tiêu hề hề

                                    
                                              

Lạc Thanh Hàn hờ hững căn vặn "Cho nên từ thời điểm ngày vô cung tuyển chọn tú, nường tiếp tục tính nối tiếp nhằm tiếp cận ta?"

Tiêu Hề Hề sở hữu tương đối chột dạ, nhỏ giọng đáp "Vâng."

Bạn đang xem: tiêu hề hề

Lạc Thanh Hàn dò xét xét coi nường, như thể hắn đang được coi nhận lại phái nữ nhân trước mặt mũi.

Vốn hắn còn tưởng đối phương là kẻ đơn giản chỉ liếc đôi mắt là rất có thể nhìn xuyên, lúc này coi đi ra, hắn thiệt sự Reviews thấp nường rồi.

Tiêu Hề Hề không đủ can đảm coi biểu cảm của đối phương.

Nàng cố ý tiếp cận Lạc Thanh Hàn là vì thế sở hữu mục tiêu, lúc này Lạc Thanh Hàn biết chân tướng mạo, cứng cáp đặc biệt tuyệt vọng về nường đích thị không?

Nàng cúi đầu, coi xứng đáng thương như cô bà xã bé bỏng thực hiện sai chuyện.

Hồi lâu sau, Lạc Thanh Hàn mới mẻ chậm rì rì rãi ngỏ mồm "Nhiệm vụ của sư môn sở hữu thời hạn không?"

Tiêu Hề Hề rung lắc đầu "Không sở hữu."

"Không sở hữu thì chất lượng. Phụ hoàng đang được chừng tráng niên, vô thời hạn ngắn ngủi tao ko thể nối tiếp vị, nường hiểu chứ?"

Tiêu Hề Hề gật đầu "Hiểu, chuyện này sẽ không bộp chộp được."

Lạc Thanh Hàn nhấp một ngụm trà, tiếp sau đó gửi chủ thể "Hôm ni tao đang được khảo sát án rượu độc."

Tiêu Hề Hề nhân thời cơ căn vặn "Tra được gì rồi sao?"

"Triệu Hiền tra được vô rượu không tồn tại độc, là ly của tao đã trở nên bôi độc, tao sai người truy dò xét những người dân rất có thể chạm vô ly rượu, sau thời điểm khảo sát thẩm vấn từng người, sau cuối tra đi ra được một cung phái nữ thương hiệu Đàm Hoa. Có người bắt gặp Đàm Hoa từng xuất hiện nay vô Phượng Thê viên, thần sắc hoảng loàn, như thể đã thử chuyện gì bại lờ mờ ám. Đàm Hoa vốn liếng là kẻ ở ngự thiện chống. Triệu Hiền dẫn người lên đường lục soát vị trí ở của cô ấy tao, tìm ra gói dung dịch độc, đó là loại độc nường trúng."

Tiêu Hề Hề trình bày "Vậy thì bắt Đàm Hoa thẩm vấn lên đường."

"Ta sai người lên đường bắt Đàm Hoa, tuy nhiên cô tao bặt tăm rồi."

"Biến tổn thất rồi?"

"Ừ, Triệu Hiền tiếp tục dò xét toàn bộ những điểm cô tao rất có thể xuất hiện nay, tra căn vặn những cung phái nữ thái giám hoặc tương hỗ với cô tao, tuy nhiên ko thu hoạch được gì, cô tao như bốc tương đối ngoài nhân gian ngoan, không người nào biết cô tao lên đường đâu."

Tiêu Hề Hề căn vặn "Điện hạ phiền óc chuyện này sao?"

Lạc Thanh Hàn "Mẫu hậu đòi hỏi tao ngày mai cần tra đi ra chân tướng mạo, ngày ngày hôm nay chuẩn bị qua quýt rồi tuy nhiên không tồn tại tung tích của Đàm Hoa, tao ko thể bẩm báo với kiểu mẫu hậu."

Xem thêm: khi độc giả cùng tác giả đồng thời xuyên vào sách

"Điện hạ sở hữu biết sinh thần chén bát tự động của Đàm Hoa không?"

Lạc Thanh Hàn khó khăn hiểu coi nường "Nàng ham muốn thực hiện gì?"

"Thần thiếp rất có thể bấm tay dò xét địa điểm của Đàm Hoa, tuy nhiên cần được sở hữu sinh thần chén bát tự động của Đàm Hoa."

Lạc Thanh Hàn tương đối sửng sốt, ko ngờ người vô Huyền Môn không chỉ rất có thể đón lành lặn tránh tai họa, mà còn phải biết bấm tay đo lường và tính toán.

Cục Nội thị sở hữu toàn bộ vấn đề của cung phái nữ thái giám, Lạc Thanh Hàn phái người cho tới viên Nội thị đánh giá quyển trục, nhanh gọn dò xét đi ra sinh thần chén bát tự động của Đàm Hoa.

Một tờ giấy tờ sở hữu ghi sinh thần chén bát tự động được đặt điều trước mặt mũi Tiêu Hề Hề.

Lạc Thanh Hàn coi Tiêu Hề Hề, ham muốn biết nường bấm tay đo lường và tính toán thế nào là.

Nàng coi nội dung trên giấy tờ, rồi nhắm đôi mắt lại, ko động đậy nữa.

Sau một khi.

Tiêu Hề Hề ngỏ đôi mắt đi ra, sắc mặt mũi tương đối tái ngắt nhợt "Cách một trăm trượng về phía Tây Nam, xung xung quanh toàn là nước."

Nàng tạm dừng, bổ sung cập nhật thêm 1 câu.

"Người tiếp tục bị tiêu diệt rồi."

Lạc Thanh Hàn coi chằm chằm nường "Sắc mặt mũi nường ko được chất lượng lắm, sở hữu cần thiết gọi thái nó cho tới coi không?"

"Không cần thiết, vừa vặn rồi thần thiếp bấm tính, cảm biến được xúc cảm trước lúc bị tiêu diệt của Đàm Hoa, trong thâm tâm sở hữu tương đối không dễ chịu, ngủ một giấc là ngoài."

Vì Tiêu Hề Hề sở hữu mệnh cơ hội đặc trưng, từng lượt nường bấm tính tiếp tục vô tình phát sinh phản xạ đồng cảm.

Sự vô vọng, ngại hãi và phẫn uất của Đàm Hoa trước lúc bị tiêu diệt tràn vô tim Tiêu Hề Hề, khiến cho nường cảm biến được nỗi ngại hãi bởi chết choc mang đến.

Xem thêm: y quan khắp thành

Lạc Thanh Hàn suy nghĩ thì thầm, cơ hội bấm tính này nên không nhiều dùng thì chất lượng rộng lớn.

"Nàng ngủ lên đường, ngày mai tao lại cho tới thăm hỏi nường."

"Thần thiếp cung dắt Điện hạ."