truyện nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ full

Chương 1: Cô Sắp Chết Rồi


“Cô Thẩm, người nhà đất của cô ko cho tới trên đây với cô sao?”
Thẩm Tri Ý ngờ ngạc ngửng đầu.

Bạn đang xem: truyện nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ full

Không nên đơn thuần cho tới nhận thành phẩm đánh giá sức mạnh thôi sao, cần thiết người thân cút nằm trong thực hiện gì?
Với cả… cô còn người thân nào là nữa đâu?
Mẹ cô đang được tạ thế ngay lập tức sau thời điểm sinh cô đi ra, tía lại coi cô như dụng cụ lần chi phí, anh trai thì ụp không còn từng vẹn toàn nhân tạo ra tử vong của u mang đến cô, hận cô thấu xương.

Còn chồng… là vì cô cướp về.

Nếu ko nên vị chưng sĩ trước mặt mũi đùng một phát nhắc cho tới người thân, cô đang được quên luôn luôn chân thành và ý nghĩa của nhì chữ này rồi.
Thẩm Tri Ý trầm dìm một hồi rồi rung lắc đầu đáp: “Chỉ với bản thân tôi thôi”.
Bác sĩ tương đối nhíu mi, đẩy gọng kính bên trên sinh sống mũi, thở lâu năm một tương đối, góc nhìn hiện thị lên vẻ vạn bất đắc dĩ và nuối tiếc.

Ông tao kéo ra một tập trung trái ngược xét nghiệp đem mang đến cô.
“Cô Thẩm, đó là thành phẩm xét nghiệm của cô ấy, ung thư bao tử tiến độ cuối”.
Có vẻ như ông tao đang được đặc biệt thương xót cô nàng trẻ con tuổi hạc trước mặt mũi phạm phải căn bệnh dịch quỷ quái ác, cả câu nói. phát biểu và hành vi đều vô nằm trong thận trọng như kinh hoàng thực hiện tổn hại cho tới cô.
Cổ họng Thẩm Tri Ý như nghẹn lại.

Cô nhận lấy thành phẩm xét nghiệm, cau mi nom hàng loạt chỉ số bên trên bại.

Tuy cô ko học tập thường xuyên ngành nó khoa vẫn rất có thể nhìn thấy được biểu hiện bao tử của cô ấy hiện nay nguy hiểm cho tới nấc nào là.
Thực đi ra khi thực hiện nội soi bao tử, cô đã và đang cảm nhận thấy với gì bại sai trái lắm, đơn thuần cô vẫn không đủ can đảm nghĩ về cho tới thành phẩm này.
Bác sĩ chỉ vô hình ảnh nội soi, giảng giải ví dụ từng yếu tố một.

Cô ngẩn người ngồi bại, nghe kể từ tai nọ sang trọng tai bại, chỉ rất có thể tổng kết lại một câu.

Thời gian tham của cô ấy không hề nhiều lắm, nên nhanh chóng vào viện hóa trị ngay lập tức ngay tức khắc.
Ung thư bao tử tiến độ cuối còn rất có thể sinh sống được bao lâu nữa? Thẩm Tri Ý hiểu ra rộng lớn ai không còn, cũng chính vì chủ yếu ông nội của cô ấy đang được nên đấu giành giật với căn bệnh dịch này trong cả 2 năm trời mới mẻ tạ thế.
Bác sĩ với lòng chất lượng tốt đề nghị: “Tôi ý kiến đề nghị xa lánh tức vào viện tổ chức chữa trị trị”.
“Vậy tôi vào viện xong… với khỏe mạnh lên được không?”, tiếng nói của cô ấy trở thành khan quánh, niềm tin trì trệ, lẩm nhẩm 1 mình.
Bác sĩ ko phát biểu gì thêm thắt, chỉ khó khăn xử rung lắc đầu.
Vậy thì ko chữa trị nữa.

Cô khẽ liếm bờ môi thô khốc của tớ, vực dậy đựng toàn cỗ sách vở và bong khám đường bệnh dịch vào trong túi.
Cô cúi đầu phát biểu một câu cảm ơn rồi thẫn thờ tách ngoài chống khám đường.
Lúc cút thoát khỏi khám đa khoa, ngoài cộng đồng bỗng nhiên ụp một trận mưa phùn, dông giá buốt rít gào thổi vô mặt mũi cô nhức như bị đao rời.

Cô lấy cái dù vào trong túi đi ra che, tuy nhiên mưa phùn cất cánh mọi chỗ, với dù cũng ko ngăn chặn được cơn rét buốt.
Mặc cho dù nhiệt độ phỏng vào giữa tháng phụ thân cũng không thật giá buốt, tuy nhiên loại giá buốt của Thẩm Tri Ý là kể từ trong tâm thấm vào đi ra từng những gân máu chạy dọc khung người.
Ngón tay cô giá buốt cóng đỏ lòe bừng.

Một tay cô giơ dù lên che, tay còn sót lại siết chặt nhét vô vào túi của áo.

Thế tuy nhiên cô với che chắn thế nào thì cũng ko thấy rét lên nổi.
Thẩm Tri Ý long dong vô vô toan, khẽ xoay xoay cái nhẫn bên trên ngón áp út ít.

