tuổi tuổi tác trước đôi mắt. Vốn dĩ hắn chỉ mất một ít hào hứng nằm trong tò mò mẫm với cậu nhóc Thẩm Tinh Tuế này thôi. Nhưng giờ khắc này, Trương Giang lại bị tiếng rằng tâm thành của cậu đả động, chính thức nhìn trực tiếp nhập chàng thanh niên này.

Trương Giang cong môi cười: "Một ban đêm sao?"

Thẩm Tinh Tuế nhẹ dịu gật đầu.

Đến thời điểm hiện tại cậu vẫn tồn tại ko biết, một ban đêm rất có thể sáng sủa tác hoàn hảo một bài bác hát đang được rất có thể coi như thể thiên phú dị bẩm.

Trương Giang đứng lên, vẫy vẫy tay: "Lại phía trên."

Thẩm Tinh Tuế theo gót sau.

Trương Giang đứng trước cái đàn dương cố kỉnh nhập chống. Hắn ngồi xuống, ngậm điếu dung dịch nhập mồm, tay ném lên những phím rồi đàn bao nhiêu âm tiết.

"Cậu ngồi chuồn, sử dụng bao nhiêu âm tôi vừa phải tiến công tạo ra trở thành một quãng nhạc giản dị coi sao." Trương Giang đứng kể từ bên trên cao nhìn xuống, khiêu khích: "Được chứ?"

Ngồi xuống mặt mày đàn, đem âm điệu vừa phải rồi thanh lọc lại một chuyến nhập đầu, Thẩm Tinh Tuế lấy một khá thiệt sâu sắc. Hai tay cậu bịa bên trên phím nhạc, tạm ngưng một ít rồi lờ đờ rãi bay bổng. Ban đầu âm tiết với chút từ tốn, sau đấy vận tốc khua tay càng mau, giai điệu kỳ ảo loại trừ xuống như nước chảy.

Chàng thanh niên vốn liếng với chút câu nệ tuy nhiên Khi ngồi trước đàn, bên trên người cậu đương nhiên toát rời khỏi khí hóa học thỏa sức tự tin. Ánh đôi mắt từ trên đầu cho tới cuối luôn luôn lưu giữ vững vàng kiên tấp tểnh, tin tưởng tưởng kiệt tác của tớ cũng như kiệt tác cũng tin tưởng tưởng cậu.

Khi nốt nhạc ở đầu cuối tan nhập không gian, nhập chống an tĩnh một khi.

Tiếp theo gót nổi tiếng vỗ tay từ tốn vang lên, Trương Giang nở nụ cười: "Quả nhiên tôi ko nhìn sai người. Tôi rằng thiệt, ca khúc mới mẻ của thầy Phó đang được ghi chép kết thúc rồi, bịa ở đoạn tôi cũng rộng lớn nửa năm. Trong khoảng chừng thời hạn này tôi đem qua quýt vô số biên khúc tuy nhiên anh tớ chẳng lý tưởng bạn dạng này nên giờ tôi ham muốn cậu cho tới demo coi sao."

?!

Thẩm Tinh Tuế đứng phắt dậy, động tác rộng lớn cho tới nấc ghế dựa cũng trở thành lật ụp. Cậu chỉ nhập bạn dạng thân thiết, thi công bắp: "B, bài bác mới mẻ của thầy Phó?!"

Trương Giang bị cậu dọa dẫm, gật đầu: "Đúng vậy."

Thẩm Tinh Tuế choáng ngợp. Cậu khích động cho tới nấc rằng năng lộn xộn: "Em ấy ạ, em biên khúc mang đến thầy Phó sao? Anh tôn vinh em quá, em ko được, sao em rất có thể biên khúc mang đến thầy Phó được chứ, em...."

Trương Giang hài hước, hắn cảm nhận thấy cậu nhóc này thực sự thú vị: "Này, thầy Phó với thù oán hấn gì với cậu hả, sao lại kháng cự vì vậy chứ?"

Thù?

Thẩm Tinh Tuế nhấp lên xuống đầu như trống rỗng bỏi: "Không thù oán gì cả, em đơn giản thấy... bạn dạng thân thiết ko xứng là kẻ biên khúc mang đến thầy Phó thôi."

Những tiếng cậu rằng ko cần là nhã nhặn, và đó cũng là nguyên nhân tại vì sao Trương Giang gạt phăng ý tưởng phát minh chào Thẩm Tinh Tuế của tớ. Thật sự là tuổi tác nghề nghiệp của cậu còn quá non nớt trong những lúc Phó Kim Tiêu đang được lăn lộn lộn rất mất thời gian nhập giới âm thanh rồi. Không đơn giản hình họa đế nhiều người biết đến, anh còn là một thiên vương vãi có tiếng. Người hương thụ âm thanh nằm trong fans năng lượng điện hình họa của Phó Kim Tiêu trải lâu năm kể từ bắc nhập phái mạnh ko thể điểm xuể. cũng có thể rằng, những người dân từng biên soạn nhạc, biên khúc mang đến anh đều cứng cáp kinh nghiệm tay nghề và với tiềm năng xịn.

