tổng tài thật đáng sợ

Hai năm vừa qua, vô một chuyến âm tầm thường dương sai cô thiếu sót bước vào một trong những căn phòng
Ngay khi cơ cô ham muốn bay lên đường tuy nhiên tiếp tục muộn
Cô bị 1 bàn tay lớn rộng lớn phủ mồm, ko thể vạc rời khỏi giờ kêu, thậm chí là ko thể thở
Cô xúc cảm được đối phương là 1 trong những người con trai cường tráng
Người này cũng đang được reviews cô, áp sát vô lối cong thướt tha bên trên khung người cô
Trong bầu không khí giằng teo này, cô cảm nhận thấy sự lúc nào cũng ẩm ướt kể từ khóe môi hắn hít lên khuôn mặt
Cô nghe tiếng động trầm trầm đem giờ thở dài
 “Nhỏ như vậy….”
Lâm Hi Hi trọn vẹn bị cướp đoạt, vượt lên một tối thống cực nhục nhã…

Hai năm tiếp theo tái ngộ, cô nhẹ dịu gọi hắn “Tiên sinh”, lễ quy tắc tuy nhiên dè dặt.

Bạn đang xem: tổng tài thật đáng sợ

Khi mùng tối lặng lặng buông xuống, những cơn gió máy ngày hè đem bám theo chút thoáng mát, nhè nhẹ nhõm thổi qua chuyện.

Cánh cửa ngõ kính tinh anh xảo, quả đấm cửa ngõ gold color kim.

Lâm Hi Hi hoàn thiện buổi phỏng vấn ra đi, bàn tay quyến rũ và mềm mại khoát lên bên trên cửa ngõ, thở nhẹ nhõm một khá, ôm trong tâm phiên bản sơ yếu đuối lý lịch ra đi cửa ngõ. Chỉ một phần đường cộc, nường lên đường sở hữu chút nhẹ dịu, hai con mắt banh lớn sáng sủa rõ rệt tựa như hồ nước nước hòn đảo một vòng xung quanh đại sảnh, thiệt là 1 trong những điểm xinh tươi, liếc đôi mắt một chiếc cũng ko coi không còn được, nường đơn giản cúi thấp đầu, khiến cho làn tóc mượt đứng sau một ít đường nét cười cợt điểm khóe mồm.

Cách cơ ko xa xôi là hotel tuy nhiên nường ham muốn cho tới. Dưới mùng tối đen sì, thiệt lớn lao sang chảnh.

Nàng nhìn một ít rồi lấy điện thoại cảm ứng kể từ túi đeo rời khỏi.

“Hi Hi…” Từ điện thoại cảm ứng truyền rời khỏi tiếng nói cực kỳ vui mừng sướng, yêu thương.

“Nhạc Phong, em phỏng vấn kết thúc rồi.” Lâm Hi Hi vừa vặn lên đường vừa vặn thưa, làn tóc lâu năm mượt mượt cất cánh bay vô gió máy.

“Ha ha, vậy sao? Kết ngược thế nào?”

“Họ ra quyết định nhận em! Đãi ngộ rất tuyệt, em cực kỳ vừa vặn ý, không chỉ có vậy ĐK thao tác làm việc em cũng thích…” Làn áo bị gió máy thổi qua chuyện, mượt nhẹ nhõm ôm siết lấy thân thiện thể xinh xẻo của nường, ống tay áo ren vờn xung quanh cổ tay tuyết White, thân thiện bên dưới là cái váy loại ngắn tinh anh xảo, nhị chân thon lâu năm khép lại, lòi ra vẻ say sưa người căng đầy, Lâm Hi Hi ngấc đầu nhìn thông thoáng qua chuyện thương hiệu hotel, “Khách sạnVienna, sát bên tòa ngôi nhà thương nghiệp, đích thị không?”

