trác siêu việt

                                    
                                              
                          

Chương 19

Hai hai con mắt coi nhau, cô lo âu, sâu sắc trong tâm thức đôi mắt hắn, cô càng thấy được sự lo âu rộng lớn gấp nhiều lần phần.
Mé tai cô tương tự vang lên giờ đồng hồ nổ ầm trời, trọn vẹn thức tỉnh cô ngoài niềm mơ ước.
Là mơ, trên đây chắc chắn là mơ, vì chưng ko làm thế nào cô lại thấy nhì Trác Siêu Nhiên?
Đúng, là mơ!
“Mộc Mộc, cậu tao là Trác Siêu Việt, em sinh song của anh ấy.” Trác Siêu Nhiên ra mắt, trọn vẹn lắc đầu điều này, “Siêu Việt, cô ấy là Tô Mộc Mộc, các bạn gái… của tôi.”
Trác Siêu Việt? Trác Siêu Nhiên? Anh em sinh đôi?
Rốt cuộc cô hiểu rõ, Khi Trác Siêu Nhiên nhắc cho tới em trai bản thân vì sao lại sử dụng ngữ điệu như thế phát biểu, “Em thấy cậu tao tiếp tục biết!”
Có người nhận sai, cũng có thể có người ko khi nào nhận sai.
Chỉ liếc đôi mắt một chiếc, Mộc Mộc kể từ thiên lối té nhập mươi tám tầng địa ngục, xương tan thịt nhừ, vạn kiếp bất phục…
“A,a…” Trác Siêu Việt mỉm cười gượng gập nhì giờ đồng hồ, tay ráng chiếc chìa khóa cầm trở thành quyền, cái chiếc chìa khóa sắt kẽm kim loại vạc rời khỏi giờ đồng hồ ma mãnh sát chói tai. “Hai người cứ kế tiếp, tôi ko quấy rầy…”
Nói xong xuôi, Trác Siêu Việt một giây cũng ko tạm dừng, xoay người trở lại lầu, nhịn nhường như một vừa hai phải rồi từng chuyện xẩy ra ko hề tương quan cho tới bản thân.
Không ngờ Trác Siêu Việt trong cả kính chào cũng ko phát biểu một điều, xoay người bước tiến, Trác Siêu Nhiên đang được tấp tểnh xua bám theo, Mộc Mộc hoảng loàn lưu giữ lấy tay anh.
Đôi môi cô khẽ cởi, ánh nhìn phiền lòng coi trực tiếp, gấp rút kỳ vọng Trác Siêu Nhiên mang lại cô đáp án, anh và Trác Siêu Việt, ai sẽ là kẻ con trai tối hôm tê liệt.
“Em ko cần thiết nhằm ý…” Trác Siêu Nhiên nghĩ về Mộc Mộc nhiều tâm, nữ tính chung cô chỉnh lại đai váy, “Chắc Siêu Việt kinh sợ gây phiền hà tất cả chúng ta.”
Cô không hề tâm trí nào là nghe anh phát biểu, chỉ lo sợ cúi đầu tìm hiểu địa hình. Rốt cuộc tìm kiếm ra, ngón tay biến động nhập keyboard nhộn nhịp cứng, Khi ham muốn tấn công chữ, lại ko biết nên viết lách thế nào là.
Hỏi anh: “Người con trai tư năm trước đó vứt năm vạn đồng mua sắm một tối của em là anh, hay những Trác Siêu Việt?”
Hoặc là hỏi: “Anh với ghi nhớ em hoặc không? Đêm tư năm trước đó tê liệt, tất cả chúng ta một lần…”
Nếu anh phát biểu anh ko ghi nhớ rõ ràng, hoặc phát biểu mang lại cô rõ nét, anh ko nên.
Cô nên phát biểu khuôn mẫu gì? Nói mang lại anh: “Xin lỗi, em nhận thiếu sót người, em tưởng anh là Trác Siêu Việt… Em từng nằm trong anh ấy…”
Sau tê liệt, với nên cô nên chạy xuống lầu, cho tới căn vặn Trác Siêu Việt như vậy? Xác nhận coi người con trai tối hôm tê liệt với nên hắn hoặc không?
Mộc Mộc cảm nhận thấy chủ yếu bản thân thiệt hài hước.
Giống như trình diễn một mùng kịch ngu ngốc trước những con cái đôi mắt tinh nghịch tường, sau cuối dứt vụng trộm về nhập giờ đồng hồ mỉm cười nhạo, bôi một vết dơ lên tình thân đảm bảo chất lượng đẹp nhất thân thuộc bạn bè chúng ta.
Hai người chúng ta tiếp tục thấy cô làm sao? Sẽ lựa lựa chọn ra sao? Quan trọng nhất, cô tiếp tục nên đương đầu với tấm lòng của Trác Siêu Nhiên bằng phương pháp nào?
“Mộc Mộc, em ko có gì chứ?”
Cô hốt hoảng rung lắc đầu, nỗ lực bố trí lại gò lếu láo độn nhập tâm trí, ngăn khung người sôi trào mau chóng, ngồi bên trên sô trộn cảnh giác ấn bàn phím: “Hai người tương đương nhau như thế, với bị ai nhận lầm không?”
việc này trước đó cũng khá nhiều người căn vặn, Trác Siêu Nhiên ko nhằm ý, ngồi xuống cạnh cô. “Người thân thuộc thì ko, khí hóa học nhì bọn anh trọn vẹn không giống nhau. Người lạ lẫm vẫn thông thường xuyên nhận lầm. Trước tê liệt, lúc còn ở chiến sĩ đặc chủng, nhằm rời quý khách lầm lẫn, bọn anh nhằm loại tóc không giống nhau, tóc anh ngắn lại hơn nữa, cậu tao thì dài hơn nữa một chút ít.”
Mộc Mộc nỗ lực ghi nhớ lại loại tóc của hắn tư năm trước đó, cực kỳ con trai, lâu năm quá đai tai, với phong thái Âu Mĩ, tuy nhiên như vậy là lâu năm, hay những ngắn ngủn, cực kỳ khó khăn xác lập.
“Ngoài loại tóc, nhì người còn tồn tại nơi nào rất có thể phân biệt?” Cô lại căn vặn.
“Rất nhiều, ví như anh mến đem ăn mặc quần áo sáng sủa color, Siêu Việt lại mến tối color, hoặc thông thường cậu tao ăn diện cũng tương đối tùy tiện, nhì cúc áo sơ-mi bên trên nằm trong ko khi nào cài…”
Cô ghi nhớ rõ ràng, đèn ở bar Lạc Nhật cực kỳ lờ mờ, mặc dầu hắn đem ăn mặc quần áo color gì, coi luôn luôn tối, ko thể nhận rõ ràng. Cô cũng ghi nhớ, hắn mến đem áo sơ-mi một vừa hai phải người, loại áo sơ-mi rất có thể đem khí hóa học của hắn tôn vinh vẻ thanh nhã lại hấp dẫn, về phần cúc áo, cô không đủ can đảm xác định…
Trác Siêu Nhiên thấy Mộc Mộc phiền lòng, tưởng cô kinh sợ tiếp tục nhận sai người, cố ý yên ủi nói: “Thực rời khỏi em ko cần thiết phiền lòng, đậm chất ngầu anh và Siêu Việt trọn vẹn không giống nhau, nếu như em chú tâm một chút ít chắc chắn sẽ không còn nhận sai.”
Đúng vậy, chỉ việc chú tâm, ham muốn phân biết nhì người cũng ko khó khăn.
Anh đứng lên, bám theo thói quen thuộc tấp tểnh sửa sang trọng ăn mặc quần áo, áo thun anh đem bên trên người, tuy vậy một vừa hai phải trải qua quýt một trận kích ứng vẫn cực kỳ phẳng lì.
