sau khi trọng sinh tôi gả cho kẻ tử thù của tra nam

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Gả Cho Kẻ Tử Thù Của Tra Nam

CHƯƠNG 1

Bạn đang xem: sau khi trọng sinh tôi gả cho kẻ tử thù của tra nam

An Hạnh Nhi sinh sống lại rồi.

Sống lại nhập mươi năm trước đó, năm cô nhị mươi nhị tuổi hạc.

Lúc bị tiêu diệt, ông ông chồng đảm bảo chất lượng được cõi tục ca tụng của cô ấy – Cố Quân Tường – người sử dụng chùy thủ đâm nhập tim cô, anh tớ nói: “An Hạnh Nhi, trước giờ tôi trước đó chưa từng yêu thương cô, đã và đang ngán ghét bỏ thân ái thể cô rồi. Cô biết không? Dao Dao đảm bảo chất lượng rộng lớn cô cuống quýt trăm phiên, còn cô tương tự như một xác bị tiêu diệt, vừa vặn lạnh lẽo vừa vặn cứng...”

Vừa lạnh lẽo vừa vặn cứng?!

An Hạnh Nhi ko khóc ko làm mưa làm gió, nền dạy dỗ đảm bảo chất lượng đẹp mắt kể từ nhỏ khiến cho cô chỉ nỗ lực Chịu đựng nỗi nhức xé rách rưới tấm lòng này.

“Không cần cô vô cùng yêu thương tôi sao? Vậy thì cô lấy chết choc nhằm trở thành toàn mang lại tôi và Dao Dao chuồn, tôi tiếp tục vô cùng cảm kích cô!”

Giọng trình bày âm trầm bám theo thanh chùy thủ bén nhọn rút thoát khỏi tim cô.

Máu tươi tắn tức thì phun phủ lên khuôn mặt mày anh tuấn nhu hòa của anh ý tớ, thể xuất hiện không còn sự vô tình của anh ý tớ. Khóe môi anh tớ cong lên nụ cười cợt thản nhiên...tương đương như, người đối lập ko cần là kẻ bà xã lặng lẽ trả giá chỉ mươi năm vì như thế anh tớ vậy.

Cho đến thời điểm bị tiêu diệt cô vẫn luôn luôn cởi lớn nhị đôi mắt, thề thốt cần tự khắc thâm thúy toàn bộ sự tàn nhẫn của những người nam nhi này nhập cốt tủy!

Họ kết duyên mươi năm.

Hai người là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối.

An Hạnh Nhi kể từ nhỏ tinh nghịch thông cầm kỳ thi đua họa, mưu trí rộng lớn người. 22 tuổi hạc, sau khoản thời gian cô gả mang lại Cố Quân Tường, cô bèn thu lại toàn bộ ánh hào quang đãng của tôi, tận chức thực hiện trách nhiệm của một người bà xã hiền hậu, kể từ vứt toàn bộ của tôi, người sử dụng toàn bộ năng lực sẽ giúp anh tớ một bước lên mây, gom anh tớ kể từ hào môn tăng trưởng tuyến phố thế gia.

Cô trước giờ trước đó chưa từng nghĩ về cho tới sẽ sở hữu được một ngày anh tớ tự động tay làm thịt bản thân, lấy An thị khử môn thực hiện sính nghi cho những người anh tớ yêu!

Cô hận.

Hận tận xương cốt.

Còn may ông trời sở hữu mắt!

Cuộc mưu cơ sát này khiến cho cô trở lại năm cô còn ko gả.

An Hạnh Nhi gặm chặt môi bản thân, vẫn ko hồi thần kể từ nhập sự chấn động Khi sinh sống lại.

Cô coi chằm chằm người nam nhi tông nhập cô ở trước mặt mày, Diệp Thương Ngôn, thủ lĩnh tứ tỷ phú tộc hào môn Bắc Văn Quốc, cậu tía ngôi nhà bọn họ Diệp!

Để cỗ truyện nhanh chóng rời khỏi chương hơn vậy thì cỗ vũ chúng ta Editor vị 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé! Người nam nhi khuôn mặt mày kinh diễm* điên hòn đảo bọn chúng sinh, cao 188cm, vóc dáng vẻ hoàn hảo như tượng, người nam nhi đẹp tuyệt vời nhất Thanh trở thành, không có ai rất có thể đối chiếu.