Một nhóc đái bối như Thẩm Tinh Tuế thực sự còn lâu mới mẻ cho tới lượt.

Trương Giang sờ sờ cằm: "Xứng hay là không xứng cũng ko cần bởi cậu đưa ra quyết định. Thông thường kinh nghiệm tay nghề ko cần chi tiêu chuẩn chỉnh độc nhất nhằm suy nghĩ, hơn thế nữa ko chắc hẳn ở đầu cuối cậu sẽ tiến hành lựa chọn. Cứ coi biểu lộ của cậu đang được, nếu như cậu thấy bạn dạng thân thiết ko đầy đủ tư cơ hội thì cứ cố ý..."

Thẩm Tinh Tuế chen lời: "Em vô cùng ko thực hiện vậy!"

Trương Giang sửng nóng bức.

"Nếu là thầy Phó em tiếp tục dốc rất là nhằm biên soạn rời khỏi ca khúc chất lượng nhất!" Cậu dõng dạc, hùng hồn như tuyên thệ: "Nhất tấp tểnh sẽ không còn thực hiện qua quýt mang đến kết thúc chuyện."

Trương Giang hài hước rời khỏi tiếng: "Vậy được, coi rời khỏi cậu vô cùng nhiệt huyết. Tôi đem phần tư liệu này mang đến cậu, cứ lấy về coi chuồn. Cậu rất có thể thao tác ở trong nhà hoặc cũng rất có thể sắp tới đây, nếu như không hiểu biết đồ vật gi thì cứ căn vặn tôi. Năm ngày cho tới tôi rất có thể trợ gom cậu nhập năng lượng của tớ, OK?"

Thẩm Tinh Tuế ngay lập tức nói: "Không trở thành yếu tố ạ!"

Tuy rằng chuyện mái ấm Giản trước bại liệt ko lâu đang được khiến cho Thẩm Tinh Tuế khổ sở sở, hơn thế nữa còn lỡ hứa hẹn với [Sơn Hà] càng thực hiện cậu bị công kích. Nhưng tự nhiên bị một cái bánh ngập nhân đập trúng nhập người đã hỗ trợ cậu tươi tỉnh lại, không hề buồn chán nữa.

Về cho tới mái ấm, Thẩm Tinh Tuế tính lên chống sẵn sàng một ít lại ko suy nghĩ cho tới nhập mái ấm vẫn để đèn sáng sáng sủa trưng. Cậu ngây ngốc đứng trước cửa ngõ, nhìn một mái ấm tứ người như đang được sẵn sàng hé phiên tòa xét xử xét xử: Thẩm Ung và Thẩm Minh Lãng ngồi nghiêm nghị nghị, Thẩm Tinh Thần thì rón rón rén ăn táo được Từ Ân Chân gọt vỏ thật sạch.

Cậu chần chừ hé miệng: "Mọi người... sao lại ở trong nhà không còn thế ạ? Ba, anh cả, ko cần nhị người vô cùng bận sao? Ngày thông thường giờ này sẽ không cần nhị người đều đang được họp ở công ty lớn hoặc là đi công tác làm việc ạ? Mẹ, ko cần u đang được kiến thiết thành phầm mới mẻ ở quốc tế sao?"

Tại sao lại triệu tập không còn ở phía trên vậy?

Từ Ân Chân nghe cậu rằng kết thúc, thở dài: "Tuế Tuế, con cái cảm nhận thấy tại vì sao quý khách lại ở đây?"

Thẩm Tinh Tuế chần chờ: "Vì... sao ạ?"

Thật rời khỏi đấy là chuyến trước tiên cậu tận mắt chứng kiến một cảnh tượng trang nghiêm vì vậy ở trong nhà Thẩm. Tuy quý khách trước đó chưa từng nghiêm nghị mặt mày cao giọng với Thẩm Tinh Tuế, tuy nhiên chuyến họp mái ấm gia đình ngày hôm nay khiến cho cậu cảm nhận thấy hoảng loàn. Thẩm Tinh Tuế ko ngoài tâm trí vớ vẩn: Có cần tăm tiếng của cậu đang được tác động cho tới quý khách không? Hay bởi vì giành cãi đạo nhái của cậu khiến cho chúng ta với hiểm độc, quan sát rằng cậu ko cần là 1 người con ngoan?

Đủ loại tâm trí xoay cuồng nhập thâm nám tâm khiến cho Thẩm Tinh Tuế luýnh quýnh thủ công. Ánh đôi mắt nhìn u tôi cũng ầng ậng nước, tủi thân thiết ko biết cần hé mồm như này.

Thẩm Ung ngồi trực tiếp thân thiết bản thân, trầm giọng nói: "Chuyện rộng lớn trở thành vì vậy tuy nhiên con cái cũng ko bàn một giờ đồng hồ với chúng ta gì cả."

"Mẹ ở quốc tế nên vấn đề lờ đờ, hơn thế nữa lại không tồn tại thói quen thuộc update thông tin bên trên mạng. Nếu ko cần Thẩm Tinh Thần rằng cho tới, u cũng chẳng biết đang được xẩy ra chuyện gì." Từ Ân Chân nôn nóng rằng tiếp: "Đứa nhỏ ngốc này, với cần con cái ham muốn tức bị tiêu diệt u chính không?"

