vị ngọt đôi môi khi con tim rung động

Giữa hè, giờ đồng hồ ve sầu sầu kêu râm ran tất nhiên giờ đồng hồ lá xào xạc, len lách qua chuyện tuy nhiên hành lang cửa số đâm vào nhập căn chống nhỏ.

Điều hòa há 22 chừng trong cả xuyên đêm, mùng cửa ngõ ko buông xuống, tia nắng ấm cúng luồn qua chuyện dù cửa ngõ lên đường nhập chống, chiếu lên trên người Ôn Dĩ Ninh như 1 miếng vàng lốm đốm loang lổ.

Bạn đang xem: vị ngọt đôi môi khi con tim rung động

Nóng rồi lại mức giá, Ôn Dĩ Ninh hắt xì hơi một chiếc, theo đòi quán tính chủ quan há đôi mắt rời khỏi.

Lọt nhập tầm đôi mắt đó là hình mẫu đồng hồ thời trang treo bên trên tường ngay lập tức trước mặt mày, kim giờ và kim phút trùng lên nhau, vừa đẹp 12 giờ trúng.

……

Ôn Dĩ Ninh chớp chớp hai con mắt còn đang được đê mê, lại đùng một phát tươi tắn lại ngay lập tức.

Hình như, cô ngủ quên rồi.

Chết rồi.

Đứng phắt dậy tắt điều tiết lên đường, Ôn Dĩ Ninh tắm cọ qua quýt một trận, cào cào nhì hình mẫu lên đầu tóc đang được rối bù, lại vội vã vàng tròng lên một chiếc váy ngay lập tức áo, treo túi đeo, xỏ dép xăng đan, sẵn sàng ra phía bên ngoài.

Ngay khi trước lúc cửa ngõ đóng góp một giây, địa hình nhằm bên trên tủ đầu nệm vang lên, Ôn Dĩ Ninh chỉ đành nên quay trở lại lần tiếp nữa nhận Smartphone.

Ngay ngay lập tức, mặt mày cơ Smartphone truyền cho tới một tiếng nói vô nằm trong tức giận:

“Ôn! Dĩ! Ninh! Tớ gọi cho tới cậu mươi bao nhiêu cuộc Smartphone cũng ko thấy cậu nghe máy, cậu làm thế nào vậy hả?!”

Là bàn sinh hoạt thân thiết thiết nhất của cô ấy kể từ cung cấp nhì cho tới ĐH, Đường Thư Nguyệt.

Ôn Dĩ Ninh giơ Smartphone rời khỏi xa vời một ít, đè giọng khẽ khọt, chột dạ mà đến mức không đủ can đảm coi một chuỗi cuộc gọi nhỡ đang được hiện nay thị bên trên màn hình hiển thị địa hình.

“Tớ vừa vặn mới mẻ tỉnh dậy….”

“……” Đường Thư Nguyệt yên lặng vài ba giây, câm nín nhưng mà thở lâu năm, cũng nắm chắc trường hợp của Ôn Dĩ Ninh, “Không sao, tớ gọi Smartphone cho tới cậu nhằm chất vấn cậu chuyện này, chiều ni cậu với rảnh lên đường họp mặt không? Quý Khách học tập gặp gỡ nhau.”

“Chắc là ko rảnh….” Ôn Dĩ Ninh vừa vặn ra đi cầu thang máy vừa vặn nói: “Bây giờ tớ nên lên đường gặp gỡ chưng sĩ tư tưởng, kết thúc việc còn nên lên đường trường bay đón người nữa.”

“À, thời điểm ngày hôm nay lên đường à?” Đường Thư Nguyệt tạm dừng một ít, lực để ý lại dồn xuống nửa câu sau: “Đi trường bay đón người? Là vị anh trai kỳ kỳ lạ cậu nhắc tới trước khi hả?

“Ừ.”

Đường Thư Nguyệt nổi hào hứng ngay: “Cao ko, rất đẹp trai không? Để anh tao sinh sống nhập căn nhà cậu nhưng mà phụ vương u cậu cứ yên tâm như thế hả?”