Kinh diễm*:Bị thực hiện mang lại quá bất ngờ vị vật gì cơ vượt lên trước đẹp mắt.

Người nam nhi vì vậy lại là tên gọi bại gia nức danh Thanh trở thành, chỉ biết ăn đùa, phong lưu trở thành tính, phụ nữ giới anh từng đùa còn nhiều hơn thế nam nhi cô từng gặp gỡ, rơi đọa cho tới nấc khiến cho người tớ ko cơ hội nào là trình bày nỗi, tuy nhiên lại là kẻ nam nhi tuy nhiên có một không hai đời trước, Cố Quân Tường đấu thế nào thì cũng đấu ko lại!

“Cô An coi trúng tôi rồi?” Bị người tớ coi để ý vì vậy, con cái ngươi rạm thúy của Diệp Thương Ngôn khẽ liếc coi.

Giọng trình bày trầm thấp du dương, lại thêm thắt chút âm tiết rất dị, rõ nét là câu nói. trêu đùa tuy nhiên tâm sự kể từ mồm anh lại vô nằm trong dễ dàng nghe.

“Ừ.” Cô hồi thần, đùng một cái quá nhận.

Lời tâm sự, người khích động ko cần Diệp Thương Ngôn, ngược lại là chúng ta tốt nhất có thể của cô ấy Hạ Tư Tư, toàn thân ái cô ấy như nổ tung hét lên: “An Hạnh Nhi, đầu cậu bị tông hư đốn rồi sao?!”

Đáy đôi mắt Diệp Thương Ngôn lóe lên tình yêu khó khăn phát hiện, thể hiện rời khỏi lại là nụ cười cợt hờ hững.

“Cậu biết thương hiệu yêu thương nghiệt này là ai không? Cậu biết thương hiệu này khốn thế nào là không?” Hạ Tư Tư trình bày với cô: “Anh tớ nước ngoài trừ đẹp mắt trai biết đùa gái rời khỏi thì chả được trò trống gì, cậu lại trình bày coi trúng anh ta! Cậu đương nhiên quáng gà đôi mắt rồi à?!”

Cô ngược thực quáng gà đôi mắt mới mẻ yêu thương cần thương hiệu ngụy quân tử âm hiểm fake xảo trá Cố Quân Tường cơ.

Sáng sớm ni bọn họ cho tới núi Thanh Ninh cầu phúc, thân ái đàng tài xế xuống núi thì va cần một con xe thể thao đỏ tía chót đang làm việc vô cùng cuống quýt, còn may người lái con xe thể thao đừng chậm tay lẹ đôi mắt, tấn công lái khẩn cấp cho tránh khỏi xung đột trực diện, vẫn va nhập nhau.

Xe song mặt mày đều tổn e nhẹ nhàng, người đều không xẩy ra thương.

Mà cô lại sinh sống lại nhập khi này!

An Hạnh Nhi ko vấn đáp Hạ Tư Tư, chỉ đối lập với Diệp Thương Ngôn, căn vặn anh: “Dám cướp dâu không?”

“An Hạnh Nhi!” Hạ Tư Tư ko điềm đạm nỗi nữa, mặc dù Diệp Thương Ngôn vô cùng đẹp mắt trai, tuy nhiên vì như thế một thương hiệu khốn tuy nhiên An Hạnh Nhi không thích kết duyên nữa sao?!

“Ngày 18 mon sau là ngày trở thành hít của tôi, dám cho tới không?” An Hạnh Nhi trình bày từng chữ rất rõ ràng ràng.

Diệp Thương Ngôn người sử dụng bao nhiêu giây nhằm hấp thụ câu nói. của cô ấy.

Anh lừ đừ rãi, lạnh lẽo nhạt nhẽo nói: “Cô An e là thiệt sự nên cho tới cơ sở y tế đánh giá óc chuồn.”

Nói rồi, anh tiện tay lấy tấm thể ngân hàng kể từ vào trong túi quần âu đen giòn rời khỏi, ngón tay thon lâu năm cặp lấy thẻ, cỗ dáng vẻ kiêu ngạo fake mang lại cô: “Tôi đổ tiền.”

An Hạnh Nhi coi cái thẻ đen giòn siêu cấp cho cơ.

