truyện làm vợ hai

Làm Vợ Hai

Phần 1

Bạn đang xem: truyện làm vợ hai


Tên truyện: Làm Vợ Hai.
Tác giả: Phạm Kiều Trang
Tôi thông thường anh tao khoảng tầm 8, 9 tuổi tác gì bại liệt, cũng ko ghi nhớ rõ rệt, chỉ biết Lúc chính thức sở hữu trí tuệ thì tiếp tục thấy anh tao ở trong nhà tôi.
Cha u anh tao là kẻ thực hiện cho tới mái ấm gia đình tôi, không tồn tại chi phí, dắt díu đứa nam nhi nhỏ cho tới ở ké vô gian lận đựng đồ chật hẹp, cậu nhỏ xíu gầy guộc gò chui chui ở bại liệt cứ thế tăng trưởng.
Cho cho tới năm tôi 6 tuổi tác, vào một trong những buổi sớm thức dậy tiếp tục thấy mặt hàng ngôi nhà bên dưới xôn xang, tò lần chạy xuống mới mẻ biết gian lận đựng đồ đang được bốc sương ngun ngút, nhị người dẻo quẹo được khênh rời khỏi kể từ vô bại liệt, cậu nhóc gầy guộc gò bại liệt mày mặt bám giàn giụa muội kêu ca, một vừa hai phải khóc một vừa hai phải chạy theo:
– Cha ơi, u ơi. Cha u chớ c.hế.t nhưng mà.
– Đừng quăng quật con cái 1 mình, phụ vương ơi, u ơi.
Một chú người thực hiện đẩy cậu nhóc bại liệt rời khỏi, thân thuộc thể cậu tao rất rất gầy guộc, ko kháng nâng được ngay tắp lự trượt lăn chiêng rời khỏi.
Anh trai tôi đứng bên trên bậc thang mắng:
– Mới sáng sủa sớm ầm ỹ gì thế, sở hữu câm mồm tức thì cho tới ông không?
Đám người thực hiện nhao nhao:
– toán bọn họ bị ngạt khí kêu ca, yếu đuối lắm rồi. Cậu cả, cần đem chúng ta chuồn cơ sở y tế thôi.
– Để cho tới bọn bọn chúng ch.ết không còn chuồn, nghễnh ngãng tai ông ngủ. toán bọn chúng ch.ết thì tương quan quỷ quái gì cho tới ông hả?
Đám người thực hiện ko biết làm thế nào, khựng lại nom nhau, vô Sảnh chỉ mất giờ đồng hồ nức nở khe khẽ của cậu nhóc bại liệt. Anh tao trườn lại ngay gần phụ vương u, lại ngước đầu quan sát về phía anh trai tôi, lầm bầm nài anh cả cho tới đem phụ vương u bản thân chuồn cơ sở y tế, mươi đầu ngón tay bấu chặt lấy nền Sảnh, ứa m.á.u.
Tôi ngại huyết, vội vàng teo rúm người lại, chạy cho tới điểm anh nhị trốn.
Anh cả bắt gặp tôi thì góc nhìn tức thì thay cho thay đổi, ngồi xổm xuống, xoa đầu tôi:
– Cơm Nắm, ngại à?
Tôi nước đôi mắt sườn lưng tròng gật đầu, lại níu ống tay áo anh cả rung lắc lắc:
– Anh cả, cho tới chúng ta chuồn chuồn. Cơm Nắm ngại lắm, chúng ta khóc nhức tai Cơm Nắm.
Anh cả rộng lớn tôi 7 tuổi tác, ngỗ ngược, không có bất kì ai dạy dỗ bảo được, không chỉ nhổ nước miếng vô mặt mày người gom việc, còn thông thường xuyên không có căn cứ tiến công cậu thiếu hụt niên gầy guộc gò bại liệt.
Nhưng anh cả tàn nhẫn đối với cả trần gian, lại trừ tôi!
Anh cả vệ sinh nước đôi mắt cho tới tôi, gật đầu:
– Ừ, cho tới chúng ta chuồn. Cơm Nắm vô ngủ tiếp chuồn, anh cả cõng Cơm Nắm chuồn ngủ nhé?
– Dạ.
Ngồi bên trên sườn lưng anh cả, khoé đôi mắt tôi liếc thấy đám người tái hiện kế tiếp khênh nhị khung hình dẻo quẹo bại liệt thoát khỏi ngôi nhà. Tôi cứ tưởng bọn họ tiếp tục c.hết, tuy nhiên bao nhiêu ngày sau lại thấy cậu thiếu hụt niên bại liệt quỳ trước sảnh rộng lớn ngôi nhà tôi.
Tháng 11 trời mưa tầm tã, vô ngôi nhà nhảy điều hoà cơ chế sưởi tuy nhiên tôi vẫn cảm nhận thấy rét mướt. Cạnh ngoài dông tố rít từng lần, phân tử mưa White xoá sụp đổ qua chuyện đỉnh đầu người bại liệt, vai anh tao trĩu nặng trĩu nước mưa.
Anh cả tôi nói:
– Mặc kệ thằng ch.ó c.hế.t bại liệt.
Cha tôi trầm dìm hít xì gà, đôi mắt nom đăm đăm rời khỏi mặt mày ngoài:
– Cha u nó chuẩn bị c.hế.t, rồi nó cũng ch.ết thôi. Cái loại nghèo khổ rách rưới, còn mong muốn đề nghị chi phí ở chống ICU
– Ngạt khí ch.ết óc rồi, ở ICU thực hiện quỷ quái gì chứ?
Sau bại liệt tôi nghe thím gom việc thưa tự trời rét mướt, cha mẹ anh tao ngừng hoạt động sưởi kêu ca tổ ong, ngạt khí CO, mang đến cơ sở y tế nghe thưa tiếp tục chế.t óc, nam nhi của chúng ta là chàng thiếu hụt niên bại liệt ko quăng quật cuộc, mong muốn cho tới phụ vương u kế tiếp được thở oxy nên mới mẻ chạy về phía trên quỳ bên dưới mưa, nài phụ vương tôi cho tới ứng trước chi phí làm thuê hai mươi năm.
Rút cuộc, Lúc trận mưa chuẩn bị tạnh, phụ vương tôi mới mẻ xuất hiện, rét mướt lùng nom chàng thiếu hụt niên kia:
– Cha u mi coi như ch.ết rồi, mi còn dám cho tới đề nghị ứng trước chi phí làm thuê cho tới ngôi nhà tao đôi mươi năm? Chế.t rồi thì tao đề nghị ma mãnh làm thuê cho tới tao hả? Đến kho đựng đồ ngôi nhà mi thực hiện hỏng của ông, ông phía trên còn ko bắt đền rồng.
Vai chàng thiếu hụt niên bại liệt run rẩy rẩy, quai hàm cứng ngắc, nỗ lực mãi mới mẻ rất có thể thốt rời khỏi được bao nhiêu từ:
– Cháu làm thuê hai mươi năm cho tới chú, chú gom con cháu, cho tới con cháu ứng trước một vài chi phí. Đời này mái ấm gia đình con cháu nợ ơn chú.
– Cho mi vay mượn chi phí rồi mi cút tổn thất, tao thăm dò mồ m.ả phụ vương m.ẹ mi đề nghị à? Đừng hòng. Cút chuồn.
Ba tôi chuồn rồi, chàng thiếu hụt niên ấy vẫn quỳ ở bại liệt. Trời mưa rồi lại tạnh, tạnh rồi lại mưa.
Tôi nghe bao nhiêu thím người thực hiện hoặc gọi anh tao có một chữ Xuyên, cũng chẳng biết đồ vật gi Xuyên.
Buổi tối, tôi rón nhón nhén đem đến anh tao một cái bánh Chocopie. Anh tao không sở hữu và nhận, chỉ ngước hai con mắt đục ngầu nom tôi.
Tôi mỉm cười, nhe nhị loại răng cửa ngõ tiếp tục gãy rời khỏi nói:
– Anh đói bụng không? chén một chiếc này, bánh Chocopie ngon lắm. Vị socola, bên phía trong còn tồn tại nhân white color một vừa hai phải mềm một vừa hai phải ngọt nữa.
Ánh đôi mắt Xuyên sáng sủa lên một ít, yết hầu trượt lên trượt xuống bao nhiêu phen, tôi biết anh tao mong muốn ăn. Nhưng ở đầu cuối anh tao chỉ lặng lẽ cúi đầu, kế tiếp quỳ ở bại liệt.
Trời kế tiếp mưa, tôi ko ngủ được, lại rón nhón nhén đem đến anh tao một cái dù. Lần này, anh tao vẫn không sở hữu và nhận, chỉ mất tôi đứng kề bên Xuyên một vừa hai phải tủ dù một vừa hai phải lài nhài thì thầm 1 mình.
Anh tao tĩnh mịch nghe, điềm tĩnh cúi đầu, bờ vai gầy guộc không ngừng nghỉ run rẩy lên, sinh sống sườn lưng vẫn trực tiếp tắp.
6 tuổi tác, tôi biết đùa đàn, viết lách chữ, múa phụ vương lê, biết cả đùa cờ tướng mạo, chỉ ko nghe biết chữ “Nghèo”, càng thiếu hiểu biết một vừa hai phải nghèo khổ một vừa hai phải bất lực nom phụ vương u tách xa xăm bản thân là xúc cảm nhức nhối ra sao.
Nhưng tôi thấy nước mưa lăn chiêng xuống kể từ khoé đôi mắt anh tao, rơi xuống bờ môi mỏng mảnh bại liệt rồi tổn thất hít. Chẳng biết tối ấy anh tao tiếp tục ăn từng nào nước mưa.
Ngày bữa sau trời tạnh mưa, tôi ngủ một giấc dậy ngay tắp lự vội vàng thò đầu qua chuyện hành lang cửa số ngó xuống coi, Sảnh ngôi nhà to lớn trống rỗng láng, không hề thấy chàng thiếu hụt niên quỳ bên dưới mưa bại liệt nữa.
Trong biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp cũng chẳng ai nói tới mái ấm gia đình bọn họ, bám theo thời hạn, từ từ tôi cũng quên anh tao.
Cho cho tới một ngày u tôi gọi năng lượng điện, giục tôi kể từ Pháp về nước Việt Nam kết duyên. Tôi cứ nghĩ về mái ấm gia đình tiếp tục bố trí được một chàng trai con cái ngôi nhà nhiều môn đăng hộ đối này bại liệt, chuyện kết duyên thân thuộc dòng tộc là chuyện vượt lên trước thông thường tình vô giới thượng lưu, không có bất kì ai rất có thể phản kháng, nhưng mà cũng phản kháng ko nổi, không dừng lại ở đó, từ trên đầu cho tới cuối tôi cũng trước đó chưa từng sở hữu ý muốn kháng đối.
Chỉ là tôi ko thể ngờ rằng, người nhưng mà tôi kết duyên ở đầu cuối lại có duy nhất một chữ Xuyên.
Anh tao không hề là chàng thiếu hụt niên gầy guộc gò yếu đuối mọn quỳ bên dưới Sảnh ngôi nhà tôi năm này nữa, thời điểm hiện tại tiếp tục là một trong người con trai trưởng thành và cứng cáp, khuôn mặt khía cạnh, hai con mắt rét mướt băng, toàn thân thuộc toát rời khỏi khá thở phong trần như tiếp tục nếm đầy đủ từng dông tố mưa.
Anh tao trở về, cưới tôi về thực hiện bà xã lẽ. Không ĐK kết duyên, ko bưng tráp Long phượng, chỉ tổ chức triển khai một buổi tiệc chiêu mời khách, thưa là cưới tôi về thực hiện bà xã nhị.
Cha u tôi đỏ chót đôi mắt, gặm răng không đủ can đảm hé mồm một giờ đồng hồ, tôi rất có thể thấy, cả đời nhị người ko khi nào cần Chịu cảnh điếm nhục cho tới vậy. Ngay cả anh cả cũng đập tan cả tháp rượu, tuy nhiên lại ko thể ngăn hạn chế được chuyện tôi cần thực hiện bà xã lẽ của “lũ rác rến rưởi từng rợ” từng là kẻ thực hiện của mái ấm gia đình tôi khi xưa.
Năm tôi nhị mươi sáu tuổi tác, anh tao phụ vương mươi lăm tuổi tác, đám hỏi, ko kết hôn!
***
Đoạn 1
Máy cất cánh hạ cánh xuống trường bay Nội Bài vào một trong những chiều nắng nóng đẹp nhất, tôi u ám kéo bám theo cái va vấp ly vĩ đại tướng mạo qua chuyện ngôi nhà ga, xuyên qua chuyện dòng sản phẩm người tất bật, một vừa hai phải rời khỏi cho tới cửa ngõ tiếp tục nhìn thấy một bóng người không xa lạ lộn vô chỗ đông người.
Anh cả tôi vẫn chẳng coi ai rời khỏi gì như trước đó, đứng cạnh tấm biển cả Cấm Hút Thuốc vĩ đại tướng mạo nhưng mà mồm vẫn ngậm một điếu dung dịch lá, nhị tay đút túi quần, vẻ mặt mày giàn giụa gắt gỏng. Mấy người phụ phái nữ đứng ngay gần bại liệt xua tay phẩy sương dung dịch mãi ko được, đành bất lực dạt rời khỏi xa xăm.
“Anh cả”. Tôi không đủ can đảm dềnh dang sợ hãi người xung xung quanh thêm thắt, vội vàng vàng gọi một giờ đồng hồ.
