tố diệp niên bách ngạn

Bữa cơm trắng khách hàng, thức ăn lễ hội cho tới tận rộng lớn chục một giờ tối mới nhất giải thể.

Niên Bách Ngạn đang được tợp quá nhiều rượu. Sau khi lên xe cộ, khắp cơ thể anh trượt vật rời khỏi sau ghế, nhắm đôi mắt lại, sắc mặt mày sở hữu phần lợt lạt.

Bạn đang xem: tố diệp niên bách ngạn

Hứa Đồng là kẻ sau cuối lên xe cộ, phiền lòng nói: “Tổng giám đốc! Tôi vẫn nên chuồn mua sắm một không nhiều trà giải rượu mang đến anh là rộng lớn. Anh tợp mang đến tỉnh rồi hẵng về ngôi nhà.”

Niên Bách Ngạn từ trên đầu cho tới cuối vẫn nhắm chặt đôi mắt, một nhị phút sau mới nhất rằng một câu: Không cần! Giọng rằng của anh ấy u ám và khan quánh, rõ rệt đang được rất rất say rồi.

Hứa Đồng thấy vậy chỉ biết tuân theo ý anh, rồi cô nhắn gửi dò thám bác tài chớ mang đến xe đua hấp tấp.

Trăng xuyên qua loa dù hành lang cửa số hâu phương, tự khắc họa rõ rệt khuôn mặt Niên Bách Ngạn, từng một lối đường nét sáng sủa rõ rệt tuy nhiên thâm thúy. Anh ngồi bại liệt, cái áo dạ tùy tiện vắt lên một cái ghế lân cận. Cúc phần cổ áo vest nhằm phanh, choàng lên một vẻ mệt rũ rời tuy nhiên quyến rũ.

Một khi lâu sau, anh phanh đôi mắt liếc nom ra bên ngoài cửa ngõ xe cộ.

“Sao vẫn ko tài xế đi?” Anh giơ tay thả lỏng cà vạt rời khỏi, khóe đôi mắt lông mày đều nhuốm hương thơm rượu.

Hứa Đồng quay trở về, khẽ hỏi: “Anh trở lại tứ thích hợp viện hoặc về chống nghỉ?”

Niên Bách Ngạn trầm đem.

Trong bóng tối, hai con mắt anh những lúc sáng rõ rệt khi u ám, như 1 mùng sương quáng gà quấn lên ngọn đèn biển thân thích biển lớn khơi, khiến cho người tao cảm nhận thấy như gần như là xa xôi, ko thể thâu tóm. Rất lâu sau, anh mới nhất giơ tay lên coi đồng hồ đeo tay như đang được tâm lý chuyện gì.

Hứa Đồng vẫn nhẫn nại mong chờ ra quyết định của anh ấy.

“Hứa Đồng!” Niên Bách Ngạn chứa chấp giọng trầm trầm, tuy nhiên thân thích tối tối lại mang trong mình 1 đường nét hấp dẫn, cợt lòng người: “Muộn quá tuyệt vời rồi, cô về ngôi nhà luôn luôn chuồn.”

“Vậy anh…” Sếp đang được say rượu, thực hiện trợ lý như cô sao hoàn toàn có thể yên ổn tâm rời đi?

Niên Bách Ngạn lại nhắm đôi mắt, khuôn mặt sở hữu phần tự dự. Mấy giây sau anh thể hiện quyết định: “Về Sanlitun.”

Hứa Đồng nghe kết thúc rất rất đỗi không thể tinh được. Cô nom Niên Bách Ngạn, tâm tư như đang được Chịu đựng một sự khích động rộng lớn. Cô hiểu tối ni Niên Bách Ngạn mong muốn cho tới vị trí Tố Diệp. Sanlitun là quần thể ngôi nhà cô ấy ở. Không cần Niên Bách Ngạn trước đó chưa từng qua loa tối ở bại liệt, tuy nhiên hoặc là anh đích thân thích tài xế cho tới, hoặc là chủ yếu cô trả anh cho tới bại liệt. Sau khi về Bắc Kinh, anh và Tố Diệp ko thể ngày tối cùng mọi người trong nhà như ở Nam Phi nữa, mục tiêu là nhằm rời những điều gièm pha trộn ko quan trọng.

Vậy tuy nhiên tối ni, Niên Bách Ngạn say mèm lại ngang nhiên ra quyết định cho tới ngôi nhà Tố Diệp, lại còn là một bác tài trả anh thông qua đó. Vấn đề này thực sự khiến cho Hứa Đồng ko ngoài kinh hồn hãi. Đây đơn thuần người bác tài doanh nghiệp lớn mướn mướn. Niên Bách Ngạn thực hiện vậy là mong muốn công khai… hay những chỉ vì thế đang được say rượu?

Cô ko thể suy luận rõ ràng Niên Bách Ngạn đang được suy nghĩ đồ vật gi. Có lẽ so với anh tuy nhiên rằng, sinh sống những mon ngày dấm dúi, trốn rời như vậy này trái ngược thực vượt lên trên mệt rũ rời. Cô bèn báo với bác tài một giờ. Trước khi chuồn Hứa Đồng còn nhắn gửi bác tài, bảo anh tao khoảng chừng năm giờ sáng sủa mai cho tới đái quần thể bại liệt đón Niên Bách Ngạn.

Cô biết từng đợt Niên Bách Ngạn cho tới vị trí Tố Diệp, ngày bữa sau đều rời chuồn rất rất sớm. Anh không thích láng giềng láng giềng dị nghị, chỉ trỏ cô ấy.

Khi Tố Diệp đang được phía trên chóng xem sách thì chuông cửa ngõ bên dưới ngôi nhà vang lên.

Cô đem áo ngủ trở lại. Sau khi nom qua loa đôi mắt thần, cô trọn vẹn tưởng ngàng, hấp tấp vàng xuất hiện.

Niên Bách Ngạn đang được đứng bên phía ngoài.

Một tay anh kháng lên cạnh cửa ngõ, kháng nâng cả khung người to lớn đang được say xỉn. Áo đem ngoài được vắt lên cánh tay sót lại, cà vạt cũng khá được thả lỏng trọn vẹn, treo lên cổ. Sau khi trông thấy cô rời khỏi xuất hiện, anh khẽ mỉm cười cợt với cô rồi lảo hòn đảo chuồn vào trong nhà.

Tố Diệp hấp tấp bước cho tới nâng anh, lấy chân đá cửa ngõ lại.

“Sao anh lại tợp nhiều thế này?” Cô nhức lòng, dìu anh ngồi xuống sofa.

“Không sao!” Anh phụ thuộc sofa, cả khung người như chìm hẳn xuống bại liệt.

Tố Diệp đón lấy áo khoác bên ngoài của anh ấy, cấp nhỏ gọn nhằm thanh lịch một phía. Thấy anh tợp cho tới nỗi mặt mày mũi tái mét nhợt, cô càng ko yên ổn tâm, bèn tháo dỡ cà vạt mang đến anh rồi nhẹ dịu nói: “Anh ngoan ngoãn ngoãn ngồi yên ổn trên đây nhé!”

Niên Bách Ngạn nghe điều, gật đầu.

Chẳng bao nhiêu chốc, Tố Diệp đang được nấu nướng kết thúc trà giải rượu, bê lên mang đến anh, nhập tay còn gắng thêm 1 cái khăn mặt mày. Niên Bách Ngạn thời điểm hiện tại đang được nhắm đôi mắt, ngồi yên ổn bên trên ghế, đầu mi vẫn tương đối nhíu lại, có lẽ rằng rất rất không dễ chịu.

Cô ngồi xuống lân cận anh. Mùi rượu sặc sụa và hương thơm dung dịch lá đang được trọn vẹn thay cho thế hương thơm mộc mộc vốn liếng sở hữu của anh ấy. Trong một tối tối thế này, một người nam nhi đang được say bất thần cho tới ngôi nhà thực sự chứa đựng một chút ít xấu xí và nguy khốn.

Cô chỉ quan hoài cho tới sức mạnh của anh ấy. Thấy anh không dễ chịu, cô vừa phải tức tức giận vừa phải phiền lòng, tuy nhiên cũng ko thể rằng gì thêm thắt. Cô lấy khăn vệ sinh mặt mày và bàn tay mang đến anh trước, tiếp sau đó gắng ly trà giải rượu, thấp giọng nói: “Anh tợp một chút ít đi!”

Niên Bách Ngạn uể oải phanh đôi mắt rời khỏi, khẽ cảm ơn một câu rồi đón lấy. Đợi anh tợp không còn cô lại gắng về, thở nhiều năm. Cô đang được toan vùng lên, sẵn sàng chuồn lấy thêm 1 lượng nước, anh chợt lưu giữ cô lại.

“Để anh nom em!” Anh khẽ cười cợt nhập điệu cỗ say khướt.

Từng ngón tay nhẹ dịu móc nhập tay cô. Cô xoay đầu, đường nét mặt mày sở hữu chút khó khăn xử: “Dạ dày anh vốn liếng ko chất lượng, còn tợp nhiều rượu như thế.”

Anh chợt cười cợt, nụ cười cợt lan nhập tận lòng đôi mắt.

Một Niên Bách Ngạn như thế mang trong mình 1 đường nét máu mê người ko thể biểu diễn miêu tả trở nên điều, biếng quá lười, hấp dẫn, giống hệt như một con cái sư tử vừa phải êm ả dịu dàng, nhiều tình lại đẫy nguy khốn.

“Còn biết cười? Anh thực hiện em phiền lòng bị tiêu diệt chuồn được.” Cô thực lòng rằng.

Anh giơ tay, luồn nhập mái đầu cô, rồi phủ lên gò má, nhẹ dịu vuốt ve sầu. Tố Diệp thấy vậy cũng ko nỡ trách móc móc anh hơn nữa. Giọng cô hiền hòa hơn: “Để em nâng anh về phòng ngủ ngơi!”

Đang toan động che, anh chợt thẳng cánh, kéo khắp cơ thể cô lại.

Xem thêm: già thiên truyện

“Bách Ngạn! Anh say rồi! Nghỉ ngơi đi!” Tố Diệp ngọ ngoạy mong muốn vùng lên.

Một giây sau cô bị Niên Bách Ngạn kéo ngược nhập lòng, tức thì tiếp sau đó cả khung người anh áp sát, đè cô lên sofa.

Toàn cỗ trọng lượng khung người người nam nhi dồn xuống. Đàn ông sau thời điểm tợp rượu rất rất nặng trĩu, anh cũng ko nước ngoài lệ. Hơi rượu lan rời khỏi, trộn láo nháo nằm trong tương đối thở lạnh lẽo rẫy, u ám của anh ấy, phả nhập mặt mày, thực hiện rộp hai con mắt cô.

Bàn tay rộng lớn của anh ấy chính thức ko tráng lệ, lướt chuồn bên trên người cô, kéo áo ngủ của cô ấy rời khỏi, len vào cụ thể từng điểm nhạy bén một cơ hội lão luyện.

Trái tim Tố Diệp chạm đập mạnh điểm lồng ngực khiến cho cô đau nhức.

Cô nhẹ dịu lưu giữ mặt mày anh lại, nom nhập đôi mắt anh: “Đừng như vậy! Anh ngủ yên ổn một giấc ko được sao?”

Niên Bách Ngạn lại khóa chặt nhị tay cô Tột Đỉnh đầu, áp mặt mày xuống, vùi nhập cổ cô, khẽ nói: “Em yêu! Anh rất rất ghi nhớ em, thường ngày, từng giây, từng phút đều nhớ…”

Anh khẽ cắm cổ cô, tiếng nói mơ hồ nước. Cả người cô nhượng bộ như nhanh gọn lẹ bị châm lửa, ko biết vì thế động tác của anh ấy hoặc vì thế lời nói bại liệt.

“Em cũng ghi nhớ anh…” Tố Diệp ko kìm được, dốc tận tình bản thân.

Nụ hít của anh ấy men theo gót gò má, cho tới song môi hồng rồi vòng xung quanh tai, năng nổ tuy nhiên ngang tàn. Áo sơ-mi của anh ấy đang được không ngừng mở rộng, từng múi cơ bắp giống như cũng thâm nhập đẫy men rượu, đang được bột phát sức khỏe uy vũ của tớ.

Vì tương đối say, tay anh cũng ko phân nặng trĩu nhẹ nhõm, xoa nắn khung người tuyệt đẹp nhất của Tố Diệp. Dưới ghế là cái áo sơ-mi đã biết thành anh tháo dỡ rời khỏi. Người đàn bà bên dưới người anh cũng gần như là không thể miếng vải vóc.

Tố Diệp tương đối stress, domain authority thịt cô bị anh vần vò nhức rát. Anh quả cảm như chỉ mong muốn nuốt tươi cô vậy.

Rồi anh bất thần lưu giữ chặt mặt mày cô, sinh sống mũi cao trực tiếp tiến thủ lại sát cô. Trong hai con mắt sâu sắc thẳm trào dưng một tình thương và ước mơ. Đôi tay ấy lại trả thanh lịch mơn man gò má cô.

“Diệp Diệp…” Anh khẽ gọi thương hiệu cô, thân thích thiết và yêu thương chiều.

Cô ngước đôi mắt lên nom nhập hai con mắt mơ tưởng say ấy.

“Anh Chịu đựng vượt lên trên đầy đủ những tháng ngày này rồi.” Anh thở nhiều năm.

Tố Diệp sững sờ, ko ngờ anh lại rằng vậy.

“Thế nên, anh mới nhất gấp rút mong muốn em…” Niên Bách Ngạn buông cổ tay cô rời khỏi, nhị bàn tay anh nâng khuôn mặt mày cô lên như trân trọng một bảo bối. Bờ môi anh men theo gót vầng trán, tạm dừng bên trên mí đôi mắt cô. Sau bại liệt anh nom cô ko chớp đôi mắt. Trong bóng tối, ánh nhìn anh như tỉnh như say: “Muốn em thực hiện bà xã của Niên Bách Ngạn.”

Hai đôi mắt Tố Diệp chợt tròn trĩnh xoe. Ngay tiếp sau đó như sở hữu ngàn vạn pháo bông đang được nổ tung lân cận cô. Nhất toan là cô cũng say rồi. Đúng vậy! Hơi rượu bên trên người anh đã và đang thực hiện cô tê mê. Nếu không vấn đề gì cô lại được nghe một lời hứa hẹn hứa rõ rệt cho tới vậy? Cô nom anh không đủ can đảm tin cẩn, rất rất mong muốn lên giờ chất vấn anh sở hữu thiệt hoặc không? Rất mong muốn chất vấn anh sở hữu cần chỉ vì thế say nên mới nhất rằng bừa không?

Nhưng bao nhiêu điều bại liệt từ trên đầu cho tới cuối vẫn nghẹn lại nhập trong cổ họng ko thể bay rời khỏi. Sự khích động kể từ hai con mắt lăn ra từng khung người, cho tới từng đầu ngón tay cô cũng lập cập lên nhập hồi vỏ hộp và hưng phấn.

Anh ko khi nào rằng với cô những điều này.

Chưa khi nào rằng anh mong muốn lấy cô.

Chỉ sở hữu những khi thông thường, anh tiếp tục ngầm rằng bao nhiêu điều u tối, tuy nhiên thật nhiều ý đều là cô tự động suy luận. Cô không đủ can đảm suy ngẫm tâm tư nguyện vọng của anh ấy, kinh hồn rằng có tương đối nhiều điều rằng lù mù ám chất lượng đẹp nhất ko gánh nổi những đợt suy xét.

Nhưng tối ni, anh đang được thổ lộ câu này trực tiếp thắn, rõ rệt.

Anh… mong muốn cô thực hiện bà xã của anh ấy.

Làm bà xã của Niên Bách Ngạn!

Chỉ cần thiết suy nghĩ như thế, cô đang được đầy đủ phấn khích ko ngủ nổi nữa rồi.

Nhưng vì thế vượt lên trên hưng phấn, Tố Diệp lại cứ thế ngây ngốc nom người nam nhi bên trên đỉnh đầu. Tất cả từng nụ cười, niềm hạnh phúc, toàn bộ từng cảm hứng hoan hỉ, sung sướng đều sinh sống nhập toàn cầu tâm tư của cô ấy.

Ánh đèn lung linh từng chống chiếu rọi đường nét êm ả dịu dàng tuy nhiên mơ tưởng của khuôn mặt bé bỏng nhỏ. Người đàn bà nhập đôi mắt Niên Bách Ngạn cũng say rồi. Anh ko đợi đợi gì nữa, cúi đầu khóa chặt chiếc miệng nhỏ tương đối hé phanh của cô ấy lại. Dưới mức độ tác động của rượu, nụ hít càng trở thành hung hăng, cuồng dã.

Cô nghe thấy giờ anh tháo dỡ thắt sống lưng, cũng nghe rõ rệt giờ kéo khóa quần. Cả người cô mượt oặt, ko động đậy nổi nữa. Không thể ko quá nhận, lời nói bại liệt của Niên Bách Ngạn như đang được đâm nhập huyệt đạo chí mạng của cô ấy. Tới tận khi niềm tự tôn đồ sộ rộng lớn, lừng lững của những người nam nhi kháng lên trên người, cô mới nhất biết rùng bản thân.

Cô lại ngước lên nom Niên Bách Ngạn, khuôn mặt anh đang được hóa học chứa chấp dục vọng kể từ lâu.

Cô khẽ gọi thương hiệu anh, kỳ vọng anh chậm trễ một chút ít, nhẹ dịu một chút ít.

Nhưng tầm dáng hiện nay của Tố Diệp, không thể nghi ngại gì, chỉ càng tăng thêm thêm thắt khát khao đoạt được của cánh nam nhi, nhất là những người dân nam nhi đang được say. Hai đôi mắt anh như bốc cháy, cả khung người cường tráng cũng lạnh lẽo rộp.

Bàn tay rộng lớn nhẹ dịu nâng eo cô lên. Nhiệt nhiệt độ hổi của chính nó kích ứng domain authority thịt non rét của cô ấy.

Khoảnh tự khắc anh chuồn nhập khung người, khắp cơ thể Tố Diệp teo thắt lại nhập máu mê loàn. Cô quấn chặt lấy người anh, nhượng bộ như không đủ can đảm buông lơi, kinh hồn tiếp tục rơi trực tiếp xuống vực sâu sắc.

Xem thêm: trọng sinh chi bạo lực trấn áp

Niên Bách Ngạn trị rời khỏi một tiếng động thỏa mãn nhu cầu bên trên người cô, không còn bản thân tận thưởng niềm sung sướng ngặt nghèo của những người đàn bà.

Cô chỉ biết gấp rút thở mạnh, trở ngại tiềm ẩn sự vĩ đại của anh ấy.

Một điểm nào là bại liệt nhập khung người như nuốt cả một ngọn đuốc hừng hực. Mỗi đợt người nam nhi chạm va mạnh mẽ, thì ngọn lửa ấy lại phun trào, bùng cháy…