“Đúng rồi, tối ni tía u anh ở cơ, em chung anh cho tới tiếp nhị người — yên ổn tâm, chúng ta tiếp tục mến em tuy nhiên. Hi Hi, trước giờ tía u so với người anh yêu thương cực kỳ độ lượng, chớ thắc mắc lắng…”

“Em không lo ngại lắng!” Lâm Hi Hi đỏ chót mặt mày ngắt điều, lên đường vô hotel qua chuyện cái cửa ngõ xoay.

“Ha ha… vậy là chất lượng rồi, chúc mừng công chúa nhỏ của anh ý tìm kiếm ra việc làm yêu thương thích!” Nhạc Phong cười cợt thanh lịch sảng, núm điện thoại cảm ứng địa hình cúi đầu thưa, “Đêm ni em cho tới trước, ngày mai anh mới mẻ cho tới được… ngoan ngoãn, anh yêu thương em.”

Trong hotel thông thoáng không khí lạnh, tuy nhiên Lâm Hi Hi lại thấy trong tâm nhấc lên một ít thô rét.

“Em cũng yêu thương anh.” Nàng nhẹ dịu thưa một câu, ngay tắp lự ngắt điện thoại cảm ứng.

Mặt khá ửng hồng, bên dưới ánh sáng của đèn sáng sủa rõ rệt dường như say sưa người ko gì sánh được.

Đến quầy tiếp tân căn vặn rõ rệt, Lâm Hi Hi nhẹ nhõm giọng cảm ơn, sở hữu phần khá lo ngại lên đường vô cầu thang máy.

Đúng vậy, nằm trong Nhạc Phong yêu thương nhau lâu vì vậy, đó là chuyến thứ nhất Lâm Hi Hi thực sự nhận ra tía u hắn, trước đó ko nên trước đó chưa từng bắt gặp qua chuyện, tuy nhiên chỉ bắt gặp qua chuyện điện thoại cảm ứng. Lúc cơ nường còn ko chất lượng nghiệp, thỉnh phảng phất cho tới doanh nghiệp của Nhạc Phong, hắn như thể hiến vật quý, ôm nường gọi điện thoại cảm ứng quốc tế cho tới tía u, Lâm Hi Hi đỏ chót mặt mày phụ thuộc vào lòng hắn xin chào căn vặn với các cụ Nhạc.

Nàng cảm nhận thấy các cụ Nhạc cũng ko nên là kẻ lãnh đạm, tối thiểu qua chuyện screen điện thoại cảm ứng thấy chúng ta tươi tỉnh cười cợt, cực kỳ ưng ý, tuy nhiên chỉ dành riêng cho nam nhi, chứ không cần tương quan gì cho tới nường.

Nụ cười cợt của mình cũng ko dành riêng cho cô nàng xinh rất đẹp động lòng người trong tâm nam nhi chúng ta.

Nghĩ cho tới trên đây Lâm Hi Hi ngay tắp lự cảm nhận thấy mệt mỏi.

Hiện giờ Nhạc Phong đang di chuyển công tác làm việc, ko kịp về bên tuy nhiên các cụ Nhạc lại cố ý tới lúc này, không tồn tại báo trước, vậy nên nường nên cho tới trước tiếp đón.

Bàn tay nhỏ bắt chặt túi đeo, Lâm Hi Hi nỗ lực buông lỏng chủ yếu bản thân.

‘Không nên sợ…không nên hoảng hồn, ko nên hoảng hồn. Hi Hi nỗ lực lên, mặc dù sao cũng chính là tía u tình nhân bản thân, tránh việc hoảng hồn hãi như vậy.’

Nàng lẩm nhẩm tự động nhủ, trọn vẹn ko để ý tới tầng tuy nhiên mình thích tiếp cận.

“Đinh” một giờ chuông vang, cửa ngõ cầu thang máy banh rời khỏi.

Lâm Hi Hi ra đi ngoài, bước vào một trong những vùng sáng sủa êm dịu nhẹ nhõm, bên trên mặt mày khu đất là thảm lông dê white color cơ hội âm rất tuyệt, bên trên đỉnh đầu là 1 trong những mặt hàng những cây đèn color hồng nhạt nhẽo khiến cho khoảng không gian tràn ngập sự an tĩnh tuy nhiên thần túng thiếu.

