Suy nghĩ về đức tính trung thực trong khi thi cử và trong cuộc sống

Suy nghĩ về tính trung thực trong thi cử và trong cuộc sống – Bài 1

Cuối năm lớp 9, trước kỳ thi tốt nghiệp, cô giáo yêu cầu chúng tôi viết một bài văn về lòng trung thực trong kỳ thi. Nghe xong đề môn Văn, hầu như cả lớp ai cũng cười vui vẻ, vỗ tay ầm ĩ. Người thì cười vì bài toán quá dễ, kẻ thì hào hứng với món ăn lạ và được tự do sáng tạo. Theo em, đề dễ hay khó không quan trọng mà quan trọng nhất là đề có sẵn trong bộ tài liệu tham khảo dày cộp mà em mang theo.

Một lúc sau cả lớp im bặt. Tôi nhìn quanh, đứa đang vò đầu bứt tai tìm ý nghĩa, đứa thì đang say sưa viết… Nhìn sang em, tôi thấy em đang tập trung vào vở kiểm tra của lớp khác. Tôi biết thời điểm để hành động đã đến. Thật may cho tôi, một chủ đề kỳ lạ như vậy cũng có trong sách văn mẫu. Tôi thích sao chép. Sau 20 phút im lặng, tôi chép xong một nửa bài văn. Nhìn em vẫn không mảy may nghi ngờ hay để ý đến tôi. Có một thời, tôi vẫn… tự hào về “điệp viên” của mình.

Tôi cứ chép một cách vô cảm cho đến khi đến một đoạn trong bài văn mẫu: “…thật tội nghiệp cho lũ học trò lười biếng, đầu óc trống rỗng, gian lận để được điểm cao…”. Cơ thể tôi như có một dòng điện chạy qua. Tay tôi bỗng cứng đơ lại, dù cố viết nhưng nét chữ trở nên nguệch ngoạc. Buồn cười và mỉa mai làm sao, tay tôi đang bận viết những lời châm biếm về chính mình.

Tôi đặt bút xuống và ngồi thẫn thờ cho đến khi tiếng trống hết giờ vang lên. Tôi gấp công việc dang dở của mình lại, cất vào ngăn bàn và đưa cho tôi một tờ giấy trắng. Bài kiểm tra đó tôi bị điểm 0.

Đây là bài luận tệ nhất và… ít từ ngữ nhất trong tất cả các bài luận tôi đã viết. Nhưng với riêng tôi, nó đã làm một việc riêng, đánh thức tôi về giá trị của sự trung thực. Đây là bài kiểm tra cuối cùng tôi chép trong đời học sinh.

Suy nghĩ về tính trung thực trong thi cử và trong cuộc sống – Bài 2

Trong bức thư ngày 20/11, Bộ trưởng cảnh báo: “sự giả dối vẫn tồn tại trong ngành và ngoài xã hội”. Giáo sư Hoàng Tụy, một nhà khoa học nổi tiếng liêm khiết, đã từng thốt lên: “Người Việt Nam không có truyền thống nói dối. Căn bệnh giả dối là một nỗi ô nhục quốc gia.”

Đúng. Nói dối là quốc nhục, nhưng đáng tiếc là chúng ta đang sống với sự dối trá, mặc dù trong sâu thẳm mỗi chúng ta đều khao khát được thành thật với mọi người, thành thật với chính mình. Nhưng ai cho họ lương thiện? Làm sao người ta có thể sống trung thực khi bị bao quanh bởi lừa lọc và dối trá?