Anh cả nghe giọng tôi cũng tức thì ngước lên: “Cơm Nắm, ở đây”.
Tôi rộng lớn vì chưng chừng này, sở hữu bọn họ thương hiệu khoan thai, lại là phụ nữ một mái ấm gia đình xoa anh thế phiệt, vậy nhưng mà anh cả khi nào thì cũng chỉ gọi tôi là Cơm Nắm. Lúc mới mẻ rộng lớn cũng cảm nhận thấy khá tổn thất mặt mày, tuy nhiên từ từ cũng ko thèm nhằm bụng nữa, ngược lại, bịa chân về nước Việt Nam được nghe nhị chữ này mới mẻ sở hữu xúc cảm tiếp tục thực sự về bên quê nhà.
Chỉ là phen này tôi ko về bên như vô số phen không giống, nhưng mà là trở lại nhằm kết hôn!
Tôi mỉm cười toe toét chạy lại: “Anh cả. Sao lại lên đón em?”.
“Hôm ni rỗi việc, chẳng sở hữu gì tạo nên sự chuồn tiêu hao không nhiều xăng”. Anh cả nâng lấy tay kéo va vấp ly của tôi, tiện tay nhét ném điếu dung dịch hít dở xuống khu đất, xoa đầu tôi: “Chà chà, mới mẻ sở hữu bao nhiêu mon ko gặp gỡ nhưng mà nom bự chất lượng tốt thiệt. Tăng bao nhiêu cân nặng rồi?”.
“Em tăng nhị cân”. Tôi vuốt lại mái đầu bị anh cả vò rối, vênh mặt mày lên hỏi: “Anh cả nom coi sở hữu đẹp nhất gái rộng lớn phen trước về không? Thế nào? Năm ni chuồn ganh đua hoa khôi được rồi chứ hả?”.
Anh cả xì một tiếng: “Hoa hậu ao bản à? Người như que củi thế này chuồn đăng ký tham gia dự thi người tao ko loại kể từ vòng gửi xe pháo là may. Ít nhất cần tăng tứ cân nặng nữa”.
“Lúc bại liệt em ko chuồn vì chưng nhị chân nữa, em lăn chiêng đấy”.
“Thế thì anh cả thăm dò xe pháo đẩy mặt hàng đẩy em, tương tự đẩy con cái heo ấy”.
Tôi phì mỉm cười, ôm siết lấy cánh tay anh cả: “Thế thì còn lâu em mới mẻ tăng cân”.
“Lúc nãy anh thấy u vô phòng bếp, bảo là tự động tay nấu nướng món ăn cho tới phụ nữ về ăn đấy. Có canh kim chi này, thịt kho đậm này, rau xanh cải xanh xao này, còn tồn tại cả…”.
“Dừng”. Tôi vội vàng vàng ngắt lời nói, xuyên suốt cả đoạn đường nhiều năm bên trên máy cất cánh tôi chẳng ăn từng nào, giờ nghĩ về cho tới loại u tự động tay thực hiện là bụng tiếp tục chính thức kêu réo òng ọc: “Thôi em lăn chiêng cũng khá được. Mau mau, mau chở em về ngôi nhà nhằm ăn loại u nấu”.
Anh cả ko nhịn được mỉm cười, búng mũi tôi: “Thế thì chuồn nhanh”.
Tôi ko cần kéo va vấp ly, nhị tay thư giãn lẹo hâu phương mông chuồn phía đằng trước, anh cả ôm bám theo cả núi loại của tôi, một trước một sau thủng thỉnh rời khỏi kho bãi nhằm xe pháo.
Bình thông thường, anh cả tôi là kẻ mến khoa trương vùng, ăn mặc quần áo cần khoác loại sở hữu tên thương hiệu giắt nhất, xe pháo cũng cần là xe pháo xịn nhất, mặc dù vậy thời điểm hôm nay nom từng cả kho bãi đỗ xe pháo lại chẳng thấy xe pháo này nổi trội. Anh cả chỉ lái một cái SUV 5 điểm thông thường lên đón tôi.
Thấy tôi nom con xe ấy tận nhị phen, anh cả mới mẻ quan ngại ngùng giải thích: “Hôm ni tiện sở hữu xe pháo này ở ngoài nên lấy chuồn luôn luôn. Mấy loại bại liệt chẳng biết sao lại hỏng không còn một lượt, đưa theo sửa không còn rồi”. Anh cả nhét va vấp ly của tôi vô cốp sau, phủi phủi tay nói: “Chịu khó khăn chuồn xe pháo xấu xa một hôm. Đợi khi này sửa kết thúc xe pháo thì anh đổi”
“Xe này nhưng mà xấu xa gì? Tại Pháp em còn chuồn chiếc xe 4 điểm giá bán vì chưng 1/3 chiếc xe này bại liệt kìa”. Tôi bĩu môi.
“Bảo mua sắm nét đẹp nhưng mà chuồn thì ko Chịu, ngồi chiếc xe bại liệt nhức mông c.hế.t”. Anh cả xuất hiện ghế phụ, cúi người chỉnh điểm nhằm chân cho tới rộng lớn bát ngát rồi mới mẻ bảo tôi: “Lên đi”.
“Vâng”.
Trên lối về ngôi nhà, anh cả vẫn căn vặn tôi bao nhiêu câu như từng phen trước về nước, căn vặn tôi sinh sống ở Pháp thế này, sở hữu ‘thằng ranh con nhép’ này ve vãn ko, thực hiện ở văn chống trạng sư sở hữu ai bắt nạt tôi ko. Tôi cũng kết hợp, trầm trồ hào hứng đáp lời nói, tuy nhiên thực rời khỏi chẳng ai quan hoài cho tới câu vấn đáp thế này cả.
Chúng tôi cứ vờ vịt như thế cho tới Lúc giờ đồng hồ Radio vô xe pháo vang lên: “Công ty thiết kế Nam Tiến rơi vào tình thế yếu tố hoàn cảnh trở ngại, chuẩn bị tuyên phụ vương vỡ nợ. Ngày thời điểm hôm nay hàng trăm ngàn người công nhân đã đi đến tận trụ sở doanh nghiệp lớn nhằm biểu tình, sở hữu người vượt lên trước khích còn phá huỷ gia sản, đòi hỏi giám đốc doanh nghiệp lớn thiết kế Nam Tiến là ông Đoàn Quốc Cường trả lộc chính thời hạn…”.
Nụ mỉm cười bên trên môi anh cả tức thì cứng ngắc, anh cả giật thột, vội vàng vàng ấn nút đem lịch sự kênh quảng cáo khác. Radio đem qua một bài xích nhạc trữ tình thâm thúy lắng, rồi lại đem tiếp qua một tần số không giống nằm trong trị phiên bản tin cậy về doanh nghiệp lớn thiết kế Nam Tiến. Có lẽ anh cả luýnh quýnh nên tiếp tục ấn nhị phen, sau này lại liên tiếp ấn mãi, cho tới Lúc trở lại phiên bản nhạc bại liệt mới mẻ giới hạn tay.