Mây đen ngòm phủ kín khung trời cao vời vợi.

Thời tiết Thủ Đô Hà Nội thay cho thay đổi xoành xoạch.

Cô còn còn chưa kịp phản xạ lại, chớp đôi mắt đang được cho tới ngày xuân.

Đây vốn là thời gian tham vạn vật sinh sôi nảy nở, vì sao cô lại chuẩn bị nên chết?
Cô đứng lại bên rìa đàng bắt xe taxi rồi cụp dù ngồi xuống vô xe pháo.
Tài xế quay trở về hỏi: “Cô cút đâu?”
“Khu C ở Bán Thành”, cô cúi đầu đáp.
Sau khi xe pháo cút được một quãng, cô ko kìm được cởi túi lôi lô sách vở xét nghiệm đi ra coi.
Trên hình ảnh nội soi là hình cái bao tử vặn vẹo xấu xí xí, khiến cho người tao không đủ can đảm tin yêu trên đây lại là 1 trong những phần tử bên trên khung người của cô ấy.
Cô bị ung thư bao tử là vì nhịn đói nhiều ngày.

Xem thêm: thời đại mới địa phủ mới

Trong trong cả tứ năm kết duyên với Lệ Cảnh Minh, cô vẫn luôn luôn nỗ lực nấu nướng những khoản theo gót khẩu vị của anh ý nhằm lấy lòng.

Bởi cô nghĩ về sau thời điểm về nhà sau đó 1 ngày thao tác, nom thấy 1 bàn thức tiêu hóa lành lặn thì mang đến dù là ko mến bản thân thì không nhiều nhất anh cũng tiếp tục thấy cảm động tuy nhiên ăn ở nữ tính với cô rộng lớn một ít.
Thế tuy nhiên Lệ Cảnh Minh ko hề ham muốn ăn cơm trắng với cô cho dù có một đợt.

Vậy tuy nhiên cô vẫn ko sờn, vẫn chịu khó nấu nướng cơm trắng thường ngày, trúng giờ nhắn tin nhắn ngóng anh.

Nào ngờ ngóng mãi chẳng thấy người đâu, lại ngóng được 1 căn các bệnh ung thư bao tử.
Cuối nằm trong cô ko kìm được rơi nước đôi mắt lã chã.

Cô hít một tương đối thiệt thâm thúy.

Trước giờ cô cứ nghĩ về bản thân suy nghĩ lắm, với sóng to tát dông rộng lớn gì trước đó chưa từng gặp gỡ cơ chứ?
Nhưng thời điểm hôm nay, từng lớp ngụy trang suy nghĩ của cô ấy đều sụp ụp.

Dạ dày quặn thắt từng đợt.

Cô teo rúm người lại, toàn đằm thắm lập cập lẩy bẩy vì thế đau nhức, mím môi nhỏ giọng rên rỉ.
Tài xế nghe thấy giờ đồng hồ nức nở, bèn liếc nom gương chiếu hậu, chỉ thấy cô nàng nhỏ gầy gò đang được khom người lại, bóng sống lưng yếu đuối ớt ko ngừng lập cập rẩy.

Dường như toàn cỗ không gian vô con xe đều chuẩn bị bị cô bú mớm sạch sẽ.

Đây là đợt trước tiên ông tao thấy với người khóc cho tới nấc tuyệt vọng như vậy.
“Cô bị sao vậy? Thất tình à? Hay là việc làm không phải như ý?”
Người đàng sau ko hề đựng giờ đồng hồ trở lợi.

Ông tao lại phát biểu tiếp: “Không với khó khăn khăn nào là ko thể băng qua.

Cô hãy nghĩ về thông thoáng lên, khóc cũng ko xử lý được yếu tố.

Về căn nhà nghỉ dưỡng thiệt chất lượng tốt, đợi cho tới khi mặt mũi trời đâm chồi thì ngày mới mẻ lại đến”.
Thẩm Tri Ý ngửng đầu, khóe môi cong lên nở nụ mỉm cười chát chúa: “Cám ơn ông”.

Cô ko ngờ sau thời điểm nghe tin yêu bản thân giắt bệnh dịch nan nó, người trước tiên yên ủi bản thân lại là 1 trong những người xa xôi kỳ lạ.
Tài xế xe taxi chỉ mỉm mỉm cười ko phát biểu gì thêm thắt, nối tiếp thường xuyên tâm tài xế.

Sau lúc đến Bán Thành, ông tao đỗ xe pháo lại.
Đi trong cả nửa giờ đồng hồ đồng hồ thời trang, chi phí xe taxi không còn 28 tệ.

Xem thêm: quỷ hô bắt quỷ

Thẩm Tri Ý quét dọn mã gửi khoản rồi bước xuống xe pháo, tóm chặt bong khám đường bệnh dịch tiếp cận ném vô thùng rác rến.
Một cơn dông giá buốt thổi qua quýt.

Cô vệ sinh sạch sẽ nước đôi mắt bên trên mặt mũi, phục sinh lại vẻ mặt mũi điềm đạm của một người phụ phái nữ đảm đang được vơi thánh thiện như trước đó.

Chỉ với điều khóe đôi mắt của cô ấy vẫn tương đối sưng đỏ lòe, mặt mũi mũi tái mét nhợt.