thượng tá không quân xấu xa

                                    
                                              

Chương 136: Chương 121.5

"Ông xã, bụng của em thiệt là nhức. . . . . ." Mộ Ly cuống quýt vàng đem Quý Linh Linh ôm quay trở lại buồng nghỉ, anh mới mẻ vừa vặn buông cô xuống mong muốn rời lên đường thì lại bị Quý Linh Linh kéo áo.

Bạn đang xem: thượng tá không quân xấu xa

Mộ Ly xoay đầu nom cô, theo đòi phiên bản năng liếc đôi mắt nom bụng của cô ấy, tức thì tiếp sau đó thưa, "Không nên gọi tôi như thế."

"Ô. . . . . ." Nghe vậy, Quý Linh Linh ngay lập tức chính thức nhẹ nhõm giọng ríu rít khóc ồ lên, tuy nhiên tay lại không tồn tại buông đi ra, "Nếu như anh ko cần thiết em, cũng ko cần thiết đem em quay về, Lãnh Dạ Hi vẫn thưa rồi, anh tao tiếp tục đối đảm bảo chất lượng với em, đối đảm bảo chất lượng với bảo bảo." Ách, Lãnh Dạ Hi lúc nào thưa qua chuyện điều này .

Mộ Ly bắt thiệt chặt trái khoáy đấm, ko thưa gì.

"Em nắm rõ, anh lúc này là hận em tận xương, nom em ko vừa vặn đôi mắt, em cũng ko nên là Quý Linh Linh tuy nhiên anh thương yêu thương nữa rồi, em. . . . . . Ô. . . . . . Thật là nhức. . . . . ." Lời còn ko thưa không còn, Quý Linh Linh ngay lập tức cuộn tròn trĩnh người, "Ông xã, Lãnh Dạ Hi tuy vậy thưa mong muốn che chở em nằm trong bảo bảo, tuy nhiên lòng của em nằm trong người của em đều là của anh ý, nếu mà anh ko thể che chở tất cả chúng ta, anh. . . . . . Anh ngay lập tức thẳng thưa mang đến em biết, em lên đường quăng quật bảo bảo, tự động 1 mình sinh sống. . . . . . Em. . . . . ."

Nước đôi mắt chảy ngày diện tích lớn, vẻ mặt mũi mệt mỏi của Mộ Ly cũng càng ngày càng dãn đi ra .

"Nếu loại bỏ đi bảo bảo cũng ko thực hiện anh rời dỗi, vậy. . . . . . Vậy em chỉ với có thể đi tự động sát, chỉ việc em bị tiêu diệt, anh cũng hoàn toàn có thể buông xuống khổ đau trong tâm, đã đạt được hay là không. . . . . ."

Mộ Ly chợt bao bọc lấy cô thiệt chặt, hít nhẹ nhõm mái đầu lâu năm của cô ấy.

Bảo bảo ko thể lên đường, cô càng ko thể bị tiêu diệt.

Anh ôm cô thiệt chặt, cho tới hoàn toàn có thể cảm biến được nhịp tim của cô ấy. Bao nhiêu ngày tối, anh đều nghĩ về cho tới cô, thời điểm hiện tại cô vẫn ở trên đây, anh còn hoàn toàn có thể đang tâm được nữa sao

Quý Linh Linh mím thiệt chặt môi, nước đôi mắt ko cụ được rơi xuống.

Mộ Ly, nếu như vẫn lựa lựa chọn ở mặt mũi anh, em sẽ không còn khi nào buông tay.

 Chương 137: 122 Cô Yêu Mộ Ly?

"Phu nhân, phu nhân."

"Hả?" Quý Linh Linh hồ đồ đáp một giờ, xoay người, nom Vú Lâm đứng ở mép chóng, "Mộ Ly đâu rồi, Vú Lâm."

Ngày ngày hôm qua cô bộc lộ với tương đối vượt lên trên, biết Mộ Ly không tồn tại xua cô lên đường, sau cùng lại vẫn ngủ.

"Phu nhân, người rời chóng thôi, Mộ tiên sinh đi làm việc, đa phần là. . . . . ." Vú Lâm nom Quý Linh Linh mong muốn thưa lại thôi."Hả? Vú Lâm, với chuyện gì?" Quý Linh Linh ý thức được, Vú Lâm dường như với vật gì mong muốn cất giấu cô.

"Cái cơ. . . . . . Cái cơ Giang tè thư sáng sủa sớm vẫn cho tới rồi. . . . . ."

Quý Linh Linh kháng thân thiện thể dậy, Vú Lâm dành hết thời gian phiền lòng hứng cô, chậm chạp rãi nâng cô ngồi trực tiếp dậy.

"Cô tao cho tới thực hiện gì? Mộ Ly biết không?" Quý Linh Linh khẽ nhăn đầu lông mi, Giang Tâm Giao trái khoáy nhiên vẫn chính là ko kể từ quăng quật ý muốn.

"Mộ tiên sinh chân trước rời lên đường, cô tao chân sau ngay lập tức vô cửa ngõ, không chỉ có vậy còn phân tích nên đợi phu nhân." Vú Lâm với chút phiền lòng thưa.

Xem thêm: tong giam doc tuyet tinh dien dan le quy don

"Chờ tôi? Tốt, tôi đang được nơm nớp không tồn tại thời cơ nằm trong cô tao phân tích ràng, Vú Lâm, chung tôi lên đường lấy cỗ ăn mặc quần áo, cứ nhằm phía trên chóng tôi là được rồi." Quý Linh Linh nhờ Vú Lâm nâng đở đứng lên, chậm chạp rãi trở về phía toilet.

Vú Lâm cũng ko thưa gì nữa, bà biết phu nhân ció thể ứng phó với Giang Tâm Giao, ngày hôm qua hoàn toàn có thể đơn giản dễ dàng quay trở lại, thì bà vẫn nắm rõ được sự mưu trí của Quý Linh Linh cùng theo với tâm tình của Mộ tiên sinh. Ai. . . . . . Bà vẫn chính là nhịn ko được rung lắc đầu, tại vì sao số mạng của Mộ tiên sinh lại bắt gặp nhiều trắc trở như thế ?

20 phút sau, Quý Linh Linh ko vội vàng đem bản thân sẵn sàng kết thúc, nằm trong lên đường với Vú Lâm, chậm chạp rãi trở xuống lầu. Mới vừa vặn lên đường được 1/2, Giang Tâm Giao ngay lập tức ngửng đầu lên, giọng mai mỉa nom cô, "Thật thực sự cho chính bản thân như phu nhân căn nhà này, ngủ trực tiếp cho tới Khi mặt mũi trời lên rất cao, còn khiến cho người thực hiện phục dịch lâu như thế mới mẻ xuống lầu. Thật ko rõ ràng Mộ Ly, đem loại này thâm thúy gạo này nuôi chăm sóc ở cạnh bên, rốt cuộc tiện ích lợi gì?"

Quý Linh Linh mím môi cười cợt một giờ, ko thưa gì, tuy nhiên so với Vú Lâm rỉ tai.

"Tốt lắm, phu nhân, tôi ngay tắp lự sẵn sàng."

Quý Linh Linh tiếp cận trước mặt mũi Giang Tâm Giao, "Giang tè thư, nhằm cô đợi chờ như thế, thiệt ngượng ngùng." Lúc thưa điều này,thì bên trên mặt mũi không tồn tại nửa phần áy náy, tuy nhiên cỗ dáng vẻ như phái đẹp gia chủ này, cũng thực hiện mang đến Giang Tâm Giao trong tâm như đang được ăn loài ruồi.

"Đừng thực hiện người không giống buồn ói, cô là cái thá gì!" Giang Tâm Giao nom khuôn mặt điềm tĩnh của Quý Linh Linh, ngay lập tức ko nhịn được lửa dỗi trong tâm, tại vì sao loại phụ phái đẹp này, lại hoàn toàn có thể khiến cho Mộ Ly tích lại ở mặt mũi người.

"Ha ha, tôi thực sự ko nên cái thá gì, tuy nhiên song tôi đơn thuần người được Mộ Ly danh chánh ngôn thuận cưới về, là u của con cái anh ấy." Quý Linh Linh vừa vặn thưa, còn vừa vặn xoa xoa bụng bản thân.

Cô cho đến lúc này đều là ko mến nằm trong người không giống giành giật giành, tuy nhiên lúc này vì thế Mộ Ly, vì thế mái ấm gia đình của cô ấy, cô ko thể lại đơn giản dễ dàng buông tay. Giang Tâm Giao thời điểm hiện tại từng bước từng bước tuy nhiên xay sát , mong muốn đem cô nằm trong Mộ Ly phân tách tách. Cô cũng ko nên là cọp mất mặt răng, nếu còn muốn nằm trong cô đấu, cô ngay lập tức đem toàn lực đi ra ứng phó thôi.

Giang Tâm Giao gặm răng thiệt chặt, đôi bàn tay thiệt chặt bắt lại.

"Phu nhân, người mong muốn ăn cháo táo đỏ chót, mau ăn khi còn rét." Lúc bầu không khí đang được cao trào, Vú Lâm bưng một chén cháo bốc tương đối tiếp cận trước mặt mũi Quý Linh Linh.

"Chậm một ít, chậm chạp một ít, tôi thổi mang đến nguội một ít, cảnh giác rét."

Giang Tâm Giao mặt mũi lạnh lẽo, nom Vú Lâm đang được nhiệt tình đút Quý Linh Linh húp cháo, trong tâm chỉ mất tức dỗi tạo thêm lợi sợ hãi.

"Quý Linh Linh, một giờ sau, bên trên quán coffe nhất điểm, tôi ngóng cô." Giang Tâm Giao ko đợi quý Linh Linh đáp lại, cô tao lấy bít tất tay, ngay lập tức dỗi đùng đùng rời lên đường, chỉ nhằm lại mang đến Quý Linh Linh nằm trong Vú Lâm giờ gót cao thanh thúy.

"Phu nhân. . . . . ."

Quý Linh Linh giơ tay lên, ý bảo Vú Lâm đem chén cháo lấy lại, "Vú Lâm, bà ko nên phiền lòng mang đến tôi. Cô tao thời điểm hiện tại ko thể làm cái gi tôi, thời điểm hiện tại tôi mong muốn căn vặn bà...bà cảm nhận thấy tôi nằm trong Mộ Ly tái mét phù hợp với từng nào thời cơ trở thành công?"

Vú Lâm nom khuôn mặt tráng lệ và trang nghiêm của Quý Linh Linh, vội vàng kéo tay của Quý Linh Linh, "Phu nhân, thời điểm hiện tại chỉ mất người mới mẻ hoàn toàn có thể mang đến tiên sinh niềm hạnh phúc."

Quý Linh Linh nghe kết thúc thưa điều của bà, chỉ cảm nhận thấy hai con mắt rét lên, "Ừ, tôi thấu hiểu tôi nên thực hiện thế này rồi."

Vú Lâm bưng chén cháo rời lên đường, lên đường được một ít ko ngoài giơ tay lên vệ sinh nước đôi mắt.
 Chương 138: Chương 122.2
"Mộ tiên sinh, Vú Lâm gọi điện thoại cảm ứng thông minh , Giang tè thư hứa hẹn phu nhân ra bên ngoài."

Xem thêm: sau khi xuyên thư ta bị nữ chủ đánh dấu

Lão Trung đứng ở mặt mũi người Mộ Ly, cúi đầu thưa.

Mộ Ly cụ cây bút máy, nom đồ gia dụng bên trên bàn Tần Mộc Vũ đem đến, mặt mũi lạnh lẽo nhạt nhẽo, ko thất sắc.

"Phu nhân thời điểm hiện tại với bầu, nếu như Giang tè thư. . . . . ." Lão Trung thấy không tồn tại động tĩnh gì, sẵn sàng thưa tiếp.