Tôi ko thể ko quá nhận rằng, xuyên suốt nhiều trong năm này, ko khi nào tôi cảm nhận thấy lối về ngôi nhà u ám cho tới vậy.
Tôi và anh cả ko thì thầm nữa, vô xe pháo chỉ mất giờ đồng hồ phiên bản nhạc ko lời nói réo rắt bại liệt vang lên. Mãi một khi lâu sau, cảm nhận thấy vượt lên trước ngột ngạt, tôi mới mẻ nói:
“Anh cả, em ko có gì đâu”.
“Cái gì ko sao?”
“Lấy chồng”.
Giống như 1 viên đá ném trực tiếp xuống mặt mày hồ nước yên bình, xé toạc toàn bộ sự bình yên tĩnh fake bịp kể từ khi tái ngộ cho tới giờ. Bàn thờ tay anh cả run rẩy lên, xoay đầu lại nom tôi: “Cơm Nắm…”.
Tôi ngại anh cả răn dạy nhủ, ngại tôi ko nhịn được khóc toáng lên, đành ngắt lời: “Cũng đơn thuần lấy ông xã thôi mà”.
“Em sở hữu biết em lấy ai không?”
“Em biết”
“Biết mà còn phải con quay về?”
“Biết nên mới mẻ con quay về”.
Khi không hề lối này nhằm chuồn, dù là cần đâm đầu vào một trong những vết mờ do bụi sợi, người tao cũng sẵn lòng xông qua chuyện nó. Tôi tiếp tục xác lập trong tương lai tiếp tục bản thân giàn giụa thương tích vẫn trở lại phía trên, còn anh cả, anh ấy lại ko thể gật đầu đồng ý được bất kể thương tổn này bên trên người tôi.
Anh ấy chính thức tức giận, tiếng động cao vút: “Phá sản thì vỡ nợ, nằm trong lắm là buôn bán không còn ngôi nhà cửa ngõ chuồn rồi rời khỏi quốc tế sinh sống. Anh thưa với phụ vương rồi, em ko cần thiết cưới thằng c.hó c.hế.t bại liệt. Cứ ở Pháp thao tác làm việc của em chuồn, trở lại thực hiện loại gì?”.
Tôi cười: “Bây giờ chuyện tiếp tục ầm ỹ thế này, trước sau rồi công an cũng phong lan gia sản thôi, cũng muốn buôn bán không còn ngôi nhà cửa ngõ rời khỏi quốc tế cũng ko được”.
Giai điệu trữ tình ở Radio tiếp tục kết giục, sẵn sàng đem qua một bài xích hát không giống, vùng xe pháo phối phù hợp với công ty chúng tôi rất rất hợp tác ăn ý, yên tĩnh tĩnh đầy đủ nhằm nghe rõ rệt những lời nói tôi: “Với cả trước giờ anh cũng biết rồi còn gì, việc cưới nài bản thân sở hữu đưa ra quyết định được đâu, nhị mái ấm gia đình cảm nhận thấy rất có thể lẫn nhau đầy đủ quyền lợi thì cưới. Không lấy anh ấy thì em cũng lấy người không giống, sở hữu gì không giống nhau đâu”.
Anh cả tức phẫn uất đập vô lăng lái xe, hét lên: “Nhưng thằng kh.ốn bại liệt mong muốn lấy em thực hiện bà xã hai”.
Phải rồi, thực hiện bà xã nhị. Là thực hiện bà xã nhị của một kẻ từng là kẻ thực hiện mướn cho tới ngôi nhà tôi, kẻ nhưng mà mái ấm gia đình tôi từng khịt mũi khinh thường. Bây giờ tôi cần lấy anh tao, không khác gì vứt lòng tự động trọng nhằm liếm lại kho bãi nước miếng tôi đã từng nhổ.
Tôi điềm tĩnh con quay lịch sự nom anh cả: “Em ko cảm nhận thấy sao cả. Miễn là anh ấy rất có thể gom doanh nghiệp lớn ngôi nhà bản thân vượt lên tiến trình trở ngại này thì sở hữu thực hiện bà xã nhị cũng ko có gì. Anh cả, chớ lo”.
Sống sườn lưng anh cả run rẩy lên, nhị đôi mắt đỏ chót quạch nom tôi, có lẽ rằng tức vượt lên trước nên há miệng to mãi nhưng mà ko thốt rời khỏi được câu này.
Tôi vuốt lại bao nhiêu sợi tóc bị dông tố thổi cất cánh qua chuyện khóe đôi mắt, cố nặn rời khỏi một nụ cười: “Bố già cả rồi, ko Chịu được sức lực cả đời tổn thất tinh khiết đâu. Bán ngôi nhà quăng quật xứ chuồn là chuyện nhỏ, tuy nhiên bị cõi tục coi thường bỉ khinh thường lại là chuyện rộng lớn. Cha ko Chịu nổi, nhưng mà em cũng ko Chịu nổi”.
“Cái con cái nhỏ xíu ngu ngốc này”. Rất lâu sau, anh cả mới mẻ mắng tôi một giờ đồng hồ. Mắng kết thúc, lại thấy nhức lòng nên nói: “Có làm thế nào cũng chính là việc của con trai. Anh với phụ vương tiếp tục thăm dò cơ hội, ko cần thiết em cần gánh vác”.
“Có cách thứ hai không?”.
Anh cả ngập ngừng: “Có”.
“Có thì phụ vương đã và đang demo rồi, đâu rất cần được gọi em kể từ Pháp về?”.
Chúng tôi đều hiểu, còn nếu như không cần rớt vào lối nằm trong, tiếp tục chẳng ai nỡ gả đứa phụ nữ cưng của tớ thực hiện bà xã nhị cho tất cả những người không giống. Nhưng anh cả vẫn câu chấp ngăn chặn tôi:
“Em sở hữu biết cưới nó sẽ bị thế này không? Nó mong muốn ô nhục mái ấm gia đình bản thân nên mới mẻ nghiền phụ vương cần gả em thực hiện bà xã nhị cho tới nó. Nhà bản thân sở hữu đồng ý thì nó cũng sẽ không còn xử thế chất lượng tốt với em. Nó chỉ mong muốn trả thù địch thôi. Thế nên khi vẫn đang còn trốn được thì trốn chuồn. Anh cả đem em trở về trường bay, mua sắm vé cho tới em. Em trở về Pháp đi”.
“Em ko đi”. Tôi cũng hét to: “Một bản thân em trốn được, tuy nhiên ở quốc tế sở hữu chất lượng tốt đẹp nhất cho tới bao nhiêu nhưng mà người xem ở trong nhà sinh sống ko đàng hoàng thì sao em sướng được? Với cả kết duyên rồi còn rất có thể rời khỏi tòa ly hít. Em thực hiện bà xã nhị, ko ĐK gì, trong tương lai mái ấm gia đình bản thân thực hiện ăn phát triển quay về thì em vẫn rất có thể quăng quật anh tao, còn không biến thành đem giờ đồng hồ gái một đời chồng”.