Cô ấy sử dụng giọng điệu phô trương nhưng mà cảm thán: “Chậc, vậy những cậu cũng khá được coi như đang được sinh sống công cộng lên đường,…. Chậc chậc chậc…..”

“….Hết cơ hội rồi.” Ôn Dĩ Ninh xoa xoa mi tâm, với chút cùng bất đắc dĩ.

Chuyện này nên trình bày cho tới một mon trước.

Một mon trước, u của cô ấy Ôn Minh Sán Ôn phu nhân, vào trong 1 ngày nọ đùng một phát gọi Smartphone cho tới cô, bảo cô thời điểm ngày hôm nay chung bà lên đường trường bay đón một người.

Đó là “Anh Can” bên trên danh nghĩa của cô ấy, tuy rằng rằng nhập trí ghi nhớ của cô ấy không tồn tại ai lưu giữ tên thường gọi này tuy nhiên nghe trình bày vị “Anh Can” này hiện nay đang được vô cùng có tiếng ở quốc tế, là anh hùng vấp cho tới ngay lập tức phỏng cả tay của giới học tập thuật. Đương nhiên toàn bộ những điều này cô đều chỉ nghe kể từ Ôn phu nhân, Ôn Dĩ Ninh ko lúc nào để ý cho tới.

Vị “Đại nhân vật” này đùng một phát về nước, chống ở ở Hải Thành vẫn ko phó được. Vì thế Ôn phu nhân đập tay ra quyết định, nhằm anh trong thời điểm tạm thời ở trong nhà Ôn Dĩ Ninh, mỹ danh là chở che cuộc sống thường ngày hằng ngày cho tới cô.

Còn về chuyện cao hay là không, rất đẹp trai hoặc không….

Ôn Dĩ Ninh ghi nhớ lại hình họa chụp Ôn Minh Sán gửi cho tới cô.

Là vô cùng rất đẹp trai, ko nên là loại rất đẹp trai thông thường.

Ôn Dĩ Ninh cũng nắm chắc phiên phiến ý suy nghĩ của Ôn Minh Sán tuy nhiên cô cũng cảm nhận thấy chả sao cả.

Với phiên bản tính cả mon ko thoát khỏi cửa ngõ vượt lên trước nhì lượt của cô ấy, tỷ trọng chúng ta rất có thể quái sát rời khỏi tia lửa năng lượng điện là ko thể nào là.

Huống hồ nước cô mới mẻ 23 tuổi tác, chuyện này cũng ko nôn nóng gì.

“Tớ chuẩn bị cho tới điểm rồi, húi trước nhé, rỉ tai sau nha.” Nhìn về phía cửa ngõ tòa căn nhà văn chống cơ hội cơ ko xa vời, Ôn Dĩ Ninh tùy tiện sửa lịch sự lại phần cổ áo một ít, húi Smartphone.

Tòa căn nhà văn chống cơ hội quần thể căn nhà cô ở ko xa vời, nhưng mà điểm cô từng tháng trúng giờ tiếp cận triển khai tư vấn tư tưởng ở trong này.

Trời sinh Ôn Dĩ Ninh vẫn với 1 cỗ dạng xinh rất đẹp thơ ngây vô sợ hãi, đảm bảo an toàn tòa căn nhà mới mẻ gặp gỡ cô nhì lượt vẫn với tuyệt hảo thâm thúy, thấy cô tiếp cận ngay lập tức tươi tỉnh mỉm cười xuất hiện cho tới cô.

Ôn Dĩ Ninh cũng lễ luật lệ nói chuyện với những người tao vài ba câu, quen thuộc cửa ngõ quen thuộc nẻo lên đường cầu thang máy lên lầu.

-

Hành thầy thuốc trống vắng an tĩnh, giầy xăng đan Ôn Dĩ Ninh di chuyển ko vừa vặn chân, gót giầy lạch cạch lạch cạch đập xuống sàn, vang lên những tiếng động thanh thúy.