Nàng bám theo số chống, tiếp cận phần bên trước mò mẫm.

K1107, K1108, K1109…

Nàng lưu giữ lại số chống, thân thiện thể miếng khảnh tạm dừng vài ba giây, ngón tay non mượt chuẩn bị vấp vô cửa ngõ lại vì thế tự dự tuy nhiên chợt tạm dừng. Nhưng tuy nhiên ko thể lùi bước.

Hi Hi, ko thể lùi bước.

Khẽ gặm môi, nường nâng tầm đôi mắt, lấy dũng khí gõ cửa ngõ.

Cửa banh, tầm đôi mắt của Lâm Hi Hi tự nhiên bị một khoảng tầm tối đen sì bao quấn —–

Nàng ngừng một giây mới mẻ quan sát vô chống tối om, trọn vẹn ko nhận ra rõ rệt người xuất hiện, nường nghẹn một khá vô trong cổ họng, vừa vặn toan lùi lại thì vô chống đùng một phát sở hữu một cánh tay vươn rời khỏi kéo nường vào!

Tiếp cơ, toàn bộ cơ thể Lâm Hi Hi vấp vào một trong những vòng ôm thật to, lực đạo bên trên sườn lưng lưu giữ chặt lấy người nường, nường há mồm ham muốn hét tuy nhiên lại bị bịt mồm, ngay lập tức tiếp sau đó cửa ngõ bị đóng góp lại, vạc rời khỏi một giờ “Cạch!”

“Ô…” một nỗi hoảng hồn hãi mạnh mẽ trào dưng, bàn tay nhỏ nhỏ nhắn của Lâm Hi Hi phủ lên bàn tay rộng lớn đang được bịt mồm bản thân.

Bàn tay cơ thiệt rét, rắn rỏi, thậm chí là ko nhằm nường thay đổi một ít này.

Cứu mạng… Nàng liều mình giãy nảy dụa, nước đôi mắt cũng trở thành kích ứng tuôn trào… Cứu mạng a…!

Trong chống tối đen sì không tồn tại một ít khả năng chiếu sáng, cảm biến có một không hai của Lâm Hi Hi đó là một sức khỏe lớn rộng lớn ôm chặt toàn bộ cơ thể nường, uy lực ko thể kháng cự, đem bám theo một ít lúc nào cũng ẩm ướt nằm trong rét phỏng và phảng phất mùi hương bạc hà sau thời điểm tắm, mùi vị dần dần trở thành rõ rệt đem bám theo sự áp bách xâm lăng uy lực.

Lâm Hi Hi ko thể động che, chỉ cảm nhận thấy hắn gắt gao lưu giữ lấy thân thiện thể dẻo quẹo của nường, chậm rì rì rãi dựa lên tường.

Một trận khá thở rét độ ẩm kể từ tư phương tám phía ùn ùn kéo đến…

Hắn đè lên trên nường, không thích thực hiện cho tới nường vạc rời khỏi giờ, đem kệ tay nường yếu ớt giãy nảy dụa, nhìn nường run rẩy run hắn chầm chậm rì rì cúi đầu, cảm biến được lối cong thướt tha của những người trong tâm, hít nhẹ nhõm lên vầng trán toát những giọt mồ hôi rét vì thế run rẩy của nường, thở lâu năm thưa, “Nhỏ vậy…”

Giọng thưa cơ, non rét lại lòi ra một tia trầm thấp, thảnh thơi nhạt nhẽo kể từ tính khiến cho người không giống say sưa muội.

Lâm Hi Hi trọn vẹn ko biết tiếp tục xẩy ra chuyện gì, nường làm thế nào lại tiếp cận trên đây, người con trai sở hữu tiếng nói trầm thấp này là ai, nường trọn vẹn ko biết. Án tay hắn bắt thiệt chặt, nường ko thở được, thần kinh trung ương căng như ham muốn đứt ra!