Thẩm Tinh Tuế sửng nóng bức.

Thẩm Tinh Thần đứng đối đầu công: "Mẹ, chuyện này con cái cũng gom mức độ gom em bại liệt."

Thẩm Minh Lãng đẩy đôi mắt kính, nói: "Anh chuồn công tác làm việc điểm không giống, vì thế chênh chéo múi giờ nên ngày hôm nay cũng mới mẻ nghe Thẩm Tinh Thần rằng cho tới. Chuyện này cũng cần trách móc anh."

Thẩm Tinh Tuế thấy chúng ta vì vậy, bộp chộp vàng nói: "Không cần ko cần, anh cả, sao rất có thể trách móc anh được chứ? Là bởi em ko chất lượng tuy nhiên. Thật rời khỏi em mong muốn giải quyết và xử lý kết thúc sớm một ít, nhỡ đâu nhằm tác động cho tới việc sale nhập mái ấm thì không đúng. Với chúng ta bản thân bận vì vậy, em ko thể trợ giúp gì thì thôi chứ đâu dám nhằm quý khách thêm thắt phiền nữa..."

....

Trong mái ấm yên bình.

Từ Ân Chân lo sợ. Khi thấy ánh nhìn thấp thỏm của Thẩm Tinh Tuế, tâm tình buồn chán của bà cũng mượt xuống. Thậm chí nhập tức tương khắc, bà cảm nhận thấy vô nằm trong đau xót.

Thẩm Tinh Thần là đứa nhỏ chỉ biết khóc, gặp gỡ chuyện gì rồi cũng gọi cho tất cả những người mái ấm trước tiên. Bởi hắn biết bạn dạng thân thiết với điểm dựa vững chãi, với người thương và sẵn sàng chở che cho chính mình.

Nhưng Thẩm Tinh Tuế thì ngược lại. Gặp cần yếu tố gì, điều trước tiên cậu thực hiện là tự động giải quyết và xử lý từng chuyện, thậm chí là còn kinh hãi làm cho phiền cho tới người ở bên cạnh, lo sợ chúng ta ghét bỏ quăng quật cậu. Cậu cẩn trọng thực hiện từng loại một bởi đồ vật gi cậu cũng không tồn tại, ngoài bạn dạng thân thiết bản thân.

Từ Ân Chân đứng lên, nhẹ nhõm gọi: "Tuế Tuế."

Thẩm Tinh Tuế ngửng đầu.

Từ Ân Chân cho tới sát, cố kỉnh lấy bàn tay với chút lạnh lẽo của Thẩm Tinh Tuế, một tay không giống thì thổi lên vuốt ve sầu khuôn mặt mày cậu. Nhìn hai con mắt nhập trẻo của con cái bản thân, bà ở đầu cuối cũng chẳng ngăn nổi cơn sóng trong trái tim, run rẩy rẩy: "Mẹ xin xỏ lỗi con cái nhiều."

Thẩm Tinh Tuế khẽ nâng mí đôi mắt, tức thì tiếp sau đó ngay lập tức rớt vào dòng sản phẩm ôm ấm cúng của u.

Từ Ân Chân ôm chặt. Bà thở lâu năm, khẽ vuốt gáy cậu: "Không cần u dỗi con cái, cũng ko tức gì không còn, là u dỗi bạn dạng thân thiết bản thân. Lúc con cái Chịu đựng tấm tức, u lại ko cần là kẻ trước tiên biết, cũng ko đúng lúc ở cạnh Khi con cái gặp gỡ chuyện trở ngại. Tưởng tượng bạn dạng thân thiết con cái cần vượt lên nhị ngày vừa phải rồi ra làm sao, u khó khăn tuy nhiên buông bỏ nổi mang đến chủ yếu bản thân..."

Cả người Thẩm Tinh Tuế cứng đờ, tiếp theo sau, cậu âm thầm thở phào thoải mái.

Hóa rời khỏi u ko ghét bỏ quăng quật cậu, thiệt là chất lượng.

Thậm chí Thẩm Tinh Tuế còn cảm biến được tiếng nói nghẹn ngào của Từ Ân Chân. Vấn đề này khiến cho chóp mũi của cậu cũng đau xót, tuy nhiên Thẩm Tinh Tuế vẫn nhẹ dịu vỗ vỗ sườn lưng bà: "Mẹ, chuyện này đâu tương quan cho tới u chứ. Con ko trách móc u đâu, là bên trên con cái ko xử lý chất lượng."

Từ Ân Chân nhấp lên xuống lắc đầu.

Thẩm Tinh Thần ở hâu phương gặm táo rộp rộp, vỗ bàn: "Sao rất có thể trách móc nhị người chứ, ham muốn trách móc thì trách móc dòng sản phẩm thằng chó..."

Đang chửi được 50%, hắn ngay lập tức bị ánh nhìn sắc lẹm của thân phụ liếc cho tới. Lúc này, Thẩm Tinh Thần mới mẻ lưu giữ cho tới tiếng răn dạy dỗ thông thường ngày của cha mẹ - cần văn minh, trang nhã và ko được "xuất khẩu trở thành tục" - nên đúng lúc uốn nắn lại lưỡi: "chó cũng ko thèm đùa Giản Trị."

"...."

Tâm tình buồn chán của Thẩm Tinh Tuế và Từ Ân Chân bị cậu thiếu thốn gia đánh tan, nhịn ko nổi mỉm mỉm cười.

Thẩm Minh Lãng xối mang đến cậu một ly nước, ôn tồn: "Em mới mẻ quay trở lại thì húp chút nước giá đang được. Trong nhà bếp đang khiến cơm trắng rồi, chốc nữa là tất cả chúng ta rất có thể ăn. Nghe u Ngô rằng dạo bước này em ăn kém cỏi nên anh đang được lấy nhân sâm vô cùng vấp ngã kể từ buổi đấu giá chỉ về hầm đợi cho em."

Thẩm Tinh Tuế kinh hãi ngây người: "Không, ko cần thiết..."

Thẩm Minh Lãng lại vô cùng hào phóng: "Em ko cần lo sợ về chi phí, ăn kết thúc anh lại mua sắm tiếp mang đến em."

"..."

Cậu đâu nói tới chi phí nống chứ.

Thẩm Ung này Chịu đựng được thằng con cái bản thân đoạt không còn nổi trội vì vậy, vậy nên ông ổn định trọng (thực rời khỏi là đua đòi) hé miệng: "Tuế Tuế, anh con cái rằng chính đấy. Bây giờ con cái vô cùng cần thiết bồi vấp ngã thêm thắt, vừa phải khi phụ vương cũng có thể có chút thiết bị quý..."

Thẩm Tinh Tuế bộp chộp vàng nói: "Ba, ko cần thiết ko cần!"

Thẩm Ung khựng người, ngạc nhiên nhìn cậu. Đáy đôi mắt ông xẹt qua quýt một tia bi thương.

Thẩm Tinh Tuế càng luýnh quýnh, nhanh gọn giải thích: "Ý con cái là, giờ con cái khỏe mạnh lắm, ko cần thiết bồi vấp ngã, ko cần thiết bồi vấp ngã gì cả!"

Từ Ân Chân ở ở bên cạnh cười: "Hai người rất có thể chớ dọa dẫm kinh hãi Tuế Tuế được không?"

Thẩm Tinh Thần tò mò: "Ba, phụ vương với thiết bị gì quý vậy? Ba đem mang đến con cái bồi vấp ngã chút chuồn, dạo bước thời gian gần đây con cái đang được cải tiến và phát triển độ cao."

Xem thêm: truyện boss tôi không muốn yêu anh nữa

"Lớn dòng sản phẩm đầu rồi còn cải tiến và phát triển gì nữa?" Thẩm Minh Lãng đáp một cơ hội lạnh lẽo tanh: "Cậu cứ bồi vấp ngã nhập mơ là được, tiện thể cải tiến và phát triển nhập bại liệt luôn luôn chuồn."

?

Thẩm Tinh Thần hu hu rống dỗi.

Thẩm Tinh Tuế bị chúng ta chọc mỉm cười. Từ Ân Chân kéo tay cậu: "Tuế Tuế, chớ lo sợ về chuyện mái ấm Giản. Con yên lặng tâm, tuy rằng mái ấm bản thân ko nắm rõ về giới vui chơi giải trí tuy nhiên cũng sẽ không còn nhằm con cái cần Chịu đựng thua kém. Chuyện này cứ nhằm phụ vương u gom con cái xử lý."

Thẩm Tinh Tuế thấy thân phụ u lo ngại cho chính mình vì vậy, trong trái tim cảm nhận thấy ấm cúng vô cùng: "Không sao đâu u ạ. Con, con cái cũng ko yếu hèn ớt vì vậy."

Từ Ân Chân mỉm cười, xoa đầu cậu: "Với u, Tuế Tuế mái ấm tớ luôn luôn là đứa nhỏ cần thiết đảm bảo."

Trái tim Thẩm Tinh Tuế mềm mịn và mượt mà.

Từ trước cho tới ni, cậu trước đó chưa từng trải qua quýt chuyện vì vậy. Khi gặp gỡ trở ngại bên phía ngoài, những người dân xung xung quanh sẽ hỗ trợ bày nối tiếp tính nối tiếp, rằng với cậu rằng "không sao cả", "dù chọc cần phiền toái cũng ko trách móc con" hoặc "chúng tớ tiếp tục đảm bảo con". Cái cảm xúc với người bảo quấn này thiệt là quí, quí cho tới nấc cậu lâng lâng như đang được ở mơ vậy.

Từ Ân Chân nói: "Sắp ăn cơm trắng rồi, con cái vẫn muốn rửa ráy trước không?"

Thẩm Tinh Tuế gật đầu: "Chốc nữa con cái xuống sau nhé."

Bà mỉm cười: "Được."

Khi thấy cậu khuất núi bên trên bậc thang, đám người bên dưới phòng tiếp khách không hề lưu giữ cỗ dáng vẻ hiền đức hòa nữa. Sắc mặt mày Từ Ân Chân trầm xuống: "Giản Khoát thực sự dòng sản phẩm loại ko biết chất lượng xấu xa tuy nhiên."