Đi cho tới trước một cửa nhà cuối hiên chạy dài, giờ đồng hồ bước đi tạm dừng.

Ôn Dĩ Ninh đứng ở trước cửa ngõ, lễ luật lệ nhưng mà doãi tay gõ nhì tiếng: “Bác sĩ Trần, em nhập được ko ạ?”

Bên nhập cửa nhà không tồn tại giờ đồng hồ đáp lại.

Ôn Dĩ Ninh khẽ nhíu mi, nghi ngại lại gõ cửa ngõ nhì lần tiếp nữa, trừng trị hiện nay cửa ngõ ko khóa.

Vì khi gõ cửa ngõ cô với sử dụng chút lực, cửa nhà chậm chạp rãi há rời khỏi.

Khung cảnh nhập căn nhà lọt được vào tầm đôi mắt.

Vẫn là rơi bàn không xa lạ, bàn thao tác, ghế xoay đàng sau bàn thao tác, cái sô trộn nhỏ kê sát tường.

Chỉ là ghế xoay đem sườn lưng về phía cô, ko biết là với người ngồi bên trên cơ hay là không.

Ôn Dĩ Ninh vốn liếng lăm le gọi một giờ đồng hồ, rồi lại ngại làm phiền giấc mộng của Trần Tự, lặng yên ngồi xuống cái sô trộn nhỏ sát bên.

Ngẩng đầu, cô tự nhiên thấy 1 bàn tay đang được gác bên trên tay vịn.

Bàn tay cơ dáng vẻ thon lâu năm, khớp xương rõ nét, ngược sáng sủa nên với chút lãnh lẽo tái mét nhợt.

Chỉ cần thiết lơ là biếng ngồi ở cơ một ít thôi nhưng mà vẫn toát rời khỏi vẻ lãnh đạm nằm trong sexy nóng bỏng như thế.

Không nên là tay Trần Tự.

“Hửm?” Lông mi Ôn Dĩ Ninh nhíu lại, theo đòi phiên bản năng nghi ngại trừng trị rời khỏi giờ đồng hồ, ngay lập tức tiếp sau đó demo hỏi: “Xin chất vấn anh là….?”

“……”

Vài giây sau, ghế xoay xoay về phía cô, nhằm cô rất có thể rất rõ cỗ dáng vẻ của những người nam nhi cơ.

Trong phút chốc, Ôn Dĩ Ninh ngừng thở.

Không với nguyên nhân gì cả, đơn thuần người nam nhi này thiệt sự trên mức cho phép rất đẹp trai.

Ánh sáng sủa đàng sau phác hoạ họa rõ ràng đàng đường nét bên trên khuôn mặt mày anh tao, Gọn gàng trôi chảy. Chiếc kính gọng vàng tương đối phản chiếu độ sáng nhập nắng và nóng, phản chiếu hai con mắt thâm nám thúy và hững hờ sau tròng kính.

Mi đôi mắt anh tao khẽ rũ xuống, tư thái tự cao ngạo mạn nom cô, song môi mỏng manh khẽ khêu gợi lên nụ mỉm cười ko vấp lòng đôi mắt.

Anh tao rõ nét đem áo sơ-mi lại cố ý há nhì cúc áo, xương quai xanh lơ lòi ra rõ nét, lại nom xuống bên dưới chút nữa, mơ hồ nước rất có thể nhận ra những đàng cong cơ bắp phía sau lớp vải vóc chỉnh tề.

Vào thời điểm hiện tại, nhập đầu Ôn Dĩ Ninh nhanh gọn lướt qua chuyện tứ chữ.

Văn nhã bại hoại..

Cô đứng cơ, gặm môi, chợt chốc ko biết nên làm thế nào.

Không khí nhập chống trở thành kỳ quặc.

……

Sau một hồi yên lặng, người nam nhi gõ gõ mặt mày bàn, há mồm, tiếng động lạnh giá hắn như vẻ hiệ tượng của anh ấy tao.

“Ôn Dĩ Ninh, nên ko ?”