Lồng ngực tôi phập phồng tăng lên giảm xuống, từng móng tay bấm thâm thúy vô lòng bàn tay, ngược lại, giọng vẫn nhẹ nhàng tênh: “Anh cả, nghĩ về ở phương diện tích S rất rất chuồn. Có thời cơ vẫn chất lượng tốt rộng lớn là không hề thời cơ này, anh tao cho quý doanh nghiệp của phụ vương một lối sinh sống là được rồi. Không cầm có thể lấy thì không hề lối lùi này đâu”
“Nó cũng chỉ là một trong thằng từng rợ từng thực hiện mướn cho tới ngôi nhà bản thân, cha mẹ nó cũng thế”. Anh cả rít qua chuyện kẽ răng: “Em quên rồi à?”
“Không quên”. Tôi mỉm cười, dông tố bên phía ngoài hành lang cửa số thốc vô vào xe pháo, đem bám theo làn khá rét khiến cho tâm tình tôi sở hữu chút không dễ chịu. Tôi lặng lẽ nhắm đôi mắt, khàn khàn thưa một câu: “Anh cả, thời thế thay cho thay đổi rồi”.
***
Giờ hết giờ làm, lối tắc, ngồi bên trên xe pháo xuyên suốt bao nhiêu giờ đồng hồ mới mẻ về cho tới ngôi nhà. Trời chập choạng tối, căn biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp rộng lớn chẳng nhảy từng nào đèn điện, không gian chẳng không giống với tưởng tượng của tôi là bao nhiêu.
Hàng chục con người thực hiện vô ngôi nhà cũng đã trở nên cho tới nghỉ ngơi không còn, chỉ từ lại một chưng gom việc và một chưng thường xuyên phụ trách móc phòng bếp. Gara trước bại liệt đỗ thật nhiều xe pháo lịch sự, lúc này tiếp tục trống rỗng láng, toàn bộ âm u cho tới xài điều.
Mẹ tôi gầy guộc rộc chuồn, có lẽ rằng vì thế tâm trí nhiều nên domain authority dẻ xám phun, quầng đôi mắt trũng xuống. Khi thấy tôi và anh cả lao vào, góc nhìn của bà mới mẻ sở hữu chút sáng sủa lên:
“Hai đứa về rồi đó à?”
Tôi mỉm cười tươi tắn rói, dang tay ra: “Con gái yêu thương vệt của u tiếp tục về rồi phía trên. Mẹ mau nhào vô lòng con cái chuồn nào”.
Mẹ tôi phì cười: “Sư phụ vương ngôi nhà cô”. Bà nom tôi từ trên đầu cho tới chân một lượt, thấy tôi ko bự ko gầy guộc, đôi mắt cũng ko sưng vì thế khóc, mới mẻ yên tĩnh tâm hỏi: “Bay lối nhiều năm sở hữu mệt mỏi không? Đói chưa?”.
“Con đói rồi, bụng réo òng ọc phía trên này. Thèm cơm trắng u nấu nướng quá”. Tôi sớn sác nom xung quanh nhà, ko thấy phụ vương tôi đâu mới mẻ hỏi: “Bố đâu hả mẹ?”
“Bố ra bên ngoài rồi, có thể tý nữa về tức thì thôi. Lên chống tắm cọ chuồn rồi xuống ăn cơm”.
“Tuân mệnh lệnh khuôn mẫu hậu”.
Trên bàn ăn hôm ấy cũng chẳng sở hữu bao nhiêu người, phụ vương tôi bảo về tuy nhiên mãi ko thấy, chỉ mất phụ vương u con cái ngồi mặt mày mâm cơm trắng vắng vẻ, mong muốn mỉm cười nhưng mà chẳng mỉm cười nổi.
Ai cũng hiểu phen này tôi về nước ko như các phen trước, chuyện cần lấy người con trai bại liệt tương tự một trái ngược bo.m tiếp tục châm ngòi cháy chậm chạp, chỉ chực nổ tung, toàn bộ đều sẽ ảnh hưởng thương tuy nhiên chẳng ai dám nói tới thương tích bại liệt.
Tập trung mãi cũng kết thúc một giở cơm trắng, đến tới Lúc tôi sẵn sàng chuồn ngủ thì vẫn ko nghe được giờ đồng hồ xe pháo phụ vương tôi về.
Mẹ tôi thưa cứ khoác kệ phụ vương tôi, có thể ông cần xã tiếp xúc khách hàng nên ko về sớm được. Mẹ bảo tôi cất cánh kể từ Pháp về rồi thì cứ chuồn ngủ sớm, tuy nhiên Lúc tôi một vừa hai phải trèo lên chóng thì bà cũng trèo lên ở với tôi, cứ sờ thủ công tôi rồi vuốt tóc tôi mãi.
Mẹ thưa phụ nữ u người mẫu chân dài domain authority White, học tập xuất sắc giang, lấy ông xã sớm một ít thì chất lượng tốt rồi.
Tôi thì lại nghĩ về, nếu như tôi lấy ông xã sớm thì có lẽ rằng lúc này ngôi nhà tôi tiếp tục không có gì gì rất có thể trao thay đổi với những người con trai thương hiệu Xuyên bại liệt, cho nên vì vậy lấy sớm ko chất lượng tốt nhưng mà lấy muộn mới mẻ chất lượng tốt. Ít rời khỏi lúc này tôi vẫn còn đấy chút độ quý hiếm nhằm anh tao chừa một lối sống và cống hiến cho mái ấm gia đình tôi.
Cho nên tôi chỉ mỉm cười bảo: “Lấy ông xã là duyên số mà”.
Mẹ tôi thở nhiều năm, phen lần sờ lên bàn tay tôi, lâu sau mới mẻ nói: “Con sở hữu phẫn uất cha mẹ không?”.
Tôi rung lắc đầu: “Bố u nuôi con cái rộng lớn vì chưng chừng này, con cái ko báo đáp được gì, phẫn uất gì nhưng mà phẫn uất. Con chỉ ngại mong muốn gom nhưng mà không hỗ trợ được thôi. Còn báo đáp được cha mẹ là chất lượng tốt rồi”.
“Mẹ nài lỗi”. Giọng u tôi chính thức lạc chuồn. Bà là kẻ phụ phái nữ yếu ớt, trước ni trước đó chưa từng trải qua chuyện sóng dông tố gì. Bây giờ gặp gỡ trở ngại rộng lớn thế này ngại hãi là vấn đề dễ dàng hiểu: “Bố con cái bao nhiêu thời điểm hôm nay chuồn vay mượn mượn mọi chỗ, tuy nhiên ngân hàng ko cho vay vốn, nhưng mà những doanh nghiệp lớn không giống thấy tình hình doanh nghiệp lớn ngôi nhà bản thân như vậy, cũng ko cho tới vay”.
“…”
“Mẹ nghe thưa lúc này ko trả được chi phí cho tới nhân viên cấp dưới, mà còn phải cần đền rồng bù thích hợp đồng. Nếu ko thanh toán giao dịch được thì sẽ ảnh hưởng truy tố trách móc nhiệm hình sự, còn cần ngồi tù. Mà phụ vương con cái thì mắc bệnh giàn giụa người như vậy, ngồi tù thì Chịu sao được bao nhiêu năm”. Mẹ cầm lấy tay tôi, rơi nước mắt: “Nhưng u cũng không thích vì vậy nhưng mà con cái cần lấy thằng bại liệt. Nên con cái cứ tâm trí cho tới kỹ. Nếu không được thì ngày mai mua sắm vé trở về Pháp, ở bại liệt thực hiện việc làm con cái mong muốn, mến ai yêu thương ai thì lấy người ta”.
Tôi ôm siết lấy mẹ: “Mẹ, con cái tiếp tục về tức thị con cái lựa lựa chọn rồi”.
Tôi lựa lựa chọn mái ấm gia đình, lựa chọn quyết tử, không những mong muốn mái ấm gia đình tôi sở hữu lối nhằm lùi, mà còn phải vì thế mong muốn chuộc lại lỗi lằm năm xưa phụ vương và anh cả tôi từng tạo ra cho tới mái ấm gia đình người con trai thương hiệu Xuyên bại liệt.
Mẹ tôi nghe được câu vấn đáp này thì sẽ càng khóc to ra hơn, khóc cho tới nỗi trái ngược tim tôi cũng cảm nhận thấy mệt rũ rời. Bà nói: “Thằng Xuyên nó…muốn nghiền c.hế.t mái ấm gia đình bản thân. Nó trở về nhằm trả thù địch mái ấm gia đình bản thân. Con nhưng mà lấy nó thì cả đời sẽ không còn được sung sướng. Mẹ không thích phụ nữ u gian khổ. Khuê, u cần làm thế nào bây giờ”.
Câu căn vặn này rất rất khó khăn, chính vì không chỉ tôi nhưng mà chẳng sở hữu ai biết công ty chúng tôi cần làm thế nào mới mẻ chất lượng tốt.
Theo lời nói của những người tao thưa lại thì ‘Thằng nhóc trái đất thực hiện cho tới mái ấm gia đình tôi năm xưa’ lúc này đang trở thành tổng giám đốc tập đoàn lớn Vạn Thịnh. Tôi demo thăm dò hiểu mới mẻ biết đấy là một tập đoàn lớn khá rộng, marketing nhiều nghành nghề dịch vụ, trước đó tập đoàn lớn này đa số sinh hoạt ở quốc tế và khu vực miền nam, mãi cho tới bao nhiêu năm mới gần đây mới mẻ được mở thêm Trụ sở ở TP Hà Nội và lấn Sảnh lịch sự thiết kế.
Bởi vì thế vững mạnh nên Trụ sở này cải tiến và phát triển rất rất thời gian nhanh, chỉ vô phụ vương năm tiếp tục tóm gọn toàn cỗ nguồn cung cấp vật tư độc quyền và những thích hợp đồng thiết kế, cần thiết nhất là Vạn Thịnh nhắm vô doanh nghiệp lớn của phụ vương tôi. Trong vòng phụ vương năm ngắn ngủn ngủi tiếp tục tiến công cho quý doanh nghiệp của phụ vương tôi tơi mô tả, từ là một doanh nghiệp lớn thiết kế rộng lớn trở thành xài điều, rơi vào tình thế bờ vực vỡ nợ, nợ lộc nhân viên cấp dưới, chậm chạp thanh toán giao dịch thích hợp đồng, cần chạy vạy vay mượn mượn mọi chỗ.
Cha tôi ban sơ cứ nghĩ về người đứng phí a đằng sau tập đoàn lớn Vạn Thịnh là một trong hero tai vĩ đại mặt mày rộng lớn này bại liệt, mong muốn họp mặt thì thầm nhằm nài một lối sinh sống. Không ngờ chứa chấp công vô tận Sài Thành mới mẻ biết, tổng giám đốc tập đoàn lớn ấy chẳng cần ai xa xăm kỳ lạ nhưng mà là một trong kẻ từng ăn nhờ ở đậu ngôi nhà tôi từ thời điểm cách đây hai mươi năm, là kẻ từng quỳ xuyên suốt một tối mưa chỉ nhằm nài phụ vương tôi phụ vương thí một vài chi phí nhằm chữa trị dịch cho tới phụ vương u đang được đứng mặt mày bờ vực loại c.hế.t
Và tôi còn ghi nhớ rất rõ ràng, năm bại liệt phụ vương tôi tiếp tục kể từ chối!
Cho nên, Lúc bắt gặp Xuyên ngồi ở địa điểm tổng giám đốc tập đoàn lớn Vạn Thịnh thì phụ vương tôi tiếp tục xác lập rất rõ ràng ràng, anh tao sẽ không còn ân xá cho quý doanh nghiệp và cũng sẽ không còn ân xá cho tới mái ấm gia đình tôi.
Nhưng bất thần là anh tao lại nói: “Ông mong muốn kế tiếp sở hữu thích hợp đồng thiết kế tòa ngôi nhà A cũng khá được thôi. Đổi lại, tôi đòi hỏi một điều kiện”.
Cha tôi nghi ngại nom anh ta: “Cậu sở hữu ĐK gì thì cứ thưa chuồn, nếu như thực hiện được tôi tiếp tục thực hiện rất là, chỉ cần…”.
Chỉ cần thiết anh tao chừa cho tới phụ vương tôi một tuyến phố lùi, tuy nhiên ngẫm lại, năm bại liệt phụ vương tôi cũng đâu cho tới Xuyên một lối lùi? Chính mái ấm gia đình tôi tiếp tục trơ đôi mắt nom anh tao dập đầu bên dưới mưa, trơ đôi mắt nom phụ vương u anh tao c.hế.t vô nghèo khổ gian khổ và nhức nhối. Thế thì phụ vương tôi lấy đâu rời khỏi tư phương pháp để tâm sự những lời nói đó?
Mà người con trai bại liệt cũng chẳng mong muốn nghe không còn câu phụ vương tôi thưa, chỉ mỉm cười nhạt:
“Điều khiếu nại của tôi đơn giản và giản dị lắm, ông tiếp tục thực hiện được thôi”.
“Cậu thưa đi”.
“Con gái của ông”.
“Gì cơ?”.
“Tôi thưa tôi mong muốn phụ nữ của ông”. Anh tao châm một điếu dung dịch, vẻ rét mướt nhạt nhẽo bên trên khuôn mặt mày nhanh gọn lẹ bị làn sương White tủ phủ: “Bao nhiêu tuổi tác rồi nhỉ? 25? Hay là 26?”
“Cậu Xuyên”. Điều khiếu nại của anh ý tao thực hiện phụ vương tôi phẫn uất run rẩy lên: “Con gái tôi đang được ở Pháp, ko ở nước Việt Nam. Nếu cậu mong muốn thăm dò người mẫu thì tôi thăm dò gom cậu vài ba người”.
“Tôi không thiếu thốn người mẫu, chỉ thiếu hụt phụ nữ của ông”.
“Cậu…”
Anh tao gõ đầu ngón tay xuống bàn, đáp rành mạch: “Nếu ông đồng ý gả phụ nữ ông cho tới tôi thì thích hợp đồng thiết kế tòa ngôi nhà A được xem là của ông. Nếu khước từ thì cũng khá được thôi. Mọi việc đang được thế này thì cứ thế nhưng mà thực hiện, ko cần thiết phí phạm thêm thắt thời hạn của tất cả hai”.
Cha tôi tĩnh mịch hồi lâu, nỗ lực để ý khuôn mặt của anh ý tao, mong muốn thăm dò rời khỏi một tia bỡn cợt vô bại liệt, tuy nhiên Xuyên rất rất trang nghiêm, không tồn tại vẻ gì là đang được nô đùa phụ vương tôi.
Trước lúc tới Sài Thành, phụ vương tôi cũng đều có căn vặn qua chuyện vài ba người, vấn đề của tổng giám đốc Vạn Thịnh rất rất không nhiều, chỉ nghe đem máng là tiếp tục sở hữu bà xã. Cha tôi nghĩ về bắt được điểm đó tiếp tục thực hiện khó khăn được anh tao, nên mới mẻ nói: “Tôi nghe thưa cậu tiếp tục sở hữu bà xã rồi. Giờ cậu thưa mong muốn tôi gả phụ nữ cho tới cậu, chắc chắn rằng thưa đùa cần không? Bây giờ là thời đại vừa rồi, pháp lý này được cho phép năm thê bảy thiếp như rất lâu rồi nữa. Cậu Xuyên, cậu đang được demo lòng tôi đấy à?”
Anh tao rít thêm 1 khá dung dịch, rét mướt lùng đáp: “Tôi lấy phụ nữ ông thực hiện bà xã hai”
“Cái gì?”. Anh tao thưa trực tiếp thừng như thế, chẳng không giống gì tát trực tiếp vô lòng tự động trọng của phụ vương tôi. Ông ko nhịn được đập bàn vùng dậy, mong muốn thưa ‘cậu chớ sở hữu vượt lên trước đáng’, tuy nhiên lại phát hiện góc nhìn sắc rét mướt của Xuyên, ở đầu cuối đành ngậm mồm.
Bây giờ ko cần nhị mươi năm trước đó, người cày cục không hề là chàng thiếu hụt niên yếu đuối mọn bại liệt, nhưng mà là phụ vương tôi.
Ông nhẫn nhịn hạ giọng: “Cậu Xuyên, cho dù gì tôi và cậu cũng đều có thân quen biết, chuyện trước khi là tôi sở hữu lỗi với cậu. Cậu mong muốn gì thì cứ trả thù địch tôi, nhắm vô tôi thôi. Cậu chớ lôi nhị người con của tôi vào”.
“Ông cảm nhận thấy sao?”. Anh tao mỉm cười lạnh: “Một bản thân ông đầy đủ gánh vác chừng ấy tội lỗi à?”.
Cha tôi hiểu rõ là ko đầy đủ, ở đầu cuối đành muối bột mặt mày con quay về!
Lúc bại liệt, anh cả tôi cũng bám vô bao nhiêu vụ khiếu nại tụng, toàn là những việc kể từ tận vài ba năm trước đó bất ngờ đục lên, bao nhiêu cô nàng bại liệt hàng loạt thực hiện đơn khiếu nại anh ấy. Trong ngôi nhà không tồn tại chi phí xoay sở, rút cuộc anh cả cần buôn bán xe pháo chuồn để sở hữu chi phí đền rồng bù cho tới chúng ta. Mấy cái xế hộp bại liệt từng là niềm kiêu hãnh vênh váo của anh ý trai tôi, giờ được một doanh nghiệp lớn thu mua sắm không còn. Lúc phụ vương tôi chuồn nghe ngóng mới mẻ biết, hóa rời khỏi người tiêu dùng ko cần ai xa xăm kỳ lạ, nhưng mà là tập đoàn lớn Vạn Thịnh. Nói cách thứ hai, đó là người con trai thương hiệu Xuyên bại liệt.
Anh trai đã đi đến nước này, giờ còn đem tôi gả cho tới Xuyên thực hiện bà xã nhị thì không khác gì thực hiện trò mỉm cười cho tới thiên hạ, không chỉ tự động sạn mặt chủ yếu bản thân, mà còn phải khiến cho cõi tục phỉ nhổ vì thế tiếp tục yếu đuối mọn mà đến mức buôn bán nguyên con.
Nhưng dự án công trình thiết kế tòa ngôi nhà A lại là cọng rơm cứu vãn mạng độc nhất nhưng mà phụ vương tôi rất có thể cầm lấy. Không sở hữu nó, ông cũng ko chuồn tuyến phố này không giống được.
Cuối nằm trong, sau nửa mon trời chạy vạy mọi chỗ, tứ bề vẫn bị vây kín, phụ vương tôi đành cần thể hiện đưa ra quyết định lựa chọn tôi hoặc lựa chọn công danh và sự nghiệp sự nghiệp cả đời. Nam Tiến là sức lực xuyên suốt bao nhiêu chục trong năm này của phụ vương tôi, là loại nuôi sinh sống mái ấm gia đình tôi, là việc vinh quang và kiêu hãnh của ông. Ông rất có thể loại bỏ Nam Tiến, tuy nhiên Lúc cần đương đầu với khoản bồi thông thường thích hợp đồng quá to, cùng theo với việc sẽ ảnh hưởng truy tố trách móc nhiệm hình sự và sở hữu nguy cơ tiềm ẩn cần ngồi tù, thì cán cân nặng phía tôi có lẽ rằng vẫn nhẹ nhàng rộng lớn.
Mẹ tôi gọi năng lượng điện lịch sự Pháp, khóc một trận, phân tích ngọn nguồn lại mẩu truyện. Tôi thức White tứ tối ròng rã tâm trí, ở đầu cuối vẫn đưa ra quyết định vứt quăng quật việc làm mong ước nhằm trở lại phía trên, gật đầu đồng ý thực hiện bà xã nhị của những người con trai thương hiệu Xuyên bại liệt.
Nhưng gật đầu đồng ý là một trong chuyện, không can tâm lại là một trong chuyện. Tôi là một trong cô nàng được học tập, sở hữu trí thức, tôi biết phân biệt trái ngược cần nặng trĩu nhẹ nhàng, biết tôi làm cái gi thì chất lượng tốt cho tới mái ấm gia đình tôi, tuy nhiên việc cần thực hiện bà xã nhị giống hệt như một chiếc sợi cắm thâm thúy trong trái tim, nhổ mãi ko rời khỏi vậy.
Tôi lẳng lặng nhắm đôi mắt, chậm chạp rì rì nói: “Nếu trước khi ngôi nhà bản thân xử thế chất lượng tốt với anh ấy rộng lớn một ít, thì tiếp tục chẳng sở hữu ngày hôm nay”.
Mẹ tôi giật thột, lại mắng tôi: “Con thưa linh tinh ranh gì thế? Chẳng qua chuyện là nó gặp gỡ như ý thôi, còn nếu như không, lúc này có lẽ rằng tiếp tục c.hế.t ở xó xỉnh này rồi. Làm gì sở hữu thời cơ trở về trả thù?”.
Tôi mỉm cười nhạt: “Mẹ nghĩ về thế à?”.
“Nếu ko thì sao? Ngày trước chuồn thoát khỏi ngôi nhà bản thân, nó mới mẻ chỉ mươi bao nhiêu tuổi tác, nhị bàn trắng tay, chi phí không tồn tại, người thân trong gia đình cũng ko. Nghe thưa trong tương lai nó được một ông vĩ đại này bại liệt vô Chính Phủ nhận thực hiện con cái nuôi, rồi mới mẻ sinh sống được, còn được học tập tử tế”. Giọng u tôi sở hữu chút ko cam lòng: “Nghe thưa giờ ông phụ vương nuôi nó về hưu rồi, tuy nhiên khét tiếng vẫn rộng lớn lắm. Cạnh ngôi nhà bà xã cả nó…”
Mẹ tôi thưa tiếp đây mới mẻ trị hình thành bản thân lỡ lời nói, đành sửa lại: “Bên ngôi nhà bà xã nó cũng đều có ĐK lắm. Cha bà xã nó thực hiện GS, u bà xã thì con cái ngôi nhà Gianh Giá. Cả ông phụ vương nuôi với ngôi nhà bà xã nó thích hợp lại trợ giúp thì nó mới mẻ sở hữu ngày thời điểm hôm nay. Toàn là như ý cả thôi. Cái đứa không cha mẹ lại nghèo khổ rớt mùng tơi như nó, một thân thuộc 1 mình làm thế nào tạo nên sự sự nghiệp gì được”.
Đứa nghèo khổ rớt mùng tơi ư? Tôi ko thể tưởng tượng được sau nhị mươi năm, chàng thiếu hụt niên gầy guộc gò quỳ bên dưới Sảnh ngôi nhà tôi năm ấy đã thử cơ hội này nhằm trưởng thành và cứng cáp, thậm chí là tôi cũng không thể ghi nhớ nổi mặt mày anh tao, tuy nhiên một kẻ không cha mẹ rất có thể trở bản thân một cơ hội ngoạn mục như thế, có lẽ rằng sẽ rất cần trải qua chuyện thật nhiều phong phụ vương, những loại nguy hiểm bên trên tuyến phố thành công xuất sắc ấy, người ngoài như công ty chúng tôi chắc hẳn rằng sẽ không còn thể nắm rõ.
Nhưng tôi vẫn luôn luôn vướng mắc, tôi thiếu hiểu biết vì sao anh tao lại chọn lựa cách trả thù địch bằng sự việc cưới tôi thực hiện bà xã hai? cũng có thể công thức này tiếp tục khiến cho cha mẹ tôi khổ đau cả đời ko ngước đầu lên được, tuy nhiên ‘quân địch c.hế.t một ngàn thì quân tao cũng tổn thất tám trăm’, một người trở ngại lắm mới mẻ giành được ngày thời điểm hôm nay như anh tao, đúng ra cần lựa chọn công thức an toàn và tin cậy rộng lớn cho chính mình mới mẻ chính.
Nghĩ cho tới phía trên, bất ngờ tôi lại thấy bản thân thiệt khôi hài. Chuyện tiếp tục lăm le như thế nhưng mà tôi còn lo lắng thay cho cho tới anh tao, ngại anh tao làm mất đi lòng bà xã cả. Tôi thực sự đã trở nên buôn bán còn kiểm đếm chi phí gom người tao nhưng mà.
Tôi lẳng lặng hít vào một trong những khá thiệt thâm thúy, nỗ lực khiến cho bản thân tươi tắn lại rồi mới mẻ nói: “Mẹ, tiếp tục định ngày chưa?”.
“Rồi”. Mẹ tôi tĩnh mịch rất mất thời gian, có lẽ rằng chuyện cưới nài của tôi là một trong điều rất rất trở ngại so với bà: “Bốn ngày nữa”.
Tôi “À” một giờ đồng hồ, lẩm nhẩm kiểm đếm ngày mới mẻ chợt ghi nhớ rời khỏi tứ hôm nữa vừa khít là ngày 18, tròn xoe chính hai mươi năm Tính từ lúc ngày anh tao quỳ bên dưới Sảnh ngôi nhà tôi. Sở dĩ tôi ghi nhớ được, là vì thế hôm bại liệt tôi một vừa hai phải tham gia cuộc ganh đua múa phụ vương lê phen trước tiên vô đời, phần thưởng là một trong vỏ hộp bánh Chocopie nhưng mà tôi tiếp tục phân tách cho tới anh tao tối bại liệt.
Tôi banh vĩ đại đôi mắt nom chòm sao Orion lặng lẽ trực tiếp mặt hàng bên trên khung trời qua chuyện dù hành lang cửa số, mong muốn mỉm cười nhưng mà ko mỉm cười nổi.
Sau nằm trong, tôi lặng lẽ nhắm đôi mắt, hạ quyết tâm kể từ quăng quật tự tại của tôi: “Mẹ, phen này con cái về sẽ không còn chuồn nữa”.

Xem thêm: tu la ma đế

Xem thêm: trăng trong lồng

Yêu thích: 4.5 / 5 kể từ (52 thả tim)

× Chú ý: bấm vô MENU lựa chọn D/S TRUYỆN ĐANG ĐỌC hoặc ấn vô hình tượng CUỘN GIẤY phía trên nằm trong nhằm xem xét lại những truyện các bạn đang được gọi dở nhé.    


Đọc truyện hoặc hãy nhớ là lượt thích và share truyện cho tới đồng minh, nhằm lại comment là phương pháp để cỗ vũ webtruyenfree. Thỉnh phảng phất ấn vô q uảng c áo ngày 1-2 phen nhằm tụi bản thân sở hữu ngân sách đầu tư lưu giữ trang web chúng ta nhé!