Thầy ơi, em có thai trong đêm kết hợp của hai “kẻ cắp”: “Ngủ với vợ như ăn trộm – Không sợ gì lớn hơn sợ có con” – Nhà thơ Nguyễn Duy. Khi thai nhi tròn ba tháng nằm trong bụng mẹ, thấy mẹ vò nát một tờ polyme dúi vào tay cậu con trai mua hàng đáp đầy tình tứ: “Con (con) ngồi hay đứng (con). con) “nam)?”. Ngày tôi chào đời, hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là bà gấp tờ polyme đặt vào tay cô y tá để “nhẹ nhàng tắm” cho tôi. Rồi khi tôi hai tuổi, tôi đi đến trường mẫu giáo, bố cầm cuốn “Sổ vàng” mặt tái mét như người vừa bị cướp. Lên 6 tuổi, tôi cắp sách đến trường “Chạy trường chạy lớp mà phương tiện còn đâu”. phong bì” chứa đầy ngoại tệ Tôi sắp đi học Đại học Tôi đi xin việc Tôi đang làm dự án Tôi đã sinh Con tôi đang đi học… Rồi ngày kia khi tôi chết, tôi con cái chắc chắn sẽ làm điều cha tôi đã làm ngày ông tôi mất: Nhìn quanh phong bì để tìm một chiếc môi để có một rò rỉ trong nghĩa trang. Hành trình làm người là hành trình gian dối.

“Người Việt Nam không có truyền thống sai trái.” Thạch Sanh 3 lần bị phản bội vẫn biết ơn Lý Thông như ân nhân. Mị Châu mất trí nhớ vẫn một lòng tin tưởng Trọng Thủy. Cô Tấm ba lần bị lừa vẫn tin vào tình yêu của người mẹ kế độc ác. Người Việt Nam không chỉ trung thực mà còn trung thực một cách ngây thơ. Giả dối đến với dân tộc ta từ bao giờ? Ai là người khơi mào và nuôi dưỡng sự dối trá này thưa ông?

Ai thẳng lưng thì biến dạng, sống trên đảo người gù. Nếu không muốn bị coi là dị dạng, bị xã hội xa lánh thì tất nhiên nếu không gù thì bạn phải khom lưng thành gù. Ai đã trả lại cho họ ngay? Ai cho họ lương thiện? Đâu là sự trung thực bị coi là yếu kém, thậm chí là điên rồ, thưa ông?

Dù muốn một kỳ thi trung thực nhưng làm sao trung thực được khi bên cạnh là tiếng khai mạc sột soạt dưới sự bảo vệ của giám thị? Khi ra đề thi này, cô giáo lại một lần nữa bắt chúng tôi phải nói dối bằng những câu văn sáo rỗng, không phải của mình, bởi nếu viết thật những suy nghĩ của mình thì chắc chắn sẽ bị điểm 0.

Trung thực cần dũng khí. Bạn có đủ dũng cảm để cho bài kiểm tra này dù chỉ 1/2 điểm?

Nhưng tôi biết, bạn sẽ … im lặng!

Tham Khảo Thêm:  Soạn văn bài: Luyện tập vận dụng kết hợp các thao tác lập luận

Related Posts

Soạn bài tìm hiểu chung về văn bản thuyết minh

Soạn bài tìm hiểu chung về văn thuyết minh Đưa ra yêu cầu I. Vai trò và đặc điểm chung của văn bản tự sự 1.Văn bản…

Soạn bài Ôn tập làm văn (lớp 10)

Ôn tập viết Tập làm văn (lớp 10) Đưa ra yêu cầu đặc trưng văn bản tự sự văn bản thuyết minh văn bản nghị luận Ý…

Viết bài tập làm văn số 3 lớp 9 đề 2: ngày 20 tháng 11 Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và thầy cô giáo cũ

Viết bài tập làm văn số 3 lớp 9 đề 2: 20 tháng 11 Kể lại kỉ niệm khó quên giữa em và cô giáo cũ Đưa…

Bài làm văn số 7: Văn nghị luận (lớp 10)

Đề Văn Số 7: Văn Nghị Luận (Lớp 10) Đưa ra yêu cầu – Ôn tập các kiến ​​thức về: văn bản, cách tạo lập văn bản,…

Bài văn nghị luận về Đức tính cẩn thận

Tiểu luận về đức tính thận trọng Đưa ra yêu cầu Ở nhà, tôi thường bị bố mẹ phê bình là hấp tấp, vội vàng, thiếu chu…

Viết đoạn văn giới thiệu bố cục sách Ngữ văn 8.

Viết đoạn văn giới thiệu bố cục của sách Ngữ văn 8. Đưa ra yêu cầu Sách giáo khoa Ngữ văn 8 hiện hành được các nhà…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *