tôi được tiểu thụ trong văn np tỏ tình

“Em ko cảm nhận thấy kỳ kỳ lạ sao?” Bạch Ân căn vặn.

Hạ Dương vẫn đang được ngập trong sự xót xa vời, cậu đáp ngắt quãng: “Sao lại… kỳ lạ?”

Bạn đang xem: tôi được tiểu thụ trong văn np tỏ tình

“Việc anh trọng sinh. Em ko cảm nhận thấy anh quái ác dị sao? Nếu là kẻ không giống thì chúng ta tiếp tục chẳng tin tưởng.”

“Em tin tưởng, vị em biết thiệt rời khỏi kiếp trước anh không phải như vọc. Phải trải qua quýt trở nên cố xịn khϊếp mới mẻ hoàn toàn có thể khiến cho một người thay cho thay đổi tính cơ hội trọn vẹn vì vậy.”

Bạch Ân híp mắt: “Sao em biết kiếp trước anh như vậy nào? Chẳng lẽ em cũng trọng sinh?”

Nghe hắn thưa vậy Hạ Dương mới mẻ biết hóa rời khỏi bản thân bị hố. Nhưng cậu cũng ko vì thế dự nữa, đang đi tới khi nên thưa mang lại Bạch Ân biết cậu thiệt sự là ai.

Theo ý kiến của Hạ Dương, trước khi ko yêu thương nhau, ko đầy đủ tin tưởng tưởng nhau nên mới mẻ bao phủ che lấp liếm lấp liếm. Nhưng lúc này vẫn không giống, cậu yêu thương hắn nhưng mà hắn cũng yêu thương cậu. Cả nhị tình nhân nhau và tin tưởng tưởng nhau. Bạch Ân vẫn Chịu hạ bản thân thưa mang lại cậu biết kín đáo lớn số 1 cuộc sống hắn, vậy thì tại vì sao cậu lại nên bao phủ lấp liếm thực hiện gì?

“Ân Ân à, thiệt rời khỏi em…”

“Cốc ly.” Tiếng gõ cửa ngõ đùng một cái vang lên tách đứt điều ấn định thưa của Hạ Dương, cũng thẳng làm cho Bạch Ân thất lạc hứng.

Thử căn vặn với song tình nhân này nhẫn tâm tình bị huỷ rối và lại ko tức hay là không.

Cả nhị bên cạnh đó nom rời khỏi phía cửa ngõ, người đang được đứng này là Tần Doanh. Đôi đôi mắt anh đượm buồn tuy nhiên mồm vẫn nên nỗ lực gượng gạo mỉm cười.

“Hai người khoan hãy tâm tình. Rắc rối cho tới rồi.”

“Chuyện gì?” Bạch Ân cục kịch đáp, lúc này hắn vẫn trọn vẹn vạch rõ rệt mặt mày với Tần Doanh, chúng ta là tình địch. Hạ Dương là các bạn trai hắn, nên là Bạch Ân không thích bất kể ai trông thấy cậu, nhất là tầm dáng xinh rất đẹp Khi cậu ngồi lên đùi hắn cơ. Vì vậy nên Bạch Ân thời gian nhanh như chớp lấy mền phủ lên toàn thân thiết Hạ Dương.

Hạ Dương vốn liếng dĩ cũng ko ăn diện hở huyệt gì, đùng một cái bị quấn vì vậy khiến cho cậu với chút ko thích nghi kịp, đầu chan chứa căn vặn chấm.

Tần Doanh nom cảnh này rất rất ham muốn chửi thề thốt, tuy nhiên anh với chuyện cần thiết rộng lớn rất cần phải thưa.

“Trong khi nhị người tâm tình thì đứa ở trọ tại trường tình báo mang lại tôi biết, Tề Minh và Du Trình mất tích rồi.”

Xem thêm: người phụ nữ của tổng giám đốc

“Biến mất?”

“Phải, là mất tích chứ không cần nên chạy trốn.”

Sắc mặt mày nhị người con trai đột nhiên chốc trầm xuống, Hạ Dương bị quấn vô chăn nghe vậy cũng cảm nhận thấy không an tâm.