Thật rời khỏi chúng ta nhiều không nhiều cũng đoán được cuộc sống thường ngày ở trong nhà Giản của Thẩm Tinh Tuế ko chất lượng, tuy nhiên bên trên thương ngôi trường dù là trăm ngàn thời cơ cũng ko rời khỏi tay chèn lấn sản nghiệp mái ấm Giản. toán chúng ta thực hiện vậy bởi vì suy xét cho tới công ơn chăm sóc dục con cái bản thân nhiều năm, tuy rằng ko thân thiết thiết tuy nhiên cũng không khiến khó khăn dễ dàng gì mang đến mái ấm bại liệt. Không ngờ chúng ta còn ko tính tuột những chuyện ngày trước, người thân Giản vậy tuy nhiên dám cho tới chèn lấn đứa nhỏ mái ấm họ!

Thẩm Ung ngồi bên trên sô trộn. Sắc mặt mày ông thời điểm hiện tại cũng sầm uất cứng lại, tuy nhiên giọng điệu buông lỏng vô cùng nhiều: "Nếu là chúng ta ko biết điều trước thì vấn đề này dễ dàng thực hiện rất là nhiều."

Mấy chuyến trước Thẩm Minh Lãng đều bị giành công dẫn cho tới việc Tuế Tuế thân thiết thiết với u, hạnh phúc với thằng em loại tuy nhiên lại xa xôi kỳ lạ với những người anh cả là hắn. Mãi mới mẻ với thời cơ, hắn công ty động: "Chuyện này cứ nhằm con cái thực hiện mang đến."

"Hai ngày trước ko cần con cái dỗi phụ vương vì thế sai con cái mua sắm đàn dương cố kỉnh nhập thời hạn tất bật sao?" Thẩm Ung thong thả: "Lần này cứ nhằm phụ vương xử lý mang đến."

Thẩm Minh Lãng mỉm cười: "Đều là chuyện nhị ngày trước rồi ạ. Ba cứ yên lặng tâm, con cái sẽ không còn lờ đờ trễ việc làm đâu."

Thẩm Ung: "Thực rời khỏi con cái cũng vừa phải quay trở lại..."

"Cũng cần rằng dạo bước này dường như phụ vương không tồn tại việc gì thì cần, vậy chuyến công tác làm việc sắp tới đây con cái giao phó lại mang đến phụ vương nhé." Thẩm Minh Lãnh rời khỏi vẻ hiểu chuyện: "Chuyện của Tuế Tuế cứ yên lặng tâm giao phó mang đến con cái thực hiện chuồn."

Thẩm Ung lạnh lẽo lùng liếc hắn: "Xem rời khỏi con cái vô cùng với niềm tin."

Thẩm Minh Lãng mỉm cười càng sâu: "Ba ko cần ca ngợi vì vậy đâu."

"..."

Phòng khách hàng đậm hương thơm dung dịch súng.

Thẩm Tinh Thần nhích cho tới sát u bản thân, nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, nhị người chúng ta đang được rằng đồ vật gi vậy? Ném qua quýt ném lại con cái chẳng hiểu gì không còn."

"Chuyện của những người rộng lớn, trẻ con con cái sao nắm vững." Từ Ân Chân sờ sờ đầu hắn, lại nói: "Weibo tuy nhiên những con cái hoặc lướt ấy, gom u tạo ra một chiếc, u ham muốn lưu ý từng sinh hoạt bên trên đấy. Đúng rồi chính rồi, u còn nghe với cô nhỏ bé rằng với diễn đàn gì bại liệt mang đến fans, con cái gom u theo gót dõi luôn luôn chuồn."

Thẩm Tinh Thần đáp: "À rồi, đợi chuyển vận Weibo kết thúc thì con cái dạy dỗ mang đến u."

Thẩm Tinh Thần lấy điện thoại cảm ứng thông minh cho tới thông dụng mang đến Từ Ân Chân một vòng, tiếp sau đó chỉ nhập mùng hình: "Theo dõi thông tin tài khoản này là được, tiếp sau đó u ham muốn mò mẫm đồ vật gi thì tra ở bên dưới đều phải có."

Từ Ân Chân học tập vô cùng thời gian nhanh. Sau Khi ghi lưu giữ những loại hắn dạy dỗ, bà chính thức mò mẫm mẫm. Kết ngược ko biết như này lại xuất hiện: Siêu thoại Thẩm Tinh Tuế - Phó Kim Tiêu.

Từ Ân Chân:?

Bà tò mò nhấn nhập, trở nên một member nhập bại liệt.

....

Ngày ngày tiếp theo, Thẩm Tinh Tuế có được cuộc gọi của An Nhiễm. Hắn hé lời: "Tuế Tuế, tôi lấy được khóa xe rồi. Cậu thời gian nhanh sắp tới đây chuồn, tôi đợi ở cửa ngõ biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang."

Thẩm Tinh Tuế đáp lại.