Trong bóng tối, nường nhìn ko rõ rệt, khóe mồm hắn mang 1 tia cười cợt thảnh thơi nhạt nhẽo.

Xem thêm: truyện boss tôi không muốn yêu anh nữa

Bàn tay lớn rộng lớn sau cuối cũng buông rời khỏi, Lâm Hi Hi còn ko kịp há mồm nhằm thở, cánh môi đã trở nên bịt lại, gáy cũng trở thành 1 bàn tay lưu giữ chặt, một vị nam tính mạnh mẽ rõ rệt tràn ngập vô vùng mồm nường.

Thật chặt khít, một khe hở cũng không tồn tại.

“Ưm…” Lâm Hi Hi bị buộc ngửa đầu tiêu thụ một nụ hít sâu sắc tràn ngập cướp đoạt, cánh tay bên trên sườn lưng nâng toàn bộ cơ thể nường lên, lưu giữ chặt lấy như ham muốn bóp nhừ khung người nường.

Thật ngọt. Mùi vị của nường, thơm nức mượt và lắng đọng.

“Đừng… không…được…ô ô!” Chưa khi nào bị hít điên loạn vì vậy, Lâm Hi Hi chỉ cảm nhận thấy vị giác bại liệt gàn đau đớn, đại óc ong ong, vượt lên hoảng hồn hãi khiến cho nường khóc nấc trở thành giờ, tuy nhiên trong cả giờ khóc cũng trở thành hắn cướp lấy, nuốt vô vào bụng.

Cảm giác được nường vẫn còn đấy mức độ lực nhằm thưa, hắn sở hữu phần ko vui mừng, ngậm lấy cái lưỡi thơm nức mượt của nường, ko nhằm tiếng động say sưa người này vạc rời khỏi. Âm thanh cơ cực kỳ êm dịu tai, tuy nhiên hắn mến nường để ý cho tới việc không giống rộng lớn tuy nhiên ko nên là cự tuyệt.

Một hồi trời khu đất xoay fake cất cánh lên ko, Lâm Hi Hi chỉ thấy nhức thắt sườn lưng, đầu ngón chân ko vấp khu đất, chỉ hoàn toàn có thể bắt lấy người con trai trước đôi mắt, mặc dù thế nường cũng ko bắt được cái gì!

Ngón tay thon lâu năm yếu đuối ớt vấp cho tới đều là từng mảng từng mảng domain authority thịt con trai rét phỏng, săn bắn cứng cáp, trưởng thành và cứng cáp. Nàng không tồn tại lựa lựa chọn, chỉ hoàn toàn có thể cắm đầu ngón tay thiệt sâu sắc vô cơ bắp rắn rỏi cơ..

“Xin anh, …đừng….a…” Lâm Hi Hi chỉ cảm nhận thấy áo sơmi bị xé rách rưới, bên trên sườn lưng một vùng giá rét, 1 bàn tay đặt lên trên domain authority thịt quyến rũ và mềm mại của nường, mang lại một mùa bại liệt gàn.

Nàng cực kỳ nhỏ nhỏ nhắn, nhỏ cho tới nỗi 1 bàn tay của hắn cũng hoàn toàn có thể bắt gọn gàng thân thiện thể nàng!

Lâm Hi Hi liều mình kêu khóc trong tâm, ham muốn kêu hắn tạm dừng, ham muốn thưa với hắn ko được!

Thế tuy nhiên có hại, ngón tay thon lâu năm tuy nhiên rét rực tiếp tục chính thức dịch rời toàn thân thiện nường, nường nhịn ko được run rẩy rẩy, nhất là lúc ngón tay dò xét xét vô vào váy, nháy đôi mắt đâm vô thân thiện thể, nường thiệt sợ hãi vượt lên đỗi!

