tổng tài bá đạo ép phải yêu

Toà nhà cũ kính vang lên những giờ bước đi gấp rút.

Bạc Nhược một vừa hai phải tăng cường chạy một vừa hai phải xoay người nhìn đám người đang được xua bám theo bản thân ở hâu phương, khoảng cách gần như là gan liền tấc.

Bạn đang xem: tổng tài bá đạo ép phải yêu

Hô hấp của Bội nghĩa Nhược ngày 1 trở ngại, bên trên trán tiếp tục lấm tấm các giọt mồ hôi.

Bạc Nhược một vừa hai phải xoay người một vừa hai phải chạy nên ko nhằm ý trước mặt mũi tiếp tục xuất hiện nay một người nam nhi, khuôn mặt giá rét lãnh khốc.

Rầm !

Cả người Bội nghĩa Nhược va vấp nhập lồng пɡựᴄ rắn chắc hẳn của những người nam nhi.

Người tê liệt thuận thế kéo cô nhập lòng rồi đưa tay đi ra hiệu cho tới đám người hâu phương ngừng bước.

“ Năm năm ko bắt gặp, thân thiện thủ kém cỏi chuồn thật nhiều ”.

Người tê liệt khẽ cười cợt, tiếng nói bất giác trở thành êm ấm.

Lời tê liệt lọt được vào tai, khung hình Bội nghĩa Nhược cơ hồ nước vì như thế mức giá nhưng mà lập cập lên, câu nói. phân tích ràng là êm ấm.

Cô ko cần thiết ngấc đầu cũng biết, kẻ tê liệt đó là Vô Kỵ, người nam nhi nhưng mà năm trong năm này cô chạy trốn, nhưng mà cũng chính là người nam nhi cả đời này cô hận nhất.

Thanh âm Bội nghĩa Nhược khẽ lập cập, tiếng nói yếu đuối ớt chứa chấp lên.

“ Anh rốt cuộc ham muốn gì ? ”.

Toà nhà cũ kính này rất rất tối, khả năng chiếu sáng kể từ phía bên ngoài chỉ đầy đủ phát sáng một góc bên trên khuôn mặt của Vô Kỵ, vậy cho nên Bội nghĩa Nhược nhìn ko đi ra tâm tư nguyện vọng của anh ấy.

“ Em ! ”.

Vô Kỵ nhẹ dịu đáp.

“ Tôi ? Vô tổng đang được thưa đùa nên ko ? Năm năm vừa qua anh lừa dối trá tình yêu của tôi, sợ hãi tôi lúc này bị người tớ truy nằm trong ɡɪếт tận.

Vô Kỵ, anh lúc này là đang được ham muốn cái gì ? Tôi của năm năm tiếp theo so với anh nhưng mà thưa đơn thuần đụn rác rưởi thải ngoài lối, tuyệt không tồn tại bất kể độ quý hiếm tận dụng này ”.

Bạc Nhược người sử dụng lực trốn bay ngoài loại ôm của anh ấy nhưng mà Vô Kỵ cũng không thích miễn chống cô ngay lập tức thả lỏng tay.

“ Vậy nên em lúc này chỉ rất có thể ở cạnh bên tôi mới mẻ an toàn và tin cậy ”.

Vô Kỵ so với cô không tồn tại nửa điểm tức giẫn dữ.

Anh thấy rất rõ ràng hai con mắt tròn trĩnh xoe tê liệt hằn rõ ràng sự hận thù địch, tuy nhiên trong trái tim anh có duy nhất một chấp niệm đó là bằng mọi thủ đoạn để sở hữu được cô.

“ Vô Kỵ, anh sở hữu biết tôi hận chỉ ham muốn ɡɪếт bị tiêu diệt anh ko ? ”.

“ tường ! ”.

“ Vậy còn dám nhằm tôi ở cạnh bên bản thân ko ? Vô Kỵ, anh phải ghi nhận nhằm tôi ở cạnh bên bản thân đó là đem con cái d/ao đặt điều nhập lòng bàn tay tôi nhưng mà tôi bất kể khi nào thì cũng rất có thể người sử dụng con cái d/ao ấy ʟấʏ ᴍạпɡ anh ”.

Bạc Nhược ko cười cợt, tiếng nói sở hữu phần u ám.

Năm năm vừa qua chỉ vì như thế mơ tưởng một thương yêu color hồng, cô tiếp tục bỏ mặc toàn bộ từng câu nói. ngăn ngừa nhập tổ chức triển khai Hắc Môn cho tới với anh.

Nhưng thành quả phiên bản thân thiện lại phát triển thành con cái cờ bị Vô Kỵ tận dụng nhằm hủy diệt Hắc Môn.

Người nhập tổ chức triển khai Hắc Môn so với cô sở hữu ơn tuy nhiên lại vì như thế cô nhưng mà toàn cỗ nên c/h/ết !