Ai cũng biết cậu tía ngôi nhà bọn họ Diệp rời khỏi tay phóng khoáng, những người dân phụ nữ giới từng bám theo anh đều thu hoạch được thật nhiều.

An Hạnh Nhi nhận lấy.

Trong đôi mắt Diệp Thương Ngôn còn lóe lên tia quá bất ngờ.

Xem thêm: top truyện kiếm hiệp hay nhất full

Toàn cỗ Thanh trở thành đều đã biết, An Hạnh Nhi hiền hậu lương lậu thục đức, tri thư đạt lý, vô nằm trong kỷ luật, trước giờ ko bám dáng vẻ cho tới đám con cái con cháu ngôi nhà nhiều bọn họ, một lòng một dạ chỉ ham muốn gả mang lại Cố Quân Tường, trở nên hiền hậu thê lương lậu khuôn mẫu của anh ý tớ.

An Hạnh Nhi nói: “Xem như sính nghi.”

Hạ Tư Tư ở một phía xém chút trừng rớt tròng đôi mắt.

Diệp Thương Ngôn khẽ mím bờ môi hoàn hảo, nở nụ cười cợt ý tứ thâm thúy xa xăm, khoảng thời gian rất ngắn này cũng chỉ lựa lựa chọn lặng ngắt, coi ko rời khỏi xúc cảm của anh ý.

Cho nên ko biết là anh tiêu thụ, hay những đang được...ngắm nhìn và thưởng thức tuy nhiên thôi.

“Chỉ cần thiết hôm ăn hỏi anh cho tới, tôi sẽ theo anh.” An Hạnh Nhi trình bày.

Thực rời khỏi là đang được vấn đáp, những câu nói. anh từng trình bày.

Kiếp trước, tối trước lúc hít lễ của cô ấy và Cố Quân Tường, cô hưng phấn cho tới trằn trọc mất ngủ.

4h sáng sủa, cô cảm nhận được cuộc điện thoại cảm ứng kỳ lạ.

“Ngày mai tôi cho tới cướp dâu, em sẽ theo tôi sao?” Đầu cơ điện thoại cảm ứng căn vặn.

An Hạnh Nhi cau mày: “Anh là ai?”

“Cố Quân Tường ko cần người đảm bảo chất lượng.” Anh trình bày. Truyện Nữ Cường

“Anh rốt cuộc là ai?”

“Tôi cũng ko cần người đảm bảo chất lượng.”

Sau cơ, điện thoại cảm ứng ngay tắp lự bị hạn chế đứt.

An Hạnh Nhi nhận định rằng là nhiều người đang trêu chọc, không dừng lại ở đó nghe giọng điệu rõ nét đang được say rồi, cho nên vì vậy ko nhằm trong tâm. Nhưng trong tương lai vô tình cô hiểu rằng số điện thoại cảm ứng này đó là của Diệp Thương Ngôn, biết rồi cô ngay tắp lự càng thêm thắt ko chú tâm, cô trước giờ đều khịt mũi khinh thường những thương hiệu nam nhi như ngựa đực, huống chi cô và anh trước ni trước đó chưa từng sở hữu ngẫu nhiên tương hỗ nào là.

Cho cho tới lúc này sinh sống lại, cô đột phân phát hiện tại manh nguyệt lão nhập câu nói. trình bày của anh ý.

Nhưng năm cơ, nhập hít lễ của cô ấy và Cố Quân Tường, Diệp Thương Ngôn ko chuồn.

Cho nên cô cũng ko có thể câu nói. anh trình bày năm sở hữu liệu có phải là thiệt ko.

Dù sao thì đem kệ anh sở hữu cho tới hay là không, kiếp này cô cũng ko thể kết duyên với Cố Quân Tường nữa!

Đến, đơn giản nhằm báo thù hằn càng thêm thắt triệt nhằm tuy nhiên thôi!

Cô xoay người, thẳng tách chuồn.

Hạ Tư Tư cuống quýt xua bám theo bước đi cô, trở lại cái Limousine của mình.

Diệp Thương Ngôn coi con xe lướt qua loa trước mặt mày anh.

Thật lâu thâm thúy, khóe môi đột nở nụ cười cợt.

Cô mọi người bọn họ An tuy nhiên nam nhi toàn cỗ Thanh trở thành đều ham muốn cưới thiệt sự là...vô cùng thú vị!

...

