tổng tài cao lãnh sủng vợ lên trời

Hôm ni là lễ Giáng Sinh, ko nên ngày mùng 1 tháng tư, Trần Tử Huyên kể từ vô chống tắm ra đi, make up nhẹ dịu một ít, thay cho một cỗ ăn mặc quần áo mới nhất sẵn sàng ra bên ngoài.

Cô liếc coi qua loa màn hình hiển thị điện thoại cảm ứng thông minh, ngủ ngờ loại người ko được mừng đón ấy lại trêu đùa bản thân.

Bạn đang xem: tổng tài cao lãnh sủng vợ lên trời

Trong điện thoại cảm ứng thông minh của cô ấy mang trong mình 1 lời nhắn cực kỳ kì quái.

“Trần Tử Huyên, tôi là Hạ Vân Lệ. Hôm ni tôi mong muốn hứa hẹn cô ra bên ngoài thủ thỉ một ít. Nếu như cô cảm nhận được lời nhắn này thì nên gọi lại cho tới tôi.”

Trần Tử Huyên tái diễn thật nhiều phen, cô chắc chắn là rằng bản thân ko nghe sai, tiếng nói vô lời nhắn cơ thực sự là của Hạ Vân Lệ, không dừng lại ở đó tiếng nói của cô ấy tớ nghe dường như stress xen lộn không yên tâm.

Trần Tử Huyên cô với Hạ Vân Lệ từ xưa cho tới giờ luôn luôn ko hòa phù hợp với nhau, vậy thì đem chuyện gì nhằm trình bày cơ chứ.

Hơn nữa bao nhiêu ngày hôm trước cô còn nằm trong bạn tri kỷ của cô ấy tớ là Quan Lôi tấn công nhau một trận tơi bời, có lẽ nào bọn họ vì thế vượt lên cuồng nộ, ko can tâm bị công kích nên mong muốn mò mẫm cô nhằm sinh chuyện ư?

Tóm lại, sau khoản thời gian Trần Tử Huyên cảm nhận được tin nhắn cơ, tâm lý thứ nhất hiện thị vô đầu cô cơ đó là ko thèm quan hoài cho tới cô tớ.

Đêm ni là tối Giáng Sinh, bám theo lẽ thông thường thì những cô nàng tiếp tục nằm trong các bạn trai, tình nhân hoặc ông chồng của mình đón Noel một cơ hội romantic nhất rất có thể. Còn so với những người dân đơn độc lẻ bóng như cô trên đây tốt nhất có thể là tránh việc thoát khỏi mái ấm nhằm tách nên ăn cẩu lương lậu cho tới ngập bụng. Thế tuy nhiên thể trạng Chu Tiểu Duy dường như ko mừng rỡ cho tới lắm, nhất quyết mong muốn họp mặt đi dạo giải khuây, Trần Tử Huyên với tư cơ hội là bạn tri kỷ đương nhiên nên đồng ý cút nằm trong cô ấy rồi.

Cho toàn bộ chi phí lẻ, điện thoại cảm ứng thông minh địa hình và cả thẻ tín dụng thanh toán vô túi xách tay, Trần Tử Huyên đóng góp sầm cửa ngõ lại rồi ra đi ngoài một cơ hội ngầu nhất rất có thể.

Trước khi đóng góp chặt cửa ngõ lại, cô đem thói quen thuộc liếc coi lên xà nhà, ko biết thương hiệu khốn Nguyễn Chi Vũ tối ni tiếp tục trải qua loa thế nào là trên đây, có lẽ rằng tiếp tục nằm trong hội Lê Hướng Bắc hé tiệc bên trên du thuyền ăn nghịch ngợm xuyên suốt phụ vương ngày phụ vương tối cũng nên.

Đúng là loại nam nhi xấu xí xa! Vừa bước thoát khỏi cổng rộng lớn của đái khu vực, Trần Tử Huyên đang được ấn định gọi xe taxi, tuy nhiên vừa phải ngước đầu lên đang được bắt gặp Hạ Vân Lệ đứng tức thì trước đôi mắt.