Cậu cho tới điểm bọn đang được chúng ta hứa hẹn trước. Đi nằm trong còn tồn tại Thẩm Tinh Thần, mặc dù thế hắn không tuân theo Thẩm Tinh Tuế tuy nhiên giới hạn xe pháo ở một con phố nhỏ sát bại liệt. Cậu suy nghĩ nếu như 1 mình cho tới thì kinh hãi tiếp tục xẩy ra chuyện đột xuất nên đang được đem theo gót cây bút thu thanh nằm trong Ϲɑmerɑ ẩn nhập người, thậm chí là còn thiết lập tương tác khẩn cấp cho bên trên điện thoại cảm ứng thông minh nhằm rất có thể gọi Thẩm Tinh Thần cho tới nếu như cần thiết.

An Nhiễm ko thấy xe pháo Thẩm Tinh Thần đang được ngồi, giục cậu: "Tới phía trên mau."

Thẩm Tinh Tuế nói: "Cậu đang được đáp ứng nhu cầu dẫn tôi về mái ấm lấy lại thiết bị của tớ, rằng tiếng cần lưu giữ lấy tiếng."

"Cậu yên lặng tâm, tôi đang được đáp ứng nhu cầu thì chắc hẳn rằng tiếp tục thực hiện." An Nhiễm bất đắc dĩ: "Cậu cũng cần đáp ứng nhu cầu tôi ko được thủ thỉ bại liệt mang đến anh trai."

Thẩm Tinh Tuế gật đầu: "Được, tôi biết rồi."

Đã qua quýt một khoảng chừng thời hạn lâu năm cậu mới mẻ quay về mái ấm Giản. Thật là hoài niệm, từng góc nhỏ đều nối liền với rất nhiều kỷ niệm nhập năm mon lâu lâu năm cậu sinh sống điểm phía trên.

An Nhiễm đem cậu cho tới trước cửa ngõ phòng: "Đây chính không?"

Thẩm Tinh Tuế cảm khái, đáp lại: "Đúng vậy."

An Nhiễm Open. Theo giờ đồng hồ "Cành cạch" của khóa xe, góc cửa bị hé rời khỏi. Không gian ngoan từng sinh sinh sống rộng lớn nhị mươi trong năm này một đợt nữa xuất hiện tại trước đôi mắt Thẩm Tinh Tuế. Từng số thiết bị ở phía trên vẫn vẹn nguyên như thuở lúc đầu, tuy nhiên mục tiêu của cậu là hâu phương vách. Nơi phía trên với một chiếc cửa ngõ âm tường, phía bên trong là nơi cậu đựng thiết bị.

Thẩm Tinh Tuế đẩy góc cửa, nhập chống tối om. Cậu để đèn sáng, tất cả trước đôi mắt ập cho tới khiến cho khắp cơ thể cương cứng. Thẩm Tinh Tuế tái mét nhợt như thể ngày tiết bị rút cạn, ngây ngốc đứng bại liệt.

An Nhiễm bộp chộp vàng tới: "Sao thế?"

Trên tủ vốn liếng cần chan chứa ắp những loại album số lượng giới hạn ni lại trống rỗng ko, chỉ từ còn lại một vài ba loại rơi bên trên sàn như thể bị ai giẫm vỡ. Đây là những thứ đồ dùng tuy nhiên cậu siêu quý trọng, thậm chí là còn cẩn trọng sử dụng quấn nhằm bảo vệ bọn chúng. Vậy tuy nhiên lúc này trước đôi mắt cậu, bọn chúng bị ném vỡ trở thành nhiều miếng, thậm chí là còn tồn tại vệt chân nhằm lại.

Thẩm Tinh Tuế cứng đờ tiến thủ cho tới. Cả người cậu tức cho tới vạc run rẩy, ko ngần ngại nhặt cái CD phủ vết mờ do bụi lên. Nhìn hình họa người bị xé nhừ bên trên đĩa, cậu nỗ lực cứu giúp chữa trị tuy nhiên thực hiện thế nào thì cũng ko thể bình phục được như cũ. Góc cạnh sắc và nhọn của đĩa CD đâm nhập tay Thẩm Tinh Tuế, tuy nhiên nỗi nhức này sao bởi cơn xé ruột xé gan lì trong trái tim cậu cơ chứ.

"Tại sao..." Thẩm Tinh Tuế nhâm nhẩm. Cậu xoay đầu nhìn An Nhiễm, khóe đôi mắt đỏ gay bừng, giá rét gằn: "Ai làm?"

An Nhiễm kinh kinh hãi ánh nhìn hằn thù của Thẩm Tinh Tuế cho tới nấc cứng người không đủ can đảm động đậy. Từ trước cho tới ni, hắn ko lúc nào thấy một Thẩm Tinh Tuế vì vậy nên vô cùng kinh hãi hãi, vẫn run rẩy run đáp: "Không cần tôi, thiệt sự tôi ko làm những gì không còn. Là anh nhị, thông thường anh ấy hoặc sắp tới đây làm những gì tôi cũng ko rõ! Hơn nữa ko cần cậu rằng cậu ko cần thiết bọn chúng sao? Là cậu tay ko tách mái ấm đấy, vậy bao nhiêu loại này..."

Trong lòng Thẩm Tinh Tuế phừng phừng lửa dỗi, ngắt lời: "Vậy cũng ko cần là nguyên nhân bao nhiêu người rất có thể tùy ý đập hỏng!"

Nếu ko cần còn một tia lý trí thì tức thì nhập khoảnh tương khắc thấy một mùng trước đôi mắt, cậu đang được khuỵu gối ngất xỉu. Chẳng ai thời điểm hiện tại rất có thể nắm vững dòng sản phẩm cảm xúc của cậu Khi bao nhiêu năm tận tâm của tớ bị người không giống giày đạp bên trên khu đất hết!

An Nhiễm bộp chộp vàng: "Cậu điềm tĩnh một ít chuồn, tôi cũng đâu biết cơ chứ!"

"An Nhiễm." Thẩm Tinh Tuế đứng lên, nhìn hắn. Đáy đôi mắt cậu là 1 miếng lạnh lẽo lẽo: "Những loại này chuồn đâu không còn rồi? Nếu bọn chúng đựng ở đoạn cậu thì mau đưa ra phía trên. Chuyện cũ tôi rất có thể bỏ dở, tuy nhiên nếu như cậu dám gạt tôi..."

Trong mái ấm yên lặng tĩnh một tương khắc.

Ánh đôi mắt Thẩm Tinh Tuế tối lại: "Tuyệt đối tôi sẽ không còn bỏ dở mang đến đâu."

Trái tim An Nhiễm thiếu thốn chút nữa ngừng đập. Thẩm Tinh Tuế vì vậy khiến cho hắn vô cùng kinh hãi hãi. Thật rời khỏi An Nhiễm cũng có thể có lấy một vài album và đĩa CD, cho dù sao bọn chúng nó là bạn dạng số lượng giới hạn tuy nhiên, bên trên thị ngôi trường khó khăn rất có thể mò mẫm mua sắm được, với rời khỏi giá chỉ cao cũng chẳng ai ham muốn phân phối. Người này nhận ra gia tài hoành tráng như này thì chẳng động tâm chứ, hắn khi đấy cũng vì thế tức thời tuy nhiên cố kỉnh chuồn một vài loại thôi.

Vậy tuy nhiên An Nhiễm không đủ can đảm rằng, ngược lại nỗ lực đẩy không còn mang đến Giản Trị: "Thật sự bại liệt Tuế Tuế, chuyện này sẽ không tương quan cho tới tôi gì không còn. Cậu cũng biết anh nhị tuy nhiên, anh ấy luôn luôn với hiểm độc với cậu, cũng ko quí thầy Phó mang đến lắm. Sau Khi cậu tách chuồn, anh ấy là kẻ thông thường xuyên rời khỏi nhập chống cậu tối đa, vậy nên chắc hẳn rằng là anh nhị thực hiện đó!"

Thẩm Tinh Tuế mỉm cười lạnh: "Thật sự?"

"Thật, thiệt đó!"

Thẩm Tinh Tuế chuồn sâu sắc nhập nhập. Khu vực này là tự động tay cậu nghiên cứu và phân tích, ở sâu sắc tận nhập cùng theo với một trong những phần âm tường vô cùng khó khăn mò mẫm. Ngày trước cậu tự động ti, không đủ can đảm mang trong mình 1 không nhiều tư liệu mang đến quý khách coi nên đang được đựng cất giấu sau góc trống rỗng này. Đây cũng là vấn đề tuy nhiên cậu cảm nhận thấy suôn sẻ vì thế tôi đã thực hiện vậy.

Kétt...

Góc nhỏ bị hé rời khỏi, Thẩm Tinh Tuế lấy sách vở và giấy tờ ở phía bên trong đựng chuồn và một không nhiều album còn còn lại. Căn chống kín đáo này còn có một cửa ngõ kính nhỏ. Đứng cạnh giá đựng thiết bị, Thẩm Tinh Tuế nhận ra bên phía ngoài với xe pháo quay trở lại, hình như thể xe pháo của Giản Trị. Nhưng điểm này cơ hội âm, vậy nên An Nhiễm đứng ở cửa ngõ ko thể nhìn cũng chẳng nghe thấy gì cả.

Khóe mồm Thẩm Tinh Tuế cong cong, mỉm cười lạnh: "An Nhiễm, tôi mang đến cậu thời cơ ở đầu cuối. Cậu thiệt sự ko biết sao?"

An Nhiễm nhấp lên xuống đầu: "Tôi thiệt sự ko biết, tôi thề bồi bại liệt."

"An Nhiễm, chuyện ngày hôm nay cậu dẫn tôi sắp tới đây tự động cậu hiểu. Nếu bị phụ vương cậu hoặc những anh biết thì chúng ta tiếp tục cảm nhận thấy cậu là kẻ như vậy nào?" Thẩm Tinh Tuế vốn liếng là pháo hôi gian ác. Lúc này, cậu bị chọc dỗi nên chẳng ngần ngại vào vai ác của mình: "Nếu cậu dám gạt tôi thì dù là chuyện gì, cậu cũng chớ hòng sinh sống chất lượng."

