truyện cha nuôi

"Lãnh? Con u nó, mi liệt dương rồi à?"
"Mày phân tích mang đến ông trên đây nghe coi, mi sở hữu cương lên được không?"
Neil mất mặt khiên chế, hóa học giọng khàn khàn rộng lớn giờ vấn đáp, ko thể tin tưởng Lãnh Hàn Thiên ko thực hiện con cái bé? Rõ là chũm thú còn vờ vịt fake vịt quân tử vật gì ko biết?
Lãnh Hàn Thiên vẫn điềm tĩnh, thong dong ngồi ở ghế rộng lớn trước bàn thao tác, ko hề hấn gì với giờ động na ná bao nhiêu tiếng lài nhài. Chiếc ghế hơi hám qua loa phía kính hành lang cửa số, tay nên hắn chũm điếu xì gà đang được cháy, tay ngược vân vê mồm ly rượu, cả khung hình chểnh mảng nhác tựa vô thân thiện ghế, bên trên người cái áo sơ-mi thâm tùy tiện cởi bừa tía cúc áo, hiện tại rõ rệt phần cơ иgự¢ rộng lớn, sáu múi săn bắn cứng cáp tràn sexy nóng bỏng.
Hắn ko nhằm ý cho tới Neil đang được khó tính đứng ở cửa ngõ, phiên bản thân thiện Lãnh Hàn Thiên như đắm chìm vô lối tâm lý của riêng biệt bản thân, hắn chậm rãi rãi trả điếu dung dịch cho tới bờ môi mỏng mảnh, ngậm vô rít một tương đối mạnh rồi kể từ từ nhả đi ra, làn sương white color bạc lờ mờ mờ ảo ảo cất cánh lên chứa đựng khuôn mặt sắc rét mướt của hắn, khó khăn nhưng mà đoán được tâm tình, tâm tư hiện nay là gì?

Neil nghiến răng, rùng rợn nom khuôn hắn con trai cơ, hắn coi ông đấy là không gian sao? Mẹ nó.
Neil hấp tấp lao vào, giơ chân đá ô cửa đóng góp lại, tiếng động vọng cho tới thiệt chói tai, tuy nhiên Lãnh Hàn Thiên một ít nhằm ý cũng chẳng sở hữu.
"Này, mi lờ ông trên đây đấy à?"
Lãnh Hàn Thiên khẽ nhướm song mi thăm dò liếc đôi mắt lạnh nhạt nom Neil một chiếc, đôi bàn tay thon nhiều năm nâng ly rượu lên húp cạn, hóa học rượu lóng lánh, cay sè kể từ trong cổ họng chảy xuống bao tử, lặng ngắt ko đáp.
"Lãnh, tình hình cứ như thế, chắc chắn là gia tộc chúng ta Lãnh tiếp tục tuyệt tử tuyệt tôn, ông trên đây mời mọc chưng sĩ mang đến mi điều trị."

Bạn đang xem: truyện cha nuôi

Xem thêm: khu vườn mùa hạ

"Mày xàm đầy đủ chưa? Xong rồi thì cút ra bên ngoài."
Lãnh Hàn Thiên rét mướt nhạt nhẽo ném đi ra một câu, rồi thanh nhàn nhã nối tiếp thưởng ngoạn rượu ngon và điếu dung dịch. Nhìn tầm dáng cơ của hắn, Neil vô cùng không dễ chịu, anh vò đầu bứt tóc. Sao trước đó ko nghĩ về cho tới hắn sở hữu bệnh? Hèn gì ko thấy hắn tiếp xúc với thanh nữ.
Lãnh Hàn Thiên ko mến thanh nữ chẳng nhẽ lại mến đàn ông?
"Tao ko cút! Lãnh, mi mến đàn ông? Vậy thì mi chớ mến tao, Neil tao chỉ hào hứng, mê mệt với thanh nữ, vô cùng ko vì như thế tình các bạn nhưng mà sai lệch nam nữ."
Càng nghe Neil lảm nhảm, luyên thuyên song mi Lãnh Hàn Thiên càng chau chặt, đường nét mặt mũi anh tuấn tối sầm, hắn đặt điều mạnh ly rượu xuống bàn, dí điếu dung dịch vô vào gạt tàn, ngữ điệu buốt rét.
"Sinh lý tao thông thường."
"Thế sao mi ko..."
"Ly nước quăng quật dung dịch sẵn sàng cơ mang đến ai? Hứa Hân?"
Lãnh Hàn Thiên nghiêm nhặt tách đứt tiếng Neil, anh nghe thắc mắc đột nhiên khựng lại, toàn thân thiện cứng nhắc. Im lặng. Trông cỗ dáng vẻ Neil, hắn ngầm xác minh, khóe môi mỏng mảnh nhếch lên, hắn xoay ghế, góc nhìn sâu sắc bú ko thấy lòng nom chằm chằm Neil.
"Người Hân Hân ham muốn ko nên mi, vô cùng mi ko phù hợp."

"Muốn đùa bỡn, xử lý yêu cầu thăm dò kẻ không giống."
Hứa Hân là kẻ vô tổ chức triển khai, được Lãnh Hàn Thiên thu hấp thụ từ thời điểm cách đây bảy năm, sau Tô Phỉ Phỉ và to hơn Tô Phỉ Phỉ tư tuổi tác, nhân loại Hứa Hân ngày tiết rét mướt, mưu trí, lanh lợi, thao tác thời gian nhanh gọn gàng chuẩn chỉnh xác nên cực kỳ được Lãnh Hàn Thiên trọng dụng.
Hứa Hân sở hữu nét xinh rét mướt lùng riêng biệt, con trai theo đuổi ve vãn thật nhiều tuy nhiên trọn vẹn vô cảm với cô, chủ yếu vì như thế Hứa Hân thế lọt được vào đôi mắt Neil.
Ấn đàng bên trên mặt mũi Neil vô thức nhăn nhó, mơ hồ nước với nhì chữ "Hân Hân" kể từ mồm Lãnh Hàn Thiên nhảy thốt đi ra, sao nghe sở hữu phần nữ tính cho tới vậy? Hắn trước đó ngoài Phỉ Phỉ đi ra ko lúc nào xưng hô với ai cả. Chẳng lẽ...?
"Lãnh? Mày mến Hứa Hân?"
Lãnh Hàn Thiên ko đáp, ngón tay thon thon, nhiều năm dài мơи тяớи ly rượu, thần sắc ko một ít chuyển đổi, chẳng biết rốt viên hắn đang được nghĩ về gì?
Neil nhảy cười cợt coi thường khỉnh, trào phúng đựng giọng.
"Thế, nhượng bộ Phỉ Phỉ mang đến tao."
"Phụ phái nữ là nhằm mến thương tránh việc dùng để số sản phẩm nhằm trao thay đổi."