truyện tàng hạ

Giới thiệu: 

Năm 17 tuổi hạc ấy, Hướng Noãn gửi cho tới ngôi trường ở Thẩm trở thành, hội ngộ người các bạn thời thơ dại Lạc Hạ sau 11 năm xa xăm cơ hội. Cô đã nhận được đi ra anh kể từ góc nhìn thứ nhất rồi, còn anh thì vẫn sớm quên mất mặt rằng tôi đã quen thuộc cô.

Bạn đang xem: truyện tàng hạ

Hướng Noãn của Khi tê liệt ngoan ngoãn hiền lành và yên ổn tĩnh lắm, ko hề quá nổi trội hoặc xứng đáng xem xét, nhưng mà Lạc Hạ lại tựa như vầng thái dương bùng cháy mắt chói của mùa hè, được thật nhiều cô nàng thì thầm thương trộm lưu giữ, Hướng Noãn cũng trực thuộc số những cô nàng ấy.

Chỉ tiếc rằng mãi cho tới Khi không còn lớp 12, cô và anh cũng vẫn chính là bàn sinh hoạt thông thường như trước đó nhưng mà thôi.

Trước ngày chất lượng tốt nghiệp, Hướng Noãn lấy không còn mạnh mẽ nhờ Lạc Hạ hùn cô ghi chép vài ba dòng sản phẩm vô lưu cây bút của tớ. Anh ghi chép mang đến cô một lời chúc thông thường chẳng không giống những gì anh ghi chép mang đến những bàn sinh hoạt khác: “Tương lai xán lạn, chi phí thiết bị như gấm.”

Trong đôi mắt Lạc Hạ, Hướng Noãn chẳng với gì quan trọng cả, cô cũng như các thanh nữ không giống và chỉ là 1 trong những góc nhỏ ko cần thiết vô ngày hè năm ấy nhưng mà thôi.

Qua bao năm, Hướng Noãn hội ngộ Lạc Hạ vô khám đa khoa.

Anh của thời điểm hiện tại là 1 trong những vị chưng sĩ nước ngoài khoa, còn cô thì phát triển thành người bệnh lý của anh.

Hướng Noãn vốn liếng cho rằng anh vẫn được xem là chàng thanh niên ko khi này ko sở hữu thanh xuân của cô ý vô quá khứ, là chàng thanh niên tiếp tục gạt bỏ cô một cơ hội đơn giản và dễ dàng.

Xem thêm: thí hôn lão công cần giúp sức

Thế nhưng mà lượt này phía trên, Lạc Hạ lại đặt điều Hướng Noãn ở điểm sâu sắc nhất của lòng bản thân.

“Hướng Noãn à, hoàn toàn có thể mang đến anh một thời cơ không?”

Em từng vụng trộm trộm trao mang đến anh thật nhiều thời cơ, đơn giản anh vờ vĩnh như ko bắt gặp nhưng mà thôi.

– – – – – – –

Sau này, Lạc Hạ rốt cuộc cũng theo đuổi xua đuổi được Hướng Noãn rồi.

Một hôm nọ Khi cùng cả nhà, Lạc Hạ vô tình nhìn thấy được lưu cây bút năm cấp cho 3 của Hướng Noãn vô chống sách.

Xem thêm: tiểu thuyết đam mỹ h

Anh tìm ra trang giấy má nhưng mà bản thân ghi chép, đem kín phủ ăm ắp tro những vết bụi thời hạn của Hướng Noãn đi ra độ sáng. Mặt sau trang giấy má “tương lai xán lạn, chi phí thiết bị như gấm.” tê liệt, là loại chữ của những người thiếunữ đem toàn cỗ năm mon thanh xuân nhằm thì thầm yêu thương một người ———

“Em vụng trộm trộm ỉm chuồn từng mon từng ngày, vô ngày hè ngập bóng hình anh.”

Ngày cầu thơm năm ấy, Lạc Hạ quỳ một phía gối, ăm ắp trịnh trọng và tráng lệ tỏ bày với Hướng Noãn: “Noãn Noãn, em với ưng ý nhằm anh phát triển thành ngày hè của riêng biệt bản thân em chăng?”