tiểu thuyết sủng nhanh còn kịp

Lê Hương ko thể tin yêu nổi, coi chằm chằm nhập cỗ làm hồ sơ. Dương Huế rút tờ sơ yếu ớt lý lịch chìa rời khỏi.  - Anh coi cút, Dực Minh thế cỗ làm hồ sơ này về chống giám đốc, bóc tách hình họa ra… Bóc ra… đựng nhập ví rồi.  Dương Huế òa khóc nức nở. Mạc Tuân coi thanh lịch Lê Hương, cô lắp đặt bắp:  - Em ko rằng Dương Huế như vậy…  - Còn làm hồ sơ này thì sao? Cô nộp làm hồ sơ nhập doanh nghiệp lớn của Dực Minh ư? Cô đem còn coi tôi là ông xã ko vậy? – Mạc Tuân hét nhập mặt mày Lê Hương, coi hung hãn như 1 con cái dã thú.  Anh tớ nhào cho tới túm lấy tay Lê Hương lôi xềnh xệch nhập vào ngôi nhà, lôi trực tiếp lên tầng. Lê Hương trước đó chưa từng thấy Mạc Tuân tức phẫn nộ cho tới như thế, cô hoảng sợ hãi lập cập rẩy lại bị bắt tay một cơ hội thô bạo nhức nhối, nên nỗ lực giằng rời khỏi.  - Buông tôi ra… Hôm bại liệt anh đem tôi về ngôi nhà rồi quăng quật tôi lại cút tu rượu với Dương Huế, anh tiếp tục mất mặt quyền ra quyết định việc tôi nộp làm hồ sơ ứng tuyển rồi. Buông ra…  Mạc Tuân lôi cô nhập buồng ngủ ném cô lên chóng, gầm lên.  - Hai chuyện bại liệt trọn vẹn không giống nhau. Cô thấy tôi và Dương Huế như thế nên toan câu Dực Minh nhằm trả nủa cần không? Cô đem số của tên, giờ còn nộp làm hồ sơ van lơn việc… Bao nhiêu doanh nghiệp lớn ko van lơn lại van lơn nhập bại liệt.  Lê Hương lập cập rẩy vẫn quát lác trả.  - Anh với Dương Huế cút xuyên đêm cùng nhau thì trong sáng còn tôi vừa phải mới mẻ nộp làm hồ sơ ứng tuyển tức khắc trở thành con cái điếm à? Mạc Tuân, anh rằng lý một chút ít đã có được không? Anh cút năm ngày, ko gọi cho tới tôi một cuộc nào là, trong những khi tối nào là anh cũng gọi cho tới Dương Huế…  Nước đôi mắt Lê Hương rơi lã chã xuống. Mạc Tuân sững lại coi Lê Hương khóc, cô hạ giọng.  - Anh với cô tớ trong sáng, tôi tin yêu anh. Anh yêu thương cô tớ, tôi cũng tin yêu. Nếu trái khoáy tim anh tiếp tục dành riêng cho tất cả những người không giống thì anh cũng ko thể kìm hãm tôi, bắt nghiền tôi cần yêu thương anh được?  Mạc Tuân nhíu ngươi tuy nhiên đôi mắt trợn vĩ đại, gầm lên: - Cô rằng cái gì? Cô là phu nhân tôi… Tôi ko được chấp nhận.  Mạc Tuân chồm cho tới xé toạc áo Lê Hương rời khỏi. Cô kháng cự kinh hoàng.  - Buông tôi ra… Tôi ko cần búp bê dục tình của anh…  Mạc Tuân nghiến chặt răng, đè lên trên người Lê Hương, túa áo vest vứt thanh lịch một phía, xé tung áo sơ-mi của tớ rời khỏi. Trông anh tương tự như một con cái hung thần điên loạn. Lê Hương giãy giụa dụa mong muốn bay rời khỏi, bị Mạc Tuân xé toạc cả váy lẫn lộn quần con. Anh ghì chặt cô lại, túa thắt sống lưng của tớ ngay lập tức tách chân cô rời khỏi nỗ lực chen nhập.  - Á… Không, thả tôi ra…  Lê Hương hét lên khi loại vĩ đại rộng lớn bại liệt đâm trực tiếp nhập đắm đuối cung thô khốc khiến cho cô nhức tái mét mặt mày. Mạc Tuân ghim cả nhị tay cô xuống chóng, xé tung những miếng áo còn còn lại, vừa phải sờ soạng bừa bãi thân thiết thể cô vừa phải nỗ lực đi vào. Lê Hương vùng vẫy, bay được một tay rời khỏi, cô tát trực tiếp nhập mặt mày Mạc Tuân.  - Khốn nàn, đấy là cơ hội nhưng mà anh đối đãi với những người anh gọi là phu nhân à? Anh coi tôi là con cái điếm sao?  Mạc Tuân ko coi như ko nghe thấy, điên loạn rời khỏi nhập khung người cô. Lê Hương càng giãy giụa Mạc Tuân càng hung tợn ghì chặt cô xuống khiến cho cô nhức nhối bất lực khóc nức nở. Anh tớ phóng mến toàn cỗ nhập khung người Lê Hương, sập lên trên người cô tuy nhiên ko được chấp nhận cô động đậy.  Nghỉ một lúc, Mạc Tuân lật úp người cô xuống, nối tiếp quấy rầy và hành hạ. Lê Hương khóc thô nước đôi mắt, nhức nhối thất thần Chịu đựng.  Ngày ngày sau, Mạc Tuân ko đi làm việc. Anh trong nhà một ngày dài, coi tư liệu nhập chống thao tác làm việc, chẳng rằng chẳng rằng coi ko không giống nào là một con cái quỷ đôi mắt đỏ hỏn.  Tối cho tới bên trên bàn ăn, Mạc Tuân ngỏ mồm giá tiền nhạt nhẽo.  - Anh lắc đầu cho tới em đi làm việc. Tại ngôi nhà.  - Tôi ko van lơn chủ ý anh. Mỗi lượt nửa tối anh chi ra ngoài nép dọn tàn cuộc, yên ủi Dương Huế anh cũng ko thèm nhằm ý cho tới cảm biến của tôi.  Mạc Tuân nhường nhịn như mất mặt kiên trì với vấn đề này.  - Ngày mai anh tiếp tục cho tất cả những người khóa cửa ngõ chủ yếu và cổng lại.  - Tôi tiếp tục báo công an. Anh kìm hãm phu nhân, bạo hành tình dục… Tôi đem cần phu nhân anh không?  - Bạo hành tình dục? – Mạc Tuân cao giọng hung lưu giữ.  Lê Hương đứng nhảy dậy, kéo khóa áo xuống nhằm lộ thân thiết thể xanh xao tím ăm ắp vết hít. Hôm qua chuyện Mạc Tuân lưu giữ chặt cô, siết cho tới nỗi hằn cả bàn tay lên làn domain authority white nõn. Chính anh cũng trở nên nạt hoảng sợ.  - Là vị vì… em mong muốn câu dẫn thằng không giống.  - Anh đem minh chứng không? – Lê Hương hất hàm. – Lời tôi rằng anh ko tin yêu, câu nói. Dương Huế thốt rời khỏi câu nào là anh tức khắc tin yêu câu bại liệt. Nếu như Dực Minh đơn giản và dễ dàng bị câu dẫn theo vậy, vì sao Dương Huế dưng cả trái khoáy tim lẫn lộn khung người rồi nhưng mà Dực Minh mãi ko Chịu cưới cô tớ về?  Mạc Tuân sầm đường nét mặt mày, ko vấn đáp, bàn tay thế đũa siết chặt cho tới white bệch rời khỏi.  Lê Hương kéo áo lên, ngồi xuống, ko nói tới chủ thể này nữa.  Ăn xong xuôi xa lánh tức tăng trưởng chống xem sách.  Hơn mươi một giờ Mạc Tuân mới mẻ nhập chống, Lê Hương vực dậy ôm gối toan ra phía bên ngoài thì bị lưu giữ tay lại.  - Em cút đâu?  - Tôi thanh lịch chống cho tới khách hàng ngủ. – Lê Hương nhẹ dịu rằng. – Tôi không thích lát nữa Dương Huế gọi, anh quăng quật chạy ra phía bên ngoài tôi lại cần trông thấy. Hai người “trong sạch” khi nào thì cũng lựa chọn tối hôm nhằm cút cùng với nhau còn gì, ko trông thấy sẽ không còn tâm trí, ko nhức lòng. Không trông thấy thì không khiến chuyện, anh sẽ tiến hành sinh sống yên lặng ổn định.  Mạc Tuân coi chằm chằm nhập khuôn mặt mày giá tiền lùng của cô ấy, đẩy quay về.  - Anh tắt điện thoại cảm ứng thông minh.  Lê Hương tĩnh lặng đứng coi. Mạc Tuân lôi điện thoại cảm ứng thông minh vào bên trong túi rời khỏi, thực sự tắt mối cung cấp quăng quật xuống sofa rồi tiếp cận hứa hẹn đồng hồ thời trang báo thức đặt tại đầu chóng.  Lê Hương không thích ngủ nằm trong anh tuy nhiên không hề cớ nhằm cút thanh lịch chống không giống, đành miễn chống quay về chóng. Mạc Tuân thay cho đồ vật ngủ, thế một tuýp dung dịch tan vết bầm lên.  - Để anh sứt sẹo dung dịch cho tới em.  Lê Hương không thích. Hai người ngồi coi nhau một hồi, sau cuối cô Chịu thua thiệt ánh nhìn giá tiền như băng của Mạc Tuân, đành cần kéo khóa váy ngủ xuống, nhằm lộ thân thiết thể ăm ắp vết bầm. Mạc Tuân ko tiến công cô tuy nhiên lực bóp ở tay, mồi nhử vai, eo, sống lưng đều vô nằm trong mạnh. Cô nằm úp mặt xuống, nhằm hắn sứt sẹo dung dịch lên sống lưng. Mạc Tuân nhíu ngươi, sứt sẹo đều và nhẹ dịu. Thuốc rét rực khiến cho cô cảm nhận thấy thoải mái. Lê Hương nhắm đôi mắt lại, ngủ thiếp cút khi nào là ko biết.  Sáng sớm ngày sau, Lê Hương tỉnh lại nhập ngực Mạc Tuân.  Anh tiếp tục lưu giữ lời hứa hẹn, tắt điện thoại cảm ứng thông minh xuyên đêm. Lê Hương mỉm cười cợt vuốt nhẹ nhàng lên sinh sống mũi cao, trực tiếp tắp của ông xã, ngắm nhìn và thưởng thức khuôn mặt mày rất đẹp trai đang được say ngủ, nhâm nhẩm.  - Hạnh phúc chỉ đơn giản và giản dị thế này thôi mà…  Thật đau xót. Đơn giản tuy nhiên chẳng hiểu rằng bao nhiêu ngày. Mạc Tuân vì như thế thấy đem lỗi với cô nên nhượng cỗ tuy nhiên trái khoáy tim anh ở ở vị trí không giống, Lê Hương tránh việc hy vọng rất nhiều.  *** Lê Hương đem quần trườn áo thun, cút giầy thể thao, buộc tóc nhỏ gọn lại toan rời khỏi khu vui chơi công viên cút dạo bước một chút ít thì điện thoại cảm ứng thông minh reo vang. Mạc Tuân gọi.  - Alo.  - [Em đem trong nhà không? Mang hộ anh tập luyện tư liệu anh nhằm bên trên bàn nhập buồng ngủ cho tới doanh nghiệp lớn nhé. Mười giờ anh đem buổi họp khẩn cung cấp.] Lê Hương coi tập luyện tư liệu bên trên bàn thỏa mãn nhu cầu.  - Được. Anh ngóng chút.  Cô cụp máy, cảnh giác quăng quật tập luyện tư liệu nhập tệp tin clear rồi tài xế thoát khỏi ngôi nhà.  Cô mới mẻ cho tới doanh nghiệp lớn của Mạc Tuân vài ba lượt tuy nhiên cô đem thẻ rời khỏi nhập nên chỉ việc quẹt thẻ bên dưới đại sảnh là rất có thể nhập cầu thang máy, cút trực tiếp lên tầng mươi.  Công ty của Mạc Tuân mướn toàn cỗ tầng mươi của tòa chung cư này. Nhân viên thấy Lê Hương treo thẻ nhân viên cấp dưới, coi bám theo vì như thế cô kỳ lạ mặt mày. Cô cút dọc hiên chạy dọc, cho tới trực tiếp chống giám đốc. Cửa đang được ngỏ hé tuy nhiên chứ không nghe giờ đồng hồ thảo luận việc làm thì cô lại nghe được tiếng động thút thít như đem người đang được khóc.  Lê Hương ngán chán nản đẩy cửa ngõ cút nhập. Đập nhập đôi mắt cô là hình hình họa Mạc Tuân đang được ngồi ôm chặt Dương Huế bên trên ghế sofa, vỗ sống lưng cô tớ yên ủi.