Trên cái Limousine tách chuồn.

Hạ Tư Tư xụ mặt: “Vừa này còn có cần đầu cậu ko tươi tỉnh cho nên vì vậy mới mẻ kêu thương hiệu khốn Diệp Thương Ngôn cơ cho tới cướp dâu không?!”

eyJpdiI6IkNBMVBScUo0cVdHd2F1bEVvYlJseHc9PSIsInZhbHVlIjoieFkwNDRRVTVPYlJ1TlcwVnliWThyQVFCMERxdVVrSlNVWFZwKzk5aUplRXRBWDNZVlFvT05mam5FSHBsZWNnciIsIm1hYyI6IjM1OWQ1YTZiM2NkOWQ3Mzk2MWY4N2E5OGM4ZGViYjkxYjdlYjEzZWI5MWY3Y2U4NWRlOTc3Yzc0YzAwZTJhZjcifQ==

eyJpdiI6IlVYeFVaZ2FGa1FMZHd0QXdCaTZBUnc9PSIsInZhbHVlIjoiSkRvVW5HXC93eERjelExRmdWRmtJaUU3MWtqeUVKYXFVZlJEeXdDaE5cL082bU9RSUJBU200Mk5xTlE5Rm40cm5acmFtM2JlbHdwU0hka095bmlSaU9JcXRONU9VZmdJeHRYRG9EbzFQY0UwTEg1VFBsc2d5N3BqRjFKUlhnVE11a29mcU1NRUU1ZU80OGt6TGxha01zd3pldnE0dGtickNDWlo2TFNJenA0aHc2Ukdub25QSTl0SDZqTVVUVmFCSmkiLCJtYWMiOiJhOWQ4ZWU2Y2NkNmY3ODJhMDBiNjA1NjZhYjM5NWQwNDI3N2ZhMGIyM2E0NmEzNDU3NmRmOWE4ZmY1YTU5YWNiIn0=

eyJpdiI6Iks5TWc4a1p6RmVaMEg0ZFJqK3VEOHc9PSIsInZhbHVlIjoiUVNEMzBUc3p0aGQzUW56OUQ1RHlWdG5yUEltVVZubjd2bEg3ZjVpXC84T3dKMFRZNkRNUHl6K3IwTWJXalF1STUiLCJtYWMiOiJlNGVkY2RiY2YzMjM5MjRmNGZiNDcxYjY1YTlhZjc5YmM0YWRiOGY0NmJkNjI5NjMyMTA2NDYzOGNiZmQ3ODVmIn0=

eyJpdiI6Ing4SG44NzJMZWVLZW5MSXh1Rk12UGc9PSIsInZhbHVlIjoiVGpINXdKRlg1NGRSNmlSYmUxM2tPVEdKckFnZjR6ekRjaGx3ZXArUFA2cndZZ0pOMWRwenBBNFhmQllrclQwYk96XC8wZHJkTHhBcmlsMlcyaVwveSthaDJRU0l3N2w2NTZTU09wK3hNaWRkS1c0MWl0Y082MUlza3RNVVVhRGhHMiIsIm1hYyI6ImVhZTVmZTIxNGJlZTJhYmU1NWQ0OWY0NGQwYWY1NjZlOWIwYzY1NjNlYTY2ZGQ0YmUzN2NlNjliODRmMWUyYmYifQ==

eyJpdiI6ImVLbzJBWWZ4ZGh2XC9ZZzZUMmxNVWpBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlNMQzg1aVwvbkw2U0tMOCszRVhmZCtzVVYweFhvUzhtbkw1MjkzY2l2N25hb0JQeStuZ2NcLzREZG5SYk56TlNKWCIsIm1hYyI6Ijc1MDgyMGFhYzhmNjUyOGViZDk5NTMzNGU2YzQ2NDFhN2M3ZDhiMzE2MDExYTgzYzNmN2FlMzI5NDhiMDgxNTMifQ==

eyJpdiI6IlFhVmdJbzRnU2cyTjlZQ05ubERCT0E9PSIsInZhbHVlIjoiU0FTcVFTSEtJQVRVZmRXckhxKzhYMm1oTXUrbFhkTklIWHlwd3c0NkNpWTA0eE5TQUxoTjZzR0tyXC9OMmFYbGk1UERYMHRwT1g4MG8waHFJUkc3YzNYSU1OZ3pmbjR4RlwveFc0MGlxMnVNQ1Z6bmYyUmZUYXB2V2d3OHdoY1NybTRsQzVjVjVBcnYwajFxNXYxNEdIQ1ZoQW5YSWxvdEd6V0I5RGtwM2d5VVA2clRhTElxOHpBZWxzak5tNE9yOTRzaVFPajB3S0RzcmtzSU1EQ2hQQWJ1dmo2V1R6VmZBa3J6RktcL2RWXC82c3c9IiwibWFjIjoiZGQwMGIyMDYzOTZiMGE3MzdiMDI2YjUxOWNiYmQyMzc5YzhmM2Q1Y2ZiMmU0NGNlNzMxYjUxY2I5MWI4NmM1OSJ9

eyJpdiI6InM4M2R1eWlNTUlpd1UwQ1ZRVEhwR2c9PSIsInZhbHVlIjoiZ1RkQ1wvakM5bncraGkrOHpSbXpBeXpibVBvSFV3Q0ZjSCtTXC9sNzhmdk1WVVQ4bHIzVndCSVBpUWZ1WmNLVEtPIiwibWFjIjoiYjE3ZjUzNzIwN2M4ZWU3OTQ3OTlkNjE4YWUzNjdhZjc3Yjg1ZWYzZWRkY2U5OTg2NjFlMjU0ZjQzNmM2YmNhMiJ9

eyJpdiI6Ing1QnFIK2NPcDdFcFV6aEtxdUJTQXc9PSIsInZhbHVlIjoiekVVeFNSaG8weVpPK1FoVUJJQkdPQWYzYmJCNWtxMEQrN2J6aGRoRVBZUzZIOEdPUUpzNmhSbU5BckhNeTFTZU9jNVRFbmgybGkrY203RlFDZHlCb3E1bVBuQTY3SFpVZXpcL3VpeTZFY1wvR0MxWktrVzZ6cGhIUXhKaGdhSFhEQW9nQzhXVXB0d2xzeVwvWFwvNE9rSVY5VDdRc0V6cUlueFNTbjhMK1V5TnE5RDRidTJHOE5cL0tDMVwvSGkrXC9sZjh1WHpWS1ZMNVNqRGRMOUlyVEZiczZBS2ZVbW41cTdicDhqWDcxdDVTYnlROHFQd0RpbEZzWHVGemJpbVNTV2xWekJHbHRzVmhyRUVnYXBcL1NcL1wvdWt6ZEFyZ2xmc08xa3JVNjNlck4rSGZHVEpYbWhobVZ1ZVdkanM1UXE5djNKcVRtOGluTHU3WXNrRTU0NURubGRVOWNyblFiQXpLem1TWkxiVndiY0p0ZlRzQTVDUXR4ZkxkMXc1ZFJDelhTU3o5bFpUenBEV0RcLzBRZHBnMVoxdWF5bFNJaUk4RzY0M0puTldSclFvU0NNNVN0U1NUMjRlXC91Tjk5c3VrSng0WTAzYXZKb24zUjhTbkVsSWtDd0pjVzdIeGpUYldOc1ZaOUtpeU9IZU9xN0tLTVpFS1FmM3dzajlFanFmbEJpOERqNXU1R2NqY3ZsQkxybm5VWE9WUWFodXdnPT0iLCJtYWMiOiI4MDdlMjM3YjNkZTRlZGUxMmYyNjM0YzA0Nzg2MDUzOTI0ZmMyZjE5YjYwN2ZkOTVlMGEyNDdmZGFhYTVhYjEzIn0=

eyJpdiI6IjN2dllkSzhCTks1ZThvMG93ckxuVnc9PSIsInZhbHVlIjoiVE5LbUVVbG5ReXFCc1wvRGhoYUZzOEhYcGhxb0xYSk1KMDRwU1prYWNZVGJhdFBTd1hzUzVTMkdqUGk4blwvQzhOIiwibWFjIjoiMzY1ZTIxYjJmMzlkYTBmZGEwMzFiMTk3ZjExOTBkOWRjNjhjMWZjNzhkYTliN2I1ZWU3ZGExYzYyYjU0YjRkMiJ9

