trọng sinh chi vô tâm gặp vô phế

Cậu tài xế cho tới vị trí đón người, xuyên qua loa mặt hàng ghế lô, cậu đặt chân vào căn chống VIP nhưng mà group người của Đường Phong thông thường tụ họp.

Phả vô mặt mày là từng làn sương dung dịch cay nồng, hương thơm rượu với mọi hương thơm nước hoa lếu tạp bên trên người của những MB.

Du Văn Hiên khẽ cau ngươi đặt chân vào trước mặt mày Đường Phong tiếp tục chếnh choáng say, tay anh tớ vẫn đang được dây dính sờ soạng một cậu trẻ trai Trắng mượt vô lồng ngực.

Bạn đang xem: trọng sinh chi vô tâm gặp vô phế

Du Văn Hiên áp dụng cảm hứng không dễ chịu rằng - "Em cho tới đón anh, tất cả chúng ta về thôi!"

Đường Phong nghe giờ cậu mới nhất ngửng đầu lên nom rồi dứt khoát đáp - "Tôi ko cần thiết cậu cai quản, cậu cứ về chuồn, ngoan ngoãn ngoãn ở trong nhà đợi tôi là được. Lúc nào là đùa hoàn thành tôi sẽ tới mò mẫm cậu."

Nghe dòng sản phẩm ngữ khí, Du Văn Hiên tự nhiên ham muốn ngửa mặt mày lên trời mỉm cười rộng lớn, cho tới giờ khắc này vô đôi mắt anh thì cậu vẫn chỉ ngang mặt hàng với cùng 1 thương hiệu MB nhưng mà thôi. Anh cần thiết thì cậu cho tới, còn ko cần thiết thì cậu hoàn toàn có thể chuồn.

Gã thanh niên được ôm ấp đặc biệt kênh kiệu nhưng mà hất cằm nom cậu gắt gỏng rằng - “Đường thiếu hụt rằng gì anh ko nghe sao? Mau cút về ngôi nhà nhưng mà đợi chuồn. Tốt nhất thì anh nên khôn khéo hồn chớ thực hiện Đường thiếu hụt nên tức dỗi, thực sự loại ko biết điều!”

Trong đám các bạn xuất hiện bên trên phía trên, Trương Kiệt đó là người gọi Du Văn Hiên cho tới, khi đó lại phát hiện ra thương hiệu MB rẻ mạt chi phí vậy nhưng mà dám rộng lớn lối ngay lập tức nhịn ko được quát tháo - "Câm mồm, khu vực này cho tới lượt ngươi lên giờ sao? Không ham muốn bị tiêu diệt thì câm mồm lại!”

Trương Kiệt là bạn tri kỷ của Đường Phong thờ thời còn khoác tã cho nên vì vậy chuyện tình yêu của nhì người anh rất rõ ràng ràng, tuy rằng Du Văn Hiên là kẻ tình hờ của doanh nghiệp chất lượng tuy nhiên anh biết trừ quăng quật tòa nhà rời khỏi thì Du Văn Hiên trước đó chưa từng lấy một đồng nào là kể từ Đường Phong cả. Chỉ tiếc mặc dù anh sở hữu răn dạy thế nào là thì thương hiệu đầu khu đất cơ vẫn ko biết trân trọng.

Bị mắng, hắn trẻ trai ngay lập tức teo người run rẩy rẩy - "Tôi... tôi không đủ can đảm, tôi không đủ can đảm nữa xin xỏ Trương thiếu hụt hạn chế dỗi." - Hắn cố ý nép vô lồng ngực Đường Phong như chim nhỏ cầu chở che.

Trương Kiệt bất mãn - "Hừ."

Du Văn Hiên biết tính của Đường Phong một Lúc ngang lên là không người nào cản nổi, vậy cho nên việc độc nhất cậu hoàn toàn có thể thực hiện là tách chuồn. Tại lại điểm này càng lâu khiến cho cậu càng cảm nhận thấy kinh tởm và sỉ nhục.

Cậu đem hai con mắt ko đẩy sóng nom anh rằng - "Được , vậy em về trước." - Nói rồi cậu cũng ko cần thiết đợi anh đáp lời nói ngay lập tức tảo người ham muốn chuồn.

"Khoan tiếp tục, đợi một chút!" - Một tiếng nói thiếu hụt tiến công vang lên, cậu quan sát người chủ tiếng nói này. Hắn Là Mục Đổng, là các bạn bên trên góc nhìn thực hiện ăn của Đường Phong.

Cậu ko rằng gì chỉ rét mướt lùng xoay đầu nom hắn.