Xem thêm: trở thành chị gái của nhân vật phản diện

Ôn Dĩ Ninh cảm nhận thấy tựa như cô vẫn gặp gỡ qua chuyện người nam nhi này ở đâu rồi, đơn thuần tác dụng của cảm giác của mắt quá nặng, đại óc bị bị tiêu diệt máy, cô ko thể ghi nhớ được vật gì cả.

Nghe thấy người nam nhi gọi thương hiệu cô, cô cũng đơn thuần theo đòi bản năng với ĐK gật gật đầu.

Sau cơ, Ôn Dĩ Ninh lại thấy người nam nhi chậm chạp rãi đứng lên, thư thả thong dong sở hữu lại nhì cúc áo bên trên, vừa vặn ra đi phía cửa ngõ vừa vặn sở hữu.

Khi lên đường ngang người cô, anh tao tựa như lơ đãng nhưng mà tạm thời tạm dừng, mức giá nhạt nhẽo nói: “Tôi đợi cô ở ngoài cửa ngõ.”

Hương vị mộc thông thanh đạm lại dễ dàng ngửi xung quanh quẩn mặt mày chóp mũi Ôn Dĩ Ninh, cô ngẩn rời khỏi, ngước đôi mắt quan sát về phía người nam nhi, lại chỉ thấy bóng sườn lưng cao còm của anh ấy.

—— đợi cô ở ngoài cửa…… Vì sao?

Rõ ràng là chúng ta xa lạ biết nhau nhưng mà.

Đầu óc Ôn Dĩ Ninh vẫn ko tâm lý được gì, chợt ghi nhớ cho tới một câu Đường Thư Nguyệt từng trình bày qua:

“Bây giờ xã hội độc ác, với 1 vài ba thương hiệu nam nhi mặt mày người dạ thú, thực tiễn người này sánh với những người cơ còn đùa ác rộng lớn.. .”

……

Nháy đôi mắt, như bị sét tấn công.

Những phỏng đoán mơ hồ nước xen kẽ cho nhau, nhịp tim Ôn Dĩ Ninh tăng nhanh chóng ko trấn áp được.

Chắc là…… Không nên đâu?

Không như thể người xấu xí nhưng mà.

Người nam nhi ra đi cửa ngõ vấp mặt mày với Trần Tự đang được tiến bộ nhập, Trần Tự ko hề không thể tinh được với việc tồn bên trên của anh ấy tao, mỉm cười cười cợt gật đầu, con quay người tạm dừng hoạt động lại, lên đường về phía Ôn Dĩ Ninh.

Ôn Dĩ Ninh nhanh gọn kiểm soát và điều chỉnh lại xúc cảm, kể từ cái ghế sô trộn nhỏ đứng lên, theo đòi Trần Tự ngồi xuống bàn thao tác phía mặt mày cơ . Châm chước hồi lâu coi với nên rỉ tai vừa vặn rồi cho tới Trần Tự.

Mãi cho tới khi Trần Tự ho khan một giờ đồng hồ cô mới mẻ phục hồi lòng tin.

“Đó là các bạn anh, ngày qua mới mẻ về, sau lại không tồn tại nơi nào nhằm lên đường nên cho tới vị trí này của anh ấy nghỉ dưỡng một ít.” Trần Tự phân tích và lý giải, lại đùng một phát ghi nhớ cho tới vật gì, “Nói cho tới chuyện này mới mẻ ghi nhớ, hôm trước em trình bày với anh nên lên đường đón người, là vì thế chuyện này nên ngày qua em mới mẻ ko cho tới hả?”

Ngày hôm qua?

Trong lòng Ôn Dĩ Ninh khẽ động, thân thiết thể ko tự động công ty khuynh hướng về phần bên trước, vội vã vàng hỏi: “Bác sĩ Trần, thời điểm ngày hôm nay là ngày mấy?”

“Ngày 18, sao thế?”

Một hình hình họa nhập trí ghi nhớ chợt chốc trùng khớp với cỗ dáng vẻ của những người nam nhi vừa vặn gặp gỡ.

Ôn Dĩ Ninh mím môi, khắp cơ thể cứng đờ.

