truyện truy thê

intro-logo

Blurb

Bạn đang xem: truyện truy thê

Tình yêu thương tương tự như một vò rượu đậm. Yêy đương điên loạn khiến cho cho những người tớ ngà ngà, cũng có những lúc tiếp tục chìm ngập trong niềm hạnh phúc ngọt ngào và lắng đọng. Mọi loại bên trên đời, ham muốn lên đường được cho tới loại đích ở đầu cuối đều nên trải qua quýt giông bão. Cuộc sinh sống cũng vậy, tình thương yêu cũng vậy. Hi vọng toàn bộ độc giả sau thời điểm phát âm cỗ truyện này đều tiếp tục biết trân trọng vản thân mật lộn tình nhân, tình thương yêu bản thân đang sẵn có.

chap-preview

Free preview

Chương Một: Lý do

"Anh ko yêu thương em, vậy sao còn cưới em?" "Vì bên trên người cô sở hữu trái khoáy tim của cô ý ấy!" "Vậy nếu như em móc trái khoáy tim này rời khỏi rước trả lại, anh tiếp tục yêu thương em sở hữu nên không?" "Đừng chọc điên tôi! Tư Vân đó là vì như thế cô tuy nhiên nên chết!" Tức tức giận rồi! Truy Nam thiệt sự vì như thế một lời nói của cô ý tuy nhiên tức tức giận rồi. Chỉ vô một xung khắc, bồn hoa nhài cô chứa chấp công che chở được bịa cạnh hành lang cửa số ngay lập tức bị anh bắt lấy tuy nhiên ném cho tới vỡ toang. Sứ white nằm trong khu đất nâu vương vãi vãi ngổn ngang bên trên sàn ngôi nhà, bọn chúng tản rời khỏi tương tự như từng xúc cảm vô cô, ngay lập tức phút này phía trên cơ hồ nước đều vỡ nhừ. “Cô, nên biết tránh việc động cho tới số lượng giới hạn Chịu đựng của tôi! Nếu ko nên bên trên thân mật thể yếu ớt bị tiêu diệt tiệt của cô ý, Tư Vân sẽ không còn nên tách xa cách thế giới!" Yếu đuối bị tiêu diệt tiệt? Cô ham muốn vậy sao? Ngay kể từ khi sinh rời khỏi đang được sở hữu một trái khoáy tim ko mạnh bạo, là phiên bản thân mật cô mong ước như thế à? Tư Vân ê là bạn nữ của anh ấy. Không rõ rệt vì như thế nguyên do gì, cô ấy buôn bán tim mang đến cha mẹ cô nhằm lấy một vài ngay lập tức tương đối lớn. Kết trái khoáy cô một vừa hai phải kể từ chống phẫu thuật rời khỏi, Truy Nam ngay lập tức cho tới bóp chặt lấy cổ cô, góc nhìn coi cô giàn giụa ân oán hận. Mà Hinh Ninh thì căn phiên bản ko biết người hiến tim cho chính bản thân mình là ai, trước khi được đẩy vô chống phẫu thuật, người hiến tim ê phụ thân u cô cũng ko Chịu bật mí tính danh. Truy Nam đương nhiên ân oán hận, người sử dụng từng cơ hội xay buộc cô nên cưới anh. Kể cả việc tóm gọn công ty lớn Mộ Gia, buộc cha mẹ cô nên rơi vào hoàn cảnh bước đàng nằm trong ko lối bay. “Anh rốt cuộc hận em cho tới nấc nào?” Cô té gục bên trên sàn, tấm lòng teo thắt lại tuy nhiên coi bám theo bóng hình anh. Trong tim phái nam nhân ấy căn phiên bản trước đó chưa từng chừa một điểm mang đến cô. Cũng ko rõ rệt vì sao, cô cứ cố với bám theo bóng sườn lưng ấy tuy nhiên đâm đầu. Nhưng chỉ cho tới được phía trên thôi, cho tới đấy là đầy đủ rồi. Hinh Ninh lúc này thực sự đang được vô nằm trong mệt rũ rời, cho tới thở cũng trở ngại, tương tự như không hề một ít mức độ. Chồng này! Em người sử dụng loại mạng này, trả lại mang đến anh trái khoáy tim của cô ý ấy, đạt được không? […] “Mộ tè thư! Cô trở ngại lắm mới mẻ rất có thể sinh sống tiếp được, lúc này cứ như thế tuy nhiên dễ dàng và đơn giản kể từ quăng quật sao?” “Trái tim đang được đập này căn phiên bản cũng chẳng nên của tôi. Hơn nữa, tôi không tồn tại quyền được yêu thương Lúc đem nó vô người!” Hinh Ninh rước tay bỏ trên ngực trái khoáy bản thân, cảm biến được trái tim ê đang được đập. Chỉ tiếc, nhịp đập này vượt lên trên xa tít, tương tự như nó quan sát cô ko nên người chủ của tớ, chỉ miễn chống tồn bên trên bên phía trong cô sẽ giúp đỡ Hinh Ninh giữ lại sự sinh sống. “Bác sĩ! Cứ như thế lên đường. Sau này