Chính xác là cô tớ đứng ở mặt mày cơ đàng đối lập với cô, vẻ mặt mày đem chút nguy hiểm, cô tớ đang được sử dụng một góc nhìn phức tạp coi trực tiếp về phía cô.

Trần Tử Huyên đứng lag một vị trí, cau mi, cũng coi chằm chằm về phía Hạ Vân Lệ.

Cuối nằm trong, cô ra quyết định ngẫu nhiên tự do thông qua đàng rộng lớn, dữ thế chủ động trở về phía Hạ Vân Lệ.

Trần Tử Huyên đem thế nào thì cũng ko ngờ rằng, với đằm thắm phận của cô ấy tớ lúc này thế và lại đích đằm thắm tiếp cận đái khu vực này nhằm mò mẫm cô, rốt cuộc đem chuyện gì nguy hiểm chứ?

Hạ Vân Lệ thở phào thoải mái khi bắt gặp cô dữ thế chủ động trở về phía bản thân. Cô tớ đang được sớm đoán được, với tính cơ hội của Trần Tử Huyên chắc chắn là sẽ không còn vấn đáp điện thoại cảm ứng thông minh của tôi.

“Đêm Bình An và lại ko ra bên ngoài đi dạo với nam nhi, rốt cuộc đem chuyện cần thiết gì lại khiến cho tổng điều tra Hạ trên đây nên đợi tôi ở loại đái khu vực tồi tệ tàn cũ nhừ này vậy?”

Trần Tử Huyên ko hề đem một ít thiện cảm nào là so với Hạ Vân Lệ, cô cũng chây lười fake cỗ, thẳng đứng xa cách cô tớ một mét, sử dụng giọng điệu giá buốt lùng mai mỉa cô tớ.

Hạ Vân Lệ vẫn coi cô chằm chằm, vẻ mặt mày tráng lệ và trang nghiêm rối bời, như thể đem chuyện xẩy ra thiệt.

Trần Tử Huyên thấy vậy cũng đanh mặt mày lại, không thể tầm vóc cười cợt cợt nữa. Cô bắt gặp bàn tay đang được tóm chặt của Hạ Vân Lệ, như thể đang được núm một cái gì cơ, biểu cảm của cô ấy tớ như đang đấu tranh giành vật lộn với điều gì kinh xịn lắm.

“Hạ Vân Lệ, đem việc gì thì cô trình bày trực tiếp luôn luôn cút. Tôi đem hứa hẹn với Chu Tiểu Duy ra bên ngoài đi dạo rồi, không tồn tại thời hạn đứng trên đây nằm trong cô đâu. Mà này, nhân tiện trên đây tôi trình bày luôn luôn, nếu mà cô mong muốn nhắm cho tới tôi vì thế chuyện tương quan cho tới Nguyễn Chi Vũ phen trước, vậy thì tôi đành nên nhắc nhở trước với cô. Bình thông thường cô mưu trí như vậy, cô nên biết tôi chỉ việc sử dụng nhì phút là rất có thể khiến cho cô vô ở chăm sóc thương vô cơ sở y tế nhiều năm ngày đấy.”

Lời trình bày của Trần Tử Huyên nghe thì dường như nhẹ dịu, tuy nhiên phía bên trong lại có một sự lãnh đạm giá buốt lùng. Cô thực sự ko hề mong muốn tiêu tốn lãng phí thời hạn lân cận cô tớ.

“Cô hứa hẹn với Chu Tiểu Duy ở đâu, tôi tài xế đem cô cút.” Hạ Vân Lệ ngẫu nhiên lại sở hữu ý chất lượng mong muốn thực hiện bác tài chở cô cút, khiến cho Trần Tử Huyên tức thời không đủ can đảm tin yêu. “Này, giọng điệu ban nãy của cô ấy vô điện thoại cảm ứng thông minh đem chút kì quái, rốt cuộc cô cho tới mò mẫm tôi là đem chuyện gì?”

Cô trọn vẹn không thích lên xe cộ của một kẻ chan chứa mưu đồ tế bào xảo quyệt này.