Cô hận Vô Kỵ ! Nhưng lại không đủ can đảm lại ngay sát anh nhằm báo thù địch vày một thứ tự thương tổn đang trở thành ám ảnh cẩn thâm thúy nhập trái ngược tim cô.

Nhưng thời điểm ngày hôm nay gặp mặt ở toà thành tháp ngàn năm tuổi hạc này, hợp lý là số trời an bài xích ?

“ Dám ! ”.

Vô Kỵ bước một bước tới trước mặt mũi cô, đem khoảng cách thân thiện anh và Bội nghĩa Nhược thu hẹp lại.

Anh vươn tay, một đợt tiếp nhữa kéo cô nhập trong trái tim, thứ tự này Bội nghĩa Nhược ko phản kháng, ngoan ngoãn ngoãn nhằm anh ôm.

Một chữ lại tựa hồ nước như vàng như ngọc.

Trái tim Bội nghĩa Nhược khẽ lập cập rẩy !

\\\\[ ...!\\\\]

“ Cô ấy đâu ? “.

Vô Kỵ đem tay thả lỏng cà vạt, khuôn mặt tuấn tú cất giấu ko nổi sự mệt rũ rời.

Anh ngả người dựa sống lưng nhập ghế sofa, tiếng nói khàn khàn.

“ Bội nghĩa tè thư phía trên phòng ngủ ngơi, canh ty việc thưa cô ấy tiếp tục ngủ rồi ”.

Diễn Phong chậm rãi rãi đáp lại.

Anh tớ vừa mới được xem như là cánh tay nên của Vô Kỵ cũng vừa mới được xem như là cánh tay trái ngược của anh ấy.

Nói cộng đồng, từng việc rộng lớn nhỏ xung xung quanh Vô Kỵ đều tự 1 mình Diễn Phong xử lý.

“ Một chút nữa sở hữu buổi họp mặt mũi tập đoàn lớn, Vô tổng, anh vẫn muốn huỷ nó nhằm chuồn thăm hỏi Bội nghĩa tè thư ko ? ”.

“ Không cần thiết.

Nếu tôi nhưng mà về bên cô ấy chắc chắn sẽ không còn được ngủ yên giấc ”.

Câu loại nhì tiếng nói Vô Kỵ sở hữu chút xót xa xăm.

Đã tròn trĩnh một mon cô về bên cạnh bên anh tuy nhiên thái chừng của Bội nghĩa Nhược so với anh luôn luôn mức giá nhạt nhẽo xa xăm cơ hội.

Cô tương tự một đỉnh núi cao nhưng mà anh mãi mãi ko thể với cho tới.

Anh biết cô hận anh.

Vậy nên anh không thích quá bó buộc cô nhập trái đất nhưng mà anh đưa đến.

Vô Kỵ chỉnh lại phục trang, chầm chậm rãi thưa.

“ Đi họp thôi ”.

Vô Kỵ một vừa hai phải mới mẻ bước một bước chuông Smartphone của Diễn Phong ngay lập tức vang lên.

Anh tớ nghe Smartphone, đường nét mặt mũi thông thoáng chốc tiếp tục thay cho thay đổi.

Xem thêm: cố tiểu thư khúc tiểu thư

Vô Kỵ nhịn nhường như cảm biến được sở hữu chuyện rủi ro tiếp tục xẩy ra.

Quả nhiên.

“ Vô tổng, Bội nghĩa tè thư bị người tớ bắt cóc ”.

Vô Kỵ siết chặt tay, ngay tức khắc xoay người vứt chạy.

“ Cuộc họp, huỷ ! ”.

\\\\[ ...!\\\\]

Địa điểm nhưng mà Bội nghĩa Nhược bị nhốt đó là địa thế căn cứ cũ của tổ chức triển khai Hắc Môn.

Hắc Môn từng được xem như là tổ chức triển khai lớn số 1 thường xuyên huấn luyện và đào tạo trinh sát, tuy nhiên sau cuối lại bại nhập tay Vô Kỵ.

Vô Kỵ cho tới điểm, ko chút chần chờ nhưng mà lao vào.

Tầng một sáng sủa đèn, người tiếp tục đợi ở tê liệt.

Đại sảnh rất rất rộng lớn, xa xăm xa anh trông thấy Bội nghĩa Nhược đang được đứng mặt mũi lan can, cô ko hề bị trói, đường nét mặt mũi thản nhiên vô nằm trong.

Đáy đôi mắt Vô Kỵ loé lên một giờ sáng sủa khan hiếm thấy.

“ Vô tổng thực sự gan liền to thêm trời.

Biết trước vị trí là địa thế căn cứ cũ của Hắc Môn nhưng mà cũng dám cho tới ”.

Người lên giờ đó là Giác Mạc Thiên, người hàng đầu của tổ chức triển khai Hắc Môn, cũng chính là người năm tê liệt suôn sẻ trốn bay ngoài sự truy xua của Vô Kỵ.