Phải biết khi nãy Tề Minh và Du Trình đã biết thành Tần Doanh đâm từng người một nhát vô bụng rồi sử dụng dây thừng trói lại nhốt bên dưới hầm. Một người hiện nay đang bị thương lại bị trói, nếu như muốn chạy trốn cũng nên rất rất trở ngại, hầu như thể ko thể. Huống hồ nước gì Tần Doanh trước lúc đem Hạ Dương, Bạch Ân, Hứa Tình Miên và Mạc Tồn Văn cho tới cơ sở y tế vẫn của kỹ thuật viên canh thân thiết trước chống 909, thậm chí còn xung xung quanh trọ tại trường đều phải sở hữu người của anh ý. Vậy nên Tề Minh với Du Trình ham muốn quăng quật trốn là vấn đề ko thể.

Vậy nhưng mà thời điểm này vệ sĩ tình báo lại mang lại anh rằng khi đang được đứng gác thì nghe bên dưới hầm “lộc cộc” bao nhiêu giờ. bầy chúng ta lo ngại xuống đánh giá thì thấy bên dưới cơ không tồn tại ai cả. Tề Minh và Du Trình trọn vẹn mất tích, thừng thừng bám chan chứa ngày tiết được thả ở bên dưới khu đất.

Bọn chúng ta vẫn trở nên chuồn đâu?

“Là ý thức chủ! Nó khiến cho chúng ta mất tích trước mặt mày tất cả chúng ta.” Hạ Dương đem tay kéo mền xuống, lòi ra khuôn mặt mẩn đỏ vì như thế ngộp thở: “Nó thực sự loại âm hồn bất nghiền nhưng mà.”

“Vậy giờ tất cả chúng ta nên thực hiện sao?” Hạ Dương lo ngại nom Bạch Ân.

Hắn xoa đầu cậu trấn an: “Đừng hoảng hoảng, từng chuyện đều sẽ sở hữu cơ hội xử lý.” Dứt điều, hắn con quay lịch sự Tần Doanh đang được đứng đó: “Đình chiến, thích hợp tác?”

Là một thắc mắc tuy nhiên lại mang ý nghĩa nghiền buộc, Tần Doanh cũng không hề cơ hội này không giống, anh nhún vai, nở nụ mỉm cười cùng bất đắc dĩ, góc nhìn thâm nám tình nom Hạ Dương: “Tôi thao tác làm việc này chỉ vì như thế Tiểu Dương, ko nên vì như thế cậu.”

Bạch Ân híp hai con mắt đỏ lòm lại: “Anh vì như thế ai cũng khá được, chỉ cần phải biết Hạ Dương là của tôi, và em ấy mến tôi.”

Như nhằm chứng tỏ, hắn còn chồm lên hít cậu một chiếc. Hạ Dương tuy rằng lo ngại tuy nhiên nhưng mà cũng mến, hơn thế nữa vì như thế nhằm chứng tỏ mang lại Tần Doanh thấy cậu trọn vẹn không tồn tại ý gì với anh, Hạ Dương vô nằm trong năng nổ đáp lại nụ hít cơ.

Hai người hít nhau ko màng cho tới xung xung quanh. Bạch Ân luồn lưỡi vô vào vùng mồm bé bỏng xinh của Hạ Dương, vấn vít lấy cái lưỡi đinh mùi hương quyến rũ và mềm mại của cậu. Hai cái lưỡi khuấy hòn đảo mọi chỗ, cho tới Khi buông rời khỏi còn kéo theo gót một sợi chỉ bạc. Trông vô nằm trong kí©ɧ ŧìиɧ.

Xem thêm: bạch tiên sinh tôi muốn ly hôn

Bàn tay của Bạch Ân cũng ko yên tĩnh phận, hắn mò mẫm vô phía bên trong ăn mặc quần áo của Hạ Dương, bàn tay vĩ đại rét khẽ vân vê nhị trái khoáy anh khoét đáng yêu và dễ thương. Hạ Dương bị sờ mà đến mức nhạy bén vô nằm trong, cậu khẽ ưỡn người “ưm” bao nhiêu giờ.

Hai người đùa nhau một hồi, tuy nhiên chỉ đυ.ng chạm bên phía ngoài thôi còn chưa thực hiện thiệt. Vì thật nhiều nguyên nhân, loại nhất, ở kiếp này cả nhị đều ko đầy đủ tuổi hạc, loại nhị là vẫn còn đó chuyện của ý thức mái ấm ko xử lý kết thúc. Chừng này ý thức mái ấm còn tồn bên trên thì chúng ta sẽ không còn thể này sinh sống yên tĩnh ổn định được.

Lúc Hạ Dương và Bạch Ân ngước lên thì Tần Doanh vẫn trở nên đâu thất lạc. Có lẽ anh đã từng đi ra bên ngoài, còn nhân sĩ nhưng mà khép cửa ngõ chống dịch lại canh ty nhị người.