tôi lên đường rồi, hy vọng người ấy tiếp tục ghi nhớ cho tới tôi, cho dù chỉ là 1 chút!” Nói rồi xoay sườn lưng lên đường, tách ngoài chống vị chưng sĩ phụ trách móc. Âm Cấn coi bám theo thân mật hình họa nhỏ quật cường của cô ý, kịch liệt thở lâu năm tuy nhiên vuốt trán. Rốt cuộc tình là vật gì? Lại khiến cho nhân loại tớ cuồng si cho tới vậy? Đã rộng lớn một tuần rồi Truy Nam ko cho tới cơ sở y tế thăm hỏi cô. Cũng chính thôi vì như thế căn phiên bản sinh sống bị tiêu diệt của cô ý, anh trọn vẹn ko nhằm ý. Ngồi vô chống thao tác vuốt ve sầu sườn hình họa nhỏ của một cô nàng con trẻ đang được mỉm cười, bên trên mặt mày anh lòi ra đường nét ôn nhu trước đó chưa từng sở hữu. “Tư Vân…” Vẫn đang được đắm chìn vô dáng vẻ hình của những người đàn bà ấy, cửa ngõ chống thao tác đột ngột bị đẩy rời khỏi. Ngô quản lí gia lao vào chống anh, cung kính cúi người: “Thiếu gia! Phu nhân mang đến gọi người về lại nhà chính!” “Trở về nhà? Mẹ ngày hôm nay lại rảnh rỗi tổ chức triển khai họp mái ấm gia đình hoặc sao?” Ngô Hâm yên lặng một hồi lâu, sau nằm trong cũng chứa chấp tiếng: “Không nên họp mái ấm gia đình, là gọi cậu về bên nhằm tổ chức triển khai tang lễ mang đến thiếu thốn phu nhân. Thứ lỗi mang đến lão già nua này nhiều chuyện, tuy nhiên cậu đúng là vô tâm. Thiếu phu nhân mất mặt được bao nhiêu ngày rồi tuy nhiên thiếu thốn gia ko hề biết?” “Ngô Hâm! Ông đang được đùa gì vậy? Cô ta… Làm sao tuy nhiên bị tiêu diệt được?" “Thiếu gia, nên về lại nhà thôi! Lúc về bên rồi, tự động phiên bản thân mật cậu biết!” Ngô quản lí gia rằng rồi nhanh gọn tháo lui rời khỏi, quăng quật lại anh với tâm tư nguyện vọng lếu láo độn. “Đang đùa, chính chứ? Thứ ham sinh sống kinh hoảng bị tiêu diệt như cô tớ, đạt được trái khoáy tim của Tư Vân tuy nhiên lẽ nào là vẫn Chịu chết?” Anh căn phiên bản ko hề tin vào Hinh Ninh. Từ trước cho tới ni, từng thứ tự cô banh mồm rời khỏi đều là rằng tiếp tục mãi mãi ở cạnh anh, đặc biệt ham muốn cả đời này rất có thể sinh sống mặt mày anh, cũng can tâm tự nguyện bù che đậy lại mang đến từng tổn thương của anh ấy. Vì vậy, ko được sự được cho phép của anh ấy, ham muốn tự động hóa tách lên đường, cô chớ hòng sở hữu cửa! Truy Nam vơ tất tả cái áo vest đen sạm bên trên ghế sofa tuy nhiên đem vô, điên loạn lái xde bên trên đàng đường cao tốc. Không nên về ngôi nhà chủ yếu, anh đó là đang được điên loạn tài xế lao về phía cơ sở y tế. Đôi chân thon lâu năm mải miết chạy dọc hiên chạy dọc. Đứng trước cửa ngõ chống cô, anh tạm dừng thay đổi một tương đối thâm thúy, bên trên khuôn mặt điển trai thông thoáng choàng lên tia lưỡng lự. Cánh cửa ngõ này banh rời khỏi, cô tiếp tục lại coi anh mỉm cười tuy nhiên, chính chứ? “Mộ Hinh Ninh! Cô…” Ở bên trên thương ngôi trường nhiều năm như thế, anh trước đó chưa từng phoán đoán sai. Nhưng thứ tự này, Truy Nam thiệt sự đang được phoán đoán sai một việc rồi. Anh căn phiên bản tấp tểnh chất vấn cô ko tấp tểnh chạy ngay lập tức rời khỏi như thông thường ngày để tiếp anh sao, vì như thế những Lúc anh cho tới, cô căn phiên bản đang được không xa lạ bước đi anh, ngay lập tức nhanh gọn đứng rời khỏi ngay lập tức trước cửa ngõ tuy nhiên nói: “Bất ngờ chưa?” Nhạt nhẽo như thế, tuần trả như thế tuy nhiên mỗi lúc trông thấy đường nét tươi tắn mỉm cười rực rỡ bên trên mặt mày cô, anh đều ko nhịn được tuy nhiên mỉm cười thì thầm trong tim một chiếc.

editor-pick

Xem thêm: thẩm thanh thu

Dreame-Editor's pick

bc

Cứ tưởng đơn giản gặp gỡ gỡ

bc

Hoa Hồng Và Quái Vật

bc

Cô Vợ Lo Xa Của Doãn Tổng

Nợ Em Ngàn Lời Xin Lỗi

bc

Sugar Baby Của Tổng Tài

bc

Mùa hoa gạo nở

bc

Khẽ chạm vô anh