eyJpdiI6IkZvaVh6QVpSKzNBTlF5Q0JOWitPQmc9PSIsInZhbHVlIjoiVFVoenhWRkttSVJYdVI4XC9zOEszYUh3d3pDcHZuSjJnUVhSR3Z3NG1JK1A1OGNSTWJlTFRHYTVCeklrdVwvOE84ZlwvMGlKK25KeTR3dmhOdUJ4ekdLRFN4K285eXZWSlhnVjNmXC8xSFFKVm5Ecm5tQXV0TXBQSGVGTGducWdaWkxVIiwibWFjIjoiZDUzMmJjZWUzYTk4NjY1OGMyNjQxNzE1MTU3NmJmOTI0YzM4ZmRiZmRjYjA3NmM3YzJmZjQ4ZWI4YmI1YmRkMCJ9

eyJpdiI6IkdVRjlnSjY2bjQ4OXRqUUJPanNkZUE9PSIsInZhbHVlIjoiSHY0aFpFY3R3VDNqQ0NEcEVGbTh1QXhpRVVCTHJJcFUyRFhvamdyd3BkRTdWS2RleGlSXC8weDB0TmFCWngzY3kiLCJtYWMiOiJjNzA0NDMzZGUwNmRlNTJkZDI1Yzg1M2RjZDQ0NGRkYTcwNTU2ODEwZDcyMDMxYzEyODI2ODkyNzdmZDU5NTZmIn0=

eyJpdiI6IlJETEEzSFJINFFaNmY3aVRcL0J0NHJBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImRheVFCeXhKQ2xUdkRudFwvUnhzSUtPQ3dOdUJrZWJ5Mm9wK1B1Q3JkRUJxd2h0cysyTjdLbXVXaUVOK3JPbzNudU91bXR0Y2E4TmhLVVhZUzVRcVNxVmpOUTFDYTM1VW11eVpSa3VSZ2xyOTE5ek92ZXgzVG45T20zbkFcL1pIb3gxNUJTMTIxSkdzOGxQNmRpTU9EeXJDWXRjRWJJUFI1djEwM2hObmswdVwvbHlCQlZwT1ZpSERkV0orZU8rMlREN2U2XC9jM1NpenJ2d3pXN0RnVFZhclROc2duQ2h1enNMUWtmMFwvenkwWEJIVEJ0TXdGYW5MM2ZSbUNDeG9wZlwvS0h4dDFLNml4a2tMNTFMeVBqak4wVE1cL1BhM2l4djlpbVhRMDJCcnlSZmV0VT0iLCJtYWMiOiIxNzg0NGQ4NjU2OGMyYWZjZmI2NzNlODQwNmFiMDI1ZTVjMmQ5ODNmNDAyZGVkYmQxNGNjY2Q2ODAzYjYzNjk4In0=

Xem thêm: ép gả vợ hiền

eyJpdiI6IkZjenhoWHEwaGNaMmhhdVhWSEJrTEE9PSIsInZhbHVlIjoiYWVlQUpTXC9aSXo4SFdPUzluSTQrZzc1M1FkbU1sdG9FNTlseWh0M2NxVlhyeTFkanJOcXdQUWpZTVNaOGR0WVoiLCJtYWMiOiI2OTdkZWU3MzVhZmE3MDc5Y2FjNDJlYjM0NjMyMDYzYTZkNzYwZGE2ZGZkMmQyZTM4YWE5OGRlODZkZThhY2MzIn0=

eyJpdiI6IkZhSFVkZGRVdEpOWmdEN1BSWVZ4T3c9PSIsInZhbHVlIjoiT3ZsVzFRWUZQSVlLK045Q2hHbENcL1ViMXBSUUFtS0R6OThmWlluVGRwYkhpaExYOFc3ZFwveGlGaW1xd25yRDl4dUZpdHhkQUh1UHRUTWNaY09nYVo5N2dDSlhHR0VOWjd5RFwvSUJXb3M0NUQ3VHFwb3hLWXhIUWsydERlN1BROWxjVWk5NndJVjc1b3pFV0R2WXJ0TGtnaGRsQzErTnF4VmJiSUxVVVQwRHpnPSIsIm1hYyI6ImQ3ZjdhYWMwZjY1Y2QzNDlkZDdhYjdmNzc0N2E1MTRmZjVjMTU5NDM4ZDY0YjZkZGUyNTZmZjBlMTcyMDljZTcifQ==

Anh tớ ko xứng thực hiện người!