Mục đổng là 1 trong thương hiệu đặc biệt vô lại, hắn nom cậu chan chứa thèm thuồng rồi tăng mạnh thương hiệu MB trong tâm địa rời khỏi rồi rằng - "Nếu cậu tiếp tục chứa chấp công đến tới tận phía trên thì ko vì chưng ở lại đùa với bọn tớ một thời gian rồi hẳn chuồn, về sớm nhằm thực hiện gì?"

Trương Kiệt hiểu ý thương hiệu khốn này ngay lập tức cảnh cáo - "Mục Đổng, chớ sở hữu quá xứng đáng."

Mục Đổng ko nhằm ý lời nói Trương Kiệt, rượu vô, gan lì cũng to lớn rời khỏi đáp - "Tôi đâu sở hữu thực hiện càn, tôi đơn thuần sở hữu ý chất lượng ham muốn mời mọc cậu ấy ở lại cộng đồng sung sướng nhưng mà thôi."

Đám hùa phỉnh hót xung xung quanh ngay lập tức phụ họa - "Phải, nên cơ .Mục thiếu hụt rằng đặc biệt nên, cứ ở phía trên đùa nằm trong tụi tôi một khi rồi hẳn về. Cậu về đó là ko nể mặt mày Đường Thiếu nha."

Khốn kiếp, thấy đám cờ hó này dám tiến công công ty ý lên trên người của Du Văn Hiên, gân xanh xao bên trên trán Trương Kiệt chính thức chạy mọi nơi. Tên cờ hó Mục Đổng này anh ko dằn mặt mày hắn là vì như thế anh nể mặt mày Đường Phong nên không thích đo lường, mặc dù thế tới mức dòng sản phẩm đám rác rến rưởi cơ nhưng mà cũng dám ở trước mặt mày hắn thực hiện chó hùa, dựa dẫm thế hiếp người thì anh thiệt ko thể nhịn.

Trương Kiệt quét tước đôi mắt nom đám người gằn tiếng nói - "Chúng ngươi ham muốn ăn đòn sở hữu nên không? Ông phía trên dám hứa tiếp tục bứng 100% chúng ta bọn chúng ngươi tức thì ngày hôm nay, khôn khéo hồn thì ngậm mõm chó của bọn chúng ngươi lại mang đến tao. Tại phía trên ko cho tới lượt bọn ngươi lên tiếng!" - Mặc mặc dù Trương Kiệt cũng chính là dân thực hiện ăn tuy nhiên phỏng ngày tiết mặt mày cũng quét tước ngang thiên hạ, ko kí thác du hắc đạo tuy nhiên đàng bạch đạo anh ko ngán thằng nào là.

Đám người bị giậm dọa mang đến vỡ mật, vốn liếng tưởng Trương Kiệt cũng cá mè một lứa nên bọn bọn chúng theo đuổi trước đó chưa từng cố kỵ, tuy nhiên uy danh lão hỗ đó là rằng được tiếp tục thực hiện được. Cả đám tức tự khắc câm mồm không đủ can đảm hùa theo đuổi Mục Đổng nữa.

Du Văn Hiên thời điểm này mới nhất kể từ tốn phun rời khỏi một câu - "Tôi còn tồn tại việc, chuồn trước!”

Mục Đổng thấy đồng bọn vô duyên không có căn cứ bị chỉnh ngay lập tức thập phần không dễ chịu, nhưng mà kẻ trước đôi mắt lại ko mang đến hắn mặt mày mũi nhưng mà vẫn ham muốn tách chuồn, hừ nào là sở hữu chuyện dễ dàng như vậy - "Đứng lại, tôi bảo cậu đứng lại cậu nặng tai à? Tôi tiếp tục mang đến cậu chuồn sao? Đúng là loại ko biết điều."

Trương Kiệt xúc động ham muốn tiến công người ngay lập tức bị Du Văn Hiên giơ tay ngăn chặn, cậu quay trở về nom hắn thanh niên bậm bạp, đôi mắt xếch cơ rảnh nhạt nhẽo đáp - "Cậu ham muốn gì?"

Xem thêm: bí mật thời gian bị vùi lấp

Mục Đổng vốn liếng thèm thuồng Du Văn Hiên kể từ lâu tuy nhiên còn quan ngại Đường Phong nên mới nhất không đủ can đảm tơ tưởng, đôi mắt thấy một mùng cơ ngay lập tức động tâm tư nguyện vọng.