Có lẽ là vì Trần Tử Huyên thủ thỉ đem chút trực tiếp thắn, vì vậy Hạ Vân Lệ ngay tắp lự nở một nụ cười cợt chuẩn chỉnh mực, cô tớ nói: “Sao? Sợ tôi chào bán cô cút điểm không giống à?”

Nói đoạn, cô tớ tức thì xuất hiện xe cộ xe hơi.

“Trần Tử Huyên, nếu mà tôi trình bày, ngày hôm nay tôi mong muốn tặng cho tới cô một phần quà Giáng Sinh thì cô cũng muốn không?”

Xem thêm: bạch tiên sinh tôi muốn ly hôn

Tặng cô một phần quà Giáng Sinh?

Trần Tử Huyên coi cô tớ thăm dò xét một khi lâu, cho tới khi cả nhì người phụ phái nữ bước lên xe cộ, Trần Tử Huyên tâm sự thương hiệu một địa chỉ: “Quảng ngôi trường thương nghiệp Thành Đông.”

Chiếc xe cộ Mercedes white color của Hạ Vân Lệ lướt cút nhẹ dịu, cô tớ coi trực tiếp về phần bên trước nhưng mà ko hề liếc ngang liếc dọc. Tốc phỏng xe cộ cút ko nhanh chóng, dường như như phía bên trong đang được kìm nén một điều gì cơ.

Trần Tử Huyên ngồi ở ghế phụ lân cận cô tớ, cô rất có thể nhận biết rõ rệt người phụ phái nữ lân cận bản thân ngày hôm nay đem gì cơ mới mẻ, ko hề kiểu như với thông thường ngày.

Nói thực đi ra mối quan hệ của nhì người rất có thể xem như là quân địch của nhau, ngẫu nhiên lại ngồi nằm trong bên trên một con xe, trong tim Trần Tử Huyên cảm nhận thấy đem chút trào phúng hài hước.

Nửa giờ đồng hồ sau, xe cộ xe hơi lừ đừ rãi giới hạn ở một phía, trước mặt mày đó là Quảng ngôi trường thương nghiệp Thành Đông.

Lông mi của Trần Tử Huyên nhíu chặt rộng lớn, cô vẫn không hiểu biết rốt cuộc người phụ phái nữ này mong muốn giở trò gì.

“Hạ Vân Lệ, thực đi ra tôi ko hề đem hào hứng với chuyện của cô ấy, mặc dầu cô trình bày cô thao tác ở tập đoàn lớn IP&G, Hoặc là trình bày phía trên thương ngôi trường cô đi ra mức độ trợ giúp Nguyễn Chi Vũ ra sao, tôi trọn vẹn ko hề đem hào hứng đâu.”

Trần Tử Huyên thực sự không thích ở nằm trong cô tớ vô một không khí thu nhỏ như thế, cô xuất hiện xe cộ ấn định ra đi ngoài.

Trong lòng Hạ Vân Lệ đấu tranh giành, thấy cô sẵn sàng bước xuống xe cộ thì hấp tấp vàng vươn tay tóm lấy cổ tay cô: “Trần Tử Huyên, chuyện này chắc chắn là cô sẽ sở hữu hào hứng. Chẳng lẽ cô không thích biết ngày hôm cơ vô chống phẫu thuật…” Lời cô tớ trình bày cực kỳ nhanh chóng, thậm chí còn còn tồn tại chút mơ hồ nước.

“Phòng phẫu thuật nào?”

Trần Tử Huyên nhanh gọn đáp lại, cô nghe thấy một số trong những kể từ đặc biệt quan trọng vô cơ.

“Hạ Vân Lệ, ngày hôm nay cô cho tới mò mẫm tôi rốt cuộc đem chuyện gì hả?”

Trần Tử Huyên đứng ở bên phía ngoài xe cộ, sử dụng góc nhìn sáng sủa rực coi Hạ Vân Lệ đang được ngồi ở ghế mặt mày tay lái. Hạ Vân Lệ nhịn nhường như bị cô coi chằm chằm thì đem bởi dự một khi, cô tớ ngậm chặt mồm, ko trình bày gì nữa nhưng mà chỉ vươn tay nên về phía cô.

