truyện bao dung vô bờ

Chương 43: Bỏ quên
Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Lâm Tương Nghi một vừa hai phải nghe thấy giờ đồng hồ xe pháo thì tiếp tục hóng ở phòng tiếp khách, dép lê cũng sẵn sàng đoạn.
Vừa xuất hiện, Lâm Tương Nghi vậy một chiếc túi đeo, giơ lên rất cao, cười cợt nói: “Nịnh Nịnh bảo vật, hoan nghênh về ngôi nhà.”

Lâm Tương Nghi đem túi đeo cho tới Tô Nịnh Nịnh, đứng cực kỳ trực tiếp. Bà học tập múa tía lê kể từ nhỏ, bên trên người dân có khí hóa học thanh nhã kể từ vô ra bên ngoài, tuy rằng tiếp tục rộng lớn tư mươi tuổi tác, tuy nhiên nhìn cực kỳ trẻ em, như mới chỉ tía mươi.
“Đã lâu ko gặp gỡ bảo vật của u rồi.” Lâm Tương Nghi ôm Tô Nịnh Nịnh, thơm lên má cô, chất vấn nhỏ: “Có lưu giữ u không?”
Tô Nịnh Nịnh gật đầu thiệt mạnh, nói: “Có chứ đem chứ.”
Lâm Tương Nghi nghe đoạn thì cực kỳ thỏa mãn. Nhìn đàn bà bản thân xinh xinh xinh xinh, Lâm Tương Nghi nhịn ko được, thơm tăng vài ba loại. Con gái như thể bà, tuy nhiên còn xinh xinh xắn hơn.
Lâm Tương Nghi nhìn Tô Trường Bách đàng sau, lại cố ý chất vấn Tô Nịnh Nịnh: “Vậy con cái lưu giữ tía, Hoặc là lưu giữ u hơn?”


Từ Lúc cô còn nhỏ, Lâm Tương Nghi tiếp tục quí ghen tuông đua với Tô Trường Bách. Có lẽ là vì như thế Tô Nịnh Nịnh bám tía rộng lớn một chút ít, Lâm Tương Nghi vì vậy tuy nhiên ko sướng.
Hai phu nhân ck giành nhau vị thế trong tim đàn bà, nam nhi thì đem kệ.
“Đều lưu giữ cả.” Giọng Tô Nịnh Nịnh cực kỳ ngọt, thơm lên má Lâm Tương Nghi một chiếc, thưa sang trọng chuyện không giống, cười cợt nói: “Quần áo ngày hôm nay u đem thiệt đẹp mắt.”
“Mua ở Pháp.” Lâm Tương Nghi lùi về sau đó 1 bước, triển lãm cho tới Tô Nịnh Nịnh hương thụ.
Bà tương đối nhón chân, đem chút kiêu hãnh nho nhỏ.
“Mẹ cũng mua sắm cho tới con cái, hóng lát nữa demo coi.” Lâm Tương Nghi quí mua sắm ăn mặc quần áo cho tới đàn bà, kể từ khi còn cực kỳ nhỏ, tiếp tục quí make up trưng diện cho tới cô.
“Manh Manh ngôi nhà tao đâu? Khi này về?”
Lần này Lâm Tương Nghi chuồn công tác làm việc khá lâu, về ngôi nhà mới nhất hiểu rằng, Tô Tranh cũng cho tới thành phố Hồ Chí Minh Lịch.
Vừa về ngôi nhà ko thấy đàn bà bảo vật, nam nhi bảo vật cũng ko thấy đâu, đương nhiên Lâm Tương Nghi tương đối tuyệt vọng.
“Anh ấy thưa một tuần nữa mới nhất về.” Tô Nịnh Nịnh truyền tai nhau lẻo, bảo: “Anh ấy ko ngoan ngoãn một chút nào, ko thao tác thong dong.”