Cô nghĩ về lại mới nhất vạc hiện tại, mặc dù Trác Siêu Nhiên đem vật dụng gì đều phải có cảm xúc như quân trang chủ yếu thống.
“Hẳn là Siêu Việt ko bữa ăn, em sẵn sàng món ăn, anh cút gọi cậu ấy lên ăn với.”
Cô gật gật đầu cút nhập nhà bếp.
**********
May mắn là dì Trần tuy nhiên Trác Siêu Nhiên nhắc cho tới với sẵn sàng thật nhiều món ăn nấu nướng sẵn, chỉ việc mang lại nhập lò vi sóng là rất có thể sử dụng. phẳng phiu ko, trong khi ý thức hốt hoảng, Mộc Mộc cũng không tồn tại cơ hội nào là thực hiện được món ăn đầy đủ mang lại phụ vương người.
Dọn món ăn xong xuôi, vẫn ko thấy Trác Siêu Việt và Trác Siêu Nhiên tăng trưởng, Mộc Mộc vỗ vỗ khuôn mặt mũi lạnh giá, cố trầm trồ tươi tắn mỉm cười, trở lại lầu.
Mới tiếp cận thân thuộc chừng, cô nghe thấy với người nói: “Anh tưởng em phát biểu thiệt sao?”
Giọng phát biểu này cực kỳ tương đương Trác Siêu Nhiên, đơn thuần ngữ điệu tê liệt ko nên là cơ hội Trác Siêu Nhiên dùng làm thủ thỉ, hẳn là Trác Siêu Việt.
“Cậu phát biểu sao?” Giọng phát biểu Trác Siêu Nhiên đem bám theo ý mỉm cười căn vặn lại.
“Bề ngoài thực sự cực kỳ xinh đẹp nhất, tuy nhiên khung người chừng như còn ko vạc dục trọn vẹn, quá còm, điểm nên với thịt…” Ngữ điệu ngả ngớn, điều phát biểu thô lỗ. Mộc Mộc cảm nhận thấy tiết nhập người như ngừng chảy, bước đi bị khựng lại khu vực góc lan can.
“Không nên tôi căn vặn khuôn mẫu này…” Trác Siêu Nhiên kịp khi ngăn những điều tránh việc tâm sự đàng sau. “Tôi đang được thủ thỉ tráng lệ với cậu.”
“Em cực kỳ nghiêm cẩn túc…”
“…”
Mộc Mộc ko nhận ra chúng ta, ko biết Trác Siêu Nhiên thực hiện biểu tình hoặc động tác gì, Trác Siêu Việt cùng bất đắc dĩ thở lâu năm. “Rồi, phát biểu nghiêm cẩn túc… Anh mến là được, em rất có thể với chủ ý gì, em lại ko biết cô ấy.”
“Siêu Việt, ko lấp liếm gì cậu…” Giọng Trác Siêu Nhiên trầm xuống, “Cô ấy không những ko thể thủ thỉ, không dừng lại ở đó còn ngồi tù…”
“Cô ấy từng ngồi tù?” Trác Siêu Việt thốt rời khỏi khó khăn tin tưởng.
“Đúng vậy, kể từ tư năm trước đó, mới nhất rời khỏi tù ko bao lâu.”
“…” Trác Siêu Việt trầm đem hồi lâu, “Tội gì?”
“Năm mươi bảy tuổi hạc cô ấy bị phụ vương nuôi hung bạo, chính vì Chịu đựng kích ứng, ko trấn áp nổi lỡ tay thịt bị tiêu diệt ông tao. Quan tòa thấy cô ấy cũng chính là người bị sợ hãi, lại ở tuổi hạc thiếu niên, nên suy xét nấc hình phạt…”
Cả căn chống rớt vào im re.
Mộc Mộc xiết chặt lấy tay vịn lan can, khớp xương gồng lên xanh rờn white. Cô vốn liếng tấp tểnh vĩnh viễn ko khi nào phát biểu mang lại anh chuyện này, ko ngờ rằng anh vẫn khảo sát rời khỏi. Có một trong những việc vẫn xẩy ra thì ko thể bao phủ lấp liếm, mặc dầu cô trốn rời thế nào thì cũng đơn thuần bịt tai trộm chuông tuy nhiên thôi.
“Tôi ko biết thực hiện như thế cho tới tột nằm trong là đích hoặc không…” Giọng phát biểu Trác Siêu Nhiên u ám, “Có thể tôi ko mang lại cô ấy được một kết viên mĩ mãn…”
“Quá khứ không người nào rất có thể thay cho thay đổi, sau này cũng không người nào cóthể dự báo.” Giọng phát biểu lạnh giá như cất cánh đến từ cuối chân mây, “Chỉ cần thiết anh thiệt lòng với cô ấy, điều này cần thiết rộng lớn vớ cả!”
Một câu, tương tự sấm chớp mưa tối, lập tức hình thành trước đôi mắt Mộc Mộc.
Quá khứ không người nào rất có thể thay cho thay đổi, sau này cũng không người nào rất có thể dự báo, cô không thích một kết thúc giục mĩ mãn, cô âm thầm nghĩ về, chỉ việc hắn thiệt lòng với cô, chẳng nên đó là một tối tư năm trước…
Trác Siêu Việt…
Cô ghi nhớ kỹ thương hiệu hắn trong trái tim, Trác Siêu Việt, người thể tâm sự những câu này, cho tới tột nằm trong là kẻ thế nào?
Đang phụ thuộc tay vịn lan can, Mộc Mộc nỗ lực đứng trực tiếp, hít sâu sắc vô số phiên, chậm trễ rãi trở lại lầu.
Đi cho tới bậc sau cuối, cô nhận ra Trác Siêu Việt.
Hắn dựa vào sô trộn, cánh tay nên tùy tiện gác lên trở thành ghế, cặp một điếu dung dịch, điếu dung dịch lâu năm bị xiết cho tới biến tấu.
Sự điềm tĩnh vẫn ko thể bao phủ lấp liếm được sự phóng túng ko kìm chế nổi bên trên người hắn.
Ngực cô nhói nhức, thiếu thốn chút nữa ko kiểm soát được chủ yếu bản thân, xông lên căn vặn hắn: Là anh sao? Người con trai tối hôm này là anh, đích hoặc không?
Hắn cũng thấy cô, thản nhiên lướt qua quýt, đem điếu dung dịch cặp thân thuộc nhì ngón tay lên môi, hít sâu sắc một khá.
Làn sương tịch liêu lượn lờ, mặt mũi hắn trở thành mơ hồ nước, mung lung, chỉ thấy mồm hắn khẽ cong lên như mỉm cười như ko, rất là rõ nét.
“Chị dâu…”
Có một loại con trai, nhất con kiến công cộng tình ko nên tình cờ, là tất yếu, chính vì hắn với 1 sự hấp dẫn thực hiện cô ko thể kháng cự nổi.
Cho mặc dù tái ngộ một vạn phiên, cô cũng chắc chắn tiếp tục một vạn phiên gục té.
Có người phát biểu, đấy là tai kiếp, với người phát biểu đấy là phúc phận.
Thực rời khỏi, này là duyên số.

Bạn đang xem: trác siêu việt

Xem thêm: cặp phu thê ngọt ngào tới tận răng

Lời tác giả:
Chuyện quá khứ cho tới thời điểm hiện tại trong thời điểm tạm thời còn không nhiều phiền nhiễu, một chút ít, tuy nhiên nhưng mà tiếp tục cực kỳ nhanh chóng hoàn thành.
Gian tình chị dâu – em ông chồng mờ ám tiếp tục kể từ từ nhỏ giọt.
Muốn coi đoạn tầm cỡ không? Ngoan ngoãn comment lại, tao tiếp tục viết lách tiếp đoạn gian dối tình ở chương 14, coi như bồi thông thường tâm trạng yếu hèn ớt của quý khách, được không?