Cảm nhận xa xôi kỳ lạ khiến cho nường thấy vô nằm trong hoảng hoảng hồn, thích thú nằm trong đau nhức bên cạnh đó cuồn cuộn nổi lên vô khung người.

Ai thưa cho tới nường biết đó là chuyện gì? Ai thưa cho tới nường biết nường nên thực hiện đồ vật gi bây giờ!

Người con trai trước đôi mắt nhẹ nhõm giọng thở hào hển, ôm siết lấy nường càng chặt rộng lớn, xúc cảm eo hẹp như xử phái đẹp thực hiện hắn say sưa muội, ngón tay địa hình trở ngại tuy nhiên hắn không tồn tại nhiều kiên trì làm cho cô nàng trong tâm thích nghi.

Môi bị bịt ko thể vạc rời khỏi giờ, Lâm Hi Hi hoảng hoảng hồn kinh xịn, điên loạn giãy nảy dụa, nước đôi mắt tuôn rơi.

Những giờ “ô ô” nho nhỏ vạc rời khỏi, thân thiện thể miếng khảnh yếu đuối ớt của nường cứng ngắc, rốt viên Khi hắn ko hề tiếc thương tiến thủ trực tiếp vô thân thiện thể nường, một giờ kêu thê thảm đau nhức của Lâm Hi Hi tức thời đã trở nên nuốt vô, ngón trắng tay xanh rớt cắm thiệt sâu sắc vô cánh tay hắn, trọn vẹn mê man bất tỉnh nhân sự.

*****

Sáng sớm ngày bữa sau, bên trên một máy cất cánh cá nhân.

Trong cabin sang chảnh, một người con trai to lớn đang được để ý gọi tờ nhật trình Thành Phố New York, ngón trỏ nhè nhẹ nhõm gõ lên trở thành ghế vì chưng domain authority, điện thoại cảm ứng địa hình sát bên chính thức lắc.

Dời đôi mắt ngoài tờ báo, ngón tay thon lâu năm núm lấy điện thoại cảm ứng địa hình ấn nút nghe.

“Tần tiên sinh, xin xỏ lỗi, thực xin xỏ lỗi, tối ngày qua người ham muốn fake cho tới tới ngài vốn liếng đã từng đi rồi, tuy nhiên nửa lối bắt gặp trường hợp bất ngờ, công ty chúng tôi ko phải gắng ý! Chúng tôi cũng chính là sáng sủa ni vừa mới được biết! Tần tiên sinh ngài chớ rét phẫn uất, lúc này ngài ở đâu vậy, tôi tức thời tiếp cận, tức thời lên đường đến…” Trong điện thoại cảm ứng, tiếng nói khẽ run rẩy, lo ngại tuy nhiên áy náy.

Một tia nắng và nóng sớm xuyên qua chuyện hành lang cửa số cabin chiếu lên cái cúc bạc bên trên cổ ống tay áo người con trai.

Khuôn mặt mày khía cạnh rõ rệt, bên dưới tia nắng và nóng sớm mai càng lòi ra vẻ rạm sâu sắc say sưa người.

“Ngày ngày qua cậu fake người này đến?” Hắn bưng ly cafe sát bên lên, nốc một ngụm, thản nhiên căn vặn.

“Là Nghiêm thị thiên kim, tôi thưa với cô ấy ngày qua ngài ở lại TP. Hồ Chí Minh C một ngày, bảo cô tớ tự động bản thân tiếp cận, tuy nhiên buổi sớm ngày hôm nay cô tớ mới mẻ thưa với tôi là gặp trục trặc ngoài ý ham muốn vì vậy ko lên đường thánh phố C được, Tần tiên sinh thiệt xin xỏ lỗi ngài……” Đối phương rõ rệt thở lâu năm thoải mái một khá, tuy nhiên là không đủ can đảm buông lỏng, thực khẩn trương tái diễn điều lý giải tiếp tục thưa.

Trong cabin, một người đẩy cửa ngõ lên đường vô, cho tới mặt mày người hắn cúi đầu nói: “Tần tiên sinh tiếp tục sẵn sàng chất lượng, bất kể khi nào thì cũng hoàn toàn có thể đựng cánh.”

Hắn ngồi bên trên ghế domain authority, hai con mắt xa tít liếc nhìn ra bên ngoài hành lang cửa số, quắp điện thoại cảm ứng địa hình, tiếng nói đang được lài nhài lý giải ngay tắp lự dừng hẳn.

“Bây giờ lên đường.” Ngón tay thon lâu năm vuốt ve sầu khóe mồm thản nhiên thưa “Đi tra chung tôi một việc — tối ngày qua ở khách hàng sạnVienna, người phụ phái đẹp bên trên nệm của tôi là ai. Tìm được cho tới tôi đáp án.”

Hiện bên trên, hắn không tồn tại thời hạn tự động bản thân xử lý việc này.

Người sát bên cúi người đáp: “Vâng, Tần tiên sinh.”

Máy cất cánh chậm rì rì rãi đựng cánh. Trong giờ ồn của mô tơ, ngoài hành lang cửa số, tia nắng và nóng sớm mai ngày càng rét. Hàng mi dày đậm buông xuống, suy nghĩ lại một không nhiều cụ thể ngày ngày qua, cũng không hiểu biết được.

Ở bên trên nệm, hắn vĩnh viễn đều chỉ hào hứng cho tới người bên dưới thân thiện mùi vị ra sao.

Mà ngày ngày qua việc cơ, chỉ hoàn toàn có thể nói…… thực cực kỳ hạn.

Xem nường ở chuyến thứ nhất ngập trong hoan ái đau tới mê man, những giọt mồ hôi váy đầm đìa gặm môi ưm trở thành giờ, lại trốn ko bay, chỉ hoàn toàn có thể ngửa đầu gật đầu đồng ý dục cảm hắn mang lại, là con trai ai ai cũng đều thấy thực cực kỳ hạn.

Hắn nhắm đôi mắt, không thích suy nghĩ nữa, vô đầu chỉ với việc sau lúc tới Los Angeles chuẩn bị nên xử lý hàng loạt những yếu tố phức tạp cơ.

***

Hai năm tiếp theo.

Khu phỏng vấn của doanh nghiệp Khải Vinh cực kỳ tĩnh mịch, ngoài lời nói của giám khảo, đều không tồn tại gì không còn.

Trên cái ghế mượt, Lâm Hi Hi vẫn lẳng lặng ngồi, hai con mắt rất đẹp khá nhắm lại, toàn bộ cơ thể cuộn bản thân ở bên phía trong, tựa như một pho tượng xinh rất đẹp. Cô gái cạnh nường thực mệt mỏi bắt vô tay phiên bản sơ yếu đuối lý lịch, ánh nhìn banh lớn tròn xoe tròn xoe, trơ đôi mắt nhìn người phỏng vấn trước bị hạnh họe cho tới sượng mặt mày tuy nhiên khóc chạy rời khỏi ra sao.

“Thật là xứng đáng sợ……” Tống Viện Y dựa người về phía Lâm Hi Hi,“Hi Hi, thiệt là khiếp sợ, rất rất đáng sợ……”

Cô gái ngồi sát bên, cánh tay giá rét, Tống Viện Y vấp nhẹ nhõm vô nường, nường đùng một phát run rẩy lên.

Lâm Hi Hi banh đôi mắt rời khỏi, nhìn nhìn phần bên trước, đang đi vào người phỏng vấn tiếp theo sau.

Xem thêm: minh lan truyện tiểu thuyết

“Làm sao vậy?” Nàng xoay mặt mày qua chuyện, nhẹ dịu căn vặn người sát bên.

Tống Viện Y cực kỳ kỳ tai quái nhìn nàng: “Hi Hi cậu không vấn đề gì chứ? Tay cậu rét vượt lên.”

Mời chúng ta đón gọi Tổng Tài Thực Đáng Sợ của người sáng tác Cận Niên.