An Nhiễm ko ngờ chuyến này Thẩm Tinh Tuế lại tàn nhẫn cứ như bị bức xay cho tới lối nằm trong vậy. Hắn hốt hoảng bởi lẽ một trong những phần số album hắn lấy chuồn đang được đem khênh phân phối, một trong những phần sót lại thì ko được bảo vệ cẩn trọng nên đang được không hề vẹn nguyên như lúc đầu. Vì vậy, An Nhiễm chỉ rất có thể bao phủ cất giấu, liều mình hắt nước bẩn: "Đều bởi Giản Trị thực hiện không còn, ngoài anh ấy rời khỏi không còn ai không còn cả. Tuế Tuế, cậu cần tin tưởng tôi, tôi ko lúc nào với tâm tư nguyện vọng xấu xí vì vậy."

Thẩm Tinh Tuế mỉm cười châm chọc: "Thật ko, cậu thề bồi chuồn."

An Nhiễm ngay lập tức giơ tay: "Tôi thề bồi, tôi ko hề rằng sai nửa câu!"

"Vậy được rồi." Thẩm Tinh Tuế gật đầu. Cậu lướt qua quýt An Nhiễm tiếp cận trước cửa ngõ, nhìn Giản Trị vừa phải lên tầng. Nghênh đón ánh nhìn lo sợ của hắn, Thẩm Tinh Tuế cười: "Lại gặp gỡ nhau rồi."

Giản Trị tức giận: "Sao ngươi lại ở đây?"

Thẩm Tinh Tuế lạnh lẽo nhạt nhẽo nhìn gã: "An Nhiễm chào tôi cho tới thực hiện khách hàng."

"An Nhiễm?!" Giản Trị lo sợ trừng đôi mắt. Gã không đủ can đảm tin tưởng đứa em trai ngoan ngoãn ngoãn của tớ tiếp tục thực hiện vậy, ngạc nhiên hỏi: "Nhiễm Nhiễm?"

An Nhiễm không hiểu biết tại vì sao Giản Trị lại đùng một phát trở về: "Anh, sao anh đang được về rồi? Không cần anh đang di chuyển công tác làm việc sao?"

Giản Trị mỉm cười lạnh: " Nếu ko về sớm thì sao hiểu rằng bản thân lại trở thành tội thiết bị nhập cuộc gặp gỡ này cơ chứ?"

An Nhiễm white mặt: "Anh, ý em ko cần như vậy!"

"Thế ý ngươi là sao?!" Giản Trị tiếp cận, căm uất hóa học vấn: "Tao rằng cấm người không giống tiến thủ nhập chống này mà lại, ngươi lấy khóa xe ở đâu ra?"

An Nhiễm quan sát về phía Thẩm Tinh Tuế, hai con mắt ầng ậng nước: "Anh, anh nghe em rằng đang được. Tất cả là bên trên Thẩm Tinh Tuế, là vì cậu tớ uy hiếp em nên mới mẻ trở thành rời khỏi vì vậy."

Giản Trị thời điểm hiện tại mới mẻ xoay thanh lịch nhìn Thẩm Tinh Tuế.

Thẩm Tinh Tuế lại như thể đang được sớm Dự kiến được từng chuyện tiếp tục xẩy ra vì vậy, câu môi cười: "An Nhiễm rằng ko sai, coi rời khỏi cậu Chịu đựng thiệt lắm hả?"

An Nhiễm đứng cạnh Giản Trị, tấm tức đáp: "Tuế Tuế, bản thân sai ở đâu thì cậu cứ rằng chứ sao rất có thể bắt xay bản thân vì vậy cơ chứ? Cậu với biết cần dẫn cậu chuồn lấy trộm thiết bị của anh ý trai, tôi đã nhức lòng cho tới nhường nhịn này không?"

Thẩm Tinh Tuế nhìn hắn trình diễn trò, mỉm cười.

Nụ mỉm cười của cậu khiến cho An Nhiễm bỗng nhiên cảm nhận thấy không yên tâm. Trước bại liệt đều là hắn tính nối tiếp Thẩm Tinh Tuế, tuy nhiên không hiểu biết sao chuyến này hắn lại thấy sai sai ở ở đâu.

Quả nhiên...

Thẩm Tinh Tuế kể từ tốn lấy cây bút thu thanh nhập túi của áo, hé một quãng thu thanh của An Nhiễm: "Tôi tiếp tục suy nghĩ cơ hội lấy được khóa xe và nom dòm mang đến cậu. Như vậy chuồn, nhị ngày nữa vừa phải chính hôm anh ấy chuồn công tác làm việc."

.....

Xem thêm: truyện đại la thiên tôn full

Sau Khi đoạn thu thanh kết đôn đốc, mặt mày An Nhiễm white bệch.

Giản Trị ko tin tưởng nổi, cúi đầu nhìn người cạnh bản thân. Hình tượng người em trai luôn luôn ngoan ngoãn ngoãn, hiểu chuyện cho tới giờ phút này đang được vỡ vụn trong trái tim hắn.

An Nhiễm bộp chộp nói: "Anh, nghe em lý giải đang được..."