Ngày 17, cô nên lên đường đón người.

Mà người nam nhi cơ, là kẻ cô nên đón.

-

Từ chống tư vấn tư tưởng ra đi, Ôn Dĩ Ninh ôm địa hình, lông nheo rũ xuống, vẻ uể oải hiện nay rõ ràng.

Trên màn hình hiển thị hiện nay thị ăm ắp rẫy những cuộc gọi nhỡ của ngày ngày qua, nhập cơ 1/2 là của Đường Thư Nguyệt, nửa còn sót lại là của những người mang tên “Thẩm Tự Chi”

Trộm nom qua chuyện thân thiết hình họa sát bên, cô con quay người đương đầu với anh, ghi nhớ cho tới những tâm lý trước khi vẫn hiểu nhầm anh, trong thâm tâm càng khó khăn rất có thể buông bỏ, nhỏ giọng van nài lỗi: “Anh Thẩm, em van nài lỗi.”

Đôi người mẫu chân dài của Thẩm Tự Chi tương đối cong, sườn lưng phụ thuộc vào vách tường, nghe vậy quay đầu sang một bên, nhàn hạ nhạt nhẽo liếc đôi mắt một cái: “ Nhớ rời khỏi rồi?”

Ôn Dĩ Ninh gật đầu, lực cầm Smartphone lại tăng vững mạnh, âm thanh rỉ tai càng nhỏ đi: “ Mẹ em với trình bày với anh ,em…. Tình trạng ko được đảm bảo chất lượng lắm?”

Cô vướng bệnh hoang toàng tưởng, khi trừng trị dịch chẳng phân biệt được ngày tối, khi tươi tắn lại tiếp tục quên không còn những chuyện tôi đã thực hiện nhập thời hạn cơ.

Mấy năm trước đó còn nguy hiểm mà đến mức nên sử dụng thuốc kiểm soát, vài ba năm mới gần đây mới mẻ đem trở nên đảm bảo chất lượng rất đẹp, chỉ việc kế hoạch đi làm việc cố vấn tư tưởng.

Nhưng đem trở nên đảm bảo chất lượng rất đẹp ko tức là sẽ không còn trừng trị dịch, tựa như lượt này, cô chính vì vậy nhưng mà quên luôn luôn việc cần thiết thực hiện.

Ôn Dĩ Ninh phân tích và lý giải kết thúc, vô nằm trong cảnh giác ngước đôi mắt để ý phản xạ của Thẩm Tự Chi, ngại nom rời khỏi xúc cảm ngán ghét bỏ kể từ nhập đôi mắt anh.

Dường như Thẩm Tự Chi cũng ko nhằm ý gì với chuyện này. Đứng trực tiếp thân thiết bản thân, nhẹ nhàng nâng cằm, nhẹ nhàng “Ừ” một giờ đồng hồ, hỏi: “Có thể lên đường rồi sao?”

Ôn Dĩ Ninh như mới mẻ tỉnh lại kể từ nhập mơ, thở rời khỏi một tương đối, bước nhanh chóng chân tiếp cận sát bên anh.

Đợi cho tới cô bé xíu tiếp cận sát bên bản thân, Thẩm Tự Chi chứa chấp bước, kế tiếp trở về phần bên trước.

Hai người ko trình bày gì nữa, nhập thông thoáng chốc, bên trên hiên chạy dài chỉ với với nhì giờ đồng hồ bước đi vang vọng.

Dọc lối đi, Ôn Dĩ Ninh nỗ lực rất là thả nhẹ nhàng bước đi, trộm nom Thẩm Tự Chi đoan trang lên đường sát bên cô.

Kiểu tóc của những người nam nhi vì thế ko được ngủ ung dung nhưng mà giờ tương đối lếu độn, quai hàm tuyệt rất đẹp, mũi vô cùng cao, cặp kính gọng bịa bên trên sinh sống mũi, thực hiện giảm sút lên đường sự lơ là biếng bởi song lông mi mang đến, áo sơ-mi sở hữu cho tới nút bên trên nằm trong, càng khiến cho anh thêm thắt phong thái nhưng mà xa vời cơ hội.

Ánh sáng sủa cuối hiên chạy dài hấp thụ vào mặt mày anh, lại biến hóa không ngừng nghỉ theo đòi từng bước đi anh, đối với ánh mặt mày trời, sự tồn bên trên của anh ấy lại càng thêm thắt lóa đôi mắt.

Cảm có được tầm đôi mắt, Thẩm Tự Chi cúi đầu, nhẹ dịu liếc cô một chiếc.

Ôn Dĩ Ninh tựa như bị phỏng, nhanh gọn tịch thu tầm đôi mắt, lại không tồn tại cơ hội nào là tách ko nghe thấy giờ đồng hồ tim đập nhanh chóng của chủ yếu bản thân.

Phanh, phanh ——

Bên tai truyền cho tới giờ đồng hồ mỉm cười nhẹ nhàng gần như là ko thể nghe thấy, cô vội vã vàng thả tóc cột bên trên đầu xuống, ý ham muốn lấp lên đường đai tai đang được giá cho tới mẩn đỏ lên.

Giống như thực hiện như thế là rất có thể ngăn cơ hội nhịp tim ko thể trấn áp của tớ với bên phía ngoài.

-

Thang máy trở xuống tầng trệt, Thẩm Tự Chi lên đường trước lấy tư trang hành lý của tớ, Ôn Dĩ Ninh đứng đợi anh ở cửa ngõ, thuận tay há địa hình lên.

Suy suy nghĩ mãi, ở đầu cuối cô cũng há khuông chát với Đường Thư Nguyệt, gửi lên đường một quãng lời nhắn.

[Sweety: Tớ tựa như mến một người……]

Chỉ sau vài ba giây, Đường Thư Nguyệt khẩn cấp phúc đáp lại.

[Tiểu Đường Tiểu Đường thương cuồng nhiệt độ nhất: Cái gì?!!!! Có chuyện gì?!!! ]

[Tiểu Đường Tiểu Đường thương cuồng nhiệt độ nhất: Ai?? Cậu chớ trình bày cho tới tớ thiệt sự là vị anh trai cơ của cậu nhé?? ]

……

Ôn Dĩ Ninh còn còn chưa kịp phục hồi, xa vời xa vẫn thấy Thẩm Tự Chi đang được đẩy vali tư trang hành lý tiếp cận.

Cô vội vã vàng chứa chấp địa hình, cất giấu đầu lòi đuôi nhưng mà phất phất tay.

Vali tư trang hành lý của Thẩm Tự Chi rất rộng lớn, nom qua chuyện còn thấy vô cùng nặng trĩu, Ôn Dĩ Ninh càng nom càng thấy áy náy, dữ thế chủ động tiến bộ lên suy nghĩ ham muốn chung anh đẩy: “Anh Thẩm, Hay những em chung anh đẩy một quãng nhé?”

Lại ko suy nghĩ cho tới, tay cô còn ko vấp nhập vali, Thẩm Tự Chi vẫn thay cho thay đổi tay cố gắng.

“Không cần thiết.” Anh ko vết tích nhưng mà lùi lại một bước, nói: “Em dẫn lối đi.”

Dừng lại nhì giây, anh lại nói: “Lần sau ko cần thiết gọi tôi như thế, gọi rất đầy đủ thương hiệu tôi là được.”

Giọng trình bày không hề mức giá lùng như lúc trước, từ tốn và lễ phép tuy nhiên sự xa vời kỳ lạ và xúc cảm xa vời cơ hội bên phía trong tựa như một thau nước mức giá, dội trực tiếp xuống người Ôn Dĩ Ninh.

Xem thêm: chàng rể siêu cấp hàn tam thiên full

Bàn tay Ôn Dĩ Ninh tạm dừng, lặng lẽ thu về tựa như một đứa trẻ con đã thử sai điều gì cơ.

"……Được."

Quả nhiên vẫn chính là, bị ngán ghét bỏ rồi.