Lời Giác Mạc Thiên thưa ko sai.

Khi đọc tin đích cho tới đó là địa thế căn cứ của Hắc Môn trong trái tim anh tiếp tục rõ ràng Bội nghĩa Nhược vốn liếng dĩ không xẩy ra Ьắт ᴄóᴄ, nhưng mà cô đó là ham muốn anh c/h/ết !

Vô Kỵ ko chú tâm cho tới Giác Mạc Thiên một mạch tiếp cận trước mặt mũi Bội nghĩa Nhược.

Anh một vừa hai phải cho tới trước mặt mũi cô, cô tiếp tục lên пòпɡ ѕúпɡ, chuẩn chỉnh xác nhắm nhập mi tâm anh.

“ Nhược Nhược ”.

Vô Kỵ gọi thương hiệu cô, tiếng nói tự nhiên êm ấm cho tới kỳ tai quái.

Bạc Nhược đang được ham muốn kể từ khuôn mặt tê liệt nhằm thám thính đoán tâm tư nguyện vọng anh.

Cô không hiểu biết nhiều vì như thế sao anh lại ko giẫn dữ cô, rõ rệt là cô tiếp tục tính tiếp anh.

Người nam nhi vô nằm trong trân quý mạng sinh sống của tớ, bất kể kẻ này động cho tới anh anh đều bắt kẻ tê liệt trả trả cấp mươi.

Nhưng giờ phút này anh đứng ở đối lập cô, khuôn mặt không tồn tại một chút ít lạnh mát.

“ Vì sao lại cho tới phía trên ? ”.

Bàn tay cố s/ú/ng của Bội nghĩa Nhược khẽ lập cập lên, tuy nhiên rất rất thời gian nhanh đang được cô xay nên rắn rỏi.

“ Trong tâm thức của tôi tiếp tục coi em là kẻ phụ phái đẹp của tớ.

Vậy nên nghe em bắt gặp gian nguy tôi làm thế nào rất có thể trơ đôi mắt đứng nhìn ? ”.

Tầm nhìn Vô Kỵ tạm dừng bên trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy, thanh âm nhỏ dần dần chuồn.

“ Anh rõ rệt tiếp tục biết là tôi gài bẫy anh ”.

Nét mặt mũi Bội nghĩa Nhược white chuồn, bàn tay còn sót lại khẽ khàng siết chặt.

Cõi lòng cô lúc này tương tự mặt mũi hải dương cuộn sóng, trọn vẹn ko biết phiên bản thân thiện đang được ham muốn gì.

“ Bẫy sao ? Nhược Nhược, em tiếp tục ɡ.ɪếт tôi ư ? ”.

Bạc Nhược hồi lâu sau mãi đáp.

“ Sẽ ”.

Vô Kỵ nhảy cười cợt.

“ Nhược Nhược em sẽ không còn ɡ.ɪếт tôi chính vì một xung khắc tê liệt em tiếp tục chần chờ ”.

Tiếng cười cợt của Vô Kỵ một vừa hai phải dứt, giờ s/úng tiếp tục vang lên tiếp nối đuôi nhau.

Một viên đạn cất cánh chuẩn chỉnh xác, ghim nhập trái ngược tim anh.

Nơi lồng пɡựᴄ m/áu chảy không ngừng nghỉ.

Người nổ ѕúпɡ ko nên là Bội nghĩa Nhược nhưng mà là Giác Mạc Thiên.

Cô xoay đầu nhìn Giác Mạc Thiên, khuôn mặt không hề hột m/áu.

“ Vì sao ? A Thiên, ko nên anh thưa em mới mẻ đầy đủ tư cơ hội ɡ.ɪếт hắn sao ? ”.

“ Phải, anh từng thưa thế.

Nhưng A Nhược, khoảng tầm thời hạn năm năm này em vẫn động lòng yêu thương hắn ”.

Cơ thể như sở hữu một thau nước mức giá dội xuống khiến cho khắp cơ thể lập cập rẩy.

Cánh tay ngẫu nhiên bị người tớ cầm lấy.

Cô xoay đầu nhìn Vô Kỵ, thấy anh đang được cầm chặt lấy tay cô, nước đôi mắt đùng một phát rơi xuống.

“ Nhược Nhược, hắn thưa đúng không ạ, em yêu thương tôi sao ? ”.

Bạc Nhược ko đáp.

Vô Kỵ mỉm cười cợt.

Xem thêm: khu vườn mùa hạ

“ Nếu thứ tự này tôi suôn sẻ sinh sống sót về bên.

Nhược Nhược, mong chờ em sung sướng lao vào trái đất của tôi ”.

Dứt câu nói. bàn tay anh từ từ trượt ngoài bàn tay cô, hai con mắt color hổ phách tiếp tục nhắm nghiền.