Hắn sờ sờ cằm nom Đường Phong - "Đường Thiếu, nếu như cậu tiếp tục đùa ngán Hay là tặng mang đến tôi nhé. Tôi hứa tiếp tục nằm trong trân trọng!"

Nghe thấy lời nói vô sỉ cơ, con cái ngươi của Du Văn Hiên teo rút thời gian nhanh - "Cái gì?"

Trương Kiệt cũng tức ham muốn hộc ngày tiết, thương hiệu cờ hó khốn kiếp này cư nhiên ham muốn tiến công công ty ý kinh tởm cơ lên trên người Du Văn Hiên - "Khốn kiếp, Mục Đổng ngươi dẹp tức thì dòng sản phẩm tâm trí dơ cơ chuồn, nếu như không chớ trách móc tớ ko khách hàng khí."

Mục Đởng sở hữu tương đối men ngay lập tức ko biết hoảng hốt bị tiêu diệt là gì, hắn nhận định rằng bản thân giao hiếu với Đường Phong là ko nên hoảng hốt thằng nào là, thẳng bỏ lỡ lời nói uy hiếp của Trương Kiệt nhưng mà một đàng truy chất vấn Đường Phong - "Sao nào là, tất cả chúng ta là các bạn liên minh nhiều năm, đời nào Đường thiếu hụt lại nỡ keo dán kiệt với tôi duy nhất hắn tình nhân sao?"

Đường Phong tĩnh mịch nom lịch sự Du Văn Hiên như đang được tâm trí, anh tức thời cũng ko biết trong tâm địa bản thân cậu lưu giữ địa điểm nào?

Từ lâu anh tiếp tục gần như là quên lãng Du Văn Hiên, rằng là tình nhân càng ko nên, bảo là tình nhân thì tựa hồ nước rất khác. Cậu như thể sở hữu cũng khá được nhưng mà không tồn tại cũng khá được, anh chỉ việc cậu ở mặt mày mỗi một khi rớt vào thuyệt vọng, những khi buồn và những khi say.

Anh chỉ thỉnh thoảng ngẫu hứng tiếp tục lưu giữ và tìm tới cậu nhằm mò mẫm thú vui, cư nhiên cậu lưu giữ địa điểm nào là anh tức thời cũng ko phân nỗi.

Nhìn góc nhìn lưỡng lự của Đường Phong ý mỉm cười của Mục Đổng càng sâu sắc, hắn cũng ko cần thiết Đường Phong nên vấn đáp, chỉ việc một chiếc biểu lộ mập lờ mờ vậy là đầy đủ - "Ây domain authority coi cậu tề, làm những gì nhưng mà nên ảo óc như vậy, chẳng nên chỉ là 1 trong hắn tình nhân được bao chăm sóc thôi sao. Nào chớ tâm trí nữa, ý tứ này tôi tiếp tục nhận, nào là nằm trong cạn ly, chớ tâm trí nữa!" - Nói rồi hắn chuyển qua làn đường khác tâm trí của Đường Phong lịch sự phía không giống rồi liên tiếp mời mọc rượu.

Đường phong cũng không thích suy nghĩ nữa ngay lập tức dứt khoát tợp rượu, khoác kệ Du Văn Hiên tiếp tục nom anh vì chưng hai con mắt tuyệt vọng rồi lặng lẽ tách chuồn.

Trương Kiệt thấy hắn sau này cũng không tồn tại động tĩnh gì không giống nhưng mà thả người chuồn thì cũng ko suy nghĩ nhiều đành ngồi tợp rượu nhưng mà để ý.

Trái lại, Mục Đỏng kín kẽ nháy đôi mắt rời khỏi hiệu với lũ bạn hữu chất lượng, sao cơ một kẻ vô số cơ ngay lập tức nhanh gọn lẹ tách chuồn.

Rời ngoài căn chống chan chứa kinh tởm, trong tâm địa Du Văn Hiên bỗng nhiên dơ lên một cảm hứng đau xót. Người cậu yêu thương năm năm trời cho tới sau cuối vẫn chỉ coi cậu là 1 trong khoản mặt hàng nhằm trao thay đổi ko rộng lớn ko tầm thường, tuy nhiên lúc này mặc dù ngược tim sở hữu chút nhức tuy nhiên cậu tiếp tục quen thuộc rồi, phía trên được xem là phiên sau cuối nó nhức vì như thế một người ko xứng danh.

Du Văn Hiên vẫn mãi miên man vô sự vô vọng cho tới Lúc sau đầu truyền cho tới cảm hứng đau nhức, cả trái đất nhanh gọn lẹ chìm sâu sắc vô bóng tối.

Không biết trải qua loa bao lâu, Du Văn Hiên mới nhất kể từ vô bóng tối tỉnh dậy. Phía sau đầu vẫn còn đó truyền cho tới lần đau khiến cho cậu quan sát vụ việc xẩy ra cơ ko nên niềm mơ ước. Cậu mơ hồ nước cởi đôi mắt để ý xung xung quanh, tâm trí dần dần thanh tỉnh cậu mới nhất quan sát phiên bản thân thích hiện giờ đang bị trói chặt bên trên một cái chóng rộng lớn, vô 1 căn chống trọn vẹn xa xăm kỳ lạ.

Cậu ko cần thiết động óc cũng hoàn toàn có thể đoán rời khỏi là người nào là, đơn thuần thấu hiểu ràng nên trong cả cho tới thời cơ bay thân thích ngay lập tức không hề, Mục Đổng đó là dạng tiến công bị tiêu diệt cũng ko buông, hắn là người luôn luôn bỏ mặc thủ đoạn để sở hữu được loại mình thích. Vậy nên ngày hôm nay cậu được vinh quang đãng nhưng mà cảm thụ dòng sản phẩm đãi ngộ này, Du Văn Hiên nhảy mỉm cười, haha thiệt ko ngờ Du Văn Hiên cậu lại sở hữu ngày nên rơi xuống dòng sản phẩm rãnh nước thối này.

“Cạch!” - Cửa chống bị đẩy vô, Mục Đổng bước đi tương đối loàn lao vào chống tiếp sau đó ngay lập tức thông thả nhưng mà đặt chân vào mặt mày chóng, ưng ý nom người hiện giờ đang bị trói chặt.

Nhìn người nhưng mà hắn luôn luôn thèm khát giờ khắc này đang được ở trở thành hình chữ đại bên trên chóng khoác tình hắn dày xéo, hắn khẽ liếm môi, đứng bên trên cao nom xuống - "Sao nào? Nhìn thấy tớ cũng không thích xin chào chất vấn sao? Yên tâm, tớ chắc chắn tiếp tục ôn nhu với cậu." - Nói rồi hắn ngay lập tức treo lên nụ mỉm cười dâm đãng, hèn đớn nhưng mà nom cậu.

Du Văn Hiên chỉ tĩnh mịch nom hắn, nhì tóm tay siết chặt, cổ tay bị siết cho tới chảy ngày tiết, mặc dù cậu tiếp tục nỗ lực vẫn ko tài nào là bay ngoài sợi chão đang được trói chặt.

Mục Đổng cũng say cho tới trượt ngược trượt nên nên càng ko cần thiết quan hoài cậu vấn đáp rời khỏi sao? Hắn chỉ giản dị là khoác kệ rồi chính thức cố gắng lấy cái kéo bên trên tủ đầu chóng rồi nở một nụ mỉm cười - "Để tớ phục dịch cậu toá ăn mặc quần áo nhé hahaha!"

Du Văn Hiên đem góc nhìn kinh tởm nom hắn rét mướt tiếng nói - "Khốn kiếp, tớ răn dạy ngươi cực tốt chớ động cho tới tớ. Nếu ko kẻ hối hận hận đó là ngươi, Mục Đổng tớ ko nên khoản mặt hàng nhưng mà ngươi hoàn toàn có thể tùy ý vui chơi. Thả tớ ra!"

Xem thêm: tương tư hữu thời

Mục Đổng nghe được lời nói vui nhộn ngay lập tức mỉm cười đập phá lên - "Thả? Hahaha ngươi suy nghĩ tiếp tục rớt vào tay tớ rồi thì ngươi sở hữu cửa ngõ rời khỏi ĐK với tớ sao? Có suy nghĩ cũng chớ suy nghĩ, tớ ngày hôm nay đó là ham muốn đùa bị tiêu diệt ngươi đấy rồi sao? Ngoan ngoãn nhưng mà trải nghiệm là được rồi, phần sót lại cứ kí thác mang đến tớ hahaha. Đừng suy nghĩ cho tới Đường thiếu hụt nữa, cậu tớ tiếp tục tặng ngươi mang đến tớ rồi!"

Bất chấp Du Văn Hiên nỗ lực giải dụa, cái kéo rét mướt băng vẫn từng tấc từng tấc nhưng mà hạn chế không còn ăn mặc quần áo bên trên người cậu trở thành miếng vụn.

Mục Đổng hỉ hả vô nằm trong, phát hiện ra khung hình hoàn thiện tức thì trước đôi mắt tâm trí ngay lập tức bị dục vọng phủ lờ mờ.