Trần Tử Huyên đang được quen thuộc biết cô tớ được một thời hạn, tuy nhiên ko lúc nào bắt gặp khuôn mặt mày cô tớ cứ liên tiếp thay cho thay đổi rối ren như vậy, thậm chí còn cô còn thấy tay nên của cô ấy tớ cứ run rẩy rẩy mãi ko thôi.

Sau cơ Hạ Vân Lệ hít một tương đối thiệt thâm thúy, không ngừng mở rộng lòng bàn tay nên đi ra, ở vô đem một chiếc USB nhỏ nhắn tí black color.

“Cái này…” Giọng cô tớ ngày càng nhỏ nhắn vì thế stress.

Trần Tử Huyên ko hấp tấp núm lấy nó, tuy nhiên coi sự thay cho thay đổi bên trên khuôn mặt mày của cô ấy tớ, rất có thể thấy Hạ Vân Lệ nhịn nhường như đang được kinh hoảng hãi điều gì cơ.

“Bên vô cái USB này lưu loại gì? Cô mong muốn đem nó cho tới tôi coi sao?”

Trần Tử Huyên chất vấn với giọng ngẫu nhiên. Khi cô tò mò mẫm ấn định vươn tay đi ra núm lấy, Hạ Vân Lệ lại dường như kinh hoảng hãi, tức thì tức thì rụt tay lại tóm chặt cái USB.

Trần Tử Huyên ko bất thần về sự cô tớ đột ngột thu lại USB, cho dù sao thì thứ đồ dùng cơ vốn liếng dĩ thuộc sở hữu bạn dạng đằm thắm Hạ Vân Lệ.

Tuy nhiên tức thì tiếp sau đó Trần Tử Huyên cảm nhận thấy Hạ Vân Lệ đem ở đâu cơ ko trúng, như thể thần kinh trung ương hiện giờ đang bị stress quá mức cho phép.

“Cô bị làm thế nào vậy?” Trần Tử Huyên ko nên là kẻ vô tâm, bắt gặp sắc mặt mày của cô ấy tớ đem gì cơ bất ổn, có lẽ rằng nào là là vì áp lực nặng nề việc làm quá rộng, kéo đến việc stress quá mức cho phép nên sinh bệnh dịch chăng.

“Bí mật của doanh nghiệp, tôi suy nghĩ là bản thân vẫn nên cho tới mái ấm bọn họ Nguyễn thương lượng rõ rệt với ông cụ Nguyễn.” Hạ Vân Lệ nhanh gọn trình bày với cô vì thế giọng điệu công cụ, cô tớ phát động xe cộ rồi hấp tấp vàng tách cút.

Trần Tử Huyên đứng đằm thắm không gian nhộn nhịp mừng rỡ náo sức nóng của Quảng ngôi trường Thành Đông, mặt mày tai vang lên những bạn dạng nhạc Giáng Sinh sung sướng, tuy nhiên thể trạng của cô ấy thời điểm này không hiểu biết sao lại ko hề mừng rỡ 1 chút nào. Cô vẫn coi bám theo con xe white color của Hạ Vân Lệ dần dần mất tích đằm thắm đại dương người nhộn nhịp.

Xem thêm: ngạo thị thiên địa truyện tranh

Hạ Vân Lệ là một trong người phụ phái nữ vô nằm trong mưu trí, nhất là về quyền lợi marketing, cô tớ cực kỳ tinh tế bén và nắm rõ được ưu thế và điểm yếu đằm thắm lãi và lỗ. Đây cũng chính là lí bởi vì sao cô tớ rất có thể trở thể một người vô ban điều hành quản lý doanh nghiệp tuy nhiên còn cực kỳ trẻ em. Cô tớ vô cùng sẽ không còn marketing nếu mà ko đạt được quyền lợi và cũng ko lúc nào bị vướng vô những số tiền nợ khó khăn đòi hỏi.

“Ban nãy rốt cuộc cô tớ mong muốn trình bày với bản thân chuyện gì chứ?”

Một luồng bão thổi qua loa, Trần Tử Huyên đứng trực tiếp, sửa sang trọng lại đầu tóc rối bù, mùa đông này dường như giá buốt giá bán rộng lớn từng năm.