Bạn đang xem: truyện bao dung vô bờ

“Vậy lúc nào về u tiếp tục tấn công ௱ôЛƓ nó.” Lâm Tương Nghi gật đầu, chiều bám theo đàn bà bảo vật, nói: “Cũng ko cho tới nó ăn vật ngon.”
Đang toan kéo cô chuồn vô, thời điểm này Lâm Tương Nghi mới nhất xem xét đàng sau còn một người.
“Là chú Bùi nhỉ.” Tuy Lâm Tương Nghi tiếp tục gặp gỡ Bùi Cận vài ba lượt, tuy nhiên trí lưu giữ của bà ko chất lượng tốt, tương đối khó khăn lưu giữ mặt mũi. Cũng vì như thế Bùi Cận đem tướng tá mạo xuất bọn chúng, mới nhất nhằm lại tuyệt vời cho tới bà.
“Chào Tô phu nhân.” Bùi Cận lễ quy tắc gật đầu, xin chào chất vấn với bà.
“Ôi.” Lâm Tương Nghi đùng một cái suy nghĩ cho tới vật gì, nhìn Bùi Cận, sửng nóng bức một khi mới nhất nói: “Tôi ko biết chú Bùi cho tới, ko sẵn sàng chống cho tới khách hàng.”
“Không cần đem nhì chống sao?” Tô Nịnh Nịnh nghi ngờ.
“Có một chống bị u trong thời điểm tạm thời thực hiện chống đựng đồ, giờ ko ở được.”
“Vậy chống còn lại?”
“Tiểu Từ nghe thưa ngày hôm nay con cái về, kể từ ngày qua tiếp tục ở lại phía trên.” Lâm Tương Nghi tương đối ăn năn hận, biết vậy thì đang không bỏ đồ vô chống cho tới khách hàng.
“Vậy chú ngủ chống anh con cháu chuồn.” Tô Nịnh Nịnh ngay tắp lự thể hiện ra quyết định, tiến thủ lên trước nhì bước, dẫn đàng cho tới Bùi Cận.


“Đi thôi, chống anh ấy ở lầu nhì.”
Phòng Tô Tranh tô điểm tía color đen phối trắng xám giản dị và đơn giản, khá là thật sạch.
Dễ thấy nhất vô chống là 1 PC, cùng theo với ghế dành riêng cho người chơi, cô từng nghe Tô Tranh thưa, anh ấy hầu hết dùng làm chơi trò chơi.
“Nếu anh ấy về thì kêu anh ấy sang trọng ở công cộng với Tiểu Từ.” Tô Nịnh Nịnh gì rồi cũng ko xuất sắc, chỉ mất bắt nạt Tô Tranh là cực kỳ tay nghề cao.
Tô Nịnh Nịnh đùa nghịch tặc một con vật bông bên trên bàn Tô Tranh, nghịch tặc vô giây lát, suy nghĩ cho tới chuyện gì tê liệt, cô xoay đầu toan thưa với Bùi Cận.
Vừa xoay đầu lại, Bùi Cận tiếp tục ngay gần ngay lập tức tấc gang.
Tô Nịnh Nịnh ngừng thở.
Bùi Cận ôm eo cô, cúi đầu xuống, ko hề bất thần, thơm lên môi Tô Nịnh Nịnh.
Tô Nịnh Nịnh ôm eo anh, thở dần dần tới tấp, khuôn mặt phiếm hồng, trúc trắc đáp lại anh.
Không biết vì như thế sao, từ từ, cô cảm hứng chân bản thân mềm mại.

Xem thêm: nam thần của chị gái yêu thầm tôi

Tô Nịnh Nịnh cảnh giác túm góc áo anh. Cô mong muốn Bùi Cận tạm dừng chút, tuy nhiên không đủ can đảm động đậy, kinh hồn bản thân ngọ nguậy, tiếp tục khiến cho Bùi Cận rộng lớn mạnh không chỉ có vậy.
Một Lúc anh ko kiểm soát được mức độ lực tiếp tục thực hiện nhức cô.
Anh cực kỳ kỳ kỳ lạ, ko thể suy nghĩ bám theo lẽ thông thường, đôi lúc dụς ∀ọηg sở hữu cực mạnh, khiến cho Tô Nịnh Nịnh kinh hồn hãi.
Có thể là tuổi tác tương đối rộng lớn chút, tâm lý cũng không thực sự như thể nhau.
Lúc này, bên phía ngoài đùng một cái vang lên giờ đồng hồ đập cửa ngõ.
“Nịnh Nịnh, cậu ở phía bên trong à?” Là giọng một thiếu thốn niên.
Tô Nịnh Nịnh ngạc nhiên, cau ngươi, đẩy Bùi Cận đi ra. Bùi Cận cũng thả lỏng.
Tô Nịnh Nịnh nhanh gọn lẹ lại soi gương, thấy son làm đẹp môi bản thân lem không còn, khuôn mặt cũng đỏ ối hồng, nóng bức ruột đi kiếm giấy tờ.
Ít nhất là chùi mồm tiếp tục. Đừng nhằm người tao nhìn đi ra tiếp tục đột biến chuyện gì.
Lau đoạn, Tô Nịnh Nịnh đang được toan chuồn xuất hiện, bước đi khựng lại, xoay đầu nhìn Bùi Cận.

Môi anh bám son làm đẹp môi của cô ấy, một vết nhỏ, tuy nhiên lại vô nằm trong rõ nét.
Tô Nịnh Nịnh đem tay va vấp vô môi anh, nhẹ dịu vệ sinh chuồn.
Bùi Cận tương đối lập cập lên, di động cầm tay Tô Nịnh Nịnh, giọng khàn rộng lớn quá nhiều.
“Nịnh Nịnh, nhằm anh thơm chút nữa.”
Tô Nịnh Nịnh là toàn bộ thèm muốn và khát khao của anh ấy, nếu như rất có thể, anh thiệt sự mong muốn buộc cô lại, nhằm cô mãi mãi ở theo người.
Mấy ngày này, anh luôn luôn nỗ lực kìm nén, mong muốn từng chuyện kể từ kể từ. Nhưng đôi lúc, đã có được rồi, ăn xương biết vị, thì sẽ không còn dễ dàng kìm chế nữa.
Chỉ cần thiết Tô Nịnh Nịnh ở mặt mũi cạnh…
Mà toàn bộ của anh ấy cũng chỉ mất cô.
“Nịnh Nịnh, bản thân vô nhé.” Người bên phía ngoài đợi một lúc, ko nghe thấy giờ đồng hồ vấn đáp, đem tay vặn cửa ngõ.
Tô Nịnh Nịnh kinh hoàng, nhanh gọn lẹ lùi về sau nhì bước, cơ hội Bùi Cận xa xôi chút.
Khi tê liệt sắc mặt mũi Bùi Cận tiếp tục mờ mịt, tuy nhiên ko thưa gì.
Cửa há đi ra, một thiếu thốn niên đem áo len ấm white color đứng trước cửa ngõ, làn tóc đen sì phủ cho tới trán, nhìn cực kỳ ngoan ngoãn ngoãn.
“Nịnh Nịnh, cậu ở phía bên trong, sao một vừa hai phải rồi bản thân kêu tuy nhiên ko đáp?” Thiếu niên cười cợt chất vấn.
Thiếu niên này thương hiệu Trần Từ, là chúng ta sản phẩm mặt mũi ngôi nhà u đẻ Lâm Tương Nghi, phân tích hơn vậy thì không tồn tại mối liên hệ thân ái quí với ngôi nhà chúng ta Tô. Nhưng vì như thế cậu ấy và Tô Nịnh Nịnh vì như thế tuổi tác nhau, sinh nằm trong mon nằm trong năm, hồi nhỏ từng cho tới nghịch tặc, thấy phù hợp nhau nên về sau thông thường xuyên ghé thăm ngôi nhà chúng ta Tô.
Thi phảng phất còn ở lại bao nhiêu ngày.
“Mình dọn vật, ko nghe thấy.” Hai má mẩn đỏ của Tô Nịnh Nịnh còn ko tan không còn, thủ thỉ cần cúi đầu.
“Mình đem đến cậu bao nhiêu số vật thú vị lắm, cậu mau đi ra coi chuồn.” Trần Từ cho tới kéo tay Tô Nịnh Nịnh, thấy Bùi Cận, cậu lễ quy tắc gật đầu. Sau tê liệt dẫn Tô Nịnh Nịnh ra bên ngoài, cho tới chống của tớ.
Bùi Cận ở vô chống một lúc, lấy điện thoại thông minh đi ra, gọi cho tới Tô Tranh.
“Một người thương hiệu Trần Từ, ở tận nhà cậu, là ai?” Bùi Cận há mồm, thẳng chất vấn vào việc.
Tô Tranh tiếp điện thoại thông minh, khai mạc là 1 thắc mắc vì vậy, anh ấy ngơ ngẩn, một hồi lâu sau mới nhất hồi hồn.
“Trần Từ…” Tô Tranh ngay tắp lự trả lời: “Bạn trai Nịnh Nịnh đấy.”
“Cái gì?” Giọng Bùi Cận ngay tắp lự lạnh lẽo đến mức độ tận nằm trong.
Tô Tranh cười cợt ha hả nhì giờ đồng hồ, “Tôi thưa đùa thôi. Hồi nhỏ Nịnh Nịnh thông thường nghịch tặc với thằng nhóc tê liệt, chính vì đem các bạn, ngay tắp lự phối hợp lại bên cạnh nhau bắt nạt tôi. Nhưng chỉ vậy thôi, cho dù sao cũng chính là nhì đứa trẻ em, rất có thể làm cái gi được tôi.” Tô Tranh thưa nói một lúc ngay tắp lự lạc đề.
“Cho nên vì như thế sao thằng nhóc tê liệt ở trong nhà cậu?” Bùi Cận lại kéo chủ đề về.
“Vì sao chú ở lại ngôi nhà tôi thì thằng nhóc này cũng vậy.” Tô Tranh tạm dừng, cười cợt nói: “Đều là SV, được nghỉ ngơi, đương nhiên tiếp tục mong muốn đi dạo. Chắc là cậu nhóc tê liệt mong muốn trở nên em rể tôi.” Tô Tranh ngẫm suy nghĩ, thưa nhanh chóng một câu.
“Không cần cậu đem đòi hỏi cực kỳ cao với em rể sau này sao?” Ngữ điệu của Bùi Cận càng tăng âm trầm, lạnh lẽo lùng chất vấn.
“Tôi nhìn cậu tao kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, phẩm giá xứng đáng tin tưởng.” Tô Tranh thưa, cười cợt sướng vẻ: “Hơn nữa tôi cảm nhận thấy thằng nhóc tê liệt cực kỳ thích hợp đòi hỏi. Đúng rồi, lượt trước tôi quên nài ngài Buddy cách thức tương tác, chú đem thể…” Tô Tranh còn ko dứt lời nói, Bùi Cận tiếp tục hớt tóc điện thoại thông minh.
“Không thể.”
Tô Tranh mặt mũi tê liệt, nhìn điện thoại thông minh bị hớt tóc, vẻ mặt mũi ko rõ ràng lý do.
Bùi Cận này vượt lên trước kỳ quặc, luôn luôn một lời nói không phù hợp là hớt tóc điện thoại thông minh, cứ như ai trêu chọc anh vậy.
...
Sau Lúc Tô Nịnh Nịnh bị lôi chuồn, một ngày dài hôm tê liệt Bùi Cận ko thấy cô nữa.
Buổi tối khi ăn cơm trắng chiều, cũng chỉ mất Tô Trường Bách và Bùi Cận. Ông ấy thưa Lâm Tương Nghi đem nhì đứa nhỏ ra bên ngoài ăn, một vừa hai phải khi chỉ mất nhì người chúng ta ở trong nhà, rất có thể tâm sự.
“Chú từ nhiệm ở Hoằng Pháp, tiếp sau toan thực hiện gì?” Tô Trường Bách cực kỳ quan hoài điều này.
“Em đang được canh ty Tô Tranh.” Bùi Cận vấn đáp, tương đối thất thần.
“Nó nhờ chú giúp?” Tô Trường Bách tò lần chất vấn.
Đứa nam nhi tê liệt của ông, luôn luôn cà lơ phân phất ko đứng đắn, hiện nay mong muốn tự động bản thân thiết kế và xây dựng sự nghiệp, Tô Trường Bách cực kỳ mong chờ, anh ấy rất có thể thực hiện đi ra sản phẩm gì tê liệt.
Bây giờ còn trẻ em, đem ý suy nghĩ của tớ, demo một lượt xông trộn, Tô Trường Bách cảm nhận thấy tương đối tốt.
“Không, là em kiến nghị.” Bùi Cận thủ thỉ, ánh nhìn vẫn nhìn ngoài cửa ngõ.
“Sao thế?” Tô Trường Bách thấy anh cứ nhìn bên phía ngoài, cảm nhận thấy kỳ kỳ lạ, ko ngoài chất vấn một câu.
“Tô Nịnh Nịnh ra bên ngoài tiếp tục lâu vậy rồi, còn ko về sao?” Trong tiếng nói của Bùi Cận đem chút ko sướng.
“Hai đứa nhỏ mải nghịch tặc.” Tô Trường Bách nhảy cười cợt, nói: “Chắc tối ni ko về đâu.”
Bùi Cận cúi đầu, ánh nhìn hiện thị chút giá rét.
Ăn cơm trắng tối đoạn, Bùi Cận ngồi bên trên sô trộn, lẳng lặng tuy nhiên ngồi.
Mấy giờ đồng hồ đồng hồ thời trang nhanh gọn lẹ trôi qua quýt.
Anh gửi WeChat cho tới Tô Nịnh Nịnh.
[Chừng này em về?]
Rất lâu sau, Tô Nịnh Nịnh mới nhất trả lời: [Tối ni em ko về đâu.]
Bùi Cận: [Đang thực hiện gì?]
Tô Nịnh Nịnh: [Ôi ko thưa nữa, u em sắp tới phía trên.]
Tiếp bám theo, mặt mũi Tô Nịnh Nịnh không thể thông tin gì nữa.
Bùi Cận lên Weibo, thấy nửa giờ trước Tô Nịnh Nịnh mới nhất đăng một tình trạng.
[Vui vượt lên trước a a a!]
Đính kèm cặp nằm trong tấm hình selfie, kề bên lòi ra mồi nhử vai người không giống.
Mặc áo len ấm Trắng.
Bùi Cận click há hình họa chụp, nhìn một hồi lâu, ánh nhìn dần dần áp lực, sắc mặt mũi lạnh lẽo băng, toàn thân ái không tồn tại chút nhiệt độ.
Anh cũng ko về chống, chỉ ngồi